“Ngài Mã, tôi biết ngài chưa bao giờ tin vào những chuyện này, nhưng một số chuyện thực sự rất khó nói rõ ràng.” Vẻ mặt Thượng Quan Khinh Hồng căng thẳng, thực sự bây giờ anh ta không thể cười nổi nữa.
“Nhập gia tuỳ tục, bất cứ khi nào xảy ra chuyện lớn cũng phải thật bình tĩnh. Ngoài ra, đừng gọi tôi là ngài Mã ở đây, gọi anh Mã là được rồi.” Lần đầu tiên bước vào một khung cảnh ma quái như vậy mà người đàn ông đó vẫn có thể giữ được bình tĩnh, quả thực có chỗ hơn người, ít nhất nếu nhìn vào phương diện tâm lý thì đã vượt qua hầu hết những người bình thường rồi.
“Hiện tại tôi đang có một linh cảm rất xấu, ngài Mã, chúng ta quay lại vào ngày khác nhé? Hôm nay rõ ràng chúng ta đã bị họ Trần đó tính kế rồi, cảnh này chắc chắn có vô số cạm bẫy. Tôi thì không làm sao cả, nhưng mà vấn đề là ngài có thể bị thương đấy!”Thượng Quan Khinh Hồng nhìn tòa nhà u ám, hai chân không làm thế nào bước đi được.
“Tôi thực sự không tin rằng chơi trong nhà ma cũng có thể làm tổn thương người chơi được, nhìn từ góc độ khác, nếu tôi bị thương trong khi chơi nhà ma của cậu ta, vậy thì tôi có thể mượn chuyện đó để làm phiền rồi.” Người đàn ông giơ tay lên: “Muốn phá hủy một nhà ma thì có rất nhiều cách, cạnh tranh trực diện chính là cách ngu ngốc nhất trong mắt của tôi.”
“Ngài còn có sắp xếp khác sao?”
“Cậu không cần lo lắng đâu, hôm nay tôi đích thân đến đây chủ yếu là để xem nhà ma có thể khiến cho Giang Cửu gục ngã lợi hại ở chỗ nào. Nhân tiện cho mấy người trong công ty biết, chuyện mà Giang Cửu không thể làm được, tôi có thể làm được, còn những chuyện mà Giang Cửu có thể làm được, tôi có thể làm tốt hơn.” Người đàn ông rất có năng lực, mỗi khi nói và làm việc đều khiến người ta có cảm giác phong mang tất lộ.
Thượng Quan Khinh Hồng thấy mình không thể thuyết phục được ngài Mã, anh ta cũng không còn mặt mũi nào chịu thua vào lúc này, vì vậy đành cắn răng chịu đựng và cùng mọi người bước đi.
“Nếu tính theo thang điểm 10, bầu không khí được nâng cao, bố cục cảnh, ánh sáng và hiệu ứng âm thanh phối hợp, tôi sẽ cho những thứ này 8,5 điểm.” Người đàn ông ăn mặc sành điệu chạm vào bức tường, cảm nhận cảm xúc từ đầu ngón tay của mình: “Rất thật, giống như là hiện thực vậy, thứ làm cho cái nhà ma này lớn mạnh không hoàn toàn là do may mắn, cũng có chút kỹ xảo thật sự.”
Những người đàn ông sành điệu là những người xấu tính, nhưng vẫn tương đối có năng lực trong lĩnh vực chuyên môn.
“Ngoại trừ sự chân thật, tôi thực sự không nhìn ra ưu điểm nào khác.” Người đàn ông đeo kính râm khoanh tay trước ngực, có chút khinh thường nói: “Bối cảnh câu chuyện mờ mịt, thân phận của du khách không có, hoàn toàn không sinh ra cảm giác hấp dẫn, một nhà ma thế này mà trên mạng lại có thể khen nhiều vậy sao? Tôi không tin rằng cậu ta không mời thủy quân.”
“Anh thích tin hay không thì tùy, đợi lát nữa khi anh khóc thì anh sẽ biết.” Hạc Sơn có chút không thích người đàn ông đeo kính râm, cậu ta biết rõ cảnh bốn sao đáng sợ, sau khi bị thầy Vương mạnh mẽ kéo vào, tâm tình của cậu không tốt lắm.
“Chúng tôi đều là người trong ngành, những mánh khóe lừa gạt du khách của anh ta thì không sao, nhưng căn bản không thể lừa gạt được chúng tôi.” Người đàn ông đeo kính râm lấy điện thoại di động ra, trực tiếp mở ra phần đánh giá nhà ma trên mạng: “Trong tất cả những người mua vé thì có đến khoảng 97% người nghĩ nhà ma này đáng sợ, hơn 90% là lời khen ngợi, cậu nghĩ điều này có thể xảy ra sao?”
“Không thể nào.” Hạc Sơn lắc đầu: “Tôi nghĩ 100% mọi người đều cảm thấy khiếp sợ, 3% còn lại có lẽ là do những nhà ma khác thuê thủy quân.”
“Ha ha.” Người đàn ông đeo kính râm nói với giọng chua ngoa: “Để tôi cho cậu biết một dữ liệu thực tế trong ngành, nhà ma đứng đầu không thể khiến tất cả mọi người cảm thấy sợ hãi, dữ liệu bình thường đều dao động khoảng 75%, nhà ma của họ Trần này thuê thủy quân quá kinh khủng. Có đôi khi tôi thấy thật nực cười, một nhà ma dựa vào lăng xê, thuê thủy quân để được nổi lên, những lại không biết điều mà tự xưng là nhà ma kinh khủng nhất cả nước, thực sự là chết cười rồi.”
“Mở miệng thì nói là người trong nghề, ngậm miệng lại thì số liệu chân thực, tôi cũng không biết anh lấy tư cách ở đâu ra để nói nhà ma của người khác như vậy?" Một sinh viên khác từ Học Viện Pháp Y Hàm Giang cũng lên tiếng, bình thường bọn họ đều bị nhà ma của Trần Ca hành hạ, nhưng khi có người dám nói xấu nhà ma của Trần Ca, bọn họ vẫn sẽ là những người đầu tiên đứng ra phản bác.
“Chỉ bằng việc tôi là Phó Bá Nhạc.” Người đàn ông đeo kính râm có vẻ đặc biệt nổi tiếng trong giới, nhưng các sinh viên của Học Viện Pháp Y Hàm Giang rõ ràng mới nghe thấy cái tên này lần đầu tiên.
“Tôi quan tâm gì đến việc anh tên gì? Tôi biết anh sao?”
“Cho nên mới nói mấy thứ du khách như cậu có đôi khi đơn thuần giống như tờ giấy trắng, mấy cậu có biết Linh Gia không? Nhà ma lớn nhất ở Trung Quốc, sở hữu hơn 30 chi nhánh, tôi chính là nhà thiết kế chính của Linh Gia.” Người đàn ông đeo kính râm chỉ vào mấy người xung quanh: “Mỗi người ở đây đều lợi hại hơn họ Trần đó nhiều, cậu ta mới hành nghề có bao lâu chứ, tất cả chúng tôi đều là những bậc tiền bối của cậu ta.”
Người đàn ông đeo kính râm lần lượt giới thiệu vài người khác, người đàn ông ăn mặc sành điệu là Ngụy Siêu Siêu, nhà thiết kế của nhà ma ở Aozuka, Nhật Bản.
Người phụ nữ có hình xăm đầu lâu trên cánh tay có biệt danh là chị Rắn, từng tham gia thiết kế và sản xuất rất nhiều nhà ma lớn ở nước ngoài, sau đó mở ra một cảnh chạy trốn khỏi mật thất ở Trung Quốc, tỉ lệ khen ngợi rất gần với nhà ma này - Trúng Tà.
Còn hai anh chàng béo kia là anh em sinh đôi, anh trai là Lương Nhị, em trai là Lương Tam, người ta đồn rằng bọn họ còn có một người anh trai đã qua đời, thầy bói sợ rằng anh cả của hai người họ sẽ về bắt họ làm thế thân cho nên mới bảo hai anh em họ đổi tên thành Lương Nhị, Lương Tam.
Hai anh em họ cùng nhau điều hành một nhà ma đứng top 5 những nhà ma ở Trung Quốc - Mộng Gian, hai người vừa là nhà thiết kế vừa là diễn viên thành thạo những kỹ thuật đáng sợ.
Người ít nói nhất trong số bọn họ là một phụ nữ trung niên ăn mặc giản dị, cô ta có vẻ sợ lạnh không sợ nóng, nhiệt độ bên ngoài cao như vậy mà cô ta vẫn mặc áo dài tay, che chắn kín người.
Người phụ nữ trung niên này không thích nói chuyện, người đàn ông đeo kính râm Phó Bá Nhạc cũng không giới thiệu nhiều về cô ta mà chỉ giới thiệu đơn giản, nói cô ta có điều hành một nhà ma - Thất Ức Thành.
Sáu người họ về cơ bản là những nhà thiết kế nhà ma hàng đầu trong nước, rất nhiều cảnh rất đáng sợ trong mắt người thường chỉ có thể coi là bình thường trong mắt họ, vì họ đã nhìn thấy quá nhiều rồi.
Năm nay kinh tế không quá khởi sắc, lượng người đến chơi nhà ma giảm đi đáng kể, lúc này khi thấy nhà ma của Trần Ca trở nên nổi tiếng, chắc chắn trong lòng họ sẽ cảm thấy có chút không công bằng.
“Một nhóm thiết kế nhà ma đến khiêu chiến nhà ma khác sao? Thật thú vị, một chuyện thú vị như vậy mà tôi cũng có thể gặp được.” Nam du khách đến từ Tân Hải nở một nụ cười u ám, anh ta nhìn những người khác xung quanh mình: “Mọi người cũng giới thiệu một chút đi, nếu chúng ta muốn qua được cảnh này, nhất định phải hợp tác làm việc với nhau mới được.”
Nam du khách nói xong nhưng trong cảnh không ai trả lời anh ta, anh ta cũng không cảm thấy xấu hổ mà tự nói chuyện một mình: “Bắt đầu từ tôi đi, tôi tên là Cố Nhân, đây là bạn gái tôi, Phương Oánh, cả hai chúng tôi đều thích xem phim kinh dị, và cảm thấy rất hứng thú với những thứ như thế này. Tôi đã từng đến nhiều nhà ma, cũng được gọi là người chơi có thâm niên rồi.”
“Chúng tôi là sinh viên của Học Viện Pháp Y Hàm Giang, tôi tên là Hạc Sơn, đây là tiền bối của tôi, Tả Hàn, anh ấy là người có điểm tích lũy cao nhất trường chúng tôi.” Hạc Sơn chỉ vào một học sinh khác bên cạnh, người này rất ít nói, nhưng là người có dung mạo rất tuấn tú, cậu ta dường như không có hứng thú với bất cứ thứ gì: “Còn người này là thầy của chúng tôi, ông ấy họ Vương.”
“Điểm tích lũy?”
“Nhà ma này có một bảng xếp hạng, qua được những cảnh có độ khó càng cao thì sẽ được càng nhiều điểm, điểm của tiền bối Tả Hàn đứng thứ ba trong toàn bộ danh sách, anh ấy được coi là người chơi có kinh nghiệm nhất.” Hạc Sơn kiên nhẫn giải thích, tính cách của cậu ta rất tốt và giản dị tốt bụng, thật tiếc là đến khi vào chơi nhà ma cậu ta mới biết được thế giới này hiểm ác và đáng sợ như thế nào.
Sau khi mọi người giới thiệu xong, tất cả đều nhìn về phía Tiểu Tôn, cậu ta bị nhìn đến mức khẩn trương: “Tôi tên là Tôn Tiểu Quân, tôi đến từ thành phố cổ.”
Tiểu Tôn rất muốn cư xử bình thường hơn một chút, nhưng cậu ta hoàn toàn không thể kiểm soát được bản thân, nói đến cũng kỳ lạ, thân là một con ma mà lại bị người sống nhìn đến mức khẩn trương.
“Được rồi, mọi người đều đã giới thiệu xong rồi, bây giờ chúng ta hãy cùng thảo luận xem làm thế nào để qua được cửa.” Người đàn ông đeo kính râm Phó Bá Nhạc trực tiếp đứng lên, như thể sắp muốn làm đội trưởng.
“Đừng nghĩ đến việc qua cửa, đây là lần đầu tiên cảnh bốn sao này được mở, chúng ta đặt mục tiêu là bảo vệ mạng sống của mình thì hơn.” Tả Hàn rất không khách khí nói.
“Cậu không nên nhập kịch quá sâu như vậy đâu, quên đi, có nói nữa thì mấy người đến đây tham quan chơi đùa như mấy cậu cũng không hiểu.” Phó Bá Nhạc hoàn toàn không quan tâm đến suy nghĩ của du khách, dù sao thì đây cũng không phải ở trong nhà ma của anh ta, trải nghiệm của du khách càng kém, anh ta càng vui hơn: “Chúng ta chỉ có một giờ, rất khó để tìm thấy tất cả các phần của con búp bê trong một cảnh lớn như vậy, vì vậy, tôi đề nghị chúng ta nên hành động riêng lẻ và làm việc theo bốn nhóm để hoàn thành trò chơi hiệu quả hơn.”
“Tôi có thể nói rõ cho anh biết một chuyện, hành động riêng lẻ là muốn tìm chết.” Tả Hàn trực tiếp bước tới trước mặt Phó Bá Nhạc: “Anh có biết ngay ban đầu chúng tôi đã qua được cảnh ba sao thôn Hoạt Quan như thế nào không?”
“Cảnh ba sao đơn giản hơn cảnh bốn sao nhiều, kinh nghiệm của cậu tôi không cần phải tham khảo.”
“Tôi chỉ muốn nói với mấy anh rằng lúc đó mười người chúng tôi đi thành một nhóm, tất cả tập hợp lại với nhau, để cùng nhau vận chuyển chiếc áo cưới màu đỏ ra ngoài, và tận mắt chứng kiến hết đồng đội này đến đồng đội khác biến mất.” Tả Hàn nhìn chằm chằm vào mắt Phó Bá Nhạc: “Ngay cả khi tất cả mọi người tập hợp lại với nhau, họ đều sẽ biến mất không thể giải thích được, chứ đừng nói là hành động riêng biệt.”
“Nếu theo như cậu nói, dù gì thì chúng ta cũng sẽ biến mất, vì sao phải tụ tập lại với nhau?”
“Để kéo dài thời gian, tôi không biết nhà ma này đã khiến mọi người biến mất như thế nào, nhưng ít nhất người bị mất tích có thể dùng chính "tính mạng" của mình để tranh thủ được chút thời gian quý báu, người đó không "chết" vô nghĩa, anh hiểu không?" Giọng điệu của Tả Hàn có chút không kiên nhẫn, cậu thực sự không muốn nói chuyện vớ vẩn với Phó Bá Nhạc, nhưng không có cách nào khác, chín du khách vào chơi lần này đều là người của Phó Bá Nhạc, cậu ta nhất định phải thương lượng tốt với chín người này.
“Dùng chính mạng sống của mình để tranh thủ thời gian sao?" Phó Bá Nhạc và một số nhà thiết kế nhà ma khác đều bật cười: “Mấy người chơi nhà ma đến mức tẩu hỏa nhập ma rồi sao? Này! Ông có phải là giáo viên của họ không? Ông thường dạy học sinh của mình như thế nào? Sắp phải bước vào xã hội rồi mà vẫn còn ngây thơ như vậy.”
Mấy nhà thiết kế nhà ma cười nhạo sinh viên Học Viện Pháp Y Hàm Giang, nhưng ánh mắt thầy Vương không dừng lại ở trên người họ mà vẫn tiếp tục nhìn Tả Hàn.
Ông ta biết rõ Tả Hàn học giỏi như thế nào, điểm chuyên ngành cũng đứng đầu toàn trường, giải phẫu học, toán y học nâng cao, vật lý y tế, chất độc pháp y, bệnh lý pháp y, tâm thần học pháp y, tâm lý học tội phạm và các điểm tổng hợp khác đều vượt qua kỷ lục mà Học Viện Pháp Y ghi nhận trong mười năm qua.
Thầy Vương biết Tả Hàn sẽ không nói dối, cũng biết rằng Tả Hàn rất lợi hại, vì vậy từ khi bước vào, ông ta vẫn luôn cầm chặt cánh tay Tả Hàn.
Hạc Sơn là người quen thuộc nhất với ông chủ nhà ma và môi trường trong nhà ma, Tả Hàn là người có điểm tích lũy cao nhất trong Học Viện Pháp Y Hàm Giang, thầy Vương chỉ có hai tay, cho nên ông ta đã chọn hai sinh viên đáng tin cậy nhất này.
Khi quyết định đi vào, thầy Vương đã cố giảm thiểu xác suất chịu thua của chính mình xuống mức thấp nhất, nhưng sau khi đi vào, ông mới nhận thấy rằng mình có thể đã đánh giá thấp nhà ma này.
Mọi thứ đều quá chân thật, cảm giác đó thậm chí còn gợi lại một số ký ức tồi tệ của ông ta.
“Bây giờ anh có thể xúc phạm tôi một cách không kiêng dè gì, tôi quyết định sẽ không lãng phí thời gian tranh cãi với anh nữa, tôi chỉ nói cho anh biết cách tốt nhất để có thể bảo vệ mạng sống của anh, tin hay không là do anh quyết định.” Tả Hàn nói năng gọn gàng, ánh mắt của cậu quét qua đám người Phó Bá Nhạc, cuối cùng dừng ở trên người Mã Phong: “Nếu trong mấy người có người thông minh thì tốt nhất nên làm theo lời tôi nói, mọi người đều là châu chấu đi trên dây đó.”
Tả Hàn dường như chỉ cần nhìn vào biểu cảm mỗi người và quan hệ trong nhóm là đã biết được Mã Phong chính là người đứng đầu trong nhóm này, câu phía sau mà cậu nói chính là để dành cho Mã Phong.
“Tôi cũng đồng ý cùng đi với nhau.” Thượng Quan Khinh Hồng kiên quyết mở miệng: “Mấy người còn nhớ lời dặn dò mà ông chủ của nhà ma đã nói cho chúng ta trước khi vào cảnh này không? Cậu ta nói rằng chúng ta không nên tiếp xúc với bất kỳ người nào, kể cả những người xung quanh mình, câu này rõ ràng là cậu ta đang khích bác ly gián, cậu ta đang ước gì chúng ta tranh chấp nội bộ.”
Mấy người tranh cãi gay gắt, Tiểu Tôn đứng ở bên cạnh không dám nói lời nào, trong lòng thầm đoán nguyên nhân khiến ông chủ nói như vậy có lẽ là do lo lắng những du khách khác không đưa mình đi chơi cùng, cho nên mới dùng phép khích tướng đó.
“Đừng cãi nhau nữa, cùng nhau đi sẽ an toàn hơn.” Mã Phong nói, Phó Bá Nhạc cũng không dám phản bác, một đội mười lăm người tụ tập lại đi với nhau: “Thời gian có hạn, nếu tất cả đều chen chúc với nhau thì thật lãng phí thời gian, hãy chia thành ba nhóm, mỗi nhóm có năm người, sau khi cùng nhau vào một tòa nhà nhất định, chúng ta sẽ hành động theo nhóm và sau đó sẽ tập trung ở lối vào của tòa nhà.”
Mã Phong thân là lãnh đạo cấp cao, đã đưa ra một cách hợp lý nhất.
“Không được.” Tả Hàn mở miệng phản bác mà không cần suy nghĩ gì: “Anh không biết rõ thủ đoạn của ông chủ nhà ma này đâu, chỉ cần chúng ta tách ra, anh ta sẽ có cách để chia cắt hoàn toàn chúng ta. Hơn nữa, làm sao anh có thể chắc chắn, trong số chúng ta không có diễn viên của nhà ma trà trộn vào?”
Câu nói của Tả Hàn khiến mọi người đều lo lắng, bọn họ đã từng nghe tin đồn tương tự trước khi đến tham quan nhà ma, một số du khách tham quan nhà ma là do nhân viên giả thành, khiến cho du khách không tin tưởng nhau.
“Chín người chúng tôi đi cùng nhau, chắc chắn sẽ không có diễn viên nào trong số chúng tôi, nhưng mấy người thì rất đáng ngờ đấy.” Phó Bá Nhạc nhìn chằm chằm vào Tả Hàn và thầy Vương: “Việc giáo viên đích thân đến chơi nhà ma là rất hiếm thấy đấy, mấy người có thực sự là giảng viên và sinh viên của Học Viện Pháp Y không?”
“Trước khi mấy anh nghi ngờ tôi, tôi muốn nói với mấy anh một điều, tôi hy vọng chín người có thể nhớ rõ.” Tả Hàn lạnh lùng nói: “Dựa vào một số kinh nghiệm trước đây, tôi suy đoán nhà ma này có một diễn viên có thể giả giọng, anh ta có thể tạo ra giọng nói giống hệt như chúng ta, cho nên nếu chỉ dựa vào giọng nói thì không thể xác định danh tính của bất kỳ ai, hãy nhớ bảo vệ tốt điện thoại di động của mình, ngay cả khi nhận được cuộc gọi hoặc tin nhắn từ đồng đội của mình, cũng đừng dễ dàng tin tưởng.”
“Như vậy có quá đáng quá không?” Phó Bá Nhạc không còn tự tin như trước nữa.
“Còn nhiều thứ quá đáng hơn nhiều.” Tả Hàn hơi ngập ngừng: “Tôi là người gặp phải vấn đề thì sẽ làm mọi cách để tìm ra câu trả lời, sau nhiều lần chơi nhà ma này, tôi đã từ từ sinh ra một suy đoán phá vỡ tất cả nhận thức của tôi.”
“Suy đoán gì?”
“Nhà ma này... có lẽ thực sự bị ma ám.”