Sương mù ngăn cách Trần Ca với bờ, thuyền nhỏ từ từ chuyển động tại chỗ, dần mất phương hướng.
“Trần Ca...”
Bên tai lại vang lên âm thanh quen thuộc đó. Trần Ca nhăn mày lại, anh cố gắng nhớ lại, thế nhưng lại không hề thấy đoạn trí nhớ nào có âm thanh này cả.
Rất thân thiết, rất quen thuộc, giống như giọng nói này đã từng làm bạn với anh trong một khoảng thời gian dài.
“Chẳng lẽ là cha mẹ của mình? Không đúng! Làm sao mình có thể không nhận ra giọng nói của cha mẹ chứ.”
Trong màn sương dày đặc, Trần Ca hơi hoảng hốt, anh cắn mạnh đầu lưỡi một cái.
“Trận chiến này không giống như là một thứ mà nhiệm vụ tập luyện hai sao sẽ có, có khả năng mình gặp mai phục.” Trần Ca tỉnh táo lại rất nhanh. Trong lòng của anh biết rõ bản thân đã rất nhiều lần phá hỏng kế hoạch của kẻ đầu sỏ ở ngoại ô phía đông, đối phương chắc chắn sẽ hận anh đến thấu xương.
Chai dầu gội đầu trong ba lô rung càng ngày càng mạnh, một sợi tóc đen leo ra từ khe hở ở miệng chai, bao quanh cái chai dầu gội, nhìn vô cùng quái dị và đáng sợ.
“Mày có chuyện gì muốn nói cho tao biết sao?" Trần Ca cảm thấy chị gái Văn Văn là người bị hại, chắc có lẽ nó sẽ không giúp đỡ kẻ đầu sỏ để đối phó với mình đâu.
Tóc đen lan ra, quấn quýt lấy nhau, giống như một cái biển báo giao thông, chỉ rõ cho Trần Ca một phương hướng.
“Nó đang tự chỉ đường cho anh, thi thể ở bên kia.” Lão Chu lên tiếng.
“Tình huống có biến, không cần vội qua đó đâu.” Còn chưa làm rõ được giọng nói trong màn sương mù thì Trần Ca chắc chắn sẽ không làm loạn.
Sương mù vẫn đang đậm dần. Trần Ca lôi điện thoại ra nhìn, không có tín hiệu, không liên lạc được với người trên bờ, cũng không thể cầu cứu, lúc này chỉ có thể dựa vào chính bản thân anh.
“Lão Chu, anh có nghe thấy trong màn sương có ai đó đang gọi tên tôi không?" Trần Ca ngồi ở giữa thuyền, nghe âm thanh trong sương mù, dần dần sinh ra cảm giác cô đơn không thể nào hình dung được. Giống như đang có người nào đó nói cho anh biết một hiện thực, anh vẫn chỉ có một mình, sau này cũng sẽ vĩnh viễn là một mình.
“Không có.” Lão Chu lắc đầu.
Giọng nói của anh ta giống với thường ngày, thần thái tác phong cũng chẳng có gì thay đổi quá nhiều, thế nhưng tất cả những thứ này rơi vào trong mắt Trần Ca lại trở nên khác biệt. Anh nhìn mặt của lão Chu, cảm nhận được một chút âm u và lạnh lùng, thật giống như lão Chu đang có ý định xấu xa nào đó, muốn làm hại đến tính mạng của anh vậy.
“Trần Ca...” Từng tiếng kêu vang lên, nghe giống như là một người thân cận nhất đang nhắc nhở anh, bảo anh phải rời xa những ma quỷ kia.
“Đối với người thường mà bảo rời xa ma quỷ là đúng, nhưng nhà mình lại là tình huống tương đối đặc biệt. Cho dù là cha mẹ hay là chính bản thân mình, thái độ đối với ma quỷ đều khác những người thường. Nhất là dựa vào tình cảnh của bản thân mình hiện tại, không dựa vào sức mạnh của ma quỷ thì không thể nào sống sót được.” Suy nghĩ của Trần Ca rất rõ ràng: “Mình đã coi những ma quỷ đó như bạn bè, làm sao mình có thể cảm thấy bạn bè mình nguy hiểm được? Hơn nữa nếu so với người, có đôi khi ma quỷ vẫn còn tình cảm hơn một chút.”
Nhìn mặt nước, hai mắt Trần Ca đầy kiên định: “Tao không biết mày là ai, nhưng mày đã quá nóng lòng rồi, muốn làm rạn nứt quan hệ của tao với ma quỷ, là do mày tính toán sai rồi.”
Tuy rằng tinh thần có hơi hoảng hốt, thế nhưng thái độ Trần Ca đối với ma quỷ không có thay đổi gì. Đây là một quan niệm được thành lập từ nhỏ của anh, dưới sự trợ giúp của cha mẹ cùng điện thoại màu đen, nhận thức của anh đối với ma quỷ đã hoàn toàn thay đổi.
“Giọng nói này làm tao cảm thấy rất quen thuộc, thân thiết, nhưng nó lại bảo tao làm chuyện đối với tao chỉ có hại mà chẳng có chút lợi nào. Người thực sự muốn giết tao chính là mày, đừng có làm mấy cái trò mèo này nữa, đi ra đi, để cho tao nhìn thấy mặt mũi thật của mày.”
Sương mù phong tỏa đập chứa nước, thuyền nhỏ chuyển động yếu ớt, nhô lên hạ xuống theo gợn nước, trí nhớ trong đầu Trần Ca dần dần trở nên mơ hồ.
“Trần Ca...”
Âm thanh khiến Trần Ca cảm thấy thân thuộc lại vang lên. Đây cũng là chỗ kinh khủng nhất, anh vốn không quen ai có giọng nói như vậy, trong trí nhớ của anh hoàn toàn không có sự tồn tại của âm thanh này, sự quen thuộc này hoàn toàn không có liên quan gì với ký ức, giống như khắc sâu vào trong cơ thể vậy.
Chuyện tương tự như thế này anh cũng đã gặp một lần. Lúc đang làm nhiệm vụ mức khó ác mộng ở đường hầm, sau khi bước bốn mươi bốn bước, ở chỗ sâu nhất trong đường hầm cũng có một giọng nói gọi to tên của anh.
Cùng một giọng điệu, cùng một âm sắc, Trần Ca nắm chặt hai tay, anh mơ hồ nhớ lại một chút gì đó.
Sau khi nghe thấy âm thanh đó trong nhiệm vụ đường hầm, anh đã nhìn thấy một cảnh tượng rất khó tin, chính là khi bản thân còn nhỏ đã từng bị người ta giết chết.
Trải nghiệm tận mắt nhìn thấy bản thân bị giết chết, anh vĩnh viễn cũng không thể quên được.
Suy nghĩ dần dần ổn định ở trong đầu, anh bắt đầu nhớ lại những gì đã xảy ra vào thời điểm đó.
“Lúc còn rất nhỏ, mình đã từng đi vào chỗ sâu nhất trong đường hầm. Người giết chết mình đứng ở đằng sau mình, xem ra hình như rất quen thuộc với mình.”
Trí nhớ mông lung, cơ thể lung la lung lay theo thuyền nhỏ, khi Trần Ca thoát ra được khỏi đoạn ký ức ấy, anh bỗng nhiên phát hiện trên thuyền nhỏ trừ mình ra, chẳng còn một ai cả.
Ba lô, Lão Chu, Hứa Âm và chị gái Văn Văn đều không thấy, trên thuyền nhỏ chỉ có đúng một mình anh.
Sương mù bao phủ tất cả, Trần Ca giống như bị thế giới vứt bỏ, một loại cảm giác cô độc không cách nào hình dung bắt đầu tuôn ra từ tận đáy lòng.
Nhiệt độ không ngừng hạ thấp, da thịt lộ ra bên ngoài của anh bị đọng một tầng nước mỏng, sờ vào có cảm giác thật lạnh, khác biệt rất lớn so với người sống.
“Đã xảy ra chuyện gì vậy? Đây là năng lực đặc biệt của ma quỷ không rõ tên sao?" Anh ngồi trên thuyền, cầm lấy mái chèo. Cho dù là trong lúc này, Trần Ca cũng không hề từ bỏ, đã chuẩn bị sẵn sàng để chiến đấu.
“Trần Ca...”
Âm thanh đó lại truyền đến một lần nữa. Lúc này Trần Ca nghe rất rõ, anh phát hiện âm thanh đó đang cách anh càng ngày càng gần.
“Cảm giác rất kỳ lạ, ở trong đường hầm mình đã từng nghe thấy giọng nói này. Lúc mới nhận được điện thoại màu đen, khi làm nhiệm vụ mức khó ác mộng đầu tên, ở trong gương cũng phát ra âm thanh này. Mà khi bác sĩ Cao hủy diệt toàn bộ cảnh tượng nhà xác dưới lòng đát, nối liền với thành phố màu đỏ ở bên ngoài, mình cũng thấy hơi quen thuộc. Thậm chí nhiều khi cánh cửa nhà vệ sinh ở nhà ma cũng mang đến cho mình một cảm giác rất quen thuộc, giống như phía trong cửa đang có ai đó gọi tên mình vậy.” Đầu bị đủ các loại tin tức nhồi vào, Trần Ca cảm giác đầu mình rất đau: “Có phải mình đã quên chuyện gì rồi không? Cái này có liên quan đến chuyện cha mẹ mất tích sao?”
“Trần Ca...”
Âm thanh lại vang lên lần nữa, ở chỗ cách Trần Ca vài mét.
Anh hít sâu một hơi, thả mái chèo thả vào trong nước, di chuyển thuyền nhỏ, quyết định đi xem.
Chèo về phía trước khoảng hai, ba mét, Trần Ca nhìn thấy được một bóng dáng mơ hồ ở trong sương mù.
Vóc dáng không cao, chắc là một đứa bé.
“Thi thể chị gái Văn Văn?" Đến tận bây giờ anh vẫn còn nghĩ đến nhiệm vụ của điện thoại màu đen, cái này đã trở thành một loại bản năng của anh.
Thuyền nhỏ tiếp tục hướng về phía trước. Sau khi kéo gần lại khoảng cách, sương mù tản ra hai bên, bóng dáng đó dần trở nên rõ ràng.
Đây không phải là thi thể của chị gái Văn Văn, là một cậu bé.
Ngay khi nhìn thấy gương mặt của cậu bé đó, Trần Ca nắm chặt mái chèo trong tay theo bản năng, anh cảm thấy phía sau có một làn khí lạnh chui từ cột sống lên.
Cậu bé này chính là anh khi còn bé. Gương mặt quen thuộc, giọng nói thân thiết, nhưng điểm khác biệt là ở chỗ, cổ đứa bé này bị bẻ gãy, đầu gần như bị treo ở trên vai, ngũ quan đều bị biến dạng, trên người mang theo sự oán độc cùng giận dữ mà chưa bao giờ nhìn thấy trên người Trần Ca.
“Đúng, đây chính là giọng nói của mình.”
Trực giác Trần Ca bảo anh đây là một giọng nói vô cùng quen thuộc, nhưng mãi đến khi anh nhìn thấy cậu bé ở trong sương mù thì mới đột nhiên giật mình tỉnh giấc, âm thanh luôn hô tên của anh, lại chính là giọng nói của anh.
“Tại sao mình lại phải hô to tên của mình? Người này là ai? Tại sao lại giống y hệt như mình hồi bé chứ?”
Đầu óc sắp nổ tung, Trần Ca cố sức đè vào huyệt thái dương: “Là do mình đã quên chuyện gì sao?”
Thật ra từ sau khi cánh cửa ở nhà vệ sinh ở nhà ma xuất hiện, Trần Ca đã bắt đầu hoài nghi.
Chỉ có người hoàn toàn tuyệt vọng mới có thể đẩy được cửa, mà trùng hợp là ở trong nhà ma lại có một cánh cửa, cánh cửa kia là do ai đẩy ra?
Là cha mẹ, hay là chính bản thân mình?
Trong khi Trần Ca còn đang nghi ngờ chính bản thân thì đứa bé trong sương mù ngẩng đầu lên, nhìn về phía Trần Ca ngồi trên thuyền.
Ánh mắt của đứa bé đó rất khó hình dung, có oán hận, có đố kị, còn có một loại cảm xúc rất phức tạp.
Đó là một đứa bé vô cùng cô đơn, nó không có cách nào giao lưu với bất kỳ ai khác, cơ thể lạnh lẽo, xấu xí, nội tâm vặn vẹo, tràn ngập ham muốn hủy diệt.
“Trần Ca, mau cứu tôi...”
Âm thanh quen thuộc phát ra từ trong miệng cậu bé, hai mắt nó nhìn chằm chằm Trần Ca, ngay sau đó hai chân rời khỏi mặt nước, phía sau nó hiện lên bóng hình một người khác.
Nếu dựa vào vóc người thì phải là một người lớn, anh ta nắm lấy hai vai của Trần Ca còn nhỏ, giơ đứa bé lên trên cao, sau đó ném vào trong đập chứa nước.
Lúc mà bóng dáng người lớn đó chuẩn bị rời đi, Trần Ca lờ mờ nghe thấy giọng nói của anh ta: Lần này chắc chắn là chết hẳn, có lẽ sẽ không trở lại nữa.
Mặt nước nổi lên gợn sóng, bóng người lớn đó biến mất. Trần Ca ngơ ngác nhìn một màn vừa xảy ra trước mặt.
Khi làm nhiệm vụ đường hầm mức khó ác mộng, Trần Ca cũng nhìn thấy bản thân khi còn bé bị một người lớn giết chết, hiện tại đang làm nhiệm vụ quỷ nước, anh lại phát hiện bản thân khi còn nhỏ lại bị chính người lớn đó sát hại.
“Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Anh chèo thuyền đến nơi đứa bé bị vứt xuống, nhìn về phía dưới nước, hai đồng tử híp lại, một màn trước mắt có vẻ hơi tàn nhẫn.
Tay chân gãy khúc, đầu treo trên vai đang gục xuống.
Khuôn mặt gần tương tự như Trần Ca đang cách mặt nước nhìn Trần Ca. Vẻ mặt của nó càng ngày càng trở nên hung dữ, tất cả đau đớn đều biến thành hận thù. Dường như nó không cam lòng chìm vào trong làn nước đen tối, miệng nó từ từ mở ra, vặn vẹo cánh tay khua khua về phía trước.
Cơ thể gầy nhỏ bắt đầu nổi lên, gương mặt kinh khủng nhưng đầy quen thuộc phóng to trước mặt Trần Ca.
“Trần Ca...”
Trong não mờ mịt, trong lòng Trần Ca không hiểu sao lại xuất hiện một suy nghĩ: Nó đã trở về.
Không cách nào khống chế cơ thể, hoặc có lẽ là tiếng gọi đặc biệt đó đã ảnh hưởng đến suy nghĩ của Trần Ca.
Đứa bé dưới nước vươn hai tay ra, không có ai biết lúc còn sống nó đã phải trải qua cái gì, cánh tay của nó dài hơn người bình thường một chút, giống như khớp xương bị bẻ gãy.
Hai tay trắng bệch vặn vẹo nổi lên trên mặt nước, gương mặt đó cách Trần Ca cũng càng ngày càng gần, đôi môi tím tái nhẹ nhàng mở ra, nó ở dưới nước gọi tên của Trần Ca.
Mặt nước giống như mặt kính, một bên là Trần Ca đã trưởng thành, còn bên còn lại là Trần Ca tràn ngập thù oán bị sát hại từ khi còn bé.
Cách mặt nước, hai cuộc sống hoàn toàn khác nhau dường như đang hội tụ vào thời điểm này.
“Trần Ca, tôi chính là anh...”
Anh không nghe ra được cảm xúc đặc biệt nào từ trong giọng nói đó, cơ thể không tự chủ được mà đến gần mặt nước, anh giống như là đang nhìn mình trong gương.
Cánh tay vặn vẹo vươn ra khỏi mặt nước, ngón tay tái nhợt nắm lấy mặt của Trần Ca. Động tác của cậu bé ở dưới nước rất nhẹ, Trần Ca cũng không biết là nó muốn kéo mình vào trong nước, hay là chỉ muốn chạm vào gương mặt của mình một chút.
“Cậu rốt cuộc là ai? Vì sao lại gọi tên của tôi?”
Trần Ca có thể cảm nhận được một chút quen thuộc từ trên người đối phương, đây là một loại liên hệ mạnh mẽ của huyết mạch, như thể hai người vốn dĩ là một.
“Là ai giết cậu? Là ai biến cậu thành cái dạng này?”
Trần Ca không ngừng hỏi ra vấn đề ở trong lòng mình. Đứa bé ở dưới nước không trả lời, đầu ngón tay của nó cách mặt Trần Ca càng ngày càng gần, ngay khi sắp chạm vào Trần Ca, lại có một cánh tay khác khoác lên vai của Trần Ca.
Năm ngón tay thon dài, tơ máu cùng vết rách giống như hình xăm đẹp đẽ, ấn tượng đầu tiên mà cái tay này mang đến chính là rất đẹp.
Sương mù xung quanh thuyền nhỏ đột nhiên biến mất, một luồng hơi thở lạnh lẽo và đáng sợ xuất hiện sau lưng Trần Ca.
Mái tóc đen nhuốm máu lướt qua người anh, xuyên qua làn nước đen giống như cái kim thép.
Tấn công không sai sót, đâm sâu vào trong nước, như muốn khuấy đảo toàn bộ đập chứa nước.
Trần Ca cảm thấy cái tay đặt ở trên bả vai mình càng ngày càng dùng sức, cơ thể đang nghiêng về phía mặt nước của anh bị kéo trở về.
Dưới nước truyền đến tiếng thét chói tai, đứa trẻ trông giống hệt Trần Ca thuở nhỏ đã biến thành một bóng đen và chạy trốn về phía xa.
Sau khi nó biến mất, Trần Ca cũng tỉnh táo lại. Cả người thật giống như vừa mới bị kéo từ dưới nước lên, toàn thân bị mồ hôi lạnh thấm ướt, mở miệng hít từng ngụm không khí trong lành một.
Lần thứ hai mở hai mắt ra, sương mù trên đập chứa nước đã tan đi. Trần Ca nhìn thấy Bạch Thu Lâm cùng lão Chu đang lạnh run, đứng chen chúc phía sau Hứa Âm, vẻ mặt luôn luôn tối tăm im lặng của Hứa Âm lúc này cũng hơi mất tự nhiên.
“Mới vừa rồi là Trương Nhã xuất hiện sao?" Anh sờ sờ vai của mình, trong trí nhớ có một bàn tay đặt lên trên đầu vai của anh, làn da tái nhợt đầy những tơ máu cùng vết nứt: “Vết thương của cô ấy còn chưa lành sao?”
Ba lệ quỷ còn lại trên thuyền đều không dám trả lời, hình như người phụ nữ bên trong cái bóng của Trần Ca là một điều cấm kỵ không thể nói đến đối với họ.
Trần Ca đứng lên, nhìn về phía mà đứa bé đó chạy đi.
Sau khi anh sử dụng Âm Đồng mới phát hiện bên bờ sông còn có một người, đối phương đang đẩy một chiếc xe điện. Tính cảnh giác của người đó rất mạnh, sau khi nhận thấy ánh mắt của Trần Ca thì lập tức lên xe đi khỏi.
“Xe điện?" Trần Ca nhìn bóng lưng người kia, trong não hiện lên bóng một người: “Anh ta hơi giống với chồng của Hoàng Linh.”
Tiểu Cố ngoài ý muốn đi lên xe buýt số 104, cứu Hoàng Linh, nhưng sau đó Trần Ca phát hiện thật ra chồng của người phụ nữ này đã chết, bây giờ người chung chăn chung gối với cô ấy chính là một người khác.
“Tại sao chồng của Hoàng Linh lại ở chỗ này? Kẻ đầu sỏ ở ngoại ô phía đông chính là anh ta sao? Không có khả năng.” Trần Ca nhìn xe chạy bằng điện, chợt nghĩ tới một việc.
Khi anh và đội trưởng Nhan đến chung cư Minh Dương để tìm các phần tay chân còn sót lại thì một số phần tay chân còn sót lại đã bị lấy đi, lúc đó anh nhìn thấy một chiếc xe điện đang chạy vào trong chung cư Minh Dương (chi tiết xem ở cuối chương 513).
“Người đêm khuya hôm đó đi trộm phần còn lại của tay chân cũng là anh ta?" Lúc đầu Trần Ca nghĩ chồng của Hoàng Linh chỉ là tên tép riu, bây giờ nhìn lại có lẽ thân phận của đối phương không đơn giản.
Anh cũng không quan tâm đến việc vớt thi thể nữa, nhắn tin cho đội trưởng Nhan và Lý Chính, muốn hỏi thăm tình hình của Hoàng Linh cùng chồng của cô một chút.
Trong quá trình chờ đợi hồi âm, Trần Ca ngồi nhìn mặt nước, trong đầu không khống chế được bắt đầu nghĩ về chuyện xảy ra vừa nãy: “Lần trước khi chiến đấu ở trong nhà máy nước, cái bóng cũng biến thành hình dáng của mình khi còn nhỏ, đây là do năng lực đặc biệt của nó, hay là nó thực sự có quan hệ với mình khi còn nhỏ?”