Sau khi đưa Chu Tú ra khỏi thang máy, Trần Ca cũng không rời đi, anh về đến giữa thang máy.
Trương Nhã đi theo phía sau anh, một tấc cô cũng không rời.
“Thật hiếm khi cô có thể ra ngoài để thông gió, không bằng chúng ta đi làm việc lớn.”
Trần Ca nhìn Trương Nhã ở phía sau, dường như lệ quỷ áo đỏ này đã mạnh hơn rất nhiều. Quần áo trên người cô giống như là dùng chỉ đỏ để khâu lại, tạo cho người ta cảm giác vô cùng chân thật.
Trương Nhã vẫn luôn cúi đầu, cô đi rất gần Trần Ca. Tóc đen của cô bay bay, thỉnh thoảng lướt nhẹ qua cánh tay của Trần Ca. Viền của chiếc váy đỏ tựa như tơ máu, giống như là không điều khiển được mà đâm vào trong cơ thể của Trần Ca.
Cảnh tượng trước mắt Trần Ca hơi kinh dị. Lúc trước anh chưa bao giờ dự đoán được rằng Trương Nhã sẽ có sự thay đổi lớn như vậy.
Trên thực tế, lúc che lại miệng Chu Tú, chiếc điện thoại màu đen gửi đến thông báo nhắc nhở. Độ hảo cảm của Trương Nhã đối với anh đã phát triển đến mức “kìm lòng không được”, thậm chí khoảng cách đến mức độ tiếp theo cũng rất gần.
Tình cảm giống như là bể đang chứa đầy nước và sắp tràn ra. Động tác nhỏ của Trương Nhã dường như là để biểu đạt tâm ý của cô.
Anh thích quỷ không? Nếu không thích, tôi sẽ biến tất cả những người anh thích thành quỷ, tất nhiên là bao gồm cả anh nữa.
Tơ máu và tóc đen của cô nhẹ nhàng quấn quanh khớp xương thân thể của Trần Ca. Anh cảm thấy toàn thân tràn ngập lạnh lẽo.
Anh quay đầu nhìn về phía Trương Nhã, cô còn cố tình giữ nguyên một bộ dạng không biết gì cả, chỉ đi theo phía sau anh.
“Mình cảm nhận được sát ý, mình cần phải dời đi lực chú ý của cô ấy.”
Trần Ca ấn tầng hai mươi ba trong thang máy, anh quyết định lên tầng hai mươi bốn một lần nữa.
Thật ra anh không muốn lỗ mãng như vậy, chủ yếu vì anh suy xét đến một vấn đề.
Ngày thường sau khi thoát ra khỏi bóng của anh, Trương Nhã sẽ chủ động quay trở về nhưng lần này cô không hề có ý định muốn đi về!
Anh lo lắng rằng nếu không tìm việc gì đó cho Trương Nhã làm, chỉ sợ cô sẽ xuống tay đối với anh.
Yêu và hận đều là giới hạn cuối cùng của tình cảm. Ánh mắt Trương Nhã nhìn hơi kỳ quái, dường như là đang cân nhắc xem có nên biến anh thành con rối luôn hay không.
Suy cho cùng thì nếu làm như vậy, bọn họ có thể bên nhau mãi mãi.
Cửa thang máy màu xám bạc chậm rãi khép lại, lông tơ trên cổ Trần Ca dựng đứng lên. Hiện tại anh không thể chờ đợi nổi mà muốn đi gặp mặt các hội viên khác. Có lẽ đây là bạn bè, mọi người có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu.
Phương pháp đi đến tầng hai mươi bốn hơi phức tạp. Trần Ca đang đứng ở một góc chỗ thang máy, anh đưa lưng về phía Trương Nhã và lấy chiếc điện thoại màu đen ra.
Thang máy đi lên rồi đi xuống. Trần Ca lướt màn hình điện thoại, ấn mở tin nhắn nhắc nhở ở trên.
[Giải quyết chấp niệm cuối cùng, độ hảo cảm của Trương Nhã đạt đến mức độ Kìm Lòng Không Được!]
[Người May Mắn Được Lệ Quỷ Quan Tâm, chúc mừng bạn đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ độ hảo cảm của Trương Nhã!]
[Phần thưởng tự chọn số một: Mở khóa cảnh tượng kinh dị ba sao ở trường dân lập vùng ngoại ô phía tây. Cảnh tượng này bao gồm bảy cảnh tượng nhỏ: Lễ Tình Nhân Trắng, Giày Múa Màu Đỏ, Thư Tình Bị Nguyền Rủa, Phòng Ngủ Của Học Sinh Nữ, Ghế Dựa Khóc Thút Thít, Người Đang Đứng Treo Cổ và Mùi Hôi Thối!”
[Chú ý: Sau khi lựa chọn cảnh tượng này, lệ quỷ áo đỏ Trương Nhã sẽ bị hạn chế ở giữa cảnh tượng trường dân lập vùng ngoại ô phía tây!]
[Phần thưởng tự chọn số hai: Loại bỏ tất cả cảnh tượng có liên quan đến Trương Nhã, chỉ giữ lại hai cảnh tượng Người Đang Đứng Treo Cổ và Mùi Hôi Thối. Trường dân lập ở vùng ngoại ô phía tây bị giáng cấp thành cảnh tượng kinh dị hai sao! Nhưng hành động của Trương Nhã sẽ không chịu bất kỳ hạn chế nào!]
Tin tức trên màn hình khiến Trần Ca cảm thấy kinh ngạc. Anh không nghĩ rằng trường dân lập ở vùng ngoại ô phía tây là cảnh tượng kinh dị ba sao, càng không nghĩ tới năm cảnh tượng nhỏ trong đó đều liên quan đến Trương Nhã!
Khu Nội Trú Số Ba được chiếc điện thoại màu đen kia đánh giá là ba sao chắc hẳn bởi vì mười bệnh nhân kia cùng con quái vật phía sau cửa. Còn trường dân lập ở vùng ngoại ô phía tây có thể được đánh giá ba sao chỉ bởi vì có sự tồn tại của Trương Nhã.
“Cô ấy còn kinh khủng hơn so với tưởng tượng của mình!”
Sau khi nuốt chửng viện trưởng áo đỏ cùng với một ít quái vật trong Khu Nội Trú Số Ba, Trương Nhã càng ngày càng mạnh hơn. Oán niệm và thù hận của cô tăng trưởng vô tận, màu máu không ngừng lan rộng.
“Nếu mình lựa chọn phần thưởng số một thì có thể được một cảnh tượng kinh dị ba sao hoàn chỉnh, nhưng cái giá phải trả là khu vực bên ngoài ngôi nhà ma không được Trương Nhã trợ giúp.”
Trần Ca quay đầu nhìn trộm Trương Nhã lần nữa, sau khi suy nghĩ thật lâu, cuối cùng anh lựa chọn phần thưởng số hai.
Anh hoàn toàn không sợ nếu chọn phần thưởng số một thì đêm nay anh không thể sống sót để ra khỏi thang máy. Chẳng qua là anh cảm thấy Trương Nhã chỉ có thể dựa vào anh. Một người khi còn sống đã gặp quá nhiều cực khổ như vậy, sau khi chết đi nên cố hết sức cho cô một ít ấm áp.
Anh nhấp vào phần thưởng số hai trên màn hình điện thoại, một thông báo nhắc nhở mới xuất hiện.
[Có xác định lựa chọn phần thưởng nhiệm vụ số hai hay không?]
[Có.]
[Chúc mừng bạn đã mở khóa thành công cảnh tượng kinh dị hai sao Trường dân lập Tây Thành! Cảnh tượng này phù hợp với độ hảo cảm đã được tặng, không có nhiệm vụ ẩn, không có tai họa ngầm về vấn đề an toàn!]
“Không có tai họa ngầm về vấn đề an toàn? Chẳng phải như vậy có nghĩa là mình có thể đưa khách tham quan vào trong, cho bọn họ tự do khám phá và tận hưởng niềm vui giải câu đố?” Chiếc điện thoại màu đen nói là không có tai họa ngầm, vậy chắc hẳn là sẽ không xảy ra chuyện gì. Điều này tương đương với việc bỗng dưng có thêm một cảnh tượng kinh dị hai sao, vì thế Trần Ca rất là vui vẻ.
Sau khi thông báo nhắc nhở được mở không lâu, có một thông báo khác được gửi đến.
[Người May Mắn Được Lệ Quỷ Quan Tâm, chúc mừng bạn đã hoàn thành nhiệm vụ về độ hảo cảm của Trương Nhã với mức độ cao nhất! Kích hoạt thành công cảnh tượng kinh dị bốn sao: nhiệm vụ tập luyện Thông Linh Trong Trường Ma!]
[Chú ý: Cảnh tượng kinh dị bốn sao cực kì nguy hiểm! Nhiệm vụ tập luyện Thông Linh Trong Trường Ma bao gồm tám nhiệm vụ nhánh cùng với một nhiệm vụ cuối cùng. Thời gian nhiệm vụ có giá trị là ba tháng.]
[Hiện tại đã hoàn thành hai cảnh tượng là Trường Dân Lập Tây Thành và Trường Trung Học Mộ Dương, bao gồm bảy nhiệm vụ nhánh trước đó!]
[Sau khi hoàn thành nhiệm vụ nhánh thứ tám: Vĩnh Sinh, có thể mở khóa nhiệm vụ cuối cùng!]
[Nhiệm vụ nhánh tám: Vĩnh Sinh (trong khu vực chưa mở của nhà xác ở dưới lòng đất, có một đám người sống bất tử), địa điểm nhiệm vụ là Học viện Pháp y - Đại học Y khoa Cửu Giang.]
[Nhiệm vụ cuối cùng: Chưa mở khóa.]
Trên đây chính là tất cả các thông tin có trong chiếc điện thoại màu đen. Sau khi Trần Ca xem xong thì cất nó vào túi.
Mỗi khi cảnh tượng kinh dị tăng lên một sao, độ khó khăn sẽ tăng thêm vài lần. Khi anh đang làm nhiệm vụ tập luyện ở Khu Nội Trú Số Ba, anh phát hiện ra rằng nếu chỉ dựa vào sức lực của bản thân mình thì e là vừa gặp bóng quỷ cao gầy đã lạnh rồi.
Nếu không có Trương Nhã, thậm chí anh còn không có cơ hội tiến vào cánh cửa máu. Bút Tiên nói thập tử vô sinh* cũng hợp lý.
(*) Thập tử vô sinh: Mười phần chết, không phần sống. Ý là không thể sống sót hay qua khỏi được.
Nhìn theo góc độ khác, bản thân Trương Nhã cũng gần như là trụ cột của cảnh tượng kinh dị ba sao. Hiện tại Trương Nhã khủng bố bao nhiêu thì đại diện độ khó khăn của cảnh tượng kinh dị ba sao bấy nhiêu.
“Tạm thời vẫn không cần suy nghĩ về nhiệm vụ tập luyện bốn sao. Nhiệm vụ tập luyện ba sao đã có sự tồn tại của quỷ quái cấp áo đỏ. Cảnh tượng kinh dị bốn sao rất có thể sẽ có thêm nhiều con quỷ mạnh mẽ hơn nữa.”
Trần Ca đang nỗ lực để tìm hiểu thế giới kia, nhưng tìm hiểu càng nhiều, anh càng phát hiện ra sự thiếu hiểu biết của mình.
“Thời hạn của nhiệm vụ Thông Linh Trong Trường Ma là ba tháng, mình vẫn còn thời gian. Nhiệm vụ ưu tiên hàng đầu trước mắt là giải quyết Hiệp hội kể chuyện lạ và hoàn thành nhiệm vụ ẩn của Khu Nội Trú Số Ba.”
Trần Ca dựa vào quy tắc trò chơi trên tờ rơi, đi đến tầng hai mươi bốn một lần nữa. Chẳng qua bây giờ anh không đi một mình đến đây.