“Anh biết tôi sao?” Người phụ nữ trang điểm đậm, sắc mặt tái nhợt, trên người dính đầy “vết máu" màu đỏ, đứng từ xa cũng có thể ngửi thấy mùi thuốc màu trên người cô.
“Tôi là Trần Ca...” Trần Ca buột miệng nói ra bốn chữ, anh không nói tôi tên là Trần Ca, mà nói thẳng rằng tôi là Trần Ca, giống như bọn họ đã biết nhau vậy.
Một bệnh nhân tâm thần mặc áo bệnh viện và một diễn viên nhà ma khắp người bê bết máu cứ đứng cách nhau một bức tường của bệnh viện tâm thần như vậy.
Bọn họ thuộc về hai thế giới khác nhau, nhưng tại thời điểm này, bọn họ đang đối mặt với nhau.
“Đây là con mèo của anh sao?” Trương Nhã không đến gần hàng rào, mà chỉ vào con mèo trắng: “Là nó đưa tôi đến đây.”
Con mèo trắng ngồi xổm giữa Trần Ca và Trương Nhã, cái đuôi lắc qua lắc lại với vẻ mặt rất tự hào.
“Nó là một con mèo hoang, tôi không biết tại sao nó lại rất dính tôi.” Trần Ca nhìn con mèo trắng đang ngồi xổm giữa hai người, trên mặt nở một nụ cười chua chát: “Đầu óc của tôi không tốt lắm, đã quên rất nhiều kỷ niệm trong quá khứ, bác sĩ đang giúp tôi tập luyện phục hồi chức năng.”
Mặc dù Trần Ca đang mặc áo bệnh viện nhưng anh mang đến cho người ta cảm giác hoàn toàn khác với những bệnh nhân tâm thần trong các bộ phim điện ảnh và truyền hình, bình tĩnh và lý trí, nhìn từ ngoài không thấy bất kỳ dị thường nào.
Người ngoài nhìn vào có thể nghĩ rằng anh có khí chất khá u uất, trong mắt có một sự đau đớn khó mà diễn tả bằng lời thôi.
Nhìn Trần Ca có chút yếu ớt, Trương Nhã cũng không thể nào ghét được: “Có lẽ anh là chủ nhân của con mèo này, lúc anh nằm viện đã quên mất nó, nhưng nó vẫn chưa quên anh. Con mèo này dính anh như vậy, chắc anh cũng là một người rất hiền lành và tốt bụng, mong anh sẽ sớm tìm lại được trí nhớ.”
Trương Nhã ngồi xổm xuống, sờ sờ đầu con mèo trắng: “Một con mèo có thể băng qua cả một thành phố để đến tìm anh, chắc chắn trên đường đã phải trải qua rất nhiều gian khổ, sau này anh đừng đánh mất nó nữa.”
“Ừ.” Trần Ca cũng ngồi xổm xuống, ánh mắt anh né tránh, không dám nhìn vào mặt của Trương Nhã mà lẳng lặng nhìn bàn tay đang vuốt ve con mèo trắng của cô.
Tay của Trương Nhã rất đẹp, ngón tay mảnh mai, rất trắng, không có một chút máu nào.
Có vẻ như nhận ra Trần Ca đang nhìn chằm chằm vào tay mình, Trương Nhã khẽ ho một tiếng rồi rút tay về: “Mấy ngày trước con mèo trắng này có chạy đến nhà ma của tôi, đuổi mãi mà không chịu đi, tôi thấy nó thông minh cho nên không xua đuổi nó nữa, giờ nó đã tìm được chủ nhân rồi thì tôi cũng sẽ không cần chăm sóc nó nữa.”
“Chờ đã.” Trương Nhã đứng dậy định rời đi, nhưng Trần Ca lại gọi cô lại.
“Có chuyện gì sao?”
Nhìn vào một bên mặt của Trương Nhã, ánh mắt Trần Ca đầy nghi ngờ và đau đớn: “Chúng ta đã từng gặp nhau chưa? Tôi nhớ tên của cô, nhưng những chuyện khác tôi đều quên sạch, trong những ký ức trước đây của tôi cũng có đầy hình bóng của cô, nhưng tôi không thể nhớ thời gian mà tôi và cô đã ở bên nhau là khi nào.”
Nếu một người lạ trên đường nói với Trương Nhã như vậy, thì cô nhất định sẽ quay đầu bỏ đi, nếu đối phương tiếp tục dây dưa, cô có thể sẽ trực tiếp gọi cảnh sát.
Nhưng bây giờ tình hình lại khác, Trần Ca là một bệnh nhân mặc quần áo bệnh viện, hơn nữa nhìn dáng vẻ cũng không giống như đang giả vờ, nỗi đau và sự bất lực toát ra từ ánh mắt khiến mọi người cảm thấy rất đau khổ.
Trương Nhã dừng bước, nhìn kỹ khuôn mặt của Trần Ca, cô không có bất kỳ ấn tượng nào, ngoại trừ việc cảm thấy khuôn mặt đó cũng không tính là đẹp trai, nhưng nhìn lâu thì thấy khá thuận mắt.
“Đây hẳn là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau? Nhưng mà tôi cũng cảm thấy rất lạ, tại sao anh lại biết tên tôi?”
“Tôi không nhớ nữa, bác sĩ nói rằng có lẽ trước đây tôi đã từng đến nhà ma của cô cho nên mới biết tên cô, nhưng có lẽ không phải là vậy.” Trần Ca nắm lấy hàng rào rỉ sét: “Tôi luôn cảm thấy cô rất quan trọng với tôi. ”
Những lời rất bình thường nhưng Trần Ca nói ra lại mang đến cảm giác rất chân thành, ấn tượng mà anh mang lại cho mọi người khác giống như một tờ giấy trắng sạch, và trên tờ giấy đó chỉ ghi mỗi tên Trương Nhã.
Trước đây Trương Nhã cũng đã từng nghe những lời tương tự từ trong những người khác, nhưng khi Trần Ca nói, lại mang đến cho cô một cảm giác đặc biệt.
Nhịp tim chậm rãi trở nên nhanh hơn, Trương Nhã do dự, cô quay đầu nhìn nhà ma trong khu vui chơi, rồi lại bước tới trước mặt Trần Ca: “Những du khách từng đến tham quan nhà ma của tôi, tôi đều có ấn tượng, nhưng hình như đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy anh, liệu có phải bác sĩ của anh nhầm lẫn gì không?”
Trần Ca lắc đầu: “Tôi mơ hồ nhớ lại cảnh tượng trong nhà ma của cô Đêm Cương Thi Sống Lại, Minh Hôn, Chạy Trốn Lúc Nửa Đêm, và một trường cấp hai... ”
“ Đêm Cương Thi Sống Lại và Minh Hôn đúng là cảnh trong nhà ma của tôi, nhưng những thứ mà anh nhắc đến phía sau không phải ở trong nhà ma của tôi.” Vẻ mặt Trương Nhã có chút chút bất đắc dĩ: “Hiện tại số lượng du khách đến nhà ma của tôi không nhiều lắm, mở đồng thời hai cảnh đã là giới hạn rồi, nếu mở thêm cảnh thì sẽ không đủ nhân lực.”
“Hiện tại có bao nhiêu nhân viên trong nhà ma?”
“Ba người, tôi và cha mẹ tôi.” Trương Nhã có chút ngượng ngùng: “Tôi chịu trách nhiệm phát tờ rơi và bán vé, còn cha tôi thì đóng vai thây ma, mẹ phụ trách cảnh Minh Hôn, tuy rằng cũng không kiếm được nhiều tiền, nhưng mỗi ngày tôi đều có một cuộc sống hạnh phúc. ”
Trí nhớ xuất hiện sự lệch lạc, đầu của Trần Ca lại bắt đầu đau trở lại, anh mơ hồ nhớ rằng cha mẹ của chủ nhân nhà ma không nên ở trong nhà ma.
“Anh đang chảy rất nhiều mồ hôi, cơ thể còn run rẩy nữa, này! Có cần tôi gọi bác sĩ giúp cho anh không?" Trương Nhã nhìn thấy sắc mặt Trần Ca từ từ tái nhợt và trên bề mặt da xuất hiện những mạch máu đen, cô hơi hoảng, nghĩ rằng có lẽ mình đã vô tình nói điều gì đó sai: “Anh cứ đứng im đây! Để tôi đi gọi bác sĩ cho anh!”
Trương Nhã định chạy về phía cổng trước của bệnh viện, nhưng trước khi cô ấy có thể đi được bất kỳ bước nào, Trần Ca đã nắm lấy cổ tay cô.
“Đừng đi tìm bọn họ...”
Bàn tay của cả hai đều lạnh ngắt, Trương Nhã lại càng hoảng sợ, khi cô còn đang không biết phải làm gì, những vết bầm tím lớn trên cánh tay của Trần Ca bắt đầu rỉ máu.
Hình như có những ký tự máu cực nhỏ ẩn trong những giọt máu mịn, và những hạt máu đó tụ lại thành một giọt máu đỏ tươi, và những ký tự máu đó tạo thành một cuốn nhật ký không hoàn chỉnh.
Giọt máu nhỏ xuống từ cánh tay của Trần Ca và rơi xuống cổ tay của Trương Nhã, trái tim đang hoảng loạn của Trương Nhã dần trở nên bình tĩnh lại.
Nhìn cổ tay bị giữ chặt, cô có chút hoảng hốt, sững sờ mất mấy giây mới thoát ra được.
“Tôi xin lỗi, hy vọng cô có thể giữ bí mật giúp tôi, tôi không muốn bác sĩ biết rằng tôi đã gặp cô.”
Đau đớn kéo đến, Trần Ca cũng không dám nghĩ sâu về quá khứ, đừng nói đến việc chạm vào những mảnh ký ức trước đây, cái loại đau đớn giống như thủy triều không ngừng lao đến, như thể con đê ngăn cơn đau này đã biến mất, hiện tại anh đang phải một mình chịu đựng nỗi đau đớn đó.
Cánh tay run rẩy, Trần Ca nghĩ rằng anh đã quen với cơn đau, nhưng chỉ bây giờ anh mới nhận ra rằng cơn đau mà anh cảm thấy lúc đầu chỉ bằng một phần mười so với bây giờ.
“Tại sao?”
Không thể đứng vững nổi, Trần Ca ngã xuống đất, con mèo trắng lo lắng quay lại, Trương Nhã cũng liên tục nói chuyện với Trần Ca, nhưng hiện tại Trần Ca đã không còn nghe thấy âm thanh nào nữa.
“Rốt cuộc mình đã làm chuyện gì, tại sao đột nhiên cơn đau lại kéo đến như vậy?”
Thân thể đang khỏe mạnh như bị xé toạc, Trần Ca hét vào mặt Trương Nhã và con mèo trắng bằng chút sức lực cuối cùng: “Mang con mèo đó đi, mỗi sáng tôi đều sẽ đến chỗ này.”
Sau khi nói chuyện ngắt quãng, Trần Ca lập tức quay đầu chạy về phía bệnh viện, dùng sức lực cuối cùng lao ra khỏi bụi hoa, cuối cùng ngã xuống lối đi trong vườn.
Lần này, anh đã bị cơn đau làm cho ngất xỉu.
...
“Đau quá! Đau quá! Đau quá!”
Trong bóng tối, Trần Ca có thể nghe thấy giọng nói của chính mình liên tục vang lên, anh tìm kiếm giọng nói của chính mình và nhìn vào bên trong phần sâu nhất của bóng tối, có một người đàn ông trẻ u sầu đang ôm một trái tim vẫn còn đập và đứng quay lưng lại với Trần Ca.
Bóng lưng đó rất giống với anh, và giọng nói đó chính là phát ra từ miệng của anh ta, nhưng trực giác nói cho Trần Ca biết rằng người thanh niên đó không phải là anh.
“Hứa Âm?” Một cái tên yên lặng xuất hiện, Trần Ca tiến lên trong làn sóng đen, nhưng lại bị bóng tối đẩy đi càng lúc càng xa.
Người đàn ông trẻ đang chịu đau đớn vô biên thay anh dường như nghe thấy được giọng nói của anh, khi Trần Ca đang dần bị bóng tối cuốn đi, anh ta mới quay đầu nhìn lại.
Phía trước cơ thể của anh ta bị nhiều lời nguyền rủa khác nhau chiếm cứ, những lời nguyền rủa kia giống như là một cái đinh đâm vào cơ thể anh ta, nhưng anh ta dường như có thể chịu được nguyền rủa cùng đau đớn, những lời nguyền rủa không thể xuyên qua cơ thể anh ta, cũng không thể làm tổn thương trái tim đang đập trong tay anh ta, và cả Trần Ca, người đã bị cuốn đi bởi làn sóng đen tối phía sau anh ta.
Đột nhiên mở mắt ra, vẻ mặt Trần Ca đầy khiếp sợ, hai tay vô thức muốn nắm lấy, nhưng lại sớm phát hiện ra rằng tay mình đã bị trói.
Từ từ lấy lại bình tĩnh, Trần Ca nhìn quanh và thấy cái cửa sổ bị vỡ, giường bệnh nghiêng và tủ đổ.
“Bây giờ cuối cùng tôi cũng biết tại sao bác sĩ lại cho anh uống hai viên thuốc.” Giọng Tả Hàn vọng ra từ góc phòng bệnh, cậu ta đã chuyển giường của mình đến nơi xa Trần Ca nhất: “Vậy mà tôi có thể sống cùng với một bệnh nhân nguy hiểm như anh tận hai ngày liền, cám ơn đại ca đã không giết.”
“Phòng bệnh là do tôi làm loạn sao?”
“Đây không phải chỉ là làm loạn đâu, anh còn muốn phá hỏng mọi thứ cơ.” Bây giờ Tả Hàn giống như một con mèo ngoan ngoãn, ngồi im trong góc, không dám đến gần Trần Ca dù chỉ là một bước.
“Tôi nhớ rằng mình đã hôn mê, đầu như muốn vỡ ra, cảm thấy đau đớn khắp nơi cơ thể, nhưng lại không thể nhớ được bất cứ điều gì khác.”
“Anh đã tỉnh lại một lần trong lúc hôn mê, cái người lúc đó hoàn toàn khác với anh hiện tại, hai mắt đỏ ngầu, kéo một cái chân bị gãy, gầm rú như thú hoang, không cho ai đến gần.” Tả Hàn vẫn còn sợ hãi khi nghĩ lại.
“Cộc! Cộc! Cộc!”
Cửa phòng bệnh đột nhiên bị gõ, bác sĩ Cao và hai y tá bước vào.
Khi nhìn thấy Trần Ca đã tỉnh dậy, tất cả đều thở phào nhẹ nhõm.
Hai y tá vẫn còn hơi sợ hãi, chỉ có bác sĩ Cao là chủ động đi về phía Trần Ca: “Sáng nay sao cậu lại ngất xỉu trong vườn hoa? Có bệnh nhân nào khác đến kích thích cậu sao?”
“Tôi đột nhiên nhớ tới một số chuyện trong quá khứ, càng nghĩ càng không kiềm chế được, cuối cùng bị cơn đau làm cho ngất đi.” Trần Ca nói sự thật.
“Tình trạng của cậu mới ổn định mấy ngày trước, đáng lẽ không nên tái phát sớm như vậy mới đúng, chẳng lẽ thuốc mất hiệu lực rồi sao?" Bác sĩ Cao lấy lọ thuốc ra, lần này trực tiếp đổ ra ba viên thuốc: “Uống thuốc đi, cậu hãy nghỉ ngơi thật tốt trước, tôi sẽ thảo luận về tình trạng của cậu với các bác sĩ khác.”
“Bác sĩ Cao, có phải tình trạng của tôi đang trở nên tồi tệ hơn không?”
“Tình trạng bệnh của cậu đã thuyên giảm, nhưng nhân cách thứ hai của cậu ngày càng trở nên nóng nảy, có thể cậu ta cũng cảm thấy rằng cậu đang dần được chữa lành, cho nên mới càng trở nên điên rồ hơn.” Bác sĩ Cao phân tích.
“Tại sao tôi được chữa khỏi, mà nhân cách thứ hai của tôi lại phát điên?”
“Nếu cậu hoàn toàn khỏi bệnh, điều đó cũng có nghĩa là cậu ta sẽ biến mất.” Bác sĩ Cao nghiêm túc nói: “Nhân cách thứ hai của cậu bao gồm những cảm xúc tiêu cực và nhiều mặt tối khác, như là ích kỷ, u ám, độc ác, tàn bạo, cậu ta sẽ không cam tâm tình nguyện biến mất đâu, nếu thời điểm đến, cậu ta nhất định sẽ cố gắng hết sức để hủy diệt cậu.”
“Nhân cách thứ hai sẽ hủy diệt tôi?”
“Cậu cũng nên nhận thức được sự nguy hiểm của cậu ta đi, cậu là bình thường và cậu ta là bất thường, tuyệt đối không được để nhân cách chỉ biết hủy diệt đó ảnh hưởng.”
Thấy Trần Ca đã nuốt ba viên thuốc, bác sĩ Cao dặn dò vài lời với y tá rồi trực tiếp rời đi.
Hai y tá túc trực trong phòng bệnh, bọn họ dọn dẹp phòng, thay kính cửa sổ, bận rộn đến chiều mới rời khỏi phòng.
“Trần Ca?” Tả Hàn can đảm đến gần Trần Ca, cậu ta nhẹ nhàng lay vai Trần Ca, và giật mình khi thấy Trần Ca vẫn mở to mắt: “Anh không ngủ à?”
“Có chuyện gì sao?”
“Anh đã uống hết ba viên thuốc chưa?” Tả Hàn tốt bụng nhắc nhở: “Thuốc trắng trong viện có thể loại bỏ cơn đau, làm chậm suy nghĩ của anh, giúp anh giảm nhẹ triệu chứng, nhưng đồng thời, loại thuốc này cũng sẽ khiến anh từ từ đánh mất mình. Nếu anh dùng quá liều, anh sẽ trở thành một con rối sống chỉ biết cười khúc khích đấy.”
“Con rối sống?”
“Thì là một con búp bê còn sống ấy, anh chỉ có thể mặc cho người khác định đoạt, mặc dù anh không thể cảm nhận được nỗi đau nhưng anh cũng sẽ không bao giờ có thể cảm thấy hạnh phúc và vui vẻ nữa, nó sẽ phá hủy mọi thứ của anh.” Bản thân Tả Hàn là một bác sĩ pháp y, cậu ấy cũng hiểu rất rõ các loại thuốc.
“Loại thuốc này đáng sợ như vậy sao?” Đầu Trần Ca hơi dịch ra, để lộ mấy viên thuốc giấu dưới gối.
“Anh không uống?”
“Hai tay của tôi bị trói rồi, cậu giúp tôi nghiền ba viên thuốc này thành bột đi, đừng để người khác phát hiện ra.”
“Được rồi.” Tả Hàn gật đầu theo bản năng, cậu thấy giọng điệu nói chuyện của Trần Ca hơi khác so với trước đây, có vẻ bình tĩnh hơn: “Nhân tiện, Trần Ca, có một điều tôi muốn nói với anh.”
“Chuyện gì?”
“Trước đây, bác sĩ Cao nói rằng nhân cách thứ hai của anh chỉ biết đến sự hủy diệt, nó hoàn toàn bao gồm những cảm xúc tiêu cực và những mặt tối, nhưng thực ra ông ta đang nói dối anh đấy.” Tả Hàn nói ra điểm quan trọng nhất: “Khi anh phát điên trong phòng bệnh, tôi đã ở ngay bên cạnh anh, anh muốn phá hủy tất cả các vật dụng trong phòng, tấn công các y tá và bệnh nhân mà anh nhìn thấy, nhưng chỉ có mỗi một chuyện là anh không làm tổn thương tôi!”
Lời nói của Tả Hàn đã khơi dậy sự hứng thú của Trần Ca: “Cậu nói tiếp đi.”
“Nhân cách thứ hai của anh dường như biết tôi! Chúng ta dường như đã biết nhau trước khi vào bệnh viện!" Giọng của Tả Hàn đã đè nén rất thấp, nhưng Trần Ca vẫn có thể nghe thấy được, cậu ta rất kích động: “Nếu thực sự là như vậy thì nó có thể giải thích tại sao tôi cảm thấy rằng cả thế giới đang làm hại tôi, nhưng anh lại là ngoại lệ duy nhất! Đồng thời, điều này cũng có thể chứng minh rằng trí nhớ của chúng ta quả thực đã bị người khác giở trò!”
Tả Hàn rất nhạy bén, nói vài câu đã ra điểm mấu chốt: “Chúng ta là bằng chứng của nhau! Ký ức trong quá khứ của anh không phải là giả, ngược lại chính những điều bác sĩ nói với anh mới là bịa đặt.”
Tốc độ cậu ta nói rất nhanh. Tả Hàn biết chỉ cần suy nghĩ sâu một chút thì Trần Ca sẽ rất đau đầu, cho nên tranh thủ Trần Ca còn chưa đau đến mức hôn mê, cậu ta đã nói ra suy nghĩ của mình trong một hơi thở: “Quay trở lại vấn đề cơ bản nhất, bác sĩ nói anh bị bệnh là bởi vì cha mẹ anh gặp nạn, nhưng có bao giờ anh nghĩ rằng, có thể cha mẹ anh vẫn chưa chết, bọn họ vẫn đang ở đâu đó trong thành phố này!”