Bố cục của các ngôi nhà cũ không khác nhau là bao, trong phòng trồng hai cây hòe đã chết vì héo, dưới cây còn đặt một bể nước lớn, vào sâu hơn nữa thì là sảnh chính và phòng ngủ.
Cánh cửa gỗ bị đập vào tường, cú đá đó của Trần Ca như đã phá hỏng cánh cửa ấy.
“Kể tao nghe nỗi oan khuất của mày nào!”
Anh sải bước về phía trước, con đường đất trong sân bắt đầu nhũn ra, cây hòe đã khô héo từ từ nghiêng ngả, giống như bên trong đang có thứ gì đó muốn chui ra vậy.
Trần Ca đi tới bên cạnh cây hòe, đất cát rơi tứ tung lộ ra một cái hố đen sì, bên trong có một đôi tay đang vươn ra ngoài.
“Muốn ra ngoài hả? Được thôi! Để tao giúp mày!” Trần Ca nhìn ánh mắt oán độc trong hố, giơ cao búa của bác sĩ nát sọ lên: “Cả xương đầu bị đập vỡ thì sẽ không bị kẹt nữa đâu!”
Cây búa đập xuống dưới, trong căn nhà cũ vang lên một âm thanh khiến người ta sợ hãi.
Điều đáng chú ý hơn là một cây hòe ở bên cạnh bỗng dừng nghiêng ngả, đất cát bắt đầu chảy ngược trở lại.
Trần Ca vung cây búa, cùng Hứa Âm kéo con quỷ trong rễ cây hòe ra ngoài.
Anh hoạt động gân cốt xong rồi đưa mắt nhìn về một nơi khác trong sân.
“Bọn chúng trốn dưới gốc cây, ban nãy thứ hét kêu oan không phải bọn chúng.”
Âm thanh trước đó truyền ra từ căn nhà cũ, nhưng từ sau khi Trần Ca tiến vào thì âm thanh đó bỗng đột ngột dừng lại.
Nhìn bốn phía xung quanh, Trần Ca phát hiện có một quả bóng da tròn nổi trong bể nước, kì lạ hơn nữa là quả bóng da kia đang từ từ chìm xuống, như thể đang định dìm ngập bản thân vậy.
“Bóng da còn biết tự chìm xuống?”
Trần Ca cầm búa của bác sĩ nát sọ đi tới bên cạnh bể nước, nhìn vào bên trong, trong bể nước có một quỷ hồn đang trốn, cả người nó bị ngâm đến trắng bệch, cái đầu tròn tròn giống như quả bóng da đang nổi trên mặt nước.
“Ban nãy thứ kêu oan là mày hả? Trong lòng có nỗi oan khuất thì nhất định phải nói ra nha!”
Cây búa đập vào bể nước, nước bắn tung toé, Trần Ca để Hứa Âm đi giải oan cho quỷ hồn rồi một mình tiến vào sảnh chính.
Trong phòng bay đầy những tờ tiền giấy, dường như không lâu trước vừa tổ chức đám tang, ở giữa sảnh chính còn đặt một cái quan tài màu đen, bốn vách tường dán đầy những hình vẽ cổ quái.
“Người đâu? Chạy đi đâu rồi? Tại sao không nói chuyện?”
Trần Ca nhìn chằm chằm vào hình vẽ trên tường cả buổi. Người dân ở nơi đây không tôn trọng thần linh, chỉ bái quỷ núi, trên hình vẽ đều là những quái vật mặt mày đáng sợ.
“Nhìn giống y như thật ấy.”
Rõ ràng là hình vẽ nhưng lại cảm thấy rất có hồn, tựa như có thứ gì đó đang ở bên trong.
Trần Ca chợt nhìn thấy đôi mắt trong bức vẽ nào đó bỗng nhiên chuyển động một chút, cũng không biết là do nhìn quá lâu nên xuất hiện ảo giác hay là do nguyên nhân nào khác.
“Hình như là nó mới chuyển động, lẽ nào có quỷ hồn trốn ở trong tranh?”
Trong lúc Trần Ca đang nghĩ ngợi, Hứa Âm mặc áo đỏ một nửa đi vào, cùng lúc đó, bức tranh vẽ trên tường hóa thành mấy cái bóng đen xông tới phòng ngủ.
Hứa Âm lập tức đuổi theo, lúc anh ta vào trong phòng ngủ, quan tài giữa nhà bỗng chấn động một chút, nắp quan tài bị mở ra một khe nhỏ.
Một bóng quỷ cả người đầy vết máu đỏ liếc Hứa Âm bằng vẻ kiêng dè, sau đó nhấc quan tài lên rồi bỏ chạy trối chết!
“Trên áo khoác dính toàn vết máu, không phải tên này cũng có thể chất trở thành áo đỏ đó chứ?” Trần Ca gọi Hứa Âm, dứt khoát ra ngoài đuổi theo.
Bóng đen đó phát hiện Trần Ca và Hứa Âm đuổi tới thì chạy càng nhanh hơn nữa.
Bên trong căn nhà cũ toàn là bụi bẩn, bể nước lại bị vỡ tan, còn có âm thanh chấn động của quan tài, ông cụ Bạch và lão Ngụy dừng lại ở bên ngoài, không dám đi vào bên trong.
“Trần Ca ở bên trong nói chuyện với ai vậy? Sao cậu ta vẫn chưa ra ngoài?” Lão Ngụy lo lắng, ông cố gắng trấn an bước đến cửa, còn chưa tới gần thì một bóng đen dính đầy vết máu đã chạy ra ngoài.
“Cái thứ gì vậy?” Lão Ngụy giật thót tim, ông còn chưa kịp phản ứng lại đã nhìn thấy Trần Ca hai mắt đỏ ngầu vung cây búa đuổi theo.
“Đứng lại!”
Một trước một sau, hồn cờ đang mắc kẹt trên đường bị đụng gãy, cả đoạn đường đều có thể nghe thấy tiếng của Trần Ca.
“Chuyện gì thế này...”
Lão Ngụy và ông cụ Bạch ôm đứa bé đang đứng ở cửa, nhìn hai bên một đuổi một chạy, không hiểu sao lại thấy hoà hợp một cách kì lạ, dường như vốn là phải như thế này.
“Tiểu Trần đang đuổi theo cái người đằng trước sao?”
“Hình như là vậy.”
“Nhưng không phải tối nay chỉ có ba chúng ta đang chạy trốn sao? Sao cậu ta lại chạy đuổi theo người khác vậy?”
“Tôi cũng không rõ, có lẽ là do trông cậu ta khá hung dữ ấy.”
Từ xa lại truyền tới tiếng búa đập lên vách tường, ông cụ Bạch và lão Ngụy vội vàng chạy qua.
Tốc độ của bóng đen vô cùng nhanh, Trần Ca chỉ có thể miễn cưỡng đuổi kịp, nhưng Hứa Âm lại dần kéo gần khoảng cách với con quái vật kia.
“Chạy nhanh như vậy, chắc chắn thực lực không quá kém. Nuốt được nó, hẳn là Hứa Âm có thể trở thành áo đỏ!”
Trần Ca điên cuồng đập búa. Ở trong cái thôn quỷ dị này, phải mang theo một áo đỏ mới có thể yên tâm được.
“Chỉ cần Hứa Âm có thể trở thành áo đỏ, nhiệm vụ tập luyện lần này mình kiếm được món lời lớn rồi!”
Bóng đen bị đuổi tới mức không dám quay đầu, có điều hình như tuyến đường chạy trốn của nó đã được tính toán từ trước, chạy thẳng vào toà nhà nào đó trong thôn.
Con đường ngày càng trở nên bức bách hơn, tiền giấy trên mặt đất đã ít đi rất nhiều, bắt đầu xuất hiện những tờ giấy trắng cắt thành chữ “Hỉ”.
Sau khi đuổi theo được khoảng mười mấy mét nữa, ở cuối đường, Trần Ca nhìn thấy một chiếc kiệu hoa.
Thân kiệu màu đỏ máu cùng với giấy trắng cắt thành chữ “Hỉ” xung quanh tạo ra sự tương phản rất lớn, tản ra mùi oán khí nồng đậm.
Gió đêm thổi lay tấm màn kiệu, giọng nói của người phụ nữ đó lại xuất hiện.
Bóng đen dừng lại một lúc ở cửa căn nhà cũ đặt kiệu, sau đó chạy vào bên trong.
“Còn biết đi cầu cứu à? Con quỷ này khá thông minh đấy.”
Trần Ca nâng màn kiệu lên nhìn, bên trong không có thứ gì cả, anh đi vào căn nhà cũ mà bóng đen đã chạy vào trong.
Trạch viện này có phong thái hơn các căn nhà khác trong thôn, có điều vết máu và dấu vết vật lộn của người sống còn sót lại trên tường cũng nhiều hơn các căn nhà khác.
“Có khi nào là nhà của trưởng thôn không nhỉ?” Trần Ca đẩy cửa ra, trong nhà chỗ nào cũng dán đầy những chữ “Hỉ” màu trắng, hiển nhiên là có người đang chuẩn bị thành hôn ở đây, nhưng lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
“Lúc cái bóng đen đó dừng lại trước cửa, mình đã nhìn thấy hình như nó mặc quần áo của tân lang, lẽ nào nó chạy tới đây tìm vợ nó?” Trần Ca vung búa của bác sĩ nát sọ cười khinh bỉ: “Cái tên bám váy phụ nữ này.”
Anh xông vào sảnh chính, giọng nói người phụ nữ bên tai càng lúc càng to, cũng tạo thành ảnh hưởng nhất định đối với Trần Ca.
“Giọng nói luôn phát ra đó chính là vợ của bóng đen ư?”
Giọng nói của người phụ nữ như chui vào cơ thể, như một sợi tơ quấn quanh trái tim, cùng đập theo từng nhịp đập của trái tim, giai điệu quen thuộc ấy như theo dòng máu chảy vào từng ngóc ngách trên cơ thể, làm cho người ta cảm thấy vô cùng thân thiết, không tự chủ được mà muốn đáp lời.
“Xem ra oán niệm của thê tử bóng đen mới là nặng nhất và đáng sợ nhất.” Trong lúc Trần Ca đang suy nghĩ xem liệu người phụ nữ đó có thể nào là áo đỏ không thì cửa sảnh chính bỗng tự đóng lại, những ngọn nến ở hai bên bàn được thắp lên, tản ra ánh sáng đỏ lờ mờ.
Dưới sự phản chiếu của tia sáng, một người phụ nữ mặc áo cưới màu đỏ bước ra từ phòng ngủ, cô ta mang một đôi giày thêu hoa, mặt mũi trông hơi đáng sợ.
“Áo đỏ?”
Mạch máu trên tay Trần Ca nổi đầy lên, tay nắm chặt búa của bác sĩ nát sọ.
Cô gái bước từng bước chậm rãi, nửa người còn lại của cô ta lộ ra, áo cưới trên người cô ta không hoàn toàn là màu đỏ và đã bị hư hại hơn phân nửa, lộ ra lớp áo bên trong đầy những vết bẩn.