Trần Ca từng nghe về địa danh Trạm nghiên cứu sán lá máu ở Lâm Giang không chỉ một lần nhưng vẫn chưa có thời gian đến xem thử.
“Thời gian tử vong cũng là tối hôm qua à?” Chuyện Trần Ca đoán trước vẫn xảy ra, hình như Hiệp hội kể chuyện lạ có đam mê với con số “3” này.
“Pháp y suy đoán thời gian tử vong nằm trong khoảng từ 3 đến 4 giờ sáng hôm qua, tạm thời chưa xác định được nguyên nhân, người chết là công chức làm việc tại Trạm nghiên cứu sán lá máu ở Lâm Giang. 6 giờ chiều hôm qua anh ta đã về nhà, nhưng 11 giờ rưỡi đêm lại lén lút trở lại Trạm nghiên cứu. Trong đó không có camera nên không ai biết rõ chuyện xảy ra sau đó, chỉ biết anh ta không trở ra nữa.”
“Đám người điên trong Khu Nội Trú Số Ba giết người như một nghi thức vậy, nếu bọn họ đã chọn công chức này thì chắc chắn anh ta đã làm chuyện sai lầm gì đó, chúng ta có thể điều tra từ hướng đó.”
“Tôi đã điều tra, nạn nhân là người vô tội duy nhất, không có bất cứ tiền án tiền sự gì, người dân gần đó đều nói anh ta rất tốt, trung thực, chân thành và không có thù hằn gì với người khác cũng như có bất kỳ thói xấu nào.”
Lời nói của đội trưởng Nhan khiến Trần Ca hơi nghi hoặc, trong ấn tượng của anh thì Hiệp hội kể chuyện lạ cực kỳ chú trọng nghi thức nên rất hiếm khi làm sai.
“Có thể nào anh ta chỉ giả vờ tỏ ra chân thành thôi? Có lẽ trong thâm tâm anh ta là một người có tâm lý vặn vẹo chăng?”
“Chúng tôi chưa điều tra sâu hơn nên tạm thời không thể kết luận, có điều tôi có thể khẳng định rằng người bị hại lần này không giống với hai người bị hại trước đó cho lắm. Anh ta không chỉ bị móc mắt mà còn bị khắc một bức vẽ trên lưng.”
“Cháu có thể xem nó không ạ?” Trần Ca hồi hộp, hẳn là điểm then chốt của vụ án nằm trong bức vẽ đó.
“Chúng tôi có quy định cấm truyền tất cả ảnh chụp tại hiện trường vụ án ra ngoài, nếu như cậu muốn xem thì đến Trạm nghiên cứu sán lá máu tìm tôi đi.”
Đội trưởng Nhan không đồng ý với Trần Ca, mục đích ông báo cho anh biết về mấy tin này là vì anh từng quen biết với bệnh nhân tâm thần tại Khu Nội Trú Số Ba. Có thể nói ngoài cảnh sát ra thì anh chính là người hiểu rõ đám người điên kia nhất.
“Được, cháu đến ngay.”
Trần Ca cúp máy, vừa cầm điện thoại trên tay vừa suy tư trước cửa nhà ma: “Lần đầu tiên mình hoàn thành nhiệm vụ mức khó ác mộng thì ma gương muốn giết ba người, cái gương trên cánh cửa máu cũng hiện ra con số tương ứng. Không lẽ hành động của Hiệp hội kể chuyện lạ có liên quan đến cánh cửa máu ấy?”
Anh vội vàng bắt xe đến Trạm nghiên cứu sán lá máu ở Lâm Giang, nơi này rất hẻo lánh, bình thường rất hiếm có người qua lại.
Sau khi xuống xe, Trần Ca tìm đến cảnh sát canh gác và nói rõ mục đích của mình.
Đối phương không cho anh vào hiện trường vụ án mà dẫn anh vào trong một dãy nhà ở bên cạnh.
“Đội trưởng Nhan, Trần Ca đến rồi.” Cảnh sát đó biết tên Trần Ca mà không cần anh phải tự giới thiệu.
“Cậu đi ra ngoài trước đi.” Đội trưởng Nhan ra hiệu cho Trần Ca qua đó, ông đã đặt ảnh chụp lên bàn sẵn: “Cậu chỉ có thể xem ở đây thôi.”
Trần Ca đảo mắt qua số ảnh chụp này, cuối cùng dừng lại trước một tấm ảnh phóng to tấm lưng hơi máu me.
Da lưng của người bị hại bị cắt rớt một phần, sau đó dùng máu thịt để khắc hình một cánh cửa nửa mở.
Khác với cánh cửa máu mà anh từng thấy trên tờ rơi của Hiệp hội kể chuyện lạ, trong cánh cửa nửa mở này còn vẽ một cô gái.
Cô bé ló đầu ra ngoài cửa và cười rất tươi.
“Cậu có phát hiện gì không?” Đội trưởng Nhan đồng ý cho Trần Ca đến đây cũng là vì ông cảm thấy có thể thu được một số tin tức từ anh.
“Hình như cháu từng gặp cô bé này ở đâu rồi.” Trần Ca hoàn toàn không có ý định đùa giỡn, đồng thời hai mắt nhìn chằm chằm tấm ảnh chụp máu me ấy.
“Vết máu còn chưa được lau sạch, chỉ với những đường cong đơn giản này thì có thể nhìn ra gì chứ?” Đội trưởng Nhan đã nghiên cứu mỗi một tấm ảnh trên bàn một hồi lâu.
“Cô bé này rất quen thuộc.” Trần Ca cầm lấy tấm ảnh chụp ấy và từ từ để gần mình, sau đó đầu anh bỗng sinh ra một cảm giác quen thuộc như thể cảnh này đã từng diễn ra rồi.
Anh thử lại vài lần, cuối cùng nghĩ ra: “Đây chẳng phải là Giang Linh à?”
Ảnh chụp càng gần Trần Ca thì cô bé có gương mặt đầy máu tại khe cửa lại càng gần hơn, cảnh này khiến Trần Ca nhớ đến cảnh Giang Linh chạy đến và đưa con nhện cho anh vào hôm ở viện mồ côi.
“Cô bé may mắn còn sống trong vụ án hạ độc tại thôn Lâm Quan ư?” Đội trưởng Nhan từng điều tra về vụ án đó nên cũng biết rõ tên mới của cô bé đó sau khi vào viện mồ côi.
“Không sai, chính là cô bé này.” Trần Ca đưa ảnh chụp cho ông: “Chú thử đối chiếu khuôn mặt của hai đứa bé xem, tuy nét vẽ không chính xác lắm nhưng đường nét lại y như đúc.”
Đội trưởng Nhan nhìn hồi lâu. Ban đầu ông hoàn toàn không nghĩ đến Giang Linh, nhưng sau khi nghe Trần Ca nói thì ông bỗng cảm thấy khá giống.
“Chúng tôi đã từng điều tra Giang Linh và quan hệ xã hội của người nhà cô bé, bọn họ không hề quen biết những bệnh nhân tâm thần ở Khu Nội Trú Số Ba.”
“Lần này hung thủ là một đám người điên có thể làm được mọi chuyện mà không cần lý do hay nguyên nhân gì.” Trần Ca không chờ đội trưởng Nhan ngăn cản đã lấy điện thoại ra bấm số của cô y tá, anh muốn xác định Phạm Úc và Giang Linh có an toàn hay không.
Rất có thể bức vẽ sau lưng nạn nhân là điềm báo rằng bọn họ tập trung vào mục tiêu là Giang Linh.
Cô bé kia là manh mối duy nhất ở bên ngoài thôn Hoạt Quan, nói không chừng cô bé cũng từng mở một cánh cửa ra như Môn Nam!
Điện thoại reo hai tiếng thì kết nối thành công, đầu dây bên kia là giọng nói khá căng thẳng: “Anh Trần, anh tìm tôi có gì không?”
“Cô có thể cho Phạm Úc nghe điện thoại không? Tôi muốn nói vài câu với thằng bé.”
“Bọn nhỏ đang được tư vấn tâm lý trong phòng của bác sĩ Trần, nếu như anh không gấp thì chờ thêm vài phút nữa được không?”
“Hai đứa nó không sao là được, lát nữa cô nhớ bảo Phạm Úc gọi lại cho tôi nhé.”
Trần Ca cất điện thoại và nhìn ảnh chụp trên bàn, anh đang suy nghĩ có nên mai phục bên ngoài viện mồ côi Cửu Giang vào tối nay hay không.
“Đội trưởng Nhan, cháu cảm thấy ba vụ giết người vào đêm qua chỉ là khúc nhạc dạo, phần lớn bệnh nhân tâm thần bị bắt về chịu tội nên chắc số còn lại đang chuẩn bị hành động điên cuồng lần cuối.”
“Quả thật có thể tối nay sẽ rất loạn.” Đội trưởng Nhan gõ nhẹ mặt bàn, sau khi nói xong câu đấy thì nhìn Trần Ca: “Đêm nay cậu đi theo chúng tôi đi.”
“Cháu ư?”
“Người mà những kẻ tâm thần này muốn giết nhất là cậu đó.”
Trần Ca suy nghĩ một lát, cảm thấy lời ông nói có lý, dù sao thì anh cũng chỉ đổi chỗ ngủ mà thôi.
Nếu như anh có thể giúp bọn họ bắt được những thành viên khác của Hiệp hội kể chuyện lạ thì mọi người đều vui.
Đội trưởng Nhan thấy Trần Ca đồng ý bèn khẽ gật đầu.
Hai người nói chuyện thêm 20 phút để thỏa thuận một số chi tiết. Đúng lúc này, điện thoại của Trần Ca rung lên, anh phát hiện người gọi là cô y tá nhưng không chú ý lắm mà tiện tay nhấn nghe.
“Anh Trần! Phạm Úc và Giang Linh mất tích rồi! Chiều hôm nay tôi còn thấy chúng ở trong phòng mà!” Giọng nói lo lắng của cô y tá truyền đến từ đầu dây bên kia: “Tôi đã báo cho viện trưởng, hiện giờ mọi người đều đang tìm chúng!”
“Mất tích?” Ánh mắt của Trần Ca trở nên nghiêm túc: “Chẳng phải chúng ở cùng một chỗ với bác sĩ Trần kia sao? Cô bảo ông ta nghe điện thoại đi!”
“Bác sĩ Trần cũng mất tích rồi, mọi thứ trong phòng vẫn y như cũ nhưng bọn họ lại mất tích hết rồi!”
“Cô chờ đó đi, tôi lập tức đến ngay!”