Tả Hàn trông vô cùng lo lắng, giống như đang bị thứ gì đó truy đuổi.
“Tối qua tôi có đến nhà trọ Bình An, nhưng mà cậu không có ở đó.” Trần Ca không phải không muốn giúp Tả Hàn, chẳng qua anh cảm thấy Tả Hàn vẫn còn rất trẻ, cứ dùng tính mạng mà đánh cược như vậy thì thật đáng tiếc.
“Ngày hôm qua, sau khi rời khỏi nhà ma của anh, tôi đã bị bác sĩ bệnh viện theo dõi, để thoát khỏi chúng, tôi ta không thể làm gì khác hơn là là đi đến Học viện tư thục Tây Thành, sử dụng sức mạnh của Độc Nhãn để ngăn chặn bác sĩ.” Tả Hàn sờ vào vết thương trên mặt, đau đớn dường như giúp cậu ta luôn giữ được tỉnh táo.
“Cô ta đã giúp cậu ngăn cản bác sĩ, còn cậu thì dùng bộ phận cơ thể để làm vật trao đổi sao?”
“Một giao dịch rất công bằng.” Tả Hàn khẽ thở dài: “Những người thuê nhà ở nhà trọ Bình An đều là những người giống như chúng ta, rất đáng tin cậy, nhưng bọn họ lại quá yếu, thế giới này không đơn giản như anh nghĩ, mọi nghi ngờ của tôi đều đang được xác nhận từng bước một. Chúng ta cần sự giúp đỡ của Độc Nhãn, sự hiện diện của cô ta là một sự uy hiếp và cũng có thể cho phép chúng ta nhìn thành phố này một cách trực quan hơn.”
“Được rồi, tôi sẽ đi cùng với cậu.” Trần Ca nhìn đồng hồ: “Nhưng mà tôi sẽ phải về trước nửa đêm, bởi vì tôi đã đồng ý sẽ đến phố Lệ Loan để gặp những người thuê nhà trong nhà trọ Bình An vào nửa đêm.”
“Cảm ơn.”
Trần Ca vốn định để con mèo trắng ở lại để trông nhà, nhưng ai ngờ con mèo trắng lại trực tiếp nhảy lên ba lô của anh và không thể nào đuổi xuống được, như thể nó quyết tâm phải đi cùng Trần Ca vậy.
Không còn cách nào khác, Trần Ca không thể làm gì khác hơn là đặt con mèo trắng và chiếc búa đạo cụ vào cùng một chỗ rồi xách ba lô lên đường.
Tả Hàn có hơi không hiểu hành vi của Trần Ca, nhưng cậu ta cũng không nói nhiều.
Sau khi rời khỏi nhà ma, Trần Ca định bắt taxi nhưng lại bị Tả Hàn chặn lại.
Bọn họ đi qua các con hẻm nhỏ của thành phố và đi một đoạn đường rất dài, họ nhìn thấy một chiếc xe tải con ở cuối một con hẻm nhỏ.
“Người lái xe tên là Đường Tuấn, cũng là khách trọ ở nhà trọ Bình An, anh ta đã mất gần hết ký ức, theo như lời anh ta nói thì trước đây anh ta từng là một tay đua.”
Kỹ thuật lái xe của Đường Tuấn rất tốt, anh ta đặc biệt chọn những con đường ít có xe qua lại, và đưa đã đưa Tả Hàn và Trần Ca đến Học viện tư thục Tây Thành ở Tân Hải trước 11 giờ tối.
Không hiểu vì lý do gì mà nơi đây bị bỏ hoang từ lâu.
Ngay từ khi bước vào khuôn viên đã có thể cảm thấy một luồng gió lạnh, và nhiệt độ bên trong bức tường thấp hơn nhiều so với bên ngoài.
“Đi theo tôi.” Đây không phải là lần đầu tiên Tả Hàn bước vào một ngôi trường bỏ hoang, cậu ta dẫn Trần Ca tránh khỏi tòa nhà dạy học, trực tiếp đi thẳng vào phòng thí nghiệm đa chức năng ở phía sau ngôi trường bỏ hoang.
Những chiếc ghế nằm rải rác ở khắp mọi nơi trong tòa nhà, dưới mỗi chiếc ghế còn ghi tên của một học sinh.
Vốn dĩ học sinh viết tên dưới ghế là vì sợ sẽ bị mất ghế sau những buổi tập trung, nhưng khi trường học bỏ hoang và quay về nhìn lại thì những chiếc ghế ghi tên đó chẳng khác gì những bia mộ.
“Độc Nhãn đang ở trong phòng thí nghiệm sao?”
“Ừ, nhưng chính cô ta cũng không biết tại sao mình lại thích ở đây.”
Tất cả các cửa của phòng thí nghiệm đều bị khóa, đủ loại hình vẽ bậy độc ác và kỳ quặc trên cửa, Học viện tư thục này dường như đã xảy ra những chuyện cực kỳ không tốt, việc trường bị bỏ hoang cũng liên quan đến những điều đó.
Ở tầng 3 của khu nhà thí nghiệm có một cánh cửa sắt dẫn lên tầng 4, trước cửa có rất nhiều ghế hỏng xếp chồng lên nhau.
Tả Hàn tìm ra một lối đi ở giữa đống ghế và dẫn Trần Ca chui vào đó.
“Đến rồi, chính là chỗ này, lát nữa sau khi đi vào, anh không cần phải nói cái gì cả, tính tình Độc Nhãn kỳ quặc, nói không chừng sẽ gây bất lợi cho anh.” Tả Hàn dừng lại trước cửa phòng tập nhảy trên tầng 4, sau khi dặn dò Trần Ca mấy câu, cậu ta mới mở cửa phòng tập nhảy ra.
Hơi lạnh thấu xương đập thẳng vào mặt, sau khi Trần Ca nhìn thấy cảnh tượng bên trong phòng tập nhảy, hai vai không tự chủ được bắt đầu run lên, tim cũng đập rộn ràng, giống như trước đây anh đã từng tới nơi này, và nơi này rất quan trọng đối với anh.
Phòng tập nhảy rộng rãi, những bức ảnh danh dự với khuôn mặt bị cào nát treo trên tường, một tấm gương lớn full tường đặt ở cuối phòng tập nhảy.
Tất cả các cửa sổ đều được bịt kín bằng ván gỗ, có một vài chiếc ghế được đặt giữa phòng tập nhảy.
Căn phòng kín mít, trông có vẻ u ám, áp lực, nhưng vẫn phảng phất một nỗi buồn man mác.
Tả Hàn lấy một con dao nhỏ trong túi và nhẹ nhàng rạch vết thương trên má, máu tươi bắt đầu rỉ ra từ lỗ thủng trên mắt trái.
Máu đỏ tươi rơi xuống đất từng giọt từng giọt một, Tả Hàn cầm dao ngồi ở trên ghế: “Tôi đến để hoàn thành thỏa thuận với cô đây.”
Nhiệt độ trong phòng tập nhảy lại giảm xuống, ván gỗ trên cửa sổ nứt ra, và tấm gương ở cuối phòng tập nhảy cũng bắt đầu có vết nứt.
Một lát sau, không có gì bất thường xảy ra trong phòng tập nhảy, nhưng nếu nhìn vào tấm gương lớn thì sẽ phát hiện ra một người phụ nữ một mắt trong bộ đồng phục học sinh xuất hiện bên trong gương của phòng tập nhảy.
Trong gương, cô ta hoàn toàn không để ý đến Tả Hàn, người đang chảy đầy máu, chỉ đứng im sau lưng Trần Ca.
Lưng dường như bị đóng băng, Trần Ca thậm chí còn không thể quay đầu lại được.
“Người đến giao dịch với cô là tôi!” Tả Hàn dùng con mắt còn sót lại nhìn chằm chằm vào gương, cậu ta có chút bối rối, Độc Nhãn chưa từng cảm thấy hứng thú với bất kỳ một người nào như vậy, rốt cuộc trên người Trần Ca có gì hấp dẫn cô ta?
Có lẽ là bởi vì nghe thấy giọng của Tả Hàn, trên gương bắt đầu xuất hiện một dòng chữ máu: Đưa cho tôi bảy mạng người, tôi sẽ đi vào bệnh viện, và giúp cậu lấy bệnh án ra.
Bảy mạng sống đổi lấy việc Độc Nhãn chịu ra tay, nhìn thấy một màn như vậy, Trần Ca khẽ nhíu mày.
Độc Nhãn trốn trong trường học bỏ hoang hoàn toàn phù hợp với ấn tượng của anh về lệ quỷ, tàn nhẫn, lạnh lùng, đáng sợ và chơi đùa với bản chất con người.
“Bảy mạng người? Không phải hôm qua chúng ta đã đàm phán rồi sao, tôi sẽ hiến dâng mạng sống của mình cho cô, và cô sẽ tiến vào bệnh viện giúp tôi ăn trộm bệnh án của bệnh nhân số 1?" Tả Hàn đứng dậy, máu chảy ra từ vết thương trong mắt trái, mặt cậu ta đều là máu, trông rất đáng sợ.
Người phụ nữ một mắt trong gương vẫn đứng sau lưng Trần Ca, cô ta vẫy vẫy tay, những từ mới lại xuất hiện trên gương: Có lẽ hai người còn có một lựa chọn khác.
“Hai người?” Nhìn các dùng từ của Độc Nhãn, Tả Hàn có dự cảm không tốt: “Lựa chọn gì?”
Ngày càng có nhiều vết nứt trên bề mặt gương, và một phông chữ gớm ghiếc lặng lẽ xuất hiện: Hãy cho tôi mắt trái của Trần Ca!
Nhìn thấy những dòng chữ đẫm máu trên gương, cả Trần Ca và Tả Hàn đều cảm thấy không ổn.
“Làm sao cô ta biết tên tôi là Trần Ca?” Trần Ca cảm thấy rất khó hiểu.
Tả Hàn cũng có chút khó hiểu, khao khát của Độc Nhãn đối với Trần Ca hoàn toàn vượt xa bản thân cậu: “Một bên mắt của Trần Ca có thể bằng bảy cái mạng sao?”
Màn thương lượng đẫm máu này khiến Tả Hàn rơi vào trạng thái trầm tư, ánh mắt cậu ta di chuyển động giữa gương và Trần Ca.
Trong phòng tập nhảy không còn ai mở miệng nói chuyện nữa, mọi người đều đang cân nhắc lợi và hại của vụ giao dịch này.
Nói thẳng ra, Trần Ca cũng rất muốn có được bệnh án của bệnh nhân số 1, anh lờ mờ cảm thấy bệnh nhân số 1 có liên quan đến đứa trẻ bị cho vào bảy cái lọ thủy tinh kia, và đó chính là mấu chốt để phá trò chơi.
“Nếu như tôi đưa mắt trái của mình cho cô, cô có thể đảm bảo rằng cô sẽ mang tờ bệnh án của bệnh nhân số 1 ra khỏi bệnh viện không?” Trần Ca cũng không rõ về sức mạnh của Độc Nhãn, anh cảm thấy bệnh viện sâu không lường được, hầu như không ai có thể đơn độc chiến đấu với nó.
Một lát sau, một dòng chữ máu xuất lại hiện trên gương: Không thể, nhưng đây là cơ hội cuối cùng của các anh.
Đã phải dâng mắt trái của mình ra, mà vẫn không có gì đảm bảo rằng anh có thể nhận được tờ bệnh án, Trần Ca hơi do dự.
“Trần Ca, giao dịch bị hủy, chúng ta đi thôi.” Tả Hàn dường như nhận ra điều gì đó, cậu ta nhìn chằm chằm vào Trần Ca, ra hiệu cho Trần Ca rồi định đứng dậy rời đi.
Ngay sau khi cả hai hơi nhích người, cánh cửa phòng tập nhảy đóng lại, trong phòng rõ ràng là chẳng có cái gì nhưng Trần Ca và Tả Hàn lại cảm thấy như thể họ sắp bị nghiền nát.
“Để lại một thứ, hai người mới có thể đi.” Người phụ nữ một mắt đứng giữa những chữ máu trong gương, cánh tay nhợt nhạt đầy sẹo chậm rãi nâng lên, cơ thể Trần Ca bắt đầu không tự chủ được mà đi về phía gương.
“Trần Ca!” Tả Hàn nắm lấy vai Trần Ca, nhưng cậu ta không thể ngăn Trần Ca lại, cũng bị kéo đến trước gương.
Nhìn người phụ nữ một mắt trong gương, trong lòng Trần Ca cảm thấy vừa quen vừa lạ.
Cảnh thì quen thuộc, nhưng người trước mắt lại vô cùng xa lạ.
Cánh tay đang giơ lên của người phụ nữ một mắt nghiêng về phía trước, chạm vào bề mặt gương, máu tươi đã được rửa sạch, cánh tay trắng bệch đầy vết sẹo xuyên qua cái gương, bắt lấy Trần Ca.
Con ngươi thu nhỏ lại, người phụ nữ một mắt trong mắt Trần Ca từ từ trùng khớp với một bóng dáng khác, anh gần như vô thức nói ra một cái tên: “Trương Nhã?”
Nghe thấy cái tên này, bàn tay đang vươn ra của người phụ nữ một mắt dừng lại, bàn tay vốn định nắm lấy trái tim của Trần Ca lơ lửng trên không trung, cuối cùng chỉ lấy đi một sợi tóc của Trần Ca.
Tất cả những dòng chữ trên gương đều biến mất, người phụ nữ một mắt nhìn Trần Ca một cách sâu sắc rồi bước vào thế giới sâu trong gương.
Nhiệt độ trong phòng tập nhảy trở lại bình thường, Tả Hàn đứng bên cạnh Trần Ca, khuôn mặt bê bết máu, gần như không thể tin được khi thấy Độc Nhãn tàn ác tha cho mình và Trần Ca.
“Có phải trước đây anh quen biết Độc Nhãn không? Làm sao tôi lại cảm thấy trong một khoảnh khắc, cô ta đang sợ hãi nhỉ?”
“ Rời khỏi nơi này rồi nói tiếp.” Cảnh người phụ nữ một mắt xuất hiện trong gương đã chạm vào trí nhớ của Trần Ca.
Khi bóng dáng của Trương Nhã chồng lên bóng dáng của người phụ nữ một mắt, anh dường như bị sét đánh, trong lòng hiện lên một cảm giác đã mất đi từ lâu.
Anh có thể rất chắc chắn rằng Trương Nhã đã từng xuất hiện trước mặt anh theo cách này.
“Trong những giấc mơ của Trương Nhã chắc chắn có ẩn chứa sự thật, vừa rồi sau khi nghe thấy tên Trương Nhã, vẻ mặt của Độc Nhãn rõ ràng đã thay đổi, gần như chỉ là hai chữ Trương Nhã mà cũng đã làm cô ta dao động, điều này cho thấy rất có thể Trương Nhã còn đáng sợ hơn Độc Nhãn này nhiều!”
Bởi vì Trương Nhã là một người thân cho nên những suy nghĩ trước đây của Trần Ca đều hướng về việc bảo vệ Trương Nhã khỏi bị tổn thương, nhưng bây giờ anh đã phát hiện ra rằng sự thật dường như không phải vậy.
“Mình phải nói chuyện với cô ấy một chút.”
So với việc giao dịch cùng Độc Nhãn, giờ đây Trần Ca đã có một hướng đi mới.
Bước ra khỏi Học viện tư thục Tây Thành ở Tân Hải, xe tải của Đường Tuấn vẫn đang chờ ở bên ngoài.
Sau khi lên xe, Tả Hàn và Trần Ca mới thở phào nhẹ nhõm.
“Đó chính là lệ quỷ sao? Thật kinh khủng.” Trần Ca không cảm thấy quá khó chịu khi ở chung với những khách trọ ở nhà trọ Bình An, nhưng sau khi tiếp xúc với Độc Nhãn, anh mới biết lệ quỷ đáng sợ như thế nào.
“Trần Ca, tôi vẫn có hơi không hiểu, tại sao Độc Nhãn lại biết tên của anh? Đây phải là lần đầu tiên hai người gặp nhau mới đúng chứ?" Tả Hàn vẫn đang suy nghĩ về vấn đề này.
“Tôi đã đánh mất ký ức trước đây của mình, nói không chừng Độc Nhãn có thể đã từng là bạn với tôi.” Đây là lời giải thích hợp lý nhất mà Trần Ca có thể nghĩ ra.
“Một bên mắt của anh tương đương với bảy mạng người, lệ quỷ sẽ không bao giờ nói dối trong việc giao dịch cả, xem ra tôi phải suy nghĩ lại một lần nữa rồi.” Tả Hàn sờ cằm: “Lúc ở bệnh viện, anh là bệnh nhân đặc biệt nhất, những bác sĩ đó đã dùng những bệnh nhân khác làm thuốc chữa bệnh cho anh, bây giờ anh đã xuất viện, lệ quỷ cũng cho rằng anh rất đặc biệt.”
“Đôi khi tôi cảm thấy thành phố này được xây dựng đặc biệt để chữa bệnh cho tôi, tất cả mọi dấu vết đều bị xóa sạch, chỉ còn lại những thứ mà bệnh viện muốn cho tôi xem.”
Dọc theo đường đi, Tả Hàn và Trần Ca đều nói chuyện với nhau, sau khi rời khỏi bệnh viện, cuối cùng bọn họ cũng có thể thoải mái nói chuyện.
Mười hai giờ sáng, Đường Tuấn lái xe chở Trần Ca và Tả Hàn đến phố Lệ Loan.
Con phố cổ này nằm ở ngoại ô phía Đông Tân Hải, là trạm cuối cùng của xe buýt số 104, vô cùng hẻo lánh và ít người qua lại.
“Những khách trọ khác lẽ ra phải đến rồi chứ, cậu có biết cách liên lạc với họ không?” Trần Ca nhìn về phía Tả Hàn và Đường Tuấn, cả hai đều lắc đầu.
“Đây là lần đầu tiên tôi đến phố Lệ Loan.” Sau khi Tả Hàn xuống xe, cậu ta liền nhìn xung quanh, đèn đường hai bên phố chập chờn, không có một bóng người nào cả.
“Hai cậu có để ý thấy bóng của mọi thứ trên con phố này đều đang nghiêng ngả không?” Đường Tuấn vốn luôn im lặng đột nhiên lên tiếng, anh ta đang cố gắng nhớ lại: “Từ khi đến nơi này, tôi đã luôn cảm thấy rất quen thuộc, dường như tôi đã từng đến đây thường xuyên để đua xe với mọi người.”
“Cái bóng?” Trần Ca cúi đầu nhìn xuống, và anh phát hiện ra một điều rất kỳ lạ.
Bóng của mọi thứ và con người trên con phố này đều bị lệch, chỉ có bóng anh là bình thường.
“Có gì đó là lạ.”
Ba người bước vào đường phố, các tòa nhà và cửa hàng hai bên đều đóng chặt cửa, không có một chút hơi người nào.
Băng qua toàn bộ con phố, bọn họ đến một khu dân cư ở phần sâu nhất của phố Lệ Loan.
Vừa bước chân vào cổng lớn, bọn họ đã bị cảm giác lạnh lẽo bao trùm, khu dân cư này và bên ngoài dường như là hai thế giới khác nhau.
Cảm nhận được điều gì đó, Trần Ca vô thức ngẩng đầu lên và liếc mắt nhìn, anh nhìn thấy một cô bé mặc áo choàng máu đỏ đang nhìn anh chằm chằm trên cửa sổ tầng bốn của một tòa nhà dân cư nào đó.
“Đó là Phi Hồng sao?”
Cửa hành lang bị mở ra, người đàn ông trung niên họ Chu xuất hiện ở cửa: “Đừng đứng ngây như thế, mau lại đây!”
Cả ba người bước vào hành lang, dưới sự dẫn đường của lão Chu bọn họ đã gặp được Phi Hồng.
Lão Chu và Môn Nam muốn giới thiệu Trần Ca, nhưng bọn họ còn chưa mở miệng, cô gái nhỏ có tên Phi Hồng đã chủ động đi đến trước mặt Trần Ca.
Tiếp theo, cô bé đã làm ra một hành động rất kỳ lạ, đứa trẻ mặc quần áo đỏ như máu ngồi xổm bên cạnh Trần Ca, nhẹ nhàng dùng lòng bàn tay vuốt ve cái bóng của Trần Ca.
Một lúc sau, cô bé ngẩng đầu lên, bên cạnh cô bé xuất hiện một dòng chữ máu gớm ghiếc.
[Sau khi tôi nghe theo bản năng của mình và đến con phố cổ này, có một người đàn ông với cái bóng bình thường đang đợi tôi, anh ta nói rằng anh ta là bệnh nhân số 2 và lúc này anh ta cần sự giúp đỡ của tôi.]
Nhìn thấy dòng chữ máu trên mặt đất, tất cả mọi người trong phòng đều ngây ngẩn cả người.
Bóng của mọi người đều xiêu vẹo, chỉ có bóng của Trần Ca và bệnh nhân số 2 đó là bình thường.
“Anh ta muốn em làm gì?” Trần Ca vô thức hỏi, trực giác nói với anh rằng câu trả lời cho câu hỏi này rất quan trọng đối với anh.
“Anh ta muốn em trở thành cái bóng của anh ta.” Cô bé tên Phi Hồng, với đôi mắt đẫm máu, dường như đã khôi phục được một phần trí nhớ của mình.