Lúc bấy giờ, Lý Diệu đã cận kề bờ vực tẩu hỏa nhập ma, linh đài mờ mịt chẳng phân rõ thực hư. Nào ngờ, bản năng sinh tồn của một kẻ tôi luyện trong sương gió khiến hắn cảm thụ được một luồng sát cơ lạnh lẽo đang ập đến. Chớp mắt, hắn bắt chéo hai tay, định dùng gông xiềng bằng xương bằng thịt để chặn đứng độc vĩ của bọ cạp. Thế nhưng, cái đuôi ấy ẩn chứa sức mạnh của Thiên Kiếp, tựa như một đạo u điện xé toạc không trung, xuyên thẳng vào bụng dưới, đâm trúng ngay khối linh năng vừa mới ngưng kết!
Oanh!
Trong khoảnh khắc nghẹt thở, Lý Diệu cảm thấy vùng đan điền như có núi lửa phun trào, linh năng mênh mông cuồng bạo hóa thành nham thạch nóng bỏng tràn ra tứ chi bách hài. Mọi luồng lực lượng hỗn loạn như tìm được cửa xả, phía sau tiếp trước mà thoát ly khỏi cơ thể. Thần trí hắn thoáng chút thanh tỉnh, thoát khỏi cơn mê lộ tẩu hỏa, nhưng lòng lại đau như cắt khi nhận ra một sự thật nghiệt ngã: Kết Đan đã thành dã tràng xe cát!
Về phần Yến Tây Bắc, lão cũng không thể ngờ đan điền của Lý Diệu lại tích tụ một lượng linh năng kinh hồn bạt vía đến thế. Cú đâm chí mạng kia tuy xuyên thấu bụng đối phương, nhưng lực phản chấn của linh năng bạo phát cũng hất văng lão ra xa, khiến kinh mạch và huyết quản vừa mới tân sinh trở nên rối loạn tơi bời.
Thần niệm quét qua, Yến Tây Bắc thấy Lý Diệu như một quả bóng xì hơi, nằm rũ rượi trong đống đổ nát của chiến xa. Lão không nén nổi một tràng cuồng tiếu, mặc kệ vết thương đầy mình, song chưởng dang rộng đến cực hạn. Huyết vụ quấn quanh hai tay rồi vút lên không trung, ngưng tụ thành hai bàn tay máu khổng lồ che lấp cả nhật nguyệt!
"Uống!"
Yến Tây Bắc quát lên một tiếng chấn động tâm can, hai tay hung hăng vỗ xuống. Đôi huyết thủ tựa như hai tòa thái sơn, húc đầu che não mà nghiền nát vạn vật. Nương theo hai tiếng nổ kinh thiên động địa, mặt đất trong phạm vi mười trượng lún sâu nửa mét, để lại hai dấu đại thủ ấn rợn người. Chiếc chiến xa kiên cố trong chớp mắt đã biến thành một đống sắt vụn méo mó.
Lý Diệu không kịp thoát thân, bị sức nặng ngàn cân ép cho quỳ sụp xuống, cốt cách quanh thân "ken két" rung động, hơi thở dường như cũng bị bóp nghẹt giữa những kẽ hở của phế liệu. "Thất bại rồi sao..." Hắn cười thảm, trước mắt không ngừng hiện ra những đoàn hắc vụ. Lạ thay, nỗi đau đớn thấu xương đã biến mất, chỉ còn lại sự mệt mỏi thâm trầm. Dường như bốn bề không phải là sắt thép lạnh lẽo, mà là một đầm lầy ấm áp đang từ từ nuốt chửng lấy hắn. Ngũ quan, tứ chi, thậm chí là nhịp tim cũng dần trở nên trì độn, tựa như một con côn trùng bị giam cầm trong khối hổ phách ngàn năm.
Duy chỉ có sâu trong não vực vẫn còn một tia đau đớn như kim châm. Đó chính là lốm đốm chiến ý còn sót lại! Là chiến ý bi tráng của những Luyện Khí Sĩ đang cộng hưởng quanh đây! Chứng kiến Lý Diệu bị vùi lấp trong đống sắt vụn, những hào kiệt ấy tưởng rằng hắn đã chết thảm, liền liều chết nhào tới. Dù thực lực đã rơi xuống đáy vực, nhưng chí khí của họ lại bùng lên mãnh liệt giữa cảnh tuyệt vọng.
"Sống tại Thiết Nguyên, tử tại Thiết Nguyên!"
Chẳng biết ai đã hô vang tám chữ ấy đầu tiên. Chúng tựa như một đạo ma chú, khiến những kẻ đã giếng dầu đèn khô, sức cùng lực kiệt cũng phải lảo đảo đứng dậy, dìu dắt nhau, gắt gao nhìn chằm chằm vào Yến Tây Bắc mà tiến tới. Yến Tây Bắc cuồng nộ, thao túng huyết thủ tiếp tục trấn áp, vung vẩy độc vĩ và đao chi, gào thét khàn cả giọng: "Các ngươi thực không sợ chết? Vậy thì chết đi! Chết hết đi!"
Chính trong luồng chiến ý đồng cảm mãnh liệt ấy, ngọn lửa tàn trong tâm khảm Lý Diệu lại một lần nữa bùng cháy dữ dội. Chiến ý của hắn tựa như trăm ngàn xúc tu vô hình vươn ra bốn phương tám hướng, cảm nhận từng nhịp đập của đồng đội. Mỗi khi chạm vào một linh hồn đang rực cháy, sức mạnh của hắn lại tăng thêm một phần. Cho đến khi chiến ý đạt tới đỉnh điểm, hắn chợt nhận ra một điều kỳ lạ: Những luồng linh năng cuồng loạn thoát ra từ đan điền vẫn đang lượn lờ quanh thân, xoay tròn theo nhịp chấn động của thần hồn!
Đôi mắt gần như đen kịt của Lý Diệu bỗng co rụt lại, hai điểm tinh mang nổ tung giữa đồng tử. Hắn nghiến răng không thốt một lời, gồng mình chống đỡ khối sắt thép đang đè nặng, từng tấc, từng tấc một đứng thẳng dậy!
"Cái gì?"
Mọi Luyện Khí Sĩ đều trợn tròn mắt, không thể tin vào những gì đang diễn ra trước mắt. Họ cảm nhận được một luồng uy áp vô thượng đang từ từ thăng hoa từ đống hài cốt chiến xa. Yến Tây Bắc nổi trận lôi đình, phun ra một ngụm tinh huyết lên đôi tay máu, khiến chúng ánh lên những tia tử mang quỷ dị rồi ép mạnh xuống. Tiếng kim loại rít lên chói tai, đống sắt vụn bị nặn thành một quả cầu thép khổng lồ.
Thế nhưng, linh năng như thủy triều lại từ những kẽ hở của cầu thép mà thoát ra. Luồng linh dịch ấy rõ ràng là trạng thái lỏng, nhưng lại sôi trào như dưới nhiệt độ cực cao, hóa thành linh khí khuếch trương ra ngoài rồi lại ngưng kết thành linh dịch, tạo thành một vòng đại tuần hoàn hoàn mỹ. Không một ai hiểu chuyện gì đang xảy ra, duy chỉ có Lôi Đại Lục với cảnh giới cao nhất mới mơ hồ cảm nhận được sự biến hóa quỷ dị này.
Lão kinh hãi, bởi lẽ xưa nay Trúc Cơ tu sĩ hóa lỏng linh năng, áp súc đến cực hạn để Kết Đan. Nào có ai khiến linh dịch sôi trào như thế này bao giờ? Bỗng nhiên, mấy chục đạo lôi điện từ vòm trời giáng xuống như để đón chào một vị chiến thần. Lấy lôi quang làm màn, quả cầu thép nổ tung như một khối tinh thạch lôi hỏa, để lộ ra một bóng hình rực rỡ bên trong!
---❊ ❖ ❊---
Đó chính là Lý Diệu! Quanh thân hắn vẫn là bộ Thiên Hạt chiến giáp rách nát, nhưng mỗi mảnh giáp đều được linh năng quấn quýt, lấp lánh như dạ quang thạch, tỏa ra từng luồng lưu quang huyền ảo. Mái tóc hắn dựng đứng như kiếm, quấn quýt lấy những sợi điện mang màu vàng nhạt. Những vòng hồ quang tím biếc lượn lờ giao nhau, phát ra những tiếng nổ đanh gọn.
Yến Tây Bắc nghiến răng, độc vĩ quất mạnh tạo ra một tiếng "đùng" xé gió, một đạo hồng mang yêu dị lao nhanh hơn vận tốc âm thanh nhắm thẳng mặt Lý Diệu mà bắn tới. Nào ngờ, Lý Diệu chỉ đưa tay ra, nhẹ nhàng chộp lấy rồi "rắc" một tiếng, bóp nát vụn cây độc châm đỏ tươi ấy.
"Không thể nào!" Yến Tây Bắc thất thanh kêu lên, "Đây là cảnh giới gì? Ngay cả Trúc Cơ đỉnh phong cũng không thể là đối thủ của ta!"
Lý Diệu hít sâu một hơi, nhìn đôi bàn tay mình với vẻ mê mang nhưng đầy phấn khích. Hắn chưa Kết Đan, đan điền còn một lỗ thủng lớn, nhưng hắn lại có thể dùng chiến ý để thao túng linh năng sôi trào, biến nghịch cảnh thành sức mạnh vô biên. Đôi mắt hắn ngày càng sáng rực, lẩm bẩm: "Đây không phải Trúc Cơ đỉnh phong. Ta đã vượt qua giới hạn đó rồi... tựa như những tiền bối năm xưa đánh phá cực hạn của Luyện Khí kỳ vậy."
Hắn lơ lửng giữa không trung, chậm rãi tiến về phía Yến Tây Bắc, khóe miệng khơi gợi một nụ cười dữ tợn: "Lão quái vật, đừng sợ. Đây không phải Kết Đan, cũng chẳng phải Trúc Cơ đỉnh phong thông thường. Đây chính là... Trúc Cơ Kỳ Cửu Cực!"
"Trúc Cơ Cửu Cực? Chó má! Làm gì có cảnh giới đó!" Yến Tây Bắc gầm lên trong sự kinh hãi.
Oanh! Lý Diệu bỗng nhiên tăng tốc đến cực hạn, va chạm trực diện với lão. "Hùng tộc trưởng nói không sai, đường là do người đi ra, cảnh giới là do người khai sáng. Đây chính là Trúc Cơ Cửu Cực của ta!"
"Mặc kệ là thứ gì, chết đi!" Yến Tây Bắc điên cuồng bộc phát huyết quang, tạo thành một làn sóng xung kích mãnh liệt đánh văng Lý Diệu vào vách núi xa xa. Mọi người sững sờ, cứ ngỡ Lý Diệu chỉ là "thùng rỗng kêu to", nào ngờ từ trong hang đá lại vang lên những tiếng kim loại va chạm đầy uy lực.
Rầm ào ào! Núi đá nổ tung, bụi mù mịt trời, một bóng hình nguy nga từ trong đá vụn vọt lên. Bộ chiến giáp đen bóng quấn quanh bởi những kim hoàn rực rỡ, sau lưng là hai chi bọ cạp tựa như đôi chiến đao giao nhau, trên mũ bảo hiểm là một chi chiến kích phóng thẳng lên trời, khí phách ngút ngàn. Đó chính là "Thiên Kiếp Sáo Trang" được luyện chế từ cốt cách dị thú thiên tai cấp!
"Thất lễ rồi, tại hạ vừa lĩnh ngộ được cách vận dụng lực lượng mới, vẫn còn đang tìm tòi..." Lý Diệu cử động tứ chi, điện mang quấn quýt khiến bộ giáp trở nên linh hoạt và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Thiên Kiếp đối Thiên Kiếp! Vút một cái, Lý Diệu biến mất tại chỗ, vách núi nơi hắn đứng nổ tung một hố sâu hoắm như vừa bị thiên thạch va chạm. Ngay sau đó, một tiếng thét thê lương của Yến Tây Bắc vang động cả một vùng hoang dã.