Lý Trường Âm là nam diễn viên "được yêu thích nhất" trong Học Viện Ác Mộng. Anh ta có khí chất điên cuồng trong người, không cần phải biểu diễn gì cả, anh ta chỉ cần làm chính mình là đã có thể diễn ra được ba chữ biến thái nhất rồi.
Đứng dưới bóng râm của cửa quán ăn, anh ta mặc bộ đồ bà bầu mà mình tìm được ở trong một căn phòng nào đó, lấy dụng cụ trang điểm từ trong túi ra, vẽ vẽ vài nét đã biến khuôn mặt anh ta trở nên khác hẳn trước đây.
Lý Trường Âm trông rất nữ tính. Sau khi trang điểm, mặc dù vẫn để tóc ngắn như cũ nhưng trông rất giống phụ nữ.
“Không có tóc giả, chỉ cần tìm một cái mũ là được rồi.” Anh ta chạy vào tòa nhà bên cạnh, cũng không ngại bẩn, vò khăn trải giường thành một cục rồi nhét vào trong quần áo bà bầu.
Sau khi làm xong tất cả chuyện này, Lý Trường Âm quay trở lại cửa quán ăn, nhìn chằm chằm Trương Kính Tửu đang đứng trong quán. Anh ta chuẩn bị tốt cảm xúc, nói với giọng đầy nức nở: “Anh có thể giúp tôi không? Tôi không tìm thấy một thứ.”
Giọng nói của anh ta hoàn toàn khác với trước đây, giống hệt như cô gái.
Trương Kính Tửu còn đang học diễn xuất, nghe thấy tiếng kêu cứu, lập tức đặt điện thoại xuống.
“Là du khách sao?” Anh ta cảm thấy cuối cùng thời khắc cần bản thân cũng đã đến, bèn đứng dậy đi ra ngoài quán ăn.
Thấy Trương Kính Tửu mắc câu, Lý Trường Âm lập tức lui về phía sau, và chạy đến con hẻm giữa quán ăn và một tòa nhà khác.
Anh ta đang đứng sâu trong con hẻm, những người bên ngoài chỉ có thể thấy được một bóng lưng.
“Xin hỏi tôi có thể giúp gì được cho chị không?” Trương Kính Tửu nhìn thấy thấy đối phương đang trốn trong ngõ, tưởng người kia cũng bị sợ hãi giống Vương Diễm, nhìn ai trong nhà ma cũng giống như nhìn thấy ma.
“Tôi có một món đồ rất quan trọng nhưng không tìm được, anh có thể giúp tôi tìm được không?” Vẫn là giọng nữ đáng thương, nhưng vẻ mặt của Lý Trường Âm lúc này hơi hung ác. Sau khi bỏ đi lớp ngụy trang, đây mới là bản chất chân thật nhất của anh ta.
“Không thành vấn đề.” Tuy rằng Trương Kính Tửu cũng hơi nghi ngờ, nhưng sau khi suy nghĩ kỹ lại, đây chính là sân nhà của mình, cho nên không cần lo lắng.
Anh ta bước vào con hẻm và sau khi đến gần mới nhìn thấy cái bụng hơi nhô lên của Lý Trường Âm.
“Phụ nữ có thai?” Một trong những quy tắc nhân viên hiện lên trong đầu Trương Kính Tửu: Vì lý do an toàn, phụ nữ mang thai không được phép vào nhà ma.
“Không phải khách tham quan, vậy thì chắc là nhân viên cũ ở cảnh tượng này...” Trương Kính Tửu bước chậm lại, anh ta biết rất rõ những nhân viên trong cảnh tượng này là do “thứ” gì đóng vai.
Nhìn thấy đối phương dừng bước, mắt Lý Trường Âm nheo lại, càng thêm cẩn thận.
Cả hai bên đều nghi ngờ người kia là quỷ, và cả hai cũng đều không có kinh nghiệm đối phó với quỷ, biểu hiện của đôi bên đều rất bất thường.
“Bụng tôi đau quá, anh có thể giúp tôi không? Thứ đó đã bị mất ở chỗ này.” Lý Trường Âm tiếp tục giả giọng để nói.
“Rốt cuộc thì chị làm mất thứ gì?” Trương Kính Tửu cảm thấy đối phương hẳn là nhân viên cũ, không hề nghĩ đến việc du khách lại giả ma giả quỷ để hù dọa diễn viên trong cảnh tượng.
Tuy rằng trong lòng anh ta rất sợ hãi, nhưng nghĩ đến sau này còn làm việc lâu dài trong nhà ma, tất nhiên là cần phải có quan hệ tốt với những nhân viên cũ này, cho nên cố nén sợ hãi mà không rời đi.
Nghe được câu trả lời của Trương Kính Tửu, vẻ mặt của Lý Trường Âm càng trở nên nghiêm túc.
Khi một người bình thường nhìn thấy một người phụ nữ xa lạ đang mang thai ở trong nhà ma nói bụng mình đau và đang tìm kiếm thứ gì đó, phản ứng đầu tiên không phải là liên hệ ngay với ông chủ của nhà ma hoặc là trực tiếp gọi xe cấp cứu sao?
Nhưng bộ dạng của đối phương thực sự trông rất nghiêm túc, như thể anh ta thực sự muốn giúp mình tìm lại đồ đã mất.
“Tôi đã đánh mất một thứ rất quan trọng, nó đã ở bên tôi chín tháng, tôi cũng sắp được gặp mặt nó, nhưng tôi lại vô tình đánh mất nó rồi.” Lý Trường Âm càng "khóc" lớn hơn.
Nghe thấy đối phương miêu tả, Trương Kính Tửu dựng hết tóc gáy, nói thầm trong lòng: “Theo lời cô ta nói thì thứ đã mất hoàn toàn không phải là vật gì, mà là đứa con của chính cô ta!”
Trương Kính Tửu thò tay vào trong túi lặng lẽ ấn nút bộ đàm, nhưng không có ai nhắc nhở hay nói cho anh ta biết phải làm sao, lúc này chỉ có thể dựa vào chính mình.
“Nếu đối phương không phải là bà điên lẻn vào thì chính là nhân viên cũ trong này gặp phải phiền toái, tuy là người mới nhưng dù gì mình cũng đã từng chung hoạn nạn với ông chủ Trần, không thể bị nhân viên cũ coi thường được.” Nhớ lại trải nghiệm ở trấn Lệ Loan, ánh mắt Trương Kính Tửu trở nên kiên định: “Bất kể đáng sợ như thế nào, còn có thể đáng sợ hơn trấn Lệ Loan sao?”
Trương Kính Tửu ôm suy nghĩ như vậy, không nói nhảm nữa, trực tiếp đi tới bên cạnh thai phụ: “Đừng sợ, tôi đi tìm giúp chị.”
Anh ta chủ động bước đến không chút do dự, nhưng điều này khiến Lý Trường Âm hơi bối rối, mọi chuyện khác xa với những gì anh ta mong đợi.
Người đàn ông đó thực sự là quỷ sao?
Nhìn thấy Trương Kính Tửu càng ngày càng gần, Lý Trường Âm vội vàng điều chỉnh trạng thái, cố gắng giữ thế chủ động để có được thông tin hữu ích từ trong miệng Trương Kính Tửu.
“Làm rơi ở chỗ này sao?” Trương Kính Tửu đánh bạo tiến lại gần. Ánh sáng rất mờ, anh ta đã đoán trước đối phương hẳn là quỷ nên không bật đèn, chỉ nhét tay vào túi, bấm vào bộ đàm, sẵn sàng cầu cứu ông chủ Trần bất cứ lúc nào.
“Chính là chỗ này, đêm nào tôi cũng mơ thấy nó, nó nói nó lạnh, muốn trèo lên giường, muốn được đắp chăn...”
“Được, được rồi, chị đừng nói nữa.” Trương Kính Tửu bất lực giang hai tay: “Để tôi tìm giúp chị, dù sao tôi cũng chẳng có việc gì làm.”
Câu trả lời của Trương Kính Tửu một lần nữa khiến Lý Trường Âm mất bình tĩnh. Đây là một tình huống rất kinh khủng, đối phương không những không sợ mà còn thực sự chạy đến để giúp anh ta tìm kiếm.
Người này có vấn đề rất lớn!
Lý Trường Âm cảm thấy mình đã khám phá ra bí mật cuối cùng về nhà ma của Trần Ca, nhà ma này có thể nổi tiếng như vậy có thể là do nhân viên bên trong không phải là người!
Khi Trương Kính Tửu từ từ đến gần, cơ bắp toàn thân Lý Trường Âm căng cứng, anh ta còn muốn thử một lần cuối cùng.
Anh ta nghiêng cơ thể đến gần Trương Kính Tửu, nâng khuôn mặt đã trang điểm lên.
Bốn mắt nhìn nhau, Trương Kính Tửu rùng mình một cái, nhưng anh ta cũng khẳng định được suy nghĩ trước đó của mình, người trước mặt chính là một nhân viên cũ trong cảnh tượng của nhà ma.
“Chị ơi, chị đừng hoảng sợ, tôi sẽ giúp chị tìm lại những gì đã mất. Nếu không tìm được trong một ngày thì chúng ta cứ tìm từ từ, vẫn còn nhiều thời gian mà.” Trương Kính Tửu bình tĩnh lại.
Sau khi nghe những gì anh ta nói, đồng tử của Lý Trường Âm đột nhiên run lên.
Ý của anh ta là gì?
Vẫn còn nhiều thời gian sao?
Anh nghe một người phụ nữ mang thai kể cho anh nghe một câu chuyện kinh khủng đến như thế, anh lại còn nói là sau này vẫn còn nhiều thời gian mà, chẳng lẽ đã phát hiện ra tôi rồi sao?
Chẳng lẽ là muốn giết người diệt khẩu? Không đến mức đấy đâu nhỉ, tham quan nhà ma thôi mà.
Khoảng cách giữa hai người từ từ thu hẹp lại. Ánh sáng rất tối, dường như bọn họ cũng đang cố gắng đi đến gần nhau, muốn chứng minh điều gì đó.
“Đừng sợ, để tôi giúp chị.” Trương Kính Tửu chủ động đi đến bên cạnh Lý Trường Âm. Anh ta nhìn gương mặt của Lý Trường Âm, giống như muốn nhớ kỹ khuôn mặt của người kia, sau đó báo cáo với ông chủ Trần sau giờ làm việc.
Lý Trường Âm cũng nghiêm túc đánh giá Trương Kính Tửu. Đây là lần đầu tiên anh ta gặp ma trong đời, anh ta muốn nhớ kỹ ma trông như thế nào.