“Hai vị áo đỏ là nhiều lắm à?” Trần Ca cũng không ngẩng đầu, tiếp tục ăn cơm.
Nghe thấy anh nói vậy, bác sĩ Trần có hơi nghẹn giọng. Ông ta nhớ tới trước đây từng nghe một vài tin đồn về Trần Ca, cười khổ lắc đầu: “Với tôi mà nói đã quá kinh khủng rồi.”
“Bác sĩ Trần, đợi lát nữa tôi còn có việc khác. Hôm nay tôi đến đây chính là muốn hỏi ông một số chuyện, hy vọng ông có thể nể tình tôi đã cứu ông một mạng, trả lời đúng sự thật.” Trần Ca để hộp cơm xuống, uống một ngụm nước, động tác và thần thái của anh hoàn toàn không ăn nhập với những điều anh sắp sửa nói: “Ở nhà xác dưới lòng đất, ông từng nói với tôi rằng ông không phải họ Trần, mà là vì nhận lời ủy thác của người khác. Đối phương muốn ông dùng cái họ này làm một chuyện ở ngoại ô phía tây Cửu Giang.”
“Tôi đã nói với cậu như vậy à?” Bác sĩ Trần hơi do dự nhưng không phản bác: “Đúng như vậy.”
“Người đó là ai? Vì sao ông lại dùng họ Trần này? Người đó yêu cầu ông đến ngoại ô phía tây Cửu Giang để làm gì?”
Trần Ca hỏi liên tiếp ba vấn đề, sau khi bác sĩ Trần trầm tư một lát thì trả lời Trần Ca: “Tôi có quen biết lão viện trưởng ở trung tâm phục hồi chức năng, cũng từng làm việc ở nơi đó. Lần đầu tiên Khu Nội Trú Số Ba xuất hiện, tôi có qua lại với lão viện trưởng, sau đó tôi có đến gần cửa xem thử, thậm chí là đi vào thế giới phía sau cửa.”
Bác sĩ Trần cúi đầu suy nghĩ một lát: “Trừ Môn Nam ra, tôi chắc hẳn là người đầu tiên bước vào thế giới phía sau cửa. Ở đó tôi thấy rất nhiều đồ vật kỳ lạ và cổ quái, như một cơn ác mộng vậy. Bí mật này tôi chỉ nói cho hai người, lão viện trưởng và người bạn tốt nhất của tôi - bác sĩ Cao.”
“Ngay từ đầu ba người chúng tôi đã quyết định dùng xi măng lấp kín cánh cửa, nhưng sau đó lại phát hiện hiệu quả rất kém. Cửa vẫn sẽ xuất hiện như trước, máu thấm qua bức tường gần đó, vừa đến buổi tối đã bắt đầu tràn ra ngoài.”
“Có thể là do tôi đã bước vào thế giới sau cửa nên tôi luôn có cảm giác mình như bị thứ gì đó quấn quanh, vào đêm khuya rạng sáng, dưới gầm giường nhà tôi luôn có bàn tay cào ván giường. Trong phòng vệ sinh không có người nhưng khi nhìn vào bên trong từ cánh cửa nhà vệ sinh khép hờ, tôi phát hiện thấy trong gương có một bóng đen đang đứng. Nó đối diện giường của tôi, dường như là chuẩn bị bước ra từ trong gương.”
“Tôi là một bác sĩ tâm lý, khi thấy những thứ này xuất hiện, đầu tiên là tôi bắt mình phải tự xem kỹ lại bản thân, khẳng định mấy thứ đó không phải là ảo giác của mình.”
“Việc một bác sĩ bệnh tâm thần cuối cùng lại vào bệnh viện tâm thần đúng là đã từng xảy ra, cho nên từ đầu tôi nghĩ là mình có vấn đề.”
“Nhưng sau đó lại xuất hiện một chuyện đã làm thay đổi suy nghĩ của tôi hoàn toàn.”
“Buổi tối ngày thứ ba sau khi ra khỏi thế giới máu phía sau cửa, tôi thấy có một người đàn ông đang đứng ngoài cửa sổ, đầu của gã đối diện với giường của tôi.”
“Nhà tôi ở tầng ba, tầng hai không có lưới chống trộm, điều hòa cũng không ở vị trí đó. Tôi loại bỏ tất cả các khả năng, cuối cùng đưa ra kết luận là người đàn ông kia cao ít nhất phải hơn ba mét.”
“Người đàn ông nhìn tôi rất lâu, cuối cùng chui vào hộ gia đình ở tầng hai.”
“Tôi lập tức báo cảnh sát, nhưng cảnh sát lại không hề phát hiện người đàn ông khả nghi kia ở tầng hai. Trong tiếng phàn nàn của hàng xóm tầng hai, tôi bị cảnh sát đưa về thẩm vấn một số vấn đề.”
“Ngay buổi sáng hôm sau, tôi ở Cục Cảnh sát nghe được tin hàng xóm tầng hai đã tự sát.”
“Trạng thái khi chết của người bị hại vô cùng kỳ lạ, bả vai trũng xuống, vẻ mặt hoảng sợ, trước khi chết đã cực kỳ sợ hãi.”
“Tôi nghi ngờ hàng xóm chết có liên quan tới người đàn ông tôi nhìn thấy tối hôm qua. Tôi nói tất cả với cảnh sát, nhưng cảnh sát trực ban lại cảm thấy tôi nên đi gặp bác sĩ tâm lý.”
“Tôi nhớ rất rõ ràng, lúc ấy tôi còn đưa cho anh ta xem giấy chứng nhận bác sĩ tâm lý.”
“Có một số chuyện không thể nói rõ ràng, cảnh sát không hề tin, nhưng thật ra trong phòng có một ông anh trông khá cởi mở cảm thấy hứng thú với lời tôi nói. Ngay từ đầu tôi cho rằng anh ta cũng là cảnh sát, bèn cẩn thận kể lại tất cả với anh ta rất lâu, cuối cùng mới biết mấy hôm trước bởi vì báo tin giả, giả mạo cảnh sát, chạy xe quá tốc độ nên người đó vừa nhận buổi giáo dục về trật tự an ninh, hôm nay mới được thả ra.”
Ngữ điệu của bác sĩ Trần có hơi bất đắc dĩ: “Tôi không dám về nhà, lại tìm mọi cách để được ở lại Cục Cảnh sát thêm mấy ngày, mãi cho đến khi bệnh viện nơi tôi làm việc xuất hiện lời đồn thổi tôi bị điên, tôi mới đành rời khỏi Cục Cảnh sát.”
“Sau khi về đến nhà, trong đầu tôi cứ luôn hiện ra hình dáng của người đàn ông ở cửa sổ. Tôi lo sợ mình sẽ trở thành người bị hại tiếp theo, cho nên đi thẳng đến trong khách sạn ở khu sầm uất nhất trong thành phố.”
“Cứ kéo dài như vậy khoảng một tháng, người đàn ông kia không xuất hiện nữa, sinh hoạt của tôi cũng trở lại bình thường.”
“Cứ ở mãi trong khách sạn cũng không được, tôi chuẩn bị bán căn phòng trước kia, mua một căn phòng mới ở nơi khá sầm uất trong thành phố.”
“Thật ra tôi đã có quyết định này từ sớm, giao tiền đặt cọc xong, tôi liên hệ với một công ty chuyển nhà ở ngoại ô phía đông, dự định nhân ban ngày dọn bớt một số đồ đạc quý giá.”
“Căn phòng mới ở tầng mười lăm, tôi cố ý chọn một tầng cao nhất.”
“Sau khi đã chuyển hết vật dụng vào trong nhà đã là chập tối. Tôi mời người vận chuyển ở lại ăn cơm, bản thân cũng uống vài chén. Tôi chuẩn bị vào ở nhà mới, bắt đầu cuộc sống mới.”
Nói đến đây, bác sĩ Trần tạm dừng một lát: “Trở về nhà mới, tôi nằm trên chiếc giường quen thuộc, rất nhanh đã ngủ thiếp đi.”
“Có lẽ là rạng sáng khoảng hơn 12 giờ, tôi cảm thấy cơ thể hơi lạnh. Tôi ôm chặt chăn, mở mắt nhìn sang bên cạnh, bỗng nhiên phát hiện trong phòng giống như có một người đàn ông đang đứng.”
“Nháy mắt tôi bị dọa cho tỉnh táo, nhìn kỹ lại, người đàn ông đứng trong phòng tôi chính là con quái vật tôi đã gặp trước đó!”
“Gã cao khoảng hơn ba mét, nửa người trên đứng thẳng, nửa người dưới lại chậm rãi chui ra từ dưới gầm giường, trên mặt mang một nụ cười quái dị, trong miệng còn nói cuối cùng cũng chờ được anh.”
“Tôi thật sự không ngờ được con quái vật đó vẫn luôn trốn dưới gầm giường của tôi. Tôi chạy ra bên ngoài như phát điên.”
“Giày cũng không kịp xỏ, tôi chạy thẳng đến cửa phòng.”
“Tôi không dám quay đầu lại, chạy đến hành lang, gào lên kêu cứu nhưng lại không có một người đáp lại.”
“Bả vai của tôi càng ngày càng nặng, dường như con quái vật kia đang giẫm trên hai vai tôi.”
“Tiếng cười truyền xuống từ đỉnh đầu, tầm mắt tôi bắt đầu mơ hồ, hành lang giống như vặn vẹo. Tôi có cảm giác giống như lúc nào mình cũng có thể ngã xuống.”
“Cố nhịn đủ loại cảm giác không tốt, tôi đi đến đầu cầu thang. Ngay khi năm giác quan của tôi sắp bị cướp mất, bên tai đột nhiên vang lên tiếng bật lửa.”
“Vòng thép ma sát đá đánh lửa, một ngọn lửa lóe lên ở trong tầm nhìn của tôi. Tôi thấy một người đàn ông dựa vào đầu hành lang, đang tự châm thuốc cho mình.”
“Người này tôi thấy hơi quen mắt, nhìn kỹ lại thì chính là người đàn ông giả mạo cảnh sát, lái xe chạy quá tốc độ nên phải tham gia buổi giáo dục trật tự an ninh mà tôi đã gặp ở Cục Cảnh sát.”
“Thuốc lá trong tay anh ta cháy rất chậm, theo tàn thuốc rơi xuống, trên vai tôi truyền đến tiếng kêu cầu xin tha thứ thê lương.”
“Một điếu thuốc cháy hết, con quái vật trên vai tôi cũng hoàn toàn biến mất.”
“Là anh ta đã cứu tôi, đêm đó tôi tâm sự với anh ta rất nhiều. Anh ta nói cho tôi biết thế giới này còn ẩn giấu một số thứ khác. Anh ta dạy tôi cách đóng cánh cửa ở Khu Nội Trú Số Ba, cũng là anh ta nhờ tôi dùng họ Trần này để giúp anh ta làm một việc ở ngoại ô phía tây Cửu Giang.”
Bác sĩ Trần nói đến đây thì uống một ngụm nước. Ông ta yên lặng nhìn Trần Ca, cuối cùng nói ra một câu: “Người đàn ông kia trông rất giống cậu, mà việc anh ta nhờ tôi làm cũng có liên quan đến cậu.”