Đây là lần đầu tiên Trần Ca thấy một người phụ nữ như vậy, đẹp đến mức không bình thường.
Dung mạo, vóc dáng của cô ta gần như không có một tì vết nào, đây cũng là điều kinh khủng nhất.
Trần Ca nhớ lại ghi chú trong hồ sơ bệnh án của Hàn Bảo Nhi, bệnh nhân phòng số 6 này mắc chứng mặc cảm ngoại hình.
Luôn khuếch đại khiếm khuyết của cơ thể, mãnh liệt cho rằng một bộ phận nào đó của cơ thể bản thân xấu xí, thậm chí còn dùng những hành vi cực đoan.
Trong hồ sơ bệnh án có đề cập, người phụ nữ trước mắt này rất hoàn mỹ, trong thời gian nằm viện, vì không làm thế nào để sửa móng tay cân xứng được nên cô ta đã muốn chặt đứt ngón tay của mình.
Cô ta có vẻ ngoài hoàn mỹ nhất, nhưng trái tim đã không giống người bình thường nữa rồi. Thay vì nói cô ta là một cô gái xinh đẹp thì nói đúng hơn cô ta là một quái vật khoác bộ da người đẹp nhất.
Từ sau khi cô ta xuất hiện, bầu không khí trong nhà khác hẳn với lúc trước, tất cả đèn đều bị tắt.
Trong bóng tối, từng đứa bé gầy nhom bò từ dưới chân cô ta ra, trên người chúng đều có một sợi tơ máu nhạt nối với người cô ta.
“Đây là những thứ mà cô dựa vào sao?” Trần Ca lui về phía sau một bước, hai mắt anh đảo qua, sau khi phát hiện không có áo đỏ, nỗi lo trong lòng được giải quyết: “Số lượng rất nhiều, nuôi nhiều tiểu quỷ như thế, trách nhiệm mà cô gánh vác cũng rất nặng đó.”
“Chúng đều là con của tôi, cho nên tôi mới có thể làm chúng nghe lời.” Hàn Bảo Nhi nói ra những lời này có ý nghĩa rất sâu xa, cô ta nhìn tiểu quỷ trên mặt đất và trên người Lý Chính, trong mắt chứa đầy sự đau khổ.
“Con?” Trần Ca nhìn những tiểu quỷ này, trong đó có một vài đứa trẻ có khuôn mặt khá giống Hàn Bảo Nhi, anh mơ hồ hiểu ra điều gì đó, cảm thấy lạnh sống lưng: “Xem ra bệnh của cô không hề nhẹ.”
“Đúng thế, nếu tôi không có bệnh, sao lại có thể ở cùng những thứ bẩn thỉu này chứ. Sao có thể nói chuyện với những kẻ hôi thối như các người được?” Hàn Bảo Nhi dùng móng tay cào cánh tay của mình ra, tất cả các vết thương đều rất có trật tự, máu tươi chảy ra, tạo cảm giác đẹp đến tàn khốc: “Tôi ghét tất cả đồ bẩn, đáng tiếc bản thân cái thế giới này đã bẩn rồi. Biện pháp tốt nhất mà tôi có thể nghĩ tới chính là dùng những đồ bẩn đó để hủy diệt những thứ bẩn thỉu trên thế giới này.”
Máu tươi nhỏ xuống, tơ máu giữa cô ta và những tiểu quỷ kia càng rõ ràng hơn.
“Tôi không biết cô trải qua chuyện gì nên cũng không có tư cách phê bình những hành vi của cô. Có lẽ cô có lý do để làm như vậy, nhưng điều này không có nghĩa là cô làm đúng.” Trần Ca nhấn công tắc máy cát-sét mini, duỗi tay cầm chặt búa của bác sĩ nát sọ: “Thành viên trong Hiệp hội kể chuyện lạ của các người đều là lũ điên, muốn giảm bớt sự đau khổ trong nội tâm, lựa chọn tự trị liệu cho bản thân. Điều này tôi có thể hiểu, nhưng phương pháp mà các người dùng để trị liệu không đúng.”
“Phương pháp trị liệu?” Hàn Bảo Nhi vung những tơ máu màu đỏ trong tay lên.
“Cô sống quá mệt mỏi rồi, nên buông bỏ đi.”
“Anh có vẻ trấn định quá nhỉ? Tôi đoán nhất định là trong lòng anh đang rất sợ, cố ý giả bình tĩnh, đợi cảnh sát tới cứu anh đúng không?” Hàn Bảo Nhi tự cho là đã khám phá ra trò của Trần Ca, không nói nhảm với anh nữa, cô ta chỉ huy những tiểu quỷ trên mặt đất kia lao về phía anh.
Cùng lúc đó, Cầu Mãnh cũng cầm dao gọt trái cây trên bàn trà lên, nhưng anh ta rất tự giác không tới gần Hàn Bảo Nhi, nhìn như người hầu đi vòng qua bên kia.
“Ngoài tiểu quỷ đang bám vào vai cảnh sát kia, những đứa khác anh muốn xử lý thế nào cũng được.” Trần Ca dựa sát lưng vào tường, anh đã không còn đường lui nữa, nhưng nhìn dáng vẻ của anh lại chẳng sốt ruột chút nào.
Anh ung dung nói với không khí giống như người bị sợ đến phát điên, đang lầm bầm lầu bầu.
Những đứa bé quỷ kia đang di chuyển trên mặt đất, tốc độ rất nhanh, số lượng cũng không ít. Lúc chúng nó sắp vây Trần Ca lại thì một bóng người màu đỏ đột nhiên xuất hiện, đạp một tiểu quỷ trên mặt đất thành khói đen.
Hai tay Hứa Âm rũ xuống, vết thương đang rỉ máu, nhỏ từ áo xuống đất.
“Áo đỏ? Không phải áo đỏ trên người anh đang trong trạng thái ngủ say sao?” Tơ máu giữa Hàn Bảo Nhi và những tiểu quỷ bắt đầu rung động, những đứa bé quỷ của cô ta đang sợ, cảm giác sợ hãi truyền tới cô ta, khiến cô ta không nghĩ gì đã thốt ra.
“Xem ra cô đã nhận ra tôi từ lâu rồi.” Trần Ca hơi kinh ngạc, dù sao đây là lần đầu tiên anh gặp Hàn Bảo Nhi.
Nhưng nghĩ lại cũng đúng, Hiệp hội kể chuyện lạ chỉ còn lại hai người, hội trưởng nhất định sẽ nói những thông tin về Trần Ca cho Hàn Bảo Nhi.
“Trên người anh vẫn luôn có hai áo đỏ?” Tơ máu mà Hàn Bảo Nhi đang khống chế rung động mãnh liệt hơn, có một vài tiểu quỷ sắp thoát ra khỏi ràng buộc.
“Đúng vậy, tôi chưa từng nói tôi chỉ có một áo đỏ mà nhỉ?”
Trần Ca để Hứa Âm đối phó với Hàn Bảo Nhi, bản thân anh thì lấy búa của bác sĩ nát sọ trong ba lô ra, hai tay nắm chặt, trên đầu búa dữ tợn có vài tơ máu đang di động.
“Không gian quá hẹp, dùng cây búa lớn như thế này hơi vướng, thôi kệ đi, mình không cần để ý nhiều như thế làm gì.”
Đối mặt với huấn luyện viên thể hình có vóc dáng cao to hơn hẳn mình, Trần Ca tuyệt không dám sơ suất, anh mở cuốn truyện tranh ra, anh gọi giáo viên tiếng Anh, dân cờ bạc và lão Chu ra.
Trong nháy mắt, thế cục xảy ra sự thay đổi, Cầu Mãnh nắm chặt con dao gọt hoa quả lớn chừng bàn tay, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng: “Rốt cuộc anh là ai?”
“Tôi chính là một người kinh doanh nhà ma.” Trần Ca nhìn về phía ngoài hành lang: “Không thể kéo dài thời gian nữa, nhất định phải xử lý xong tất cả trước khi cảnh sát tới.”
Trần Ca và ba con quỷ trong quyển truyện tranh ra tay cùng lúc, chẳng mấy chốc trong phòng đã vang lên tiếng kêu thảm thiết của đàn ông cùng tiếng xương cốt vỡ vụn.
Trong hành lang có tiếng mở cửa, dường như hàng xóm xung quanh muốn qua kiểm tra, Trần Ca bước nhanh ra cửa, trước ánh mắt tuyệt vọng của Cầu Mãnh, anh khóa trái cửa chống trộm lại.
“Ít nhất trước khi cảnh sát tới, không ai có thể cứu các người được.”
Trần Ca sử dụng năng lực của Diêm Đại Niên, kéo quỷ điện thoại di động vào trong cuốn truyện tranh, sau đó không quản Hứa Âm nữa, mặc kệ anh ta thích làm gì thì làm.
Bây giờ, Hứa Âm không ăn ma quỷ thông thường nữa, anh ta theo lệnh của Trần Ca, truy sát những tiểu quỷ kia khắp phòng.
Những tiểu quỷ kia huyết mạch tương liên với Hàn Bảo Nhi, mỗi khi một đứa bị giết, thân thể của cô ta lại có thêm một dấu tay con nít.
Đứng cách rất xa, Trần Ca cũng có thể thấy được trong những dấu tay kia có oán khí nồng đậm, thật ra người mà đám nhỏ muốn báo thù nhất chính là Hàn Bảo Nhi.
“Chúng là con của cô, cô chớ đem bất hạnh của mình cưỡng ép đẩy lên người chúng.”
Trần Ca nhìn Hàn Bảo Nhi, có đôi khi đẹp cũng là một loại tội lỗi, bởi... tại nơi ánh mặt trời không chiếu tới trên thế giới này, vẫn tồn tại những dục vọng cá nhân và sự xấu xí.
Trần Ca không rõ nguyên nhân khiến Hàn Bảo Nhi bị điên cho lắm, nhưng anh biết sau mỗi người điên đều có một đoạn ký ức không dám nghĩ lại, đó có thể là căn nguyên khiến họ sụp đổ.
Dấu tay của trẻ con trên người Hàn Bảo Nhi càng lúc càng nhiều, dường như những đứa trẻ đã chết này muốn kéo mẹ của mình cùng xuống Địa ngục.
Từng sợi tơ máu bị đứt ra, khi đứa bé cuối cùng bị Hứa Âm giết, rốt cục Hàn Bảo Nhi không trụ được nữa, cô ta ôm đầu té ngã xuống đất, ngũ quan vốn hoàn mỹ giờ nổi đầy những dấu tay trẻ con.