Nhìn lại chính mình trong đoạn video giám sát, Trần Ca sinh ra một nỗi sợ hãi sâu sắc, anh thể hiện biểu cảm không thể tin được, sự bàng hoàng và sợ hãi dường như không phải giả vờ.
“Đây thật sự là tôi sao?” Giọng điệu của Trần Ca đầy nghi ngờ và không rõ, ánh mắt né tránh, thậm chí còn không dám nhìn thẳng.
“Đoạn video có thể được làm giả, nhưng những vết thương trên cánh tay và ngón tay sẽ không nói dối cậu.” Bác sĩ Cao cất chiếc điện thoại màu trắng của mình đi: “Không ai muốn tin rằng có một người khác đang sống trong cơ thể mình, nhưng đôi khi chúng ta vẫn phải đối mặt với nó.”
Trần Ca ngồi ngốc ở trên giường, vẻ mặt của anh khiến người ta không đành lòng quấy rầy.
Bác sĩ Cao nhìn một hồi, cũng không nhịn được mà an ủi một câu: “Nhân cách thứ hai của cậu càng điên cuồng thì chứng tỏ cách điều trị của chúng ta có hiệu quả, cậu ta đang sợ, cậu ta lo lắng một ngày nào đó mình sẽ biến mất. Cậu cũng đừng buồn quá, hãy nghỉ ngơi thật tốt, đừng tạo áp lực cho bản thân, điều trị bệnh tâm thần là một quá trình rất chậm, không thể vội vàng được.”
Chậm rãi gật đầu, Trần Ca dường như vẫn còn đang bị sốc, anh giống như không nghe thấy lời bác sĩ Cao nói mà chỉ nghe theo lời bác sĩ nói theo bản năng.
“Tối nay cậu cứ ở lại trong khu cách ly đi, khi tình trạng ổn định, cậu sẽ lại được đưa về khu phòng bệnh phổ thông thôi.” Sau khi bác sĩ Cao cho Trần Ca uống ba viên thuốc màu trắng, ông ta chuẩn bị rời đi.
“Bác sĩ Cao...” Trần Ca quay đầu lại nhìn bác sĩ Cao đã đi tới cửa: “Bệnh của tôi thật sự có thể chữa khỏi sao?”
“Không sao đâu, cậu phải tin tưởng vào bệnh viện và chính bản thân mình chứ.” Bác sĩ Cao nói xong thì rời đi, chỉ để lại mình Trần Ca trong khu cách ly.
Vết thương trên cánh tay của anh đã được xử lý và sẽ không nặng thêm, có lẽ là do dư âm của thuốc bột màu đen kia, cái chân bị gãy được bó bột của anh cũng dần dần có cảm giác.
Sau khi bác sĩ Cao đi xa, Trần Ca nằm trên giường bệnh, sự đau đớn và đấu tranh trên gương mặt từ từ biến mất, chẳng còn lại gì ngoài sự bình tĩnh.
Nếu lúc này có người nhìn thấy ánh mắt của anh, chỉ sợ sẽ bị dọa đến giật mình, con ngươi của Trần Ca đang từ từ thu nhỏ lại: “Bệnh viện đang nói dối, bọn họ hoàn toàn không muốn cứu chữa cho mình mà chỉ muốn biến mình trở thành con quái vật phù hợp yêu cầu của họ.”
Gối lên gối nghỉ ngơi, Trần Ca quay đầu liếc nhìn dây buộc ở thắt lưng: “Mình phải rời khỏi khu cách ly càng sớm càng tốt, liên lạc với Tả Hàn, đêm qua hình như cậu ta đã có phát hiện quan trọng ở trong phòng trực và văn phòng của bác sĩ ca đêm.”
Ngay dưới mũi bệnh viện, hai bệnh nhân đã dùng mạng sống của mình như một con bài mặc cả để cùng nhau diễn một vở kịch, đã tạm thời lừa gạt được bệnh viện và tìm được một số manh mối.
“Tả Hàn rất thông minh, cho nên cậu ta mới có thể lừa gạt được bác sĩ.” Trần Ca đã làm tất cả những gì mình có thể làm, từ lúc anh bắt đầu hôn mê, sân khấu đã được giao cho Tả Hàn.
Trên thực tế, hai người có sự phân công lao động rõ ràng, ai cũng không thể mắc một chút sai sót nào, một khi ai đó lộ ra khuyết điểm thì người kia cũng sẽ bị ảnh hưởng.
Tuy nhiên, từ thái độ của bác sĩ Cao đối với Trần Ca lúc nãy thì có thể thấy được Tả Hàn vẫn chưa mắc lỗi gì.
Trong phòng ở khu cách ly không có đồng hồ, sau khi trời tối, Trần Ca lại chìm vào giấc ngủ.
Không biết đã qua bao lâu, cánh cửa phòng cách ly đột ngột bị gõ.
“Cốc! Cốc! Cốc! Cốc!”
Đối phương gõ cửa liên tục bốn lần, khi Trần Ca vừa mở mắt ra thì tiếng gõ cửa đã biến mất.
“Nửa đêm lại có tiếng gõ cửa?”
Cửa của khu cách ly rất đặc biệt, để tránh cho bệnh nhân nguy hiểm trong khu thoát ra ngoài, khóa cửa của tất cả các cánh cửa của phòng cách ly đều được lắp đặt ở bên ngoài, có nghĩa là người ngoài cửa có thể ra vào tùy ý nếu họ có chìa khóa, nhưng những người bên trong thì không có khả năng ra ngoài tự do.
Trái tim của Trần Ca từ từ nâng lên, anh vẫn luôn tò mò về danh tính của người gõ cửa này: “Khi mình ở khu phổ thông, mình cũng nghe thấy tiếng gõ cửa vào nửa đêm, bây giờ đã bị nhốt trong phòng cách ly, nhưng tiếng gõ cửa vẫn đi theo sau! Rốt cuộc người gõ cửa muốn nói với mình điều gì thông qua âm thanh này? Nếu chỉ là tiếng gõ cửa thì hình như không tiết lộ bất kỳ thông tin nào!”
Phòng bệnh của Trần Ca đã được thay đổi, tiếng gõ cửa cứ đúng hẹn lại lên, điều đó cho thấy rằng người gõ cửa phải hiểu rõ những gì đã xảy ra bên trong bệnh viện.
“Bệnh nhân có thể không thể biết chính xác mình đang ở phòng bệnh nào, chẳng lẽ người mà nửa đêm đến gõ cửa phòng mình là bác sĩ sao?”
Thông tin có hạn, Trần Ca cũng chỉ có thể nghĩ như vậy.
“Người gõ cửa này hình như có địa vị khác với những bác sĩ khác, chẳng lẽ ở trong bệnh viện cũng có người muốn giúp mình sao? Anh ta không thể xuất hiện, cho nên muốn dùng cách này để nói vài chuyện với mình?”
“Mấy đêm nay bệnh viện đều không được yên ổn, ngoài mình ra, có lẽ còn có những người khác đang thu hút sự chú ý của bệnh viện.”
Sau khi biết có người đang giúp đỡ mình, Trần Ca trở nên bình tĩnh hơn.
Anh bắt đầu cố gắng nhớ lại một chút ký ức trong quá khứ của mình, đêm qua, để kích thích mình ngất xỉu, anh đã chủ động nhớ lại những thứ liên quan đến cha mẹ và nhà ma của mình, kết quả là trước khi ngất, một vài hình ảnh rời rạc đã hiện lên trong đầu anh: “Khi mình còn rất nhỏ cha mẹ đã nói với mình, cho dù có chuyện gì xảy ra cũng không được đi đến... ngoại ô phía Đông?”
Tay chân bị trói, Trần Ca không chạy được, cũng không dám ngủ, chỉ nhìn chằm chằm vào cửa phòng bệnh, cố gắng phân loại ký ức mấy ngày qua với điều kiện tiên quyết là không kích thích não bộ.
Thực tế và ảo tưởng đan xen lẫn nhau, như thể có hai tiếng nói khác nhau đang tranh cãi trong tâm trí anh, không ai muốn thừa nhận rằng mình là giả dối, bởi vì một khi họ thừa nhận điều đó, vậy thì họ sẽ hoàn toàn bị bỏ rơi.
Sau khi mặt trời mọc một lúc lâu, bác sĩ Cao bước vào cùng hai y tá.
“Đêm qua cậu có gặp ác mộng không?” Bác sĩ Cao dường như luôn hỏi điều này mỗi khi Trần Ca tỉnh dậy sau cơn hôn mê.
“Không có, sau khi uống thuốc, tôi đã ngủ rất say.”
“Vậy là tốt rồi.” Bác sĩ Cao và hai y tá chuyển một số thiết bị y tế vào phòng và thực hiện một cuộc kiểm tra đơn giản cho Trần Ca, sau khi phát hiện ra có một số hạt đen xuất hiện trên cánh tay của Trần Ca, sắc mặt của ông ta đã giãn ra rất nhiều: “Trần Ca, cậu có muốn trở lại khu phổ thông không?”
“Tất nhiên, ở phòng bệnh bình thường có thể nhìn thấy nhà ma trong khu vui chơi, cũng có thể nhìn thấy cô ấy nữa.” Trần Ca trả lời không chút do dự.
“Nhưng với tình trạng hiện tại của cậu, tôi không thể thuyết phục được các bác sĩ khác, và cũng không có bệnh nhân nào muốn sống chung với cậu.”
“Tôi chỉ muốn trở về căn phòng ban đầu, thỉnh thoảng có thể nhìn thấy khu vui chơi bên ngoài cửa sổ, mấy người cũng không cần thu dây trói lại, như vậy tôi sẽ không lại làm hại ai nữa...”
“Cậu vẫn không hiểu sao.” Bác sĩ Cao ngồi bên giường: “Gốc rễ của vấn đề không phải ở cậu, mà là nhân cách thứ hai của cậu. Cậu đại diện cho cái thiện, cậu ta đại diện cho cái ác, cậu phải dùng ý chí của mình để thoát khỏi sự ảnh hưởng của anh ta, từ chối cậu ta từ tận đáy lòng của cậu, và hoàn toàn loại bỏ cậu ta. Cậu sẽ không phải lo lắng rằng cậu ta sẽ ảnh hưởng đến mình nữa, đội ngũ bác sĩ chúng tôi sẽ luôn là hậu phương vững chắc nhất của cậu.”
Trần Ca gật đầu: “Tôi biết mình phải làm gì rồi.”
“Nếu lần sau cậu lại mất kiểm soát nữa, tôi e rằng cậu thật sự sẽ bị giam trong khu cách ly.” Bác sĩ Cao đứng dậy: “Tôi sẽ cố gắng hết sức để sắp xếp cậu trở lại căn phòng ban đầu, nhưng cậu cũng đừng ôm quá nhiều hy vọng.”
Ngoài miệng thì bác sĩ Cao nói không nên ôm quá nhiều hy vọng, nhưng vào buổi chiều, Trần Ca đã được y tá đưa về căn phòng ban đầu.
Thành thật mà nói, Trần Ca, khi không xuất hiện "nhân cách thứ hai" thì không khác gì những người bình thường cả, thậm chí còn tốt bụng và hiền lành hơn hầu hết mọi người, rất nhiều bệnh nhân cảm thấy nụ cười của anh rất ấm áp.
Sự nguy hiểm của Trần Ca chỉ có bác sĩ và một "nạn nhân" nào đó mới biết.
Khi quay trở lại khu phòng bệnh phổ thông, Trần Ca không nhìn thấy Tả Hàn đâu.
Sau khi hỏi thăm bác sĩ thì Trần Ca mới biết được, sau khi Tả Hàn biết rằng anh sẽ được chuyển ra khỏi khu cách ly thì đã chạy ra hành lang và mắng mỏ bệnh viện, đồng thời dùng cái chết để ép bác sĩ, nói rằng mình không muốn sống cùng Trần Ca.
Sau khi xem xét các trường hợp khác nhau, cuối cùng bệnh viện đã sắp xếp cho cậu ta vào phòng bệnh bên cạnh phòng của Trần Ca.
Một thân một mình ngồi ngây ngô giữa phòng bệnh, Trần Ca bước đến giường của Tả Hàn sau khi xác nhận rằng không có ai bên ngoài.
“Mình đã suýt giết chết Tả Hàn vào đêm hôm qua, bình thường mà nói, người mắc chứng hoang tưởng bị hại như Tả Hàn sẽ không bao giờ sẵn sàng ở cùng phòng với tôi một lần nữa. Điều này hoàn toàn phù hợp với căn bệnh của cậu ấy, đồng thời nó có thể giảm sự nghi ngờ xuống mức thấp nhất.”
Nếu Tả Hàn không có ý kiến gì với việc Trần Ca quay lại, chắc chắn sẽ khiến bệnh viện nghi ngờ, dù sao thì căn bệnh của Tả Hàn chính là hoang tưởng bị hại, làm sao một người nhạy cảm và cực đoan nhất như vậy lại có thể đồng ý ở bên cạnh người suýt chút nữa đã giết chết mình?
“Tả Hàn chuyển ra ngoài, nhưng y tá vẫn cố tình nói cụ thể rằng cậu ta ở ngay phòng bên cạnh mình. Có vẻ như bệnh viện vẫn không từ bỏ, vẫn muốn mình giết Tả Hàn.”
“Mặt khác, sau khi Tả Hàn chuyển đi, bệnh nhân mới có thể sẽ đến phòng này. Bệnh nhân mới không chỉ là thử nghiệm đối với mình mà còn là cơ hội để mình có thêm người giúp đỡ.”
Trần Ca đã hoàn toàn đoán được suy nghĩ của Tả Hàn: “Chuyện cần giải quyết tiếp theo chính là vấn đề cuối cùng, tối hôm đó chắc chắn Tả Hàn đã thu hoạch được thứ gì đó, sau khi biết mình sẽ quay lại, thì cậu ta chủ động yêu cầu chuyển đi, nói không chừng cậu ta sẽ để thứ mình tìm được ở trong phòng bệnh, để mình có thể tìm thấy tin tức ngày ngay lập tức mà không cần phải tiếp xúc với cậu ta.”
Nhìn lướt qua phòng bệnh, Trần Ca tự nói trong lòng: “Cậu ta sẽ giấu thông tin ở đâu nhỉ?”
Trong phòng có rất ít nơi có thể cất giấu đồ đạc, trước tiên Trần Ca kiểm tra gầm giường, ga trải giường và cuối cùng là nhìn vào vỏ gối.
“Chẳng lẽ ở bên trong vỏ gối sao?” Trần Ca cởi vỏ gối ra, bên trong không có cái gì cả: “Sau khi Tả Hàn chuyển ra khỏi phòng bệnh, nhân viên y tá có thể sẽ thay chăn ga vỏ gối cho cậu ta, sau khi mình chuyển vào phòng bệnh, nhân viên điều dưỡng cũng có thể sẽ kiểm tra đồ dùng của mình, vì vậy nơi an toàn có lẽ chính là giường không có người ở giữa này.”
Trần Ca cầm lấy chiếc gối trên giường bệnh ở giữa, sau khi tháo vỏ gối ra, anh phát hiện bên trong có vài mảnh giấy vụn ghi đầy chữ.
“Tìm thấy rồi!”
Anh cũng không vội vàng mở ra xem mà là khôi phục lại giường bệnh như trước, sau đó mới di chuyển đến giường của chính mình.
“Đến cả bút và giấy mà cũng có thể lấy được, có vẻ như Tả Hàn thực sự tìm được rất nhiều thứ vào tối hôm đó.” Trần Ca quay lưng về phía cửa phòng và bắt đầu kiểm tra những mẩu giấy vụn.
Thông tin trên mảnh giấy vụn đầu tiên có liên quan đến y tá, Tả Hàn nhìn vào thẻ nhân viên và hồ sơ trực của y tá, tất cả các y tá ở Khu Nội Trú Số Ba của bệnh viện đều có họ Cật.
Tả Hàn nghi ngờ rằng cái họ này có ý nghĩa đặc biệt trong bệnh viện, cậu ta hy vọng Trần Ca có thể chú ý một chút.
Thông tin trên mảnh giấy thứ hai được Tả Hàn đánh dấu hai chữ quan trọng, cậu ta đã nhìn thấy một chiếc tủ đựng hồ sơ bệnh án trong căn phòng của bác sĩ trực ca đêm hôm đó.
Tất cả các tờ hồ sơ được sắp xếp theo ngày tháng, bảy ngày một tuần, trong tủ có tổng cộng bảy ngăn.
Trong đó có sau ngăn tủ là có xếp đến mấy chục tập hồ sơ bệnh án, nhưng chỉ có một ngăn duy nhất là phải nhét rất nhiều bệnh án vào, thậm chí có thể là do không thể nhét lọt vào được nữa mà có vài tờ bệnh án rơi vương vãi trên mặt đất.
Tả Hàn đã kiểm tra ngày tháng và số lượng bệnh án, số lượng bệnh án tăng một cách đáng ngờ và đều xuất hiện vào ngày trước khi cậu ta chuyển đến phòng bệnh của Trần Ca, điều kỳ lạ hơn nữa là tất cả tên của bệnh nhân trong bệnh án đều là Trương Văn Vũ!
Tuổi tác, triệu chứng và thậm chí cả ảnh chụp trên tờ bệnh án đều hoàn toàn khác nhau, duy chỉ có cột tên, tất cả các bệnh nhân đều là Trương Văn Vũ.
Nếu đếm số bệnh án trong cái ngăn đó, chỉ riêng Trương Văn Vũ đã có hàng nghìn tờ, cùng ngày mà có thêm nhiều bệnh nhân như vậy, có lẽ bệnh viện cũng không ngờ tới, nhưng kết quả dường như có gì đó không ổn, một số bệnh nhân đã bỏ chạy ra ngoài bệnh viện mà không hề tiếp nhận điều trị.
Cho nên hiện tại bệnh viện đang thiếu nhân lực trầm trọng, nguyên nhân lớn là do một số bác sĩ và y tá đã rời bệnh viện và đến thành phố Tân Hải để tìm kiếm bệnh nhân.
Thông tin mà Tả Hàn có được là dựa trên ghi chép của bác sĩ trực ca đêm và phán đoán dựa trên tình cảnh hiện trường ở thời điểm đó, có độ tin cậy cao.
“Trương Văn Vũ? Lại là một cái tên quen thuộc khác.” Não bộ bắt đầu đau nhức, Trần Ca dứt khoát ngừng suy nghĩ.
Anh tiếp tục nhìn xuống, trên mảnh giấy thứ ba viết rằng Tả Hàn đã giấu chiếc điện thoại di động màu trắng của người chăm sóc đánh rơi dưới gốc cây liễu thứ ba trong vườn hoa.
Trên mảnh giấy thứ tư có viết một số phỏng đoán của Tả Hàn, và cảm ơn Trần Ca vì đã không giết mình.
“Thằng nhóc này cũng có năng lực quá nhỉ, thu thập được quá trời thông tin luôn, vượt xa mong đợi của mình.”
Tờ giấy quan trọng nhất trong số ít mảnh giấy có liên quan đến Trương Văn Vũ, cái ngày mà hàng nghìn bệnh án xuất hiện cùng lúc chính là khi Trần Ca hôn mê và vừa mở mắt ra.
Cái này cũng quá trùng hợp rồi, cho nên nó đã thu hút sự chú ý lớn của Trần Ca, anh nghi ngờ rằng sự xuất hiện cùng lúc của hàng nghìn tờ bệnh án có thể có liên quan đến anh.
“Ngay sau khi mình tỉnh dậy sau cơn mê, bệnh viện đã tiếp nhận hàng nghìn tờ bệnh án, những bệnh nhân đó vẫn còn đang ở bên ngoài bệnh viện.”
“Nếu trí nhớ của những bệnh nhân bên trong bệnh viện đã bị bác sĩ thao túng, vậy những bệnh nhân còn đang lang thang bên ngoài bệnh viện còn có thể giữ lại ký ức ban đầu hay không?”
“Đúng vậy! Bệnh viện bỏ nhiều công sức để đi tìm bọn họ nhất định là có nguyên nhân! Rất nhiều người tràn vào bệnh viện chỉ trong một cái chớp mắt, bệnh viện không thể phản ứng kịp, cho nên chắc chắn sẽ có cá lọt lưới, và sẽ có người có trí nhớ chưa được sửa đổi!”
Trần Ca trở nên phấn khích, ban đầu trong thế giới này chỉ có đúng một giọng nói và đó là giọng nói của bác sĩ. Những gì bác sĩ nói chính là "sự thật", nhưng bây giờ thì khác, Trần Ca biết rằng trên thế giới này vẫn còn có những người đang nắm giữ "sự thật".
“Mình phải tìm cách liên lạc với những người bên ngoài, hiện tại mình không thể trốn khỏi bệnh viện, chắc là chuyện này chỉ có thể làm phiền Trương Nhã rồi, hy vọng có thể thuyết phục được cô ấy.”
Trong đầu Trần Ca đã lên sẵn một kế hoạch, anh không còn tin tưởng vào bác sĩ Cao nữa, muốn bắt đầu tự mình tìm kiếm sự thật.