Ngày mai khu vui chơi sẽ bắt đầu tuyên truyền và quảng bá cho nhà ma của anh trên quy mô lớn, điều này đối với Trần Ca mà nói là một cơ hội khó có được.
Giám đốc La đặt hết toàn bộ hi vọng lên người anh, đương nhiên anh cũng không muốn đối phương thất vọng.
“Tối nay sau khi mở rộng nhà ma thành công, hẳn là Trường Dân Lập Tây Thành có thể mở khoá thành công, tăng thêm một cảnh tượng kinh dị hai sao mới, giúp đỡ không nhỏ cho kế hoạch ngày mai của mình.”
Sau lần mở rộng thứ hai còn có thể nhận được kiến trúc đặc biệt, Trần Ca vô cùng mong chờ đối với việc này.
“Quầy Bán Vé Nửa Đêm có thể giúp mình hấp dẫn khách tham quan đặc biệt, không biết kiến trúc mới có công năng gì.”
Sau khi ăn cơm xong, anh bắt đầu tiếp tục kinh doanh, hơn 3 giờ chiều, máy cát-sét mini mà Trần Ca đặt trên mạng cuối cùng cũng được mang tới, thế này thì anh có thể gọi Hứa Âm ra giúp bất cứ lúc nào rồi.
“Mang máy cát-sét mini đi làm nhiệm vụ cứ có cảm giác là lạ sao đấy, có điều vẫn mạnh hơn nhiều so với lúc mang cái máy ghi âm kia chạy khắp nơi.”
6 giờ 30 tối, nhà ma đóng cửa, du khách quá nhiều, thời gian Trần Ca đóng cửa cũng càng ngày càng muộn.
Thấy bầu trời đang dần tối đen lại, Trần Ca gạt đi ý tưởng đi đến Trạm nghiên cứu sán lá máu ở Lâm Giang, nơi đó cách nhà ma ở vùng ngoại ô phía tây rất xa, lại thêm hiện giờ anh không thể xác định được thân phận của số mười, vì thế sẽ không làm ra hành động thiếu suy nghĩ nào hết.
Trần Ca quét dọn vệ sinh một lần, rồi tiến vào cảnh tượng dưới đất.
“Tính trò chơi nhà ma và tính tương tác của Bệnh Viện Điền Đằng rất mạnh, điểm này nhà ma của mình còn có thể cải thiện được, nếu như có thêm nhiều yếu tố khám phá và giải đố, có lẽ du khách sẽ càng thích hơn.”
Trần Ca bận rộn ở trong nhà ma, kiểm tra tất cả các điểm kinh dị, mãi đến lúc gần 10 giờ mới rời đi.
“Từ Uyển phụ trách cảnh tượng Minh Hôn, mình phụ trách Trường Trung Học Mộ Dương và Khu Nội Trú Số Ba ở dưới đất, trong cảnh tượng Chạy Trốn Lúc Nửa Đêm cần có một người hoá trang thành kẻ cuồng giết người.” Người Trần Ca có thể hoàn toàn tin tưởng không nhiều, chú Từ tuổi đã cao rồi, tính cách cũng không giống với tên cuồng giết người, so ra thì Cố Phi Vũ thích hợp hơn một chút.
“Tên nhóc này không có kinh nghiệm gì, có điều trong Chạy Trốn Lúc Nửa Đêm được cả gia đình Tiểu Tiểu giúp đỡ, cảm giác trải nghiệm thực tiễn sẽ không kém bao nhiêu.” Bây giờ cái Trần Ca lo lắng là sợ Cố Phi Vũ cũng bị gia đình Tiểu Tiểu dọa sợ.
“Nhân viên ưu tú quá ít, dùng quỷ quái vẫn thoải mái hơn.”
Anh về đến phòng nghỉ của nhân viên, lật xem tư liệu trong điện thoại, những tấm ảnh mà đội trưởng Nhan gửi cho làm anh hơi bất an.
“Hiệp hội kể chuyện lạ nhắm vào mình, nếu như bọn họ trà trộn vào trong số những du khách, vào thời khắc mấu chốt quấy rối mình thì kế hoạch của mình và giám đốc La sẽ bị huỷ hết, vẫn nên giải quyết bọn họ càng sớm càng tốt.”
Bệnh nhân tâm thần của Khu Nội Trú Số Ba có thể làm ra bất cứ chuyện gì, du khách nhiều như vậy, Trần Ca cũng không thể phân biệt bọn họ trong bao nhiêu du khách.
Bây giờ biện pháp duy nhất để tránh tình huống này xảy ra là đưa những kẻ điên đó vào vòng lao lý.
“Số mười hai là phát thanh viên của chương trình Chuyện ma quỷ, số năm là quản lý chương trình của đài phát thanh nửa đêm, hay là ra tay với hai người này trước?” Trần Ca dùng điện thoại tìm đài phát thanh Chuyện ma quỷ, trong thông báo trên trang chủ có một đoạn tin tức hấp dẫn sự chú ý của anh.
Bình thường Chuyện ma quỷ đều bắt đầu phát sóng từ 12 giờ đêm, hôm nay lại làm trước một tiếng, nguyên nhân tổ chuyên mục đưa ra là ngày hôm qua Lệ Chi xin nghỉ không có mặt, vì thế hôm nay bổ sung thêm một giờ cho người nghe.
“Cái lí do này chắc cũng để nói cho có mà thôi.”
Lúc đầu Trần Ca không nghĩ nhiều, sau khi nhìn thấy lịch phát sóng mới cảm thấy có gì đó không đúng, năm câu chuyện Lệ Chi muốn kể trước trong tối nay đều có liên quan đến xe taxi.
“Hôm nay là số đặc biệt của xe taxi hả?” Trần Ca tính toán thời gian, những câu chuyện liên quan đến xe taxi đều được chiếu trước 12 giờ đêm, có cảm giác như đã được sắp sẵn rồi vậy.
Trần Ca mở đài phát thanh lên, nằm trên giường nhắm mắt dưỡng thần.
10 giờ 55 phút, trong đài phát thanh truyền ra giọng nói truyền cảm của người phụ nữ kia.
“Chúng ta gặp nhau trong bóng đêm, lại tạm biệt nhau trước khi trời sáng, chúng ta biệt ly ở phút giây này, lại trùng phùng ở giây phút tiếp theo.”
“Chào mọi người, tôi là phát thanh viên nửa đêm Lệ Chi.”
Giọng nói của người phụ nữ rất truyền cảm, cô ta không hề thể hiện ra bất kì kỹ năng nào, chỉ mở miệng nói chuyện cũng khiến cho người ta cảm thấy vô cùng thoải mái.
“Giọng nói hay được trời ban, đáng tiếc quá.” Trần Ca gối đầu lên cánh tay, tiếp tục nghe.
“Cửu Giang có lịch sử từ lâu đời, trong khu phố cổ còn giữ lại rất nhiều kiến trúc từ thời trước đó, trong đó có một khu phố cổ nổi tiếng nhất là hẻm Hoa Hòe, chỉ có điều nguyên nhân nó nổi tiếng không phải là do lịch sử văn hoá, mà là bởi vì nơi đó từng xảy ra vài chuyện rất kì quái.”
“Hẻm đó tên là hẻm Hoa Hòe, nhưng trong con hẻm lại không có một cây hoa hòe nào cả, những người già đã sống gần cả đời ở Cửu Giang cũng nói không rõ được tại sao lại đặt cho nó cái tên như vậy.”
Câu chuyện của người phụ nữ vẫn đang tiếp tục, phong cách nói chuyện của cô ta rất khó bắt chước theo.
Mở đầu bình thản, giống như cô ta đang chầm chậm dệt túi lưới, để những người nghe không tự chủ được mà chui vào trong, hãm sâu từng bước một, cuối cùng bỗng siết chặt túi lưới, như một kíp nổ bộc phát tất cả điểm kinh dị ra.
Câu chuyện đầu tiên của Lệ Chi xảy ra trong hẻm Hoa Hòe, có một người tài xế ở gần hẻm Hoa Hòe đón một người khách lúc nửa đêm, đối phương nói để quên đồ ở nơi nào đó, muốn nhờ tài xế chở cô ta quay lại lấy.
Sau khi nói một vị trí chung chung, tài xế bèn cho khách lên xe, nhưng người khách này vô cùng kì lạ, liên tục đổi vài vị trí vẫn nói không đúng, đồ không ở chỗ đó.
Đến khi sự kiên nhẫn của người tài xế sắp hết, người khách nói ra địa điểm cuối cùng – trạm xe buýt bên cạnh nhà hoả táng.
Kết thúc câu chuyện hơi lạ, cuối cùng hành khách tìm được đồ mình bị mất ở đó, nó chui vào trong người của tài xế rồi lái xe rời đi, còn tài xế thì bị nhốt trong hộp tro cốt bị đánh rơi thay nó.
“Câu chuyện cũng tàm tạm, chủ yếu là do Lệ Chi kể ra nghe giống như thật vậy.” Trần Ca nghe xong đột nhiên ý thức được một vấn đề, có khi nào câu chuyện của Lệ Chi là thật không?
Chuyện của tài xế xe taxi này xảy ra ở Cửu Giang, hẻm Hoa Hòe đúng thật là có tồn tại.
“Có khi nào câu chuyện của cô ta nghe được từ thành viên của Hiệp hội kể chuyện lạ không nhỉ?”
Lệ Chi đã bắt đầu câu chuyện thứ hai, cũng là xảy ra ở hẻm Hoa Hòe, nhân vật chính của câu chuyện vẫn là tài xế chạy taxi nửa đêm.
“Không đúng lắm.”
Trần Ca từng gọi điện cho đội trưởng Nhan, đối phương đã tiết lộ một tin tức cho anh, những vụ án liên quan đến Hiệp hội kể chuyện lạ phần lớn đều xảy ra vào thứ tư, đối với bọn chúng mà nói, ngày này mỗi tuần dường như có ý nghĩa đặc biệt nào đó.
“Hôm nay Chuyện ma quỷ được đẩy lên trước một tiếng, trước mười hai giờ đêm vẫn được coi là thứ tư, có khi nào bọn chúng chuẩn bị ra tay vào hôm nay không?”
Nghe xong câu chuyện thứ hai của Lệ Chi, Trần Ca càng thấy thêm phần đáng nghi, trong kết cục của câu chuyện mà cô ta kể đều là ma quỷ có được cuộc sống mới, còn những người sống vô tội lại trở thành vật hi sinh.
“Hẻm Hoa Hòe, tài xế xe taxi…”
Trần Ca suy nghĩ một lúc, cầm lấy áo khoác mặc lên người: “Mạng người quan trọng, mình vẫn nên đi xem thì tốt hơn, nói không chừng lại có thu hoạch ngoài ý muốn.”
Anh bỏ máy cát-sét mini, cuộn băng và Bút Tiên vào ba lô, xông ra khỏi phòng nghỉ của nhân viên.
Đã có kinh nghiệm từ lần trước, trong lúc đi qua phòng đạo cụ, anh lại lấy búa của bác sĩ nát sọ bỏ vào trong túi.