La Nhược Vũ là thần hộ mệnh của Khu vui chơi Thế Kỷ Mới và cũng là bạn chơi của Trần Ca khi anh còn nhỏ.
Bọn họ lớn lên cùng nhau, cha mẹ của Trần Ca cũng coi La Nhược Vũ như con gái, người nhà không tồn tại này còn nhận được sự yêu mến chẳng kém gì Trần Ca.
Bình thường La Nhược Vũ hay trốn trong những con búp bê do Trần Ca tạo ra khi còn nhỏ, sau đó La Nhược Vũ giúp Trần Ca ngăn chặn vụ việc ở đập chứa nước ngoại ô phía Đông, khiến cô bé bị thương nặng, chỉ cần rời khỏi Khu vui chơi Thế Kỷ Mới là sẽ mất tất cả năng lực.
Trần Ca không ngờ rằng anh sẽ gặp được La Nhược Vũ ở sau cánh cửa của Vu Kiến, hơn nữa còn là gặp nhau ở cái tình huống này.
“Ăn cơm thôi.”
Người đàn ông múc móng giò vào hai cái bát rồi lại nấu thêm vài món ăn nữa, khi mới bắt đầu ăn, bàu không khí vẫn còn khá nghiêm túc, nhưng không biết bắt đầu từ khi nào, mọi thứ đã trở nên ấm áp hơn.
Cả Trần Ca và người đàn ông đều nở nụ cười, có lẽ đây là cảm giác thân thiết giữa các thành viên trong gia đình.
“Trần Ca, vì sao hôm nay con về muộn vậy? Có phải vì kết quả thi quá kém nên không dám về nhà không?" Người đàn ông ăn móng giò, vẫn luôn một mực dùng bữa, ông ấy thoạt nhìn già hơn nhiều so với tuổi thật.
“Không phải.” Trần Ca không biết phải nói như thế nào, càng ở gần người thân càng không thể mở miệng được, không muốn bị cha mình coi là người kỳ quái, cho nên duy trì sự ấm áp giả tạo này cũng không tệ lắm.
Sau khi di chuyển cơ thể một chút, Trần Ca nhìn về phía căn phòng phía sau, anh không trả lời câu hỏi của người đàn ông, mà thản nhiên hỏi: “Mẹ con thì sao? Sao không thấy bà ấy?”
Nói xong, Trần Ca cũng có chút hối hận, anh thấy mắt cha mình lập tức trở nên lờ mờ, cả người giống như không có ánh sáng.
“Con không về nhà là vì nhớ bà ấy sao?” Người đàn ông hiển nhiên đã hiểu lầm ý của Trần Ca: “Cha cũng nhớ bà ấy, nhưng người chết thì không thể sống lại được đâu.”
Anh không tiếp tục chủ đề này nữa, hoàn thành nốt phần còn lại của bữa ăn, xoay người đi vào phòng bếp.
Ngồi trong phòng khách, Trần Ca so sánh hoàn cảnh hiện tại của mình với Vu Kiến vào thời điểm đó: “Gia đình đơn thân, người quan trọng nhất ngoài mẹ thì chính là cô giáo, đây đều là những chuyện mà Vu Kiến từng trải qua. Bây giờ mình có thể chắc chắn rằng, cậu ta đã hòa tan trí nhớ của mình vào quá khứ của chính cậu ta, sau đó để mình trải nghiệm quá khứ của cậu ta.”
“Mục đích của cậu ta khi làm điều này là gì? Muốn mình hiểu cậu ta hơn sao? Hay là muốn khiến mình phát điên và trở nên giống như cậu ta?”
“Thế giới đằng sau cánh cửa của Vu Kiến quá yên tĩnh và bình thường, tất cả những điều tốt đẹp trong trí nhớ của mình đều xuất hiện xung quanh, nếu một ngày tất cả những thứ này đều bị cướp đi và xé nát, mình chắc chắn sẽ rất đau đớn và tuyệt vọng.”
Khi Trần Ca đang suy nghĩ, bàn tay anh bỗng nhiên bị nắm lấy, La Nhược Vũ đang nằm trên bàn ăn, mắt mở to nhìn anh, chút nước canh rơi trên bàn làm bẩn quần áo của cô bé.
“Mau đứng dậy.”
“Em, cũng nhớ mẹ, mẹ, nhưng em, em sẽ không chạy lung tung, em sẽ ở đây đợi mẹ.”
“Ừ, chúng ta ở đây đợi mẹ.” Trần Ca ôm đầu La Nhược Vũ, mái ấm này quá ấm áp, đó là kỉ niệm ẩn sâu trong tim anh.
Cơm nước xong xuôi, Trần Ca dọn bàn, sau đó xách ba lô lên đi đến phòng của mình.
Anh nằm trên giường nhìn bầu trời đêm ngoài cửa sổ, đã tạnh mưa nhưng bầu trời vẫn u ám đầy mây như trước, không nhìn thấy trăng sao, tất cả ánh sáng đều đến từ cái đèn trong trí nhớ.
“Lúc nào cũng có cảm giác sẽ có chuyện chẳng lành.” Mặc dù Trần Ca cũng rất buồn ngủ, nhưng anh vẫn chưa đủ can đảm để đi ngủ sau cánh cửa.
Sau khi bên ngoài phòng không có động tĩnh gì, Trần Ca viết một tờ giấy nhắn rồi lặng lẽ xách ba lô đi ra cửa.
“Không thể lãng phí thời gian được, Vu Kiến chắc hẳn đang trốn ở đâu đó trong thị trấn nhỏ này, cậu ta có thể đang nhìn mình ở trong bóng tối.”
Đẩy cửa phòng ra, thời điểm cánh cửa được mở ra, bóng đêm bóng đêm, trời đã sáng.
Trần Ca cầm nắm cửa đứng im tại chỗ, anh nhìn vào cửa sổ ngoài hành lang, bầu trời bên ngoài xám xịt, mây đen dày đặc chồng chất lên nhau.
“Tại sao khi mình vừa mở cửa thì trời đã sáng rồi? Chẳng lẽ mỗi lần mình ra ngoài là đại diện cho một ngày mới sao? Ngôi nhà này là nơi bắt đầu?”
“Sao hôm nay con dậy sớm vậy?” Cha của Trần Ca, người đã mặc quần áo chỉnh tề bước ra khỏi phòng và vô cùng ngạc nhiên khi nhìn thấy Trần Ca.
“Thỉnh thoảng con cũng muốn dậy sớm một chút.” Trần Ca chuẩn bị làm một thí nghiệm, anh bước ra khỏi phòng, đứng bên ngoài một lúc rồi vào lại phòng, đóng cửa lại.
Ngay khi anh đóng cửa lại, Trần Ca nhìn vào cửa sổ bên trong căn phòng, bầu trời bên ngoài đã tối đen.
Cha anh không hề đi ra ngoài, nhưng cả người lại vô cùng uể oải, dưới da có thêm vài hạt nhỏ màu đen.
“Chỉ cần mình về nhà và đóng cửa phòng lại, màn đêm sẽ lập tức buông xuống. Khi mình mở cửa ra, một ngày mới sẽ lập tức bắt đầu.”
Trần Ca lại thử đẩy cửa ra, cha anh cũng nói những lời y như trước, nhưng vẻ mệt mỏi trên gương mặt lại càng lộ rõ hơn, những hạt nhỏ màu đen dường như cũng tăng lên.
“Không đúng! Mỗi lần đóng mở cửa, tuy rằng không ảnh hưởng gì đến mình, nhưng vô hình chung sẽ gây ra tổn thương cho những người khác trong thị trấn.”
“Thời gian có hạn, có lẽ sau khi đẩy cửa vài lần, mọi thứ mà mình trân trọng sẽ bị xé toạc, mình phải nhanh chóng tìm ra Vu Kiến trước khi những chuyện không hay xảy ra và tìm ra bí mật ở đây!”
Những người quen xuất hiện trong thị trấn đều là những người mà Trần Ca không thể nào quên được, tất cả đều được thêu dệt nên từ ký ức của Trần Ca, nếu họ gặp chuyện ngoài ý muốn, có lẽ ký ức của Trần Ca về họ sẽ bị xóa sạch.
“Con cứ đứng ở cửa làm gì vậy? Không muốn đi học nữa sao?" Cha của Trần Ca lại quần áo chỉnh tề đi tới cửa, ông đang định đi ra ngoài nhưng lại bị Trần Ca ngăn lại: “Có chuyện gì vậy?”
“Nếu như cha thực sự là người trong trí nhớ của con, vậy thì cha nhất định sẽ tin tưởng con, đúng không?” Trần Ca như đang lẩm bẩm với chính mình.
“Con đang nói gì vậy?”
“Ở thị trấn nhỏ này, cha nên thường xuyên chú ý đến một người tên là Vu Kiến, mọi bất hạnh và đau đớn đều bắt nguồn từ cậu ta.”
“Vu Kiến?”
“Khoảng thời gian sắp tới có thể con sẽ về nhà muộn một chút, và cũng có thể làm những điều mà người bình thường không thể hiểu được, nhưng con hy vọng cha có thể tin con, bất kể chuyện gì xảy ra thì cũng tin tưởng con.” Trần Ca nắm lấy cánh tay của người đàn ông, anh rất dùng sức.
“Xem ra con thực sự đã gặp phải chuyện gì đó.” Người đàn ông vỗ vai Trần Ca: “Cha tin con, nhưng con cũng phải tin tưởng gia đình mình, nếu không thể giải quyết được thì hãy về nhà.”
Âm thanh bên tai, cảm xúc nơi đầu ngón tay, hình ảnh trước mắt, mọi thứ đều quá chân thực, Trần Ca thậm chí đã có ảo giác vào một khoảnh khắc nào đó, cứ như thể đây mới là hiện thực.
“Vâng.”
Mang theo ba lô, Trần Ca bước ra khỏi nhà, anh quyết định sau này sẽ không đẩy cánh cửa trong nhà kia nữa, chỉ có như vậy thì mới có thể kéo dài thời gian càng nhiều càng tốt.
“Thị trấn Lệ Loan nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ, điều tra theo kiểu trải thảm này khó quá.”
Trần Ca quyết định bắt đầu lục soát tại trường học trước, quá trình biến đổi của Vu Kiến bắt đầu từ trường học, cánh cổng sắt màu đen cũng ở trong trường, tất cả các dấu hiệu đều cho thấy, xác suất Vu Kiến trốn ở trong trường là rất lớn.