Vùng ngoại ô phía đông Cửu Giang rộng lớn như vậy nhưng cái bóng lại cứ chọn trấn Lệ Loan, chắc chắn là hắn ta đã có âm mưu gì đó.
Các vết bẩn hình người trên vách tường trong hành lang phân bố không theo một quy luật nào cả, Trần Ca cũng không biết tại sao chúng lại được khắc lên trên tường, ghi lại nỗi đau mà chính bọn họ đã từng phải trải qua một cách kỳ lạ như vậy.
“Mấy thứ này là chấp niệm ư?” Trần Ca đứng bên cạnh vết bẩn, cầm giày cao gót định sờ vào. Đôi giày cao gót vốn không có phản ứng gì đột nhiên chảy ra những giọt máu đỏ, giống như một người sau khi phải nhận hết mọi nhục nhã thì chảy ra dòng nước mắt máu vậy.
Nhìn thấy đôi giày cao gót màu đỏ có phản ứng, Trần Ca lập tức thu tay lại: “Vết bẩn trên tường không sạch sẽ, đến cả đôi giày cao gót màu đỏ cũng không muốn lại gần, đây chắc chắn không phải là chấp niệm bình thường.”
Trần Ca đi kiểm tra từng phòng một nhưng vẫn không tìm thấy đám Cái Kéo: “Khu cư xá này chỉ lớn có bấy nhiêu, họ có thể chạy đi đâu được chứ? Chẳng lẽ bọn họ cũng bị kéo vào tường sao? Biến thành bóng ma hình người rồi sao?”
Mấy người đã lên đến tầng cao nhất của khu cư xá, những vết bẩn hình người trên tường trở nên dày đặc hơn, màu sắc ở đây cũng đậm hơn, có cảm giác như họ sắp lao từ trong tường ra.
“Cơ thể của tất cả những vết bẩn hình người này bị biến dạng nghiêm trọng, bọn họ đã phải chịu nỗi đau đớn gì trước khi chết vậy?" Những sự kiện trong quá khứ ở trấn Lệ Loan đã bị lãng quên, thậm chí còn không có bất kỳ thông tin gì về Lệ Loan trên mạng, giống như có ai đó đã cố tình phong tỏa tin tức.
“Bọn họ không ở trong tòa nhà này, có thể họ đã được vận chuyển ra ngoài qua một lối đi bí mật nào đó.” Người đàn ông xăm trổ hơi bất an: “Trước hết chúng ta cứ rời khỏi nơi này đi, núi xanh còn đó lo gì không có củi đun, nếu có chuyện gì xảy ra với chúng ta thì sẽ không còn ai có thể cứu được bọn họ nữa đâu.”
“Ban nãy trong khi một trong những hành khách bị kéo đi, tôi để ý thấy mấy đôi tay đang lôi kéo cơ thể anh ta rất giống với mấy vết bẩn hình người trên tường này, vặn vẹo biến hình, gồ ghề.”
“Anh đang muốn nói cái gì?” Người đàn ông xăm trổ không đoán được suy nghĩ của Trần Ca.
“Anh sống ở trấn Lệ Loan nhiều năm như vậy, chưa từng nhìn thấy những vết bẩn này sao?” Trần Ca hỏi ngược lại người đàn ông xăm trổ một câu.
“Không có! Nói thật với cậu, tôi đã từng một mình đến khu cư xá ở bệnh viện trong trấn Lệ Loan, nhưng khi tôi đến nơi, không có vết bẩn nào như vậy trong tòa nhà cả.”
“Nói cách khác, những vết bẩn này là mới có.” Trần Ca không dám khinh thường. Anh biết rằng những vết bẩn hình người mà ngay cả đôi giày cao gót màu đỏ cũng không muốn lại gần chính là một trong những con át chủ bài của cái bóng. Trong khi Trần Ca còn chưa lấy lá bài tẩy của mình ra thì cái bóng đã bị ép phải ra một sát chiêu.
“Ở trấn Lệ Loan chắc chắn đã xảy ra một chuyện gì đó ngoài ý muốn, nếu không thì cái bóng đó sẽ không thể sử dụng át chủ bài.” Trần Ca không quan tâm đến những vết bẩn trên tường nữa, mở cánh cửa sắt dẫn lên mái nhà, xách ba lô đi lên trên mái nhà.
Gió lớn rít gào, cảm giác ngột ngạt kia bị quét sạch. Trần Ca nhìn bầu trời bị sương máu bao phủ, chậm rãi di chuyển tầm nhìn.
Màn sương máu ở khắp trấn Lệ Loan như bị một thứ gì đó dẫn dắt, lao về phía Đông trấn Lệ Loan tựa một làn sóng, như thể nó đang ngăn cản thứ gì đó xâm nhập.
“Dường như sương mù đã loãng đi nhiều.” Đây là lần thứ hai Trần Ca đứng trên mái nhà và nhìn xuống trấn Lệ Loan. So với lần trước, tầm nhìn của anh rõ ràng là đã rộng hơn nhiều, anh còn có thể nhìn xa hơn nếu sử dụng Âm Đồng.
“Anh còn có trợ thủ khác nữa à?” Người đàn ông mặt cười nói. Tình hình bây giờ đã rất rõ ràng. Như những gì Trần Ca đã nói trước đây, một thế lực thứ ba xuất hiện ở trấn Lệ Loan, và lực lượng đó đã thu hút hầu hết sự chú ý của cái bóng ngay khi nó xuất hiện.
Trần Ca đã biết từ trước, điều này khiến người đàn ông mặt cười phải cảnh giác. Hắn ta lo lắng rằng thế lực mới xuất hiện có liên quan đến Trần Ca, như vậy cán cân quyền lực vốn đã mong manh sẽ bị phá vỡ hoàn toàn.
“Đó không phải là trợ thủ của tôi. Nếu như tôi đoán đúng thì cái tên mới đến này cũng là kẻ thù của tôi, ý nghĩ muốn giết tôi của ông ta cũng không ít hơn so với cái bóng là bao đâu.” Trần Ca thản nhiên nói quan điểm của mình.
“Anh đúng là có nhiều kẻ thù, trong trường hợp này mà vẫn có kẻ thù chạy đến tận nơi để trả thù, tôi không biết nên nói đó là may mắn hay là bất hạnh của anh nữa.” Người đàn ông xăm trổ cười làm lành. Trần Ca có thể đồng thời trêu chọc nhiều kẻ đáng sợ như vậy, chứng tỏ người này chắc chắn cũng là một kẻ hung ác.
“Tôi cũng chỉ suy đoán mà thôi...” Trần Ca đang muốn nói gì đó thì một tiếng động lớn đột nhiên phát ra từ phía Đông của trấn Lệ Loan, Trần Ca và những người khác đứng ở rất xa mà vẫn cảm thấy tòa nhà dưới chân họ hơi rung chuyển.
“Đây là cấp độ đối đầu gì vậy?" Người đàn ông xăm trổ nhắc nhở Trần Ca: “Cái bóng đang bị kẻ thù của anh quấn lấy, chúng ta có thể nhân cơ hội này đến tòa nhà ma ám để tìm mảnh vỡ của "cửa". Khi lấy được những mảnh vỡ đó, mọi người có thể rời đi bất cứ lúc nào, tiến lên thì có thể tấn công, rút lui thì có thể phòng thủ, đây mới chính là người chủ động thật sự.”
Màn sương máu lao nhanh về phía Đông, bao trùm toàn bộ phía Đông của trấn Lệ Loan. Ngay cả khi Trần Ca sử dụng Âm Đồng thì cũng không thể nhìn xuyên qua màn sương máu, anh chỉ mơ hồ cảm thấy có thứ gì đó trong màn sương máu đang thu hút chính mình.
Anh đứng ở trên mái nhà không nhúc nhích, đồng tử híp lại. Trong những từng tầng sương máu dày đặc kia như giăng đầy xiềng xích, mà thứ mang lại cho Trần Ca cảm giác quen thuộc lại nằm trong màn sương máu và xiềng xích.
“Hình như ông ta biết mình ở đây? Đang chuẩn bị tiến về phía bên này?" Trần Ca như đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, mở ngăn nhỏ trong ba lô ra.
Dưới cái nhìn khó hiểu của người đàn ông xăm trổ và người đàn ông mặt cười, Trần Ca lấy từ trong ngăn nhỏ ra mấy tờ hồ sơ bệnh án, một bức thư tình và một đống tư liệu khác, cuối cùng lấy ra một tờ rơi có logo in năm chữ Hiệp hội kể chuyện lạ.
“Quả nhiên là bởi vì thứ này!”
Tờ rơi ban đầu vốn màu đỏ sẫm là chính, trên đó có một cánh cửa màu đỏ hé mở, giờ đây cánh cửa tượng trưng cho sự tuyệt vọng và kinh hoàng đó không những bị đẩy ra mà còn có thêm một bàn tay quấn đầy dây xích luồn qua khe cửa.
Bàn tay kia vươn ra ngoài cửa, nắm chặt ván cửa, giống như chuẩn bị đẩy hoàn toàn cửa ra!
“Tại sao lại có sự thay đổi như vậy? Điều này cho thấy ông ta đã trở lại sao?" Trần Ca vừa mới lấy tờ rơi ra, đầu óc vẫn còn đang nhanh chóng suy nghĩ biện pháp đối phó, cái bàn tay trên tờ rơi lại đột ngột vươn ra khỏi tờ rơi màu đỏ sẫm!
“Bịch!”
Trần Ca bị thứ gì đó đẩy ra, đợi đến khi anh định thần lại thì phát hiện cái tay kia nắm lên trên cổ tay của Hứa Âm.
Máu chảy ra, Hứa Âm không hề do dự nào biến toàn bộ cánh tay của mình thành giọt máu. Anh ta trực tiếp bỏ đi tay của mình, sau đó gấp tờ rơi vào rồi cất đi.
Một mùi máu thoang thoảng xộc vào mũi anh. Từng sợi tơ máu tuôn ra từ cơ thể Hứa Âm, tạo thành một cánh tay mới, nhưng điều khiến anh ngạc nhiên chính là ở chỗ cổ tay ở trên cánh tay mới mọc ra này vẫn còn lưu lại một dấu tay màu đen đỏ.
Hứa Âm đứng ở rìa tòa nhà, thản nhiên liếc nhìn vết tích trên cổ tay, không thèm để ý chút nào. Thân hình anh ta biến mất.
Bên tai truyền đến tiếng dòng điện rè rè, máy cát sét mini vẫn hoạt động bình thường, dường như Hứa Âm muốn thông qua cách này để nói với Trần Ca rằng anh ta không sao.
“Đến một câu cũng không muốn nói thêm, chẳng lẽ là anh không biết nên dùng biểu cảm nào để đáp lại lòng biết ơn của tôi sao?” Ngay khi Hứa Âm cất tờ rơi đi, vài tiếng nổ lớn vang lên ở phía Đông trấn Lệ Loan, rõ ràng là màn sương máu giống như một làn sóng đang bị đẩy lùi, và con quái vật kia đang từ từ di chuyển về hướng Trần Ca đứng.
“Động tay động chân trên tờ rơi, cánh cửa trong nhà ma của mình cũng bị đánh dấu, có vẻ như bác sĩ Cao đã xong sắp xếp mọi thứ trước khi chết. Cái con cáo già này, rốt cuộc ông ta đang nghĩ gì trong đầu vậy?”
Giờ đây Trần Ca đã có thể xác định rằng thứ ở phía Đông của trấn Lệ Loan chính là bác sĩ Cao đang chiến đấu với cái bóng. Dù sao thì hiện tại Hiệp hội kể chuyện lạ cũng chỉ còn lại mỗi anh vào bác sĩ Cao, ngoại trừ bản thân ra thì người duy nhất có thể để lại hậu chiêu trên tờ rơi chỉ có bác sĩ Cao.
Khi Trần Ca còn đang suy nghĩ về điều đó thì màn sương máu đã bị ép phải rút lui, hai hội trưởng một cũ một mới của Hiệp hội kể chuyện lạ gặp nhau ở trấn Lệ Loan, nhưng cái bóng đứng ở giữa lại không thể chịu nổi trước.