Mùi máu tươi bay thoang thoảng trong không khí, bên ngoài không có mưa, nhưng áo mưa màu đỏ trên thân người phụ nữ lại ướt đẫm.
Tóc đen bết dính vào mặt, giọt nước trượt xuống theo cổ áo. Người phụ nữ cúi đầu bước vào quán ăn, không nhìn ai, tự tìm một chỗ ngồi xuống.
“Chúng ta tránh xa cô ta ra một chút.” Giả Minh thì thào rồi đứng dậy đi sang phía bên kia bàn.
Anh ta không bàn bạc trước với Lý Chính, khi đứng dậy tới gần Lý Chính, người khác có thể thấy rõ Lý Chính đang cầm súng trong tay.
“Ngoan ngoãn ngồi xuống cho tôi!” Lý Chính đẩy Giả Minh về vị trí ban đầu, lặng lẽ dùng khóe mắt quan sát người phụ nữ mặc áo mưa đỏ, sau đó thấp giọng hỏi Giả Minh: “Anh biết người phụ nữ này sao?”
“Cô ta là một kẻ điên. Tất cả những người mặc quần áo đỏ ở nơi này đều là những kẻ điên. Tuyệt đối đừng lại gần họ, tốt nhất là trốn càng xa càng tốt.” Thân thể của Giả Minh khẽ run lên: “Đây là những gì mà cái bóng nói với tôi, anh muốn chết cũng đừng kéo theo tôi!”
“Màu đỏ có ý nghĩa đặc biệt ở nơi đây ư?” Lý Chính có rất nhiều điều muốn hỏi. Từ khi vào trấn nhỏ, anh ta đã phát hiện có điều gì đó không ổn, nhưng bởi vì trong tay có quá ít thông tin nên anh ta không thể biết được liệu Giả Minh có đang nói dối hay không.
“Màu đỏ có nghĩa là nguy hiểm, đừng bao giờ đến gần. Đây là luật bên trong cánh cửa.” Giọng của Giả Minh càng ngày càng nhỏ: “Bây giờ cái bóng không ở trên người tôi, nhưng hắn ta đã dùng thân thể này làm rất nhiều việc, vì vậy tôi mới biết một số bí mật.”
“Trong cửa?” Lý Chính ghi lại từng câu Giả Minh nói: “Ở đây còn điều gì khác cần chú ý không?”
Có lẽ là Giả Minh nhận ra mình không thể trốn thoát, hoặc cũng có thể là do nhìn thấy Trần Ca nên định thay đổi kế hoạch của mình, anh ta biết điều hơn nhiều: “Đừng đi vào bất kỳ tòa nhà nào có cửa đóng, không đi qua trước những tòa nhà có cửa mở. Màu xám có nghĩa là an toàn, màu đỏ có nghĩa là nguy hiểm. Nếu nhìn thấy màu đen thì đừng lãng phí thời gian bỏ chạy, hãy dành thời gian còn lại của mình để nghĩ lời trăn trối đi.”
Khi Giả Minh và Lý Chính đang nói chuyện, tiếng bước chân lại vang lên ở cửa quán ăn, mấy người đồng thời nhìn sang đó.
“Đêm nay sôi động quá nhỉ.” Một người đàn ông mặc áo khoác đen, kéo theo một cái vali lớn bước vào quán. Cánh tay anh ta xăm hình năm cái đầu của phụ nữ đỏ như máu, trong miệng còn ngậm một chiếc còi xương trắng.
Trong quán ăn không ai đáp lại anh ta nhưng anh ta lại rất nhiệt tình, chào hỏi từng người một trong quán. Đến khi vừa nhìn thấy người phụ nữ mặc áo mưa đỏ thì thân thể anh ta cứng đờ, bước nhanh qua áo mưa đỏ đi đến quầy: “Ông chủ, ở trọ.”
Giọng anh ta nhỏ đi hẳn, như thể anh ta rất sợ làm phiền áo mưa đỏ.
“Sao lại có người tới nữa?” Trần Ca đẩy xe đồ ăn ra khỏi phòng bếp. Bọn họ tìm kiếm trong bếp rất lâu, ngoại trừ một ít thịt đã cắt ra không biết thuộc về động vật gì thì chỉ còn lại một ít bánh kem.
Chủ quán chuẩn bị bánh kem nhưng không phải dành cho khách, từ thực đơn trong bếp là có thể thấy tất cả các món ăn do quán chế biến đều là món nữ quỷ tham ăn thích.
Nói cách khác, thực đơn ở đây dành riêng cho nữ quỷ tham ăn, số bánh kem kia cần gia công lại, ví dụ rất đơn giản, trong bếp không có tương cà và mứt dâu, nhưng một phần bánh kem lại có màu đỏ.
“Một lệ quỷ áo đỏ thích ăn đồ ngọt? Đây là một mánh lới rất hay.” Trần Ca đẩy xe đồ ăn ra, định chờ hoàn thành nhiệm vụ xong thì cải tạo quán ăn thành một cảnh tượng kinh dị có liên quan đến đồ ăn.
Trần Ca vào bếp có vài phút, thế mà sau khi bước ra lại trông thấy đại sảnh có thêm rất nhiều người. Trong số đó, sự xuất hiện của áo mưa đỏ khiến anh ngạc nhiên nhất.
Tính ra thì trấn Lệ Loan thực sự đã trở thành một nơi đặc biệt dưới sự ảnh hưởng của cánh cửa mất kiểm soát, người sống và áo đỏ có thể ngồi chung với nhau.
“Có lẽ sau cánh cửa chính là như vậy, có quỷ do chấp niệm biến thành, cũng có người rơi vào ác mộng.” Trần Ca đặt phần bánh kem chưa có màu lên bàn: “Cứ ăn đi, tôi không tính tiền của các người đâu, lát nữa các người chỉ cần trả lời tôi một vài câu hỏi là được.”
“Anh chắc không? Không mở ra xem à? Nói không chừng anh sẽ động lòng đó?" Người phụ nữ mặc quần áo rất kín đáo, kéo vali đến chỗ Trần Ca. Cô ta đứng thẳng dậy, lấy ngón tay ra khỏi vali, đặt dưới vạt áo, có vẻ từ “mở ra” mà cô ta nói bao gồm hai ý nghĩa.
“Không cần. Nếu cần, tôi sẽ tự ra tay.” Một tay Trần Ca xách cái ba lô nặng nề, búa của bác sĩ nát sọ vừa mới đập các mạch máu và lưỡi dài, mùi máu tanh nồng còn chưa tan hết.
“Được.” Người phụ nữ kéo vali lùi lại mấy bước, nét quyến rũ trên mặt biến mất, lật mặt nhanh hơn lật sách.
“Này, chủ quán đâu? Chuyện lần trước anh ta nhờ tôi hỏi thăm, tôi đã hỏi rõ ràng rồi.” Người đàn ông có hình xăm đầu lâu phụ nữ kéo vali đến gần Trần Ca.
“Anh ta ra ngoài rồi, tạm thời giao quán ăn cho tôi lo liệu, ở đây tôi là người quyết định.” Trần Ca mỉm cười. Xét về thái độ phục vụ, anh chắc chắn vượt qua chủ quán lúc trước.
“Chủ quán ra ngoài à?” Người đàn ông xăm trổ rất khôn khéo, lập tức nhận ra có gì đó không ổn, ngượng ngùng cười với Trần Ca: “Vậy thì tôi chỉ có thể quay lại vào ngày khác. Xin lỗi đã làm phiền anh.”
Nói xong, anh ta không buồn kéo vali, quay đầu chuẩn bị đi ra ngoài.
“Chờ một chút, anh không hiểu tôi vừa nói gì sao?” Trần Ca bảo Cái Kéo ngăn người đàn ông xăm trổ lại: “Bây giờ ở nơi này, tôi là người quyết định, chuyện ông chủ tiệm nhờ anh dò hỏi, anh nói với tôi là được rồi.”
Người đàn ông xăm trổ đứng tại chỗ, ánh mắt bất giác liếc về phía phòng bếp, càng nhìn càng hoảng sợ: “Thế thì không tốt lắm nhỉ?”
“Vậy thì tôi phải làm gì mới tốt đây?” Trần Ca khẽ nhích sang để người đàn ông xăm trổ nhìn thấy bức tường sập bên trong nhà bếp.
“Nếu anh đã là bạn của chủ quán thì anh cũng là bạn của tôi. Mọi người đều là bạn bè, đương nhiên là không sao cả.” Người đàn ông xăm trổ lập tức đổi giọng, khuôn mặt thật thà của anh ta trái ngược hẳn với hình xăm năm cái đầu gớm ghiếc của phụ nữ trên cánh tay: “Ở đây tai vách mạch rừng, lên trên nói chuyện.”
Anh ta quay người đi lên lầu hai, trông có vẻ quen thuộc với quán ăn, hình như là khách quen ở đây.
“Cái Kéo, anh đi với tôi.” Trần Ca gọi Cái Kéo đi theo, hoàn toàn không coi anh ta là người ngoài.
“Tôi?” Cái Kéo sửng sốt. Anh ta không ngờ rằng Trần Ca vẫn mang theo mình ngay cả khi đi nghe chuyện bí mật. Đây là sự tin tưởng gì?
“Mau tới đây.” Trần Ca và Cái Kéo đi theo người đàn ông xăm trổ lên tầng hai.
“Tôi vừa nhìn thấy mật thất trong nhà bếp bị sập, nhưng nữ quái vật kia không có ở trong đó.” Người đàn ông xăm trổ hít một hơi: “Bà ta không thể rời khỏi quán ăn, lúc này bà ta không ở vị trí của mình, vậy có nghĩa là đã biến mất rồi.”
“Anh rất thông minh.” Trần Ca lạnh lùng nói: “Tôi không thích giao dịch với những người quá thông minh, trừ khi anh ta có ích với tôi.”
“Đại ca, đừng nói thẳng như vậy chứ! Tôi cam đoan tôi có ích đối với anh, có lợi lớn ấy chứ.” Người đàn ông xăm trổ cầm chiếc còi xương trong tay, dừng lại một lúc lâu mới nói: “Tôi biết cách rời khỏi nơi quỷ quái này. Nó liên quan đến một cánh cửa.”
“Đây không phải là điều bí mật gì cả. Các người từ ngoài cửa đi vào, chỉ cần tìm được cửa, tất nhiên là có thể đi ra ngoài.” Trần Ca làm người đàn ông xăm trổ nghẹn lời: “Đừng có cố làm ra vẻ bí ẩn nữa, tôi biết nhiều hơn anh nghĩ đấy, tôi khuyên anh nên nói điều gì đó thực tế chút đi.”
“Tôi còn biết vị trí của cánh cửa đó.” Người đàn ông xăm trổ siết chặt chiếc còi xương: “Tất cả những người bị minh thai kéo vào đều bị che đầu bằng vải đen, khi tỉnh dậy họ đã ở trên đường rồi. Tôi đã hỏi rất nhiều người rồi, sau khi cởi thứ che đầu ra, mỗi người đều ở một nơi khác nhau.”
“Anh nói các anh bị minh thai kéo vào? Minh thai kia là cái bóng sao? Sao anh lại gọi hắn ta như vậy?" Hình như Trần Ca không quan tâm làm sao thoát ra, mà lại rất hứng thú với một chi tiết không đáng kể.
“Đại ca à, điểm chú ý của anh thật kỳ lạ. Các anh chắc chắn sẽ nhìn thấy cái bóng đó khi đến đây. Khi đưa ra lựa chọn trong tòa nhà ma ám...” Người đàn ông xăm trổ dừng lại giữa chừng, nhìn Trần Ca và Cái Kéo bằng vẻ khó mà tin nổi: “Chờ đã! Không phải các anh tự tiến vào đấy chứ? Không thông qua cánh cửa đó sao?”
“Nếu anh không muốn chết thì hãy trả lời câu hỏi của tôi trước đã.” Trần Ca lấy búa của bác sĩ nát sọ ra.
“Bớt giận, tôi chỉ hơi ngạc nhiên thôi. Đôi khi cũng có một số người xui xẻo bước vào sương mù máu vì nhiều lý do khác nhau, nhưng những người như vậy thường không sống ở đây quá một tiếng.” Người đàn ông xăm trổ nhìn Trần Ca đang cầm búa của bác sĩ nát sọ và Cái Kéo với gương mặt dữ tợn: “Tình huống giống các anh thực sự rất hiếm.”
“Anh có thể kể cho tôi nghe về tòa nhà ma ám và minh thai không?” Giọng nói của Trần Ca trầm xuống, ánh mắt hơi đáng sợ.
“Đừng nóng, vì các anh là người đến từ bên ngoài nên tôi sẽ nói với các anh về các quy tắc của nơi này. Tin tôi đi, tôi chỉ muốn tốt cho các anh thôi.” Người đàn ông xăm trổ nhìn thoáng qua bên ngoài, thấy không ai chú ý tới bên này mới lên tiếng: “Những điều không may trên thế giới này xảy ra hàng ngày, và những người bất hạnh cũng liên tục xuất hiện. Có người nắm lấy tia sáng duy nhất để vượt qua thời điểm đau buồn nhất, nhưng cũng có người chìm sâu trong tuyệt vọng.”
“Tôi đã tiếp xúc với hơn chục người từ bên ngoài tới, họ đều gặp cái bóng khi tuyệt vọng và gục ngã.”
“Giọng nói ban đầu phát ra từ chính cái bóng của họ. Dưới sự hướng dẫn của cái bóng, họ bắt chuyến xe buýt cuối cùng số 104 đến trấn Lệ Loan và tiến vào tòa nhà ma ám, muốn được giúp đỡ.”
“Chủ nhân của tòa nhà ma ám cũng là một cái bóng. Không ai nhìn thấy bộ mặt thật của hắn ta, hắn ta chỉ là cái bóng trong mắt chúng tôi. Một cái bóng có thể xuất hiện bên cạnh anh bất cứ lúc nào, biến thành chính diện mạo của anh. Hắn ta giống như con quái vật được tạo bởi những ác ý sâu thẳm trong lòng chúng tôi, hiểu rõ điểm yếu và nhu cầu của mỗi chúng tôi.”
“Cái bóng đó tự xưng là minh thai. Theo chủ quán nói, cái bóng đó thực chất là cái bóng của một người sống, nhưng hắn ta đã bị người sống đó bỏ rơi.”
“Tôi biết điều này nghe có vẻ không thể tưởng tượng nổi, nhưng sự thật là vậy. Rất nhiều chuyện xảy ra ở trấn Lệ Loan, tòa nhà ma ám và vùng ngoại ô phía Đông đều do cái bóng tác oai tác quái. Hắn ta không ngần ngại phá hủy mọi thứ, chỉ để làm một việc: Trở thành một con người, sau đó biến người sống đã bỏ rơi hắn ta trở thành một cái bóng.”
“Ác ý có tính lây lan. Ban đầu, cái bóng vốn là cái bóng của người đó, nhưng càng ngày càng ngấm những ác ý và tuyệt vọng, hắn ta đã trở thành một...” Người đàn ông xăm trổ suy nghĩ hồi lâu vẫn không biết diễn tả thế nào: “Nói chung thì đó là một thứ rất đáng sợ. Hắn ta đã gieo hầu hết cơ thể và cảm xúc tiêu cực của mình lên người một đứa trẻ chưa sinh, đó là bản thể của minh thai, phần nhỏ còn lại trốn trong bóng tối bảo vệ minh thai, thúc đẩy toàn bộ kế hoạch.”
“Làm sao anh biết được những điều này?” Cái bóng hành động thận trọng, không tiết lộ bất cứ điều gì. Theo Trần Ca thấy, hắn ta không thể tiết lộ những điều này cho người ngoài, trừ khi cái bóng cố tình muốn để anh biết chúng.
“Tôi và chủ quán ăn là những người sống đầu tiên bước vào cửa. Chúng tôi đã sống ở đây rất lâu, có thể chắp vá ra một sự thật từ dăm ba câu nói của cái bóng.” Người đàn ông cởi áo khoác, trên bụng anh ta buộc một sợi dây màu đỏ sẫm.
Hình như sợi dây này đã bị buộc từ rất lâu trước đây, chưa từng được tháo ra, hiện tại nó đã chui vào trong da thịt.
Kỳ lạ hơn nữa là với sợi dây làm ranh giới, phần thân trên của người đàn ông xăm trổ vẫn bình thường nhưng phần thân dưới lại biến thành màu xám đen.
“Sợi dây này được làm bằng tơ máu của mẹ chủ quán. Nếu không có nó, tôi đã chết từ lâu rồi.”
“Nhưng đây cũng không thể chứng minh những gì anh nói là sự thật.” Trần Ca có nhận định của riêng mình về mọi thứ. Anh không tùy tiện tin những gì người khác nói. Đây là một trong những lý do tại sao anh có thể sống sót qua nhiều nhiệm vụ tập luyện như vậy.
“Tôi không thể chứng minh điều này là sự thật. Tôi chỉ nói với anh tất cả những gì tôi biết, hy vọng anh có thể cảm nhận được thành ý của tôi. Sau đó, anh có thể hợp tác với tôi, mọi người cùng nhau trốn thoát.” Người đàn ông xăm trổ mặc quần áo tử tế, anh ta hiểu được Trần Ca. Ở một nơi như thế này, nếu Trần Ca tin lời anh ta nói ngay thì sẽ khiến anh ta không thể tin tưởng: “Tiếp tục đề tài vừa rồi, tôi đã hỏi rất nhiều người, cuối cùng cũng phát hiện ra một bí mật của cái bóng.”
“Tất cả mọi người vào đây đều đội một chiếc mũ đội đầu màu đen ở tòa nhà ma ám, một lúc sau mới đi qua cửa, tiến vào trong cửa.” Người đàn ông xăm trổ từ từ nheo mắt lại, dường như điều anh ta muốn nói rất quan trọng: “Vị trí của tòa nhà ma ám gần trấn Lệ Loan, là một tòa nhà cũ nát đã bị đình công, được gọi là chung cư Minh Dương.”
“Rất nhiều người bị kéo vào đều không cam tâm, muốn chạy trốn. Bọn họ lần mò xung quanh trấn Lệ Loan, nhưng tới bây giờ họ vẫn chưa từng trở lại.”
“Ban đầu tôi cũng nghĩ cánh cửa ở tòa nhà ma ám, nhưng sau khi hỏi thăm rất nhiều người, tôi đột nhiên nhận ra rằng cánh cửa có thể ở trấn Lệ Loan.” Người đàn ông xăm trổ cảm thấy mình đã phát hiện ra một bí mật lớn: “Sau khi mọi người vào tòa nhà ma ám, ý thức chủ quan sẽ trở nên mờ mịt, dẫn ác ý tận sâu trong lòng ra. Thế nhưng cũng có một vài người có ý chí kiên định, bọn họ nhớ rõ mình không bị đẩy thẳng vào cửa, mà là di chuyển rất lâu ở một nơi nào đó. Sau nhiều năm tìm hiểu, cuối cùng tôi cũng tìm được vị trí của cánh cửa kia mà không hề thu hút sự chú ý của cái bóng.”
“Có phải nó ở một chung cư bên ngoài trấn Lệ Loan không? Nếu tôi nhớ không nhầm thì đó là một căn phòng nào đó ở tầng một của tòa nhà số một.” Dưới ánh mắt kinh ngạc của người đàn ông xăm trổ, Trần Ca nói những gì anh muốn nói về nơi đó: “Quên đi, cũng không phải là không thu hoạch được gì. Ít nhất mình cũng biết tòa nhà ma ám ở trong chung cư Minh Dương, còn biết cái bóng đã đặt phần lớn “cơ thể” của mình lên một thai nhi.”
Trần Ca hỏi người đàn ông xăm trổ thêm vài câu, phát hiện người đàn ông này không đơn giản. Anh ta trời sinh gần gũi với ma quỷ, hơi giống phiên bản yếu ớt của Phạm Úc.