“Đó là tình yêu sao...” Trần Ca xuống tay rất nặng, Đỗ Minh nhất thời không đứng dậy được, cậu ta che vết thương trên mặt, cuối cùng dường như cũng bình tĩnh lại và bắt đầu suy nghĩ về những gì Trần Ca nói.
“Mẹ của cậu rất nghiêm khắc với cậu, nhưng dường như bà ta không nói cho cậu biết tình yêu là gì, hoặc có lẽ là bà ta đã không dạy cậu cách để yêu một người sao cho đúng.”
“Tình yêu là một loại năng lực, cũng là một loại trách nhiệm, nó không giống như hạnh phúc, cũng không chỉ là sự khao khát đối với người mà cậu thích, nó còn bao gồm thái độ đối với gia đình, bạn bè và với chính thế giới này.”
“Người biết yêu thương thì sự dịu dàng sẽ ẩn trong đôi mắt và ánh sáng sẽ ẩn trong tim, cho dù có đi trong màn sương đêm cũng sẽ không bị lạc lối.”
Đỗ Minh gia giáo rất nghiêm khắc, mẹ của cậu ta quản lý cậu ta đến mức khắc nghiệt, nếu cứ phát triển theo cách này, Đỗ Minh sẽ trở thành một người xuất sắc, nhưng trong lòng cậu ta đã định trước là sẽ thiếu thứ gì đó.
Tiếng gió rít mạnh trên sân thượng, Trần Ca cho Đỗ Minh thời gian suy nghĩ, sau đó anh cầm điện thoại ngồi xổm trước mặt Đỗ Minh.
“Có phải cậu là người lan truyền những tin đồn đó ở trong trường không?”
Trần Ca bấm mở album điện thoại, những tấm ảnh trong đó đã được xóa hết, chỉ còn lại hai tấm trong mục yêu thích, một tấm là ảnh chụp trộm Trương Nhã, tấm còn lại là bóng lưng Trương Nhã cùng Trần Ca đang che ô đi ra ngoài trường học.
“Không phải do tôi.” Đỗ Minh mất nửa ngày mới nói một câu, cậu ta ngẩng khuôn mặt sưng vù lên: “Mẹ của tôi nhìn trộm điện thoại của tôi, bà ấy phát hiện bức ảnh và hỏi người phụ nữ đó là ai, tôi nói đó là cô giáo mới của tôi.”
“Chuyện này thì liên quan gì đến tin đồn?”
“Bà ấy nhìn thấy cậu và cô giáo đi về nhà dưới một chiếc ô, bà ấy cảm thấy giáo viên thực tập như vậy rất không đủ tư cách, cho nên mới thảo luận chuyện này trong nhóm phụ huynh.” Ánh mắt Đỗ Minh đầy tự trách và áy náy, cậu ta cảm thấy hận bộ dạng bất lực của mình.
“Nhóm phụ huynh? Chuyện xảy ra khi nào? Cha tôi có biết không?”
“Vào ngày cậu rời đi cùng với cô giáo, cha của cậu cũng biết chuyện này, lúc đó, một người trong nhóm đã nhận ra cậu từ phía sau, rất nhiều người đã yêu cầu cha cậu cho bọn họ một lời giải thích. Cha của cậu vẫn luôn nói chuyện giúp cậu, sau đó hình như ông ấy đã bị đuổi ra khỏi nhóm, tôi nghĩ ông ấy sẽ nói với cậu về điều này.”
“Cha tôi đã sớm biết rồi sao?” Trần Ca tính toán thời gian, ngày đó tình cờ chính là ngày anh ở lại nhà Trương Nhã, một đêm không về.
Cha của anh không chỉ trích anh, đã chứng minh sự tin tưởng của mình đối với Trần Ca bằng những hành động của ông.
“Các phụ huynh đều cảm thấy cô giáo như vậy là không dạy được học sinh, và cảm thấy tố chất của cô ấy có vấn đề nên họ quyết định trao đổi với nhà trường. Một số phụ huynh cũng nói với con họ về vấn đề này và cảnh báo con họ không nên làm những điều ngu ngốc như thế.” Trong lòng Đỗ Minh biết hết mọi chuyện, nhưng cậu ta chưa bao giờ nói ra, chẳng trách gần đây cậu ta không dám nói chuyện với Trần Ca mà chỉ đặt hết bài tập lên bàn, dường như muốn bày tỏ lời xin lỗi của cậu ta theo cách này.
“Bài phỏng vấn và bài kiểm tra viết của Trương Nhã được xếp hạng nhất trong số tất cả các giáo viên thực tập, đương nhiên nhà trường sẽ không đuổi Trương Nhã chỉ vì một vài bức ảnh, hai bên giằng co đến vài ngày.” Đỗ Minh nói đến đây lại càng cảm thấy xấu hổ: “Bởi vì chuyện này mà tôi rất bất mãn với gia đình, từ trước đến giờ tôi chưa từng chống lại họ, nhưng với chuyện này thì tôi không muốn lùi bước, nhưng sự phản kháng của tôi không được gia đình thông cảm, mà ngược lại bà ấy còn cảm thấy đứa trẻ mà mình dạy dỗ cẩn thận đã bị ảnh hưởng cô giáo mới đến kia làm hỏng.”
“Nói cách khác, mẹ cậu đổ lỗi cho Trương Nhã vì việc mình giáo dục cậu thất bại sao?” Trần Ca phát hiện ra rằng trước đây anh đã quên không để mắt đến một người, đó chính là mẹ của Đỗ Minh, người phụ nữ duy nhất trên thế giời đối xử tốt với Đỗ Minh nhưng đồng thời cũng là người làm tổn thương cậu ta nhiều nhất.
Trần Ca chưa bao giờ hiểu tại sao Đỗ Minh, người có thành tích học tập xuất sắc như vậy lại không được yêu thích, nhiều khi biểu hiện rất ích kỷ và lại lạnh lùng, không bao giờ đáp lại lời người khác, giờ cuối cùng anh cũng hiểu lý do rồi.
“Xung đột thực sự nổ ra vì điểm kiểm tra của tôi vài ngày trước rất không ổn, mẹ của tôi cảm thấy điểm số của tôi bị tụt lùi hoàn toàn là vì Trương Nhã, để giáo viên mới tới này phụ trách việc giáo dục tôi, rất có thể sẽ hủy hoại tôi.” Vẻ mặt của Đỗ Minh cay đắng và đau đớn, cậu ta như một con chim bị nhốt trong lồng, những người bên ngoài lồng đều trầm trồ khen ngợi tiếng "hót" ngọt ngào của cậu ta và cảm thấy mọi thứ đều là thành quả của người huấn luyện chim, bà ta thậm chí còn không lo lắng đến cảm nhận trong nội tâm của con chim đó.
“Tối hôm đó, mẹ của tôi kể về chuyện của tôi trong nhóm lớp, nhiều phụ huynh đứng ra ủng hộ, nói đến chuyện học hành của con cái mình, bọn họ không thể dung thứ cho sự cẩu thả dù là nhỏ nhất, bọn họ quyết định đến trường để bàn bạc với nhà trường.” Đỗ Minh đã không còn sức lực để nói thêm nữa: “Những chuyện sau đó thì cậu đều biết rồi đó, nói là "bàn bạc", nhưng thật ra là cãi nhau, mẹ tôi là người rất khó tính.”
“Người lớn sẽ không hiểu trẻ nhỏ, mẹ tôi nghĩ rằng bà làm nhiều điều vì tôi như vậy, chắc là tôi sẽ hiểu được nỗi khổ tâm của bà, bà cho rằng bà đang cãi nhau to tiếng trong văn phòng chỉ vì con trai của mình, nhưng khi nghe giọng nói bén nhọn của bà, tôi thực sự chỉ muốn tìm một nơi để trốn, tôi biết bà ấy yêu tôi, nhưng bây giờ tôi rất sợ bị nói rằng bà ấy là mẹ của tôi.”
Cách giáo dục của mẹ Đỗ Minh quả thật là có vấn đề, Trần Ca cảm thấy anh nên đi gặp đối phương một lần: “Tôi nghĩ cậu nên trao đổi cẩn thận lại với mẹ đi, không bao giờ thừa nhận lỗi lầm của mình, chỉ biết kiềm chế con cái bằng những yêu cầu khắt khe và những ràng buộc về đạo đức, đây không phải là giáo dục.”
Đỗ Minh đã có thể giao tiếp bình thường, Trần Ca kéo cậu ta từ trên mặt đất lên, hai mắt hai người đều đầy tơ máu: “Nghe này, vẫn còn cơ hội để giữ lại cô giáo Trương, nhưng tôi không biết cậu có dám làm hay không?”
“Tôi?”
“Đúng, bây giờ cậu hãy cầm điện thoại và đi đến văn phòng, nói với mọi người sự thật về những bức ảnh, giữa tôi và Trương Nhã không có chuyện gì đáng xấu hổ cả, ngày hôm đó chúng tôi đi chung một cái ô là bởi vì tôi quên mang theo ô, những chuyện này cậu đều hiểu rõ, cậu có thể làm chứng, cũng có thể đi vạch trần những tin đồn kia.” Trần Ca nhét điện thoại vào tay Đỗ Minh: “Quan trọng là cậu có dám làm hay không thôi?”
Cầm chiếc điện thoại vỡ màn hình, Đỗ Minh đứng đó không lên tiếng.
“Nghĩ kỹ đi rồi nói cho tôi biết.” Trần Ca không ép buộc Đỗ Minh, anh lặng lẽ nhìn chằm chằm Đỗ Minh, bóng dáng của Vu Kiến dần hiện lên trong đầu anh.
“Tôi...” Năm ngón tay Đỗ Minh nắm chặt, hai mắt đỏ hoe, thật lâu sau mới chậm rãi nói: “Tôi không thể đi.”
“Vừa rồi cậu đã chất vấn tôi như thế nào? Nỗi đau của cậu rõ ràng không kém gì tôi, tại sao cậu lại không dám đối mặt? Cậu cứ muốn tiếp tục chìm đắm như thế này, đúng không?" Trần Ca muốn giúp đỡ Trương Nhã, đồng thời cũng là giúp đỡ Đỗ Minh, nếu như Trương Nhã cứ rời đi như vậy, Đỗ Minh có lẽ sẽ cảm thấy có lỗi cả đời, đây chính là nút thắt trong lòng mà cậu ta không thể tháo gỡ được.
“Nếu như làm sáng tỏ tất cả chuyện này, mẹ của tôi sẽ vô cùng tức giận, dù sao thì bà ấy làm những chuyện này là vì tôi, đây là tình yêu của bà ấy dành cho tôi.” Đỗ Minh cất điện thoại đi, đôi mắt từ từ hiện lên vẻ xám xịt, khuôn mặt dường như không còn chút sức sống, cậu ta có thể đưa ra quyết định này cũng không dễ dàng gì: “Cô giáo Trương vẫn còn có cậu, nhưng mẹ của tôi chỉ có một mình tôi thôi, cha của tôi đã bỏ đi từ khi tôi còn rất nhỏ, bà ấy yêu cầu nghiêm khắc với tôi là bởi vì bà ấy đặt tất cả kỳ vọng của mình vào tôi.”
“Vì muốn tốt cho cậu, cho nên mẹ cậu đã biến thành một con thành một con quái vật ích kỷ? Cướp đi hạnh phúc của con trai, tước đoạt khả năng yêu thương người khác, có phải mẹ cậu vẫn luôn nhấn mạnh bà ấy đã khó khăn như thế nào, vất vả như thế nào, đã bỏ ra rất nhiều thứ cho cậu như thế nào đúng chứ?" Trần Ca có thể hiểu, nhưng anh không ủng hộ: “Mẹ của cậu đã không bồi dưỡng cậu trở thành chính mình, mà là bồi dưỡng cậu trở thành một người mà bà ấy mong muốn. Tôi không phủ nhận rằng bà ấy yêu cậu, nhưng tình yêu của bà ấy không nên xây dựng dựa trên việc bóp chết nhân cách của cậu, tình yêu là phải từ hai phía, có thể sẽ có một số bất bình đẳng, nhưng nhìn chung là công bằng.”
Đỗ Minh cắn chặt răng sau khi nghe những lời của Trần Ca.
Trần Ca không quấy rầy Đỗ Minh nữa, anh nhìn cậu nhóc mập mạp trước mặt.
Về mặt sinh lý, Đỗ Minh không có bất kỳ khiếm khuyết nào, nhưng cậu ta cũng thiếu một thứ, thứ mà một con người khi sinh ra cần phải có, đó là “tình yêu”.
“Tôi sẽ cùng với cậu, giải thích tất cả mọi chuyện.” Trần Ca nắm lấy vai Đỗ Minh: “Tôi có thể bị đuổi học, có thể từ bỏ tất cả mọi thứ, bởi vì đây là lỗi của tôi, người đáng phải bị trừng phạt là tôi, không phải là Trương Nhã.”
Dưới sự nỗ lực không ngừng của Trần Ca, cuối cùng Đỗ Minh cũng gật đầu.
Thấy Đỗ Minh thay đổi ý định, Trần Ca cũng thở phào nhẹ nhõm, cùng Đỗ Minh rời khỏi sân thượng.
Gõ cửa phòng làm việc, Trần Ca và Đỗ Minh với mặt mũi bầm dập sưng tấy bước đến bàn làm việc của chủ nhiệm Sử.
“Hai em bị sao vậy? Đánh nhau với ai vậy?" Chủ nhiệm Sử đã rất sốc khi nhìn thấy bộ dạng này của Đỗ Minh, dù sao Trần Ca quả thực đã ra tay rất nặng, anh đánh Đỗ Minh đến khi cậu ta không thể đứng vững mới bắt đầu giảng đạo lý.
“Chủ nhiệm Sử, thật ra cô giáo Trương cũng không làm chuyện vi phạm đạo đức nghề nghiệp như lời đồn đại.” Đỗ Minh lấy điện thoại di động ra: “Bức ảnh đầu tiên lan truyền trong nhóm phụ huynh chính là bức ảnh này, sự thực chính là hôm đó Trần Ca không mang ô, cô Trương lo lắng cậu ấy bị ướt nên đã cầm ô đi cùng cậu ấy, lúc đó em đã ở ngay đó.”
“Nhưng hôm qua mẹ của em không hề nói như vậy, em không nói với mẹ chuyện này sao?”
“Em có nói, nhưng bà ấy không tin em.” Đỗ Minh đặt điện thoại di động lên bàn chủ nhiệm Sử.
“Hóa ra là một sự hiểu lầm, tôi đã hiểu rồi, em hãy lập tức gọi cho mẹ của mình và yêu cầu bà ấy đến đây, chúng ta hãy nói cẩn thận về chuyện này.” Chủ nhiệm Sử muốn giải quyết vấn đề, Trương Nhã là giáo viên ưu tú nhất mà ông từng phỏng vấn, một giáo viên xuất sắc như vậy mà lại bị sa thải chỉ vì một sự hiểu lầm, điều đó không thể nào chấp nhận được.
Đỗ Minh gọi cho mẹ cậu, mẹ cậu đến rất nhanh, Chủ nhiệm Sử cũng gọi điện thoại cho Trương Nhã, nhưng cô ấy không nhận máy.
“Cô Trương sẽ không xảy ra chuyện gì đúng không?” Trần Ca muốn đến nhà Trương Nhã nhìn thử, nhưng chủ nhiệm Sử không cho cậu đi, ông ấy nói rằng cậu cũng là một trong những bên liên quan và phải có mặt để làm chứng cho Trương Nhã.
Đợi khoảng nửa giờ sau, ngoài cửa có tiếng bước chân, không có tiếng gõ cửa, cánh cửa văn phòng trực tiếp bị đẩy ra, một người phụ nữ trung niên bước vào.
Vẻ mặt bà ấy vốn dĩ không kiên nhẫn, nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ khổ sở của Đỗ Minh thì sắc mặt lập tức thay đổi, vội vàng chạy đến bên cạnh Đỗ Minh.
“Chuyện gì xảy ra vậy? Ai đánh con? Có phải là thằng nhóc kia không?" Người phụ nữ nhìn chằm chằm vào Trần Ca: “Mẹ đã bảo là con không được kết giao với loại người này rồi mà, cậu ta học không tốt, con vẫn còn muốn đi theo cậu ta sao? Đúng lúc hôm nay tôi đến đây, chủ nhiệm Sử, ông có muốn nghĩ đến việc đổi chỗ ngồi cho con trai tôi không?”
“Hôm nay tôi gọi cô đến đây là để nói với cô về sự việc lần trước, cô đã nghĩ oan cho cô giáo Trương rồi.” Chủ nhiệm Sử lấy điện thoại di động của Đỗ Minh ra: “Cô Trương không làm gì bất thường với học sinh đó cả, bọn họ đi cùng nhau trong một cái ô là bởi vì Trần Ca không mang ô.”
“Ai nói với anh như vậy?” Khuôn mặt người phụ nữ trung niên tối sầm lại.
“Là Đỗ Minh nói cho tôi biết, cô không chịu tin lời của giáo viên, nhưng chẳng lẽ cô còn không tin lời con trai mình sao?” Chủ nhiệm Sử vốn tưởng rằng mình có thể dễ dàng thuyết phục mẹ Đỗ Minh, nhưng không ngờ đối phương lại nhất quyết muốn đuổi Trương Nhã đi.
“Không thể nào! Nhất định là có người ép con tôi nói dối!" Người phụ nữ trung niên nhìn Trần Ca: “Vết thương trên người con trai tôi là từ đâu ra? Có phải mày ép buộc thằng bé, bắt nó phải khai man đúng không?”
Mẹ của Đỗ Minh giống như một con sư tử bị kích thích, giọng nói của bà ta cao lên không ngừng.
Cuộc cãi vã thu hút sự chú ý của tất cả giáo viên trong văn phòng, Đỗ Minh cúi đầu xuống, nhưng mẹ của Đỗ Minh dường như hoàn toàn không quan tâm, giọng nói của bà càng lúc càng lớn.
“Mẹ Đỗ Minh, xin hãy bình tĩnh một chút, tôi đã phỏng vấn cô giáo Trương, cô ấy là một cô gái thực sự tốt, cô ấy cũng sẽ không bao giờ làm những điều mà cô đã nói đâu.”
“Sao anh có thể đảm bảo?” Người phụ nữ trung niên đập túi xách lên bàn: “Gương mặt của cô ta không giống một giáo viên tốt, tôi đã tin tưởng và gửi gắm con trai của tôi cho mấy người, và đây là thái độ của mấy người đối với tôi sao?”
“Cô thật không thể nói lý mà.” Chủ nhiệm Sử cũng có chút xấu hổ, đã nói hết lời tốt đẹp mà cũng không thay đổi được suy nghĩ của người phụ nữ trung niên kia, chỉ có thể nhìn về phía Đỗ Minh: “ Đỗ Minh, em hãy nói thật với thầy đi, tất cả những lời vừa rồi là do Trần Ca ép em nói sao?”
Cúi đầu xuống, hai tay Đỗ Minh nắm chặt quần áo, sắc mặt tái nhợt.
“Đỗ Minh, con hãy nói cho chúng ta biết Trần Ca đã ép con nói như thế nào đi!” Người phụ nữ trung niên nói gần như ra lệnh.
Phòng làm việc trở nên yên tĩnh, Đỗ Minh vẫn im lặng, mà vẻ mặt của mẹ cậu ta cũng càng ngày càng mất kiên nhẫn, vừa định bùng nổ thì Đỗ Minh lên tiếng.
“Không ai ép buộc con cả.”
Chủ nhiệm Sử và Trần Ca đều thở phào nhẹ nhõm, nhưng mẹ của Đỗ Minh lại không thể chấp nhận được, bà nắm lấy vai Đỗ Minh: “Con không cần phải sợ, nói thật đi, có phải con bị cậu ta dọa không?”
“Lời con nói chính là sự thật, cô giáo Trương không làm điều gì đáng xấu hổ với Trần Ca, chỉ vì mẹ nhìn thấy ảnh của cô giáo Trương trên điện thoại của con, sợ cô giáo Trương sẽ ảnh hưởng đến kết quả học tập của con, cho nên mới nghĩ hết cách muốn đuổi cô giáo Trương đi!" Đỗ Minh nhịn một hồi lâu, lần này cuối cùng cũng nói ra tất cả những gì muốn nói trong lòng.
“Đỗ Minh?” Khuôn mặt của người phụ nữ trung niên như bầu trời u ám, nghiến răng nghiến lợi, mũi thở hổn hển, dường như chưa bao giờ bà ta nghĩ Đỗ Minh sẽ nói như vậy, cảm giác tức giận và phản bội ngay lập tức dâng lên tận đỉnh đầu: “Mẹ làm vậy không phải là vì tốt cho con sao? Tại sao con lại không hiểu chứ!”
Đỗ Minh không dám đáp lại, vào lúc này, tiếng chuông tan học vang lên, rất nhiều học sinh chạy ra khỏi phòng học và đi trong hành lang.
“Một mình mẹ vừa làm cha vừa làm mẹ, nuôi con lớn như vậy dễ dàng lắm sao? Con có biết mẹ đã phải chịu đựng bao nhiêu đau khổ không?" Người phụ nữ trung niên nghiến răng nghiến lợi: “Mẹ đặt hết kỳ vọng vào người con, đây là cách con đáp lại mẹ sao?”
Giọng của mẹ Đỗ Minh rất lớn, học sinh ở hành lang cũng có thể nghe thấy rõ ràng, dần dần bọn họ vây quanh, tụ tập lại bên cửa sổ nhìn trộm.
“Mẹ đang nói chuyện với con đấy! Mỗi ngày đều đang suy nghĩ cái gì vậy? Chỉ vì cô giáo Trương kia mà con còn không thèm nghe lời mẹ nữa sao? Cô ta cho con uống thuốc mê gì rồi?" Người phụ nữ trung niên nắm lấy vai áo Đỗ Minh: “Sau khi cha con bỏ rơi chúng ta, mẹ là người duy nhất trên thế giới này đối xử tốt với con, mọi thứ mẹ làm đều là vì con, chỉ cần làm gì tốt cho con, là mẹ đều rất hạnh phúc, tại sao con lại không hiểu chứ?”
“Trên đời này chỉ có mình mẹ đối xử tốt với con! Đỗ Minh! Con làm cho mẹ quá thất vọng rồi!”
Từng câu từng chữ xé nát trái tim Đỗ Minh, vết thương mở ra, nhuốm đầy máu tươi mang tên tình yêu.
Cậu ta kịch liệt thở hổn hển, dùng hai tay nắm chặt quần áo, xương ngón tay nhô lên.
Tiếng cãi vã quá lớn, bên ngoài hành lang có thể nghe thấy rõ ràng, mặt của học sinh dán vào cửa sổ, từng ánh mắt kỳ lạ rơi vào những người đứng trong phòng.
Đỗ Minh có cảm giác như bị lột trần và đặt trên sân khấu, cậu ta cố gắng che đi bộ phận riêng tư của mình, cố gắng tìm một nơi để trốn.
“Mẹ của Đỗ Minh lại đến nữa rồi?”
“Ngồi trong lớp mà tôi còn nghe thấy giọng của bà ấy.”
“Tính tình của mẹ Đỗ Minh thật là ghê gớm.”
“Mau đến xem đi! Lại là cãi nhau.”
“Đỗ Minh là gia đình đơn thân sao? Cha cậu ta bỏ rơi bọn họ?”
“Chẳng trách lúc nào cậu ta cũng quái gở tự ti, nói chuyện trong lớp còn có hơi lắp...”
Từng câu từng chữ chui vào tai Đỗ Minh, hành hạ từng dây thần kinh trong đầu cậu ta, một chút tự tôn cuối cùng mà cậu ta cố gắng duy trì cũng bị bóp nát.
Ngực kịch liệt phập phồng, cậu ta muốn bịt tai, muốn thoát khỏi nơi này.
Đôi mắt bất an chuyển động, những lời trách móc, lời răn dạy của mẹ cứ dồn dập kéo đến, những ánh mắt và bình luận khác thường từ hành lang cũng tràn vào tâm trí cậu ta.
“Đừng nói, đừng nói nữa, cầu xin mấy người đừng nói nữa...” Cậu ta vô thức mở miệng, cơ thể run lên, chậm rãi lui về phía sau, cho đến khi lui tới bệ cửa sổ.
Ngón tay vô thức bám vào thành cửa sổ, Đỗ Minh kịch liệt thở dốc, như thể kẻ chết đuối cuối cùng đã tìm được lối ra khỏi căn hầm đầy nước, cậu ta đột ngột mở cửa sổ.
Hai chân bước qua bệ cửa sổ, cơ thể như nhẹ đi, gió thổi tạt vào mặt, khi thế giới của cậu sắp đảo lộn, thì một đôi tay bắt lấy cậu ta.
Hai chân bước qua bệ cửa sổ, cơ thể như nhẹ đi, gió thổi tạt vào mặt, khi thế giới của cậu sắp đảo lộn, thì một đôi tay bắt lấy cậu ta.
“Cậu điên à?”
Điều đập vào mắt Đỗ Minh là vẻ mặt có phần không thật của Trần Ca: “Chết cũng không giải quyết được vấn đề gì đâu!”
Với tất cả sức lực của mình, Trần Ca đã đưa Đỗ Minh trở lại.
Vừa rồi khi anh phát hiện tâm tình Đỗ Minh xảy ra vấn đề, cho nên vẫn đứng ở ngay bên cạnh cậu ta.
Mọi người trong phòng đều bị dọa đến cháng váng, không ai ngờ Đỗ Minh lại làm ra chuyện như vậy, kể cả mẹ cậu ta.
Các giáo viên trong phòng làm việc đều nhìn Đỗ Minh, đám học sinh vây xem cũng không dám nói thêm nữa, thế giới dường như đột nhiên dừng lại.
“Tại sao con lại làm như vậy?” Một lúc lâu sau, mẹ Đỗ Minh mới lên tiếng, nhưng giọng nói của bà rõ ràng khác với lúc trước, giống như những lời vừa nãy là từ trong miệng người khác mà ra.
“Tại sao con thà chết còn hơn là phải nghe lời mẹ? Rõ ràng mẹ mới là người đối xử với con tốt nhất trên đời này, mẹ là người duy nhất trên đời này thật sự hiểu và yêu thương con.”
Những mảng đen xuất hiện trên khuôn mặt của người phụ nữ trung niên, thế giới đằng sau cánh cửa gần như không thể phân biệt được với thế giới thực đã bắt đầu thay đổi, trong góc phòng xuất hiện những sợi tơ đen nhỏ, một mùi tanh tưởi gay mũi tỏa ra từ bốn phía.
Bầu trời đầy mây phủ trên đầu, cơn mưa xối xả cuốn trôi lớp ngụy trang vốn có của thị trấn nhỏ.
Bầu trời đen, mưa màu đỏ, những tòa nhà xám xịt, và còn cả vô số lời nguyền đan xen với nhau.
“Rõ ràng con là cùng một loại người với mẹ, trên đời này cũng chỉ có mẹ mới có thể hiểu được con, chỉ có mẹ thật sự giúp đỡ con, nhưng tại sao con thà chết còn hơn là trở thành một người giống như mẹ?” Người phụ nữ trung niên ngẩng đầu lên, lời nguyền đen kịt thoát ra xung quanh, lộ ra khuôn mặt của một đứa bé.
Minh Thai!
Khi khuôn mặt này xuất hiện, cơ thể Đỗ Minh cũng đang từ từ thay đổi, thân hình mập mạp giống như một nhà tù được thêu dệt bởi những lời nguyền, bên trong là một cậu bé gầy gò.
Điện thoại của Đỗ Minh cũng rơi xuống đất, người phụ nữ trong màn hình đã không còn là Trương Nhã mà là một người phụ nữ xa lạ đeo kính khác.