Khoác lên mình Thiên Kiếp Sáo Trang, vóc dáng Lý Diệu thoắt cái đã cao tới trượng dư, uy thế lẫm liệt chẳng hề kém cạnh Yến Tây Bắc. Hai pho cự thú cấp thiên tai lao vào nhau như hai vệt sao chổi va chạm giữa tầng không, tạo nên một cảnh tượng kinh tâm động phách. Dao chi sắc lạnh như lưỡi hái tử thần của Lý Diệu cắm phập vào lồng ngực đối phương, trong khi cái đuôi bò cạp độc địa của Yến Tây Bắc cũng chẳng vừa, hung hăng xuyên thủng tầng tầng lớp lớp giáp trụ, để lại những vết thương sâu hoắm đến tận xương trắng.
---❊ ❖ ❊---
Nào ngờ, Thiên Kiếp Sáo Trang dù có tan tác cũng chỉ là ngoại vật cường hóa, Lý Diệu ở bên trong chẳng mảy may tổn thọ một phân. Ngược lại, Thiên Kiếp Chiến Thể của Yến Tây Bắc vốn là huyết nhục tương liên, mỗi một vết cắt là một lần thấu tận tâm can. Chỉ trong chớp mắt, đôi bên đã va chạm hàng trăm hiệp, Lý Diệu hung hãn vung tay xé toạc từng mảng lớn giáp xác và huyết thịt của đối phương, mặc cho bộ sáo trang của mình đã bị đâm thủng lỗ chỗ như tổ ong. Ngay cả đám kiếp vân do huyết vụ ngưng kết phía trên cao cũng bị Chân Nguyên sôi trào của Lý Diệu đánh cho tan tác, chia năm xẻ bảy.
---❊ ❖ ❊---
“Không thể nào!” Yến Tây Bắc gầm lên, giọng điệu đã mất sạch vẻ thong dong ban đầu, chỉ còn lại sự tuyệt vọng cùng cực. Hắn điên cuồng thúc giục dị huyết, khiến mạch máu quanh thân trồi lên cuồn cuộn như những con rắn độc, tại các điểm giao thoa bỗng nổi lên những khối u gớm ghiếc, đập thình thịch như những trái tim tà ác. Một tiếng nổ vang rền, hơn mười “trái tim” ấy đồng loạt nổ tung, tung ra làn huyết sương dày đặc hất văng Lý Diệu ra xa.
---❊ ❖ ❊---
Vút một cái, Lý Diệu xoay người nhẹ nhàng giữa không trung, vừa chạm đất đã hóa giải sạch sào kình lực, khí diễm quanh thân lại càng thêm bừng bừng nộ khí. Lấy hắn làm tâm điểm, trong vòng mươi trượng, tất cả tàn đao kiếm gãy cắm trên chiến trường đều rung lên bần bật như nghe tiếng hiệu triệu của quân vương. Chúng đột ngột rứt khỏi mặt đất, xoay tròn giữa hư không rồi tề tựu trước mặt Lý Diệu. Những thanh binh khí ấy vốn đã rỉ sét, vấy đầy máu khô và dịch độc, nhưng dưới sự khuấy động của Chân Nguyên, vết máu bỗng chốc ướt át trở lại, lấp loáng ánh tử quang lạnh lẽo, tạo thành một cơn phong bạo đao kiếm đầy sát khí.
---❊ ❖ ❊---
Phía đối diện, Yến Tây Bắc cũng đã dốc túi tham tiền, đem toàn bộ dị huyết hóa thành một đoàn huyết vụ đen kịt, biến hiện ra vô số đầu thú dữ giương nanh múa vuốt. Chân Nguyên của đôi bên va chạm tạo thành một cấm khu bất khả xâm phạm, khiến mưa bão chẳng thể lọt vào, sấm sét trên cao cũng bị từ trường hút xuống, nhảy múa như những con kim xà cuồng loạn. Chớp mắt, cả hai đồng loạt phá vỡ bức tường âm thanh, tốc độ nhanh đến mức tia chớp cũng phải né sang một bên. Một luồng hào quang rực rỡ hơn cả lôi đình bùng phát, sóng xung kích mạnh mẽ hất văng vạn vật, khiến màn mưa đang rơi thẳng đứng bỗng chốc bị thổi bạt nằm ngang.
---❊ ❖ ❊---
Tiếng nổ đinh tai nhức óc khiến màng nhĩ nhiều người rỉ máu. Giữa ánh điện quang chập chờn, hai thân ảnh khổng lồ đứng sững như pho tượng. Bên trong Thiên Kiếp Sáo Trang vang lên những tiếng rắc rắc khô khốc, dường như Yến Tây Bắc đã chiếm thượng phong, gắt gao khóa chặt Lý Diệu. Hắn cười dài ngạo mạn: “Trúc Cơ cửu cực cái gì, chẳng qua chỉ là hư danh!” Dứt lời, hắn dồn lực bóp nát bộ sáo trang thành một quả cầu lửa khổng lồ.
---❊ ❖ ❊---
Nào ngờ, từ trong đám cháy rực trời, một đạo lưu quang màu đen vụt ra nhanh như điện xẹt, xuyên thấu qua bên hông Yến Tây Bắc rồi hiện ra ở phía sau. Lý Diệu quỳ một gối, thanh lưỡi đao nơi khuỷu tay Thiên Hạt Giáp sáng loáng như tuyết, nước mưa rơi xuống gột sạch vết máu vừa dính vào. Lý Diệu vốn hiểu rõ bộ sáo trang luyện vội này không thể so bì với chiến thể của đối phương, nên đã dùng nó làm mồi nhử để tung ra đòn chí mạng. Yến Tây Bắc trố mắt kinh hoàng nhìn xuống, nơi thắt lưng nối liền với thân trùng đã bị chém đứt lìa, huyết đen tuôn trào như suối. Hắn gào thét thê lương, dùng chút tàn lực vỗ xuống mặt đất, mượn kình phong tháo chạy về phía xa.
---❊ ❖ ❊---
Lý Diệu đâu để hắn toại nguyện, thân hình lại hóa thành một vệt sáng truy đuổi. Thuận tay quét qua chiến trường, hắn chộp lấy một cán cờ của bộ lạc Cuồng Hùng còn loang lổ vết máu. Cột cờ trong tay hắn rung lên ông ông, lôi điện màu tím quấn quanh hóa thành một ngọn thần thương bách chiến bách thắng. Yến Tây Bắc thấy không thoát được, liền liều mạng đập vỡ mặt đất, sụp xuống một hang động ngầm sâu hoắm. Lý Diệu như mũi tên rời cung, phóng thẳng đại kỳ xuống hầm tối. Một tiếng nổ vang trời, cả hai rơi xuống sào huyệt bí mật dưới lòng đất, nơi rậm rạp những mạch máu nhúc nhích như rắn độc và những túi phôi dị thú gớm ghiếc.
---❊ ❖ ❊---
Đại kỳ của bộ lạc Cuồng Hùng xuyên thấu lồng ngực Yến Tây Bắc, đóng chặt lão xuống mặt đất. Chân Nguyên cuồng bạo đã đánh nát trái tim lão, chỉ còn chút hơi tàn thoi thóp. Yến Tây Bắc nhìn Lý Diệu, cười thảm khốc: “Ngươi tưởng ta bị Huyết Ma phụ thể sao? Ha ha... ngay từ lời đầu tiên, ta đã kích hoạt huyết trì tự bạo. Chỉ ba giây nữa, huyết vụ sẽ tràn lên mặt đất, biến tất cả thành vật tế, để xem ngươi cứu thế nào!”
---❊ ❖ ❊---
Lý Diệu nín thở, nhìn chằm chằm vào khối huyết nhục khổng lồ đang co bóp điên cuồng. Ba giây, hai giây, một giây... Thế nhưng, trái tim quái dị ấy bỗng nhiên lặng ngắt như tờ, rồi dần dần hóa thành một khối đá xám xịt, không còn chút sinh khí. Yến Tây Bắc trợn ngược mắt, không thể tin nổi vào sự thật trước mắt. Trong lúc đó, một luồng linh năng quen thuộc chấn động từ sâu trong khối đá truyền đến não vực Lý Diệu. Hắn run rẩy gửi đi một ý niệm: “Hỏa Hoa Hào?”
---❊ ❖ ❊---
Từ sâu trong huyết trì vốn đã hóa đá, một luồng ý niệm vui sướng đáp lại: “Lý Diệu!” Ầm một tiếng, mũi khoan huyền quang phá tan lớp vỏ đá, một chiếc chiến hạm tinh thạch lấp lánh như lân phiến giao long oai dũng xông ra, mang theo hy vọng rực rỡ xé tan màn đêm hắc ám.