“Cậu nghĩ nhiều rồi.” Trần Ca liếc mắt nhìn vào chiếc túi màu đen sau cánh cửa, nhưng anh không thèm quan tâm đến nó một chút nào.
Cho dù bên trong đó có chứa rác thải hay là xác chết, thì bây giờ nó cũng liên quan gì đến anh chứ?
Trần Ca vẫn rất tỉnh táo, việc đầu tiên anh phải làm là tìm ra thân thế của mình và tìm hiểu xem rốt cuộc Lâm Tư Tư là người như thế nào.
Theo góc nhìn của anh thì thân hình và vẻ bề ngoài của anh không có gì thay đổi, và anh cũng không biết tại sao Vương Hiểu Minh và những người xung quanh lại gọi anh là Lâm Tư Tư.
“Cũng có thể Lâm Tư Tư hoàn toàn không phải là tên của một người, mà là một biệt danh, một loại thân phận nào đó.”
“Nếu như lát nữa cậu còn muốn đến nhà ăn, có thể gọi tôi đi cùng, tôi về phòng trước đây.” Vẻ mặt của Trần Ca không thay đổi quá nhiều, thật giống như chưa từng nhìn thấy cái túi kia.
“Được rồi.” Vương Tiểu Minh lui vào phòng ngủ, đột nhiên giống như nhớ ra một chuyện gì đó, lại quay về phía Trần Ca hô to: “Tiểu Lâm, hôm nay ở trong lớp cậu vẫn luôn nằm ngủ, không biết cậu có nghe mấy lời nhắn nhủ đặc biệt của thầy Bạch không.”
“Có chuyện gì vậy?”
“Gần đây đừng tùy tiện rời khỏi ký túc xá vào buổi tối, chỉ cần ở trong phòng của mình thôi. Với lại thời gian tắt đèn đã được tăng từ 11 giờ thành 10 giờ 30, sau khi tắt đèn sẽ có người đi kiểm tra trên hành lang, hi vọng mọi người có thể chú ý một chút.”
“Chỉ có vậy thôi?” Trần Ca còn tưởng là Vương Hiểu Minh chuẩn bị nói một chuyện quan trọng gì đó. Anh đi vào cửa cũng đã được một khoảng thời gian rồi, nhưng tất cả mọi người và mọi chuyện anh gặp phải đều có vẻ bình thường, chính xác mà nói, bề ngoài bọn họ rất bình thường, ngôi trường này cũng giống như một trường học buổi tối bình thường, không có gì đặc biệt đáng chú ý cả.
Vương Hiểu Minh cắn môi một cái, hình như còn muốn nói gì đó, nhưng có thể bởi vì không quá chắc chắn nên không nói nữa.
Cửa phòng đóng lại, Trần Ca đứng một mình trong hành lang của tòa nhà ký túc xá, xung quanh rất yên tĩnh và không có một tiếng động nào.
“Còn chưa tắt đèn, sao trên hành lang lại có thể yên tĩnh như vậy được chứ, chẳng lẽ mấy phòng ở hai bên này không có người ở sao?”
Trần Ca lấy chìa khóa trong ba lô ra, nhìn về phía cửa phòng đối diện phòng Vương Hiểu Minh, trên cửa có viết số 413.
“Đây là phòng của Lâm Tư Tư sao?” Trần Ca nhìn chằm chằm vào mấy con số, đột nhiên cảm thấy hơi quen thuộc: “Số 4 tượng trưng cho tầng 4, số 13 tượng trưng cho cái gì? Phòng thứ 13 sao?”
Trần Ca từng nhìn thấy con số 13 trong cuốn nhật ký ở dưới lòng đất của Học Viện Ác Mộng, anh nhớ rất rõ, cuối trang cuối cùng của cuốn nhật ký có viết một câu: tôi, chết, 13, thông linh trong trường ma, trốn.
“Con số 13 trong cuốn nhật ký là nói về căn phòng này sao? Đáng lẽ nó nên không đơn giản như vậy.”
Trong một hành lang yên tĩnh, chỉ có tiếng chìa khóa cắm vào lỗ khóa và tiếng lò xo trong ổ khóa chuyển động, Trần Ca phải thử nhiều lần mới tìm ra chìa khóa chính xác.
Sau khi mở cửa và nhìn thấy cảnh tượng bên trong phòng ngủ, lông mày Trần Ca hơi cau lại.
Phòng ngủ không quá lớn, tổng cộng có sáu cái giường, tất cả đều là giường tầng ở trên, bên dưới giường là tủ quần áo và bàn làm việc cũng như các đồ lặt vặt khác.
Chỉ nhìn những thứ này thôi thì cũng không cảm thấy có vấn đề gì, thứ khiến Trần Ca chú ý chính là bức tường của ký túc xá.
Có rất nhiều hình vẽ trên tường và trần trong phòng ngủ này, có chiều cao và dáng người giống như một người bình thường, cũng không biết là dán hay là vẽ lên.
“Một, hai...” Trần Ca đếm sơ qua, trong phòng ngủ có năm hình vẽ người.
Những hình vẽ đó quá dễ thấy, muốn không nhìn thấy cũng rất khó.
Để đảm bảo an toàn cho bản thân, trước tiên Trần Ca trèo theo thang giường để lên giường và quan sát các hình vẽ đó ở cự ly gần.
Dùng ngón tay chạm vào dáng người gần mình nhất, Trần Ca dùng móng tay cạo nhẹ lên tường: “Là dùng màu để vẽ, ai lại rảnh rỗi vẽ những thứ này trong phòng ngủ chứ?”
Những hình vẽ này có kích thước tương đương với một người bình thường, khi bật đèn lên đã trông rất kinh hãi, khi tắt đèn, nhìn lên đều phát hiện ra bóng người ở khắp mọi nơi trong phòng, chẳng phải là còn đáng sợ hơn sao?
Ánh mắt đảo qua tất cả dáng người, Trần Ca nhảy xuống giường. Sau khi mất sự giúp đỡ của nhân viên, anh trở nên cẩn thận hơn bao giờ hết.
“Tổng cộng có sáu cái giường, nhưng trong phòng ngủ chỉ có một cái phích nước, trên sàn nhà cũng chỉ có một đôi dép lê, người duy nhất thực sự sống trong căn phòng này có lẽ chỉ có mình Tiểu Lâm.”
Trần Ca cẩn thận lục soát tủ quần áo và bàn làm việc tương ứng với những chiếc giường khác, mặc dù có nhiều đồ lặt vặt chất đống trong đó nhưng chúng đều không phải là đồ dùng cần thiết hàng ngày mà đều là những thứ rất kỳ lạ.
Ví dụ như bảng vẽ, thùng sơn, thạch cao bị đứt tay, dây điện bị đứt,...
Phòng ngủ này như một cái nhà kho để đồ lặt vặt, chỉ có một mình Tiểu Lâm ở, những giường còn lại cũng chẳng có ai khác.
“Sinh viên học ở các lớp buổi tối hiếm khi trọ lại trường, tình hình tài chính của Tiểu Lâm không tốt, càng không có khả năng bỏ nhiều tiền như vậy để ở trong trường, khả năng duy nhất là sống ở đây rẻ hơn thuê căn hộ bên ngoài.”
Thông thường, giá một phòng trọ của trường học đắt hơn nhiều so với quán trọ gia đình gần trường, mức giá thấp bất thường của nơi này chỉ có thể cho thấy phòng này có vấn đề.
Trần Ca cũng không biết chuyện gì đã xảy ra trong phòng ngủ nơi Tiểu Lâm sống, trong lòng anh luôn có một cảm giác khẩn trương không thể giải thích được.
Leo lên giường số 4 cách xa cửa phòng, giường này được trải ga trải giường và chăn mới tinh, còn những cái giường kia tuy cũng có chăn ở trên, nhưng phần lớn đều bám đầy bụi bẩn, không thể xài nổi.
“Không có người ở, tại sao còn cần để chăn? Còn có người chịu dùng một cái chăn bẩn như vậy sao?”
Trần Ca ngồi trên chiếc giường số 4, nhìn phòng ngủ từ một góc độ khác, cảm giác hoàn toàn khác, không chật chội như trước nữa.
“Không sai, đây chính là giường của Tiểu Lâm.” Bên cạnh gối có dán tờ giấy động viên và lịch học, nếu như không phải đang ở trong ngôi trường quái đản này, chắc chắn Trần Ca sẽ nghĩ Tiểu Lâm là một học sinh ngoan ngoãn, chăm chỉ.
“Ga trải giường được giặt sạch sẽ, mùi nước giặt tỏa ra, chăn bông được gấp gọn gàng, lúc mình còn đi học, hiếm khi thấy trong phòng ngủ có ai lại gấp chăn gọn gàng như vậy, Tiểu Lâm phải là một người thích sạch sẽ và cực kỳ kỷ luật.” Trần Ca bắt đầu suy đoán tính cách của Tiểu Lâm.
Ngoại trừ chăn và gối, trên giường số 4 chỉ còn lại sách và bút.
Thoạt nhìn, Trần Ca cảm thấy Tiểu Lâm là người rất yêu thích việc học, nhưng khi anh tiện tay lật mấy quyển sách thì đã phát hiện ra vấn đề.
Hầu hết các sách liên quan đến các chuyên ngành học thì đều sạch sẽ và không hề đánh dấu gì, giống y như sách mới mua, ngược lại mấy cuốn sổ tay của Tiểu Lâm thì mép bị mài mòn nghiêm trọng, nhìn vào đã biết là chúng thường được mở ra.
Trần Ca lấy ba quyển sổ được kẹp giữa cuốn sách giáo khoa, chúng được dán đầy những tờ giấy khác nhau, một số được cắt ra từ các tờ báo, một số là thông báo dán dưới tầng của ký túc xá, và còn một số là ghi chú nhỏ với các nét chữ khác nhau.
“Đây là...” Tùy tiện liếc mắt nhìn, Trần Ca lập tức bị hấp dẫn.
“Người đàn ông đi vào ký túc xá nhân lúc sinh viên nghỉ lễ, không ngờ có người vẫn chưa rời trường, anh ta trốn trong tủ quần áo và bị phát hiện khi rời khỏi tủ vào đêm khuya.”
“Thi thể được tìm thấy trong tủ vào rạng sáng hôm sau, kẻ sát nhân vẫn chưa bị bắt, đề nghị giáo viên và học sinh các cấp đề phòng.”
Những gì được cắt ra từ tờ báo là một mẩu tin tức, không có địa chỉ chi tiết và không có tên người cụ thể, chỉ là một vụ án mạng mà báo chí được nghe kể lại.
“Có vẻ như tên người đã bị cố tình cắt bỏ, Tiểu Lâm tìm được bài báo này ở đâu vậy? Tờ giấy đã ố vàng, có cảm giác như đã qua mấy năm rồi.”
Những vụ án trên sổ tay không xảy ra ở cùng một nơi, còn có các vụ án xảy ra trong phòng ngủ, thư viện, tòa nhà thí nghiệm và trong thang máy,...
“Chẳng lẽ những vụ án này thực sự có xảy ra trong hiện thực sao?” Trần Ca lật xem quyển sổ trong tay, càng xem càng thấy sợ hãi: “Quyển sổ tay này rất quan trọng.”
Trong khi đọc quyển sổ, Trần Ca càng tò mò hơn về Tiểu Lâm, rốt cuộc đối phương là ai? Tại sao lại thu thập những vụ giết người kỳ lạ này?
Trần Ca để tất cả các quyển sổ của Tiểu Lâm ở trên giường. Trong ba lô mà anh luôn mang theo có một quyển, trên giường có thêm ba quyển, hiện tại Trần Ca đã có tổng cộng bốn quyển sổ tay.
“Quyển sổ trong ba lô có lẽ được dùng để ngụy trang, không có quá nhiều thông tin quan trọng, ba quyển sổ được tìm thấy trên đầu giường có lẽ mới chính là bí mật lớn nhất của Tiểu Lâm.” Trần Ca đọc rất kỹ và trực tiếp ghi nhớ những gì mình nhìn thấy.
Trần Ca hết sức chăm chú, không hề phân tâm một chút nào, thì đúng lúc này, cửa phòng đột nhiên bị người ta gõ vài cái.
Sự im lặng bị phá vỡ, Trần Ca nín thở theo thói quen.
Sau khi gõ cửa phòng vài cái, tiếng gõ ngừng lại.
“Vương Hiểu Minh đang ở bên ngoài sao? Cậu ta muốn kêu mình đến nhà ăn ăn tối à?" Đối với Vương Hiểu Minh, Trần Ca không muốn đưa ra quá nhiều ý kiến, cũng không muốn dính líu gì đến cậu ta.
Sau khoảng một phút, tiếng gõ cửa đáng ghét đó lại đột nhiên vang lên.
Tuy nhiên, lần này tiếng gõ cửa của đối phương có vẻ đã dùng sức hơn. Trần Ca không nói gì, cũng không đi mở cửa. Sau khi tiếng gõ cửa kéo dài vài giây sau, ở cửa đột nhiên phát ra tiếng chiếc chìa khóa đâm vào lỗ khóa, và tiếng lò xo bị bật ra!
Kẽo kẹt...
Cánh cửa bị đẩy ra, thầy Bạch với gương mặt trắng bệch xuất hiện ở cửa, tay cầm chìa khóa và đèn pin.
“Vì sao không mở cửa?” Thầy Bạch trừng mắt nhìn Trần Ca, trán đổ đầy mồ hôi, hầu kết của ông ta hơi run rẩy, có vẻ hơi sợ hãi.
“Vừa nãy em đang ngủ.” Trần Ca tự nhiên cầm lấy chăn trên giường đắp lên người, nhân tiện che luôn ba cuốn sổ kia.
Thầy Bạch cũng không đi vào phòng, chỉ đứng ở cửa nhìn một cái: “Buổi tối đừng chạy lung tung, cứ ngoan ngoãn ở trong ký túc xá, nghe không?”
“Vâng.” Trần Ca gật đầu đồng ý.
Thầy Bạch đóng cửa lại, trực tiếp rời đi.
“Tên kỳ quái, vừa rồi ông ta vội vội vàng vàng mở cửa, cứ như là muốn xem mình có còn sống hay không vậy.”
Trần Ca đang đắp chăn, định tiếp tục đọc mấy quyển sổ mới tìm được thì ánh sáng trong phòng ngủ đột ngột tắt đi.
“Đèn tắt rồi? Giờ đã 10 rưỡi rồi sao?" Trần Ca nằm trong bóng tối, chợt nhận ra một vấn đề: “Từ khi bước vào thế giới sau cánh cửa, hình như mình chưa nhìn thấy một thứ đồ nào có thể hiển thị thời gian. Không có đồng hồ, trên điện thoại di động cũng không có thời gian.”
“Thời gian có lẽ là một manh mối ẩn, có thể sẽ mang lại cho mình sự trợ giúp đặc biệt nào đó.” Từ sau khi đèn tắt, Trần Ca bắt đầu mất tập trung, vừa âm thầm đếm nhịp tim, vừa dùng Âm Đồng tiếp tục xem nốt quyển sổ.
Anh không cần biết chính xác bây giờ là mấy giờ, anh chỉ muốn có một phạm vi gần đúng để thuận tiện cho các hành động tiếp theo của mình.
“Đọc sơ qua nội dung ghi chép một lần, sau đó tìm thêm những manh mối khác, nếu như không tìm được thì lập tức đổi chỗ khác.” Thầy Bạch có chìa khóa phòng ngủ của mình, ông ta có thể tùy ý ra vào phòng ngủ, điều này khiến Trần Ca cảm thấy rất bất an.
Rèm trong phòng ngủ cũng rất dày, chỉ có một tia sáng lọt vào được phòng qua khe hở.
Trên tường in năm hình người, bầu không khí càng ngày càng áp lực.
Cốc, cốc, cốc...
Trong bóng tối, Trần Ca đột nhiên nghe thấy có người gõ cửa phòng ngủ, động tác của người đó rất nhẹ.
“Tại sao lại có người tới đây?” Tiếng gõ cửa này hoàn toàn khác với tiếng gõ cửa của thầy Bạch, chắc là người khác gõ cửa.
“Có phải là Vương Hiểu Minh không? Không phải, nhìn cậu ta trông có vẻ nhát gan, hơn nữa cũng rất sợ phải đứng trong hành lang của ký túc xá, có lẽ không phải cậu ta.” Trần Ca đắp kín chăn nằm ở trên giường, anh nhớ tới lời của thầy Bạch và Vương Hiểu Minh, buổi tối không nên tùy tiện rời khỏi phòng ngủ.
Khi Trần Ca còn đang chần chừ không biết có nên xuống nhìn thử không thì tiếng gõ cửa đã dừng lại, bên kia chỉ gõ khoảng ba bốn lần.
“Chỉ có tiếng gõ cửa, không có tiếng bước chân, có lẽ người ngoài cửa vẫn chưa rời đi.” Trần Ca cũng rất am hiểu điều tra và phản điều tra.
Anh không phát ra chút âm thanh nào, cơ thể thậm chí còn không cử động, cố tạo ra ảo giác rằng không có ai trong phòng ngủ.
Sau 10 phút, trong phòng và ngoài hành lang vẫn yên tĩnh như chết.
“Người đó đã rời đi rồi sao?” Trần Ca hơi thở phào nhẹ nhõm, anh đưa tay vào ba lô của Tiểu Lâm và chạm vào chiếc kéo đã được mài rất sắc: “Dù nó có hữu ích hay không thì ít nhất thứ này cũng có thể mang đến cho mình chút cảm giác an toàn.”
Trần Ca không phải loại nhân vật thích ngồi chờ chết, cho dù anh có đang ở trong hoàn cảnh tuyệt vọng đến mấy thì cũng sẽ không dễ dàng buông tay.
Anh nắm chặt lấy chiếc kéo, nhưng không đợi anh lấy nó khỏi túi, tiếng gõ cửa lại vang lên.
Không hề gắng sức gõ, mà giống như đang lặp lại một cách máy móc hơn.
“Có phải con quái vật ngoài cửa đang nhìn chằm chằm mình không?”
Trần Ca nắm chặt cây kéo, hai mắt dán chặt vào cánh cửa, nhưng lần này tiếng gõ cửa vẫn không dừng lại mà trở nên gấp gáp hơn.
“Hình như cái tên bên ngoài bị thứ gì đó đuổi theo, chẳng lẽ kẻ đó muốn đi vào để trốn nhờ sao?” Bồ Tát bằng đất sét qua sông còn khó giữ được thân mình, Trần Ca làm sao dám chạy ra mở cửa cho kẻ đó vào lúc này chứ.
Tần suất gõ cửa của đối phương càng ngày càng nhanh, nhưng sức lực cũng dần dần yếu đi, cảm giác như sinh mệnh không ngừng trôi qua, thoi thóp hấp hối.
“Trò đùa dai? Hay là đang cố ý dụ dỗ mình đi ra ngoài?" Trần Ca nghe được tiếng gõ cửa càng ngày càng gấp, nhưng cũng nhỏ dần, ánh mắt chậm rãi nheo lại: “Tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên, trên hành lang cũng không có bất kỳ âm thanh nào. Không đúng lắm, hình như mình đã bỏ qua một khả năng rồi.”
Trần Ca đưa tay ra và lật xem quyển sổ bên cạnh. Một trong những vụ án mạng được ghi lại là kẻ sát nhân đang trốn trong tủ quần áo của phòng ngủ và bị học sinh nhìn thấy khi chuẩn bị rời đi vào lúc nửa đêm, cuối cùng thi thể của học sinh được phát hiện ở bên trong tủ quần áo.
“Dù là kẻ sát nhân hay là học sinh, đêm đó bọn họ đều ở trong phòng ngủ. Nếu chuyện này xảy ra ở ngay trong căn phòng này, thì những gì mình nghe thấy bây giờ không phải là tiếng gõ cửa từ bên ngoài, mà là tiếng kêu cứu từ trong phòng! Rất có thể quỷ đang ở trong phòng này!”
Một luồng không khí lạnh đi dọc theo sống lưng tràn vào não, vị trí của mấy hình người trên tường xuất hiện biến hóa rất nhỏ, tệ hơn nữa chính là Trần Ca đột nhiên cảm thấy có thứ gì đó chuyển động bên trong chăn!