Trần Ca nhớ kỹ cái tên Giang Minh, muốn hỏi những câu khác, nhưng Thanh Minh đột nhiên lấy điện thoại di động màu đen trong túi ra và vội vàng chạy ra ngoài, hình như có ai đó gọi anh ta.
“Có cần thiết không vậy?”
Với tư cách là du khách, Trần Ca đã bị đưa vào các cảnh chủ đề một mình, tất cả các nhân viên của khu vui chơi Tương Lai Ảo dường như đã giao ước với nhau, chỉ cần nhìn thấy Trần Ca là sẽ ngay lập tức đi đường vòng, Trần Ca không có cơ hội nào để đến gần họ.
“Mình cảm thấy như đang bị cô lập.”
Điện thoại di động của Trần Ca vẫn đang livestream, những cư dân mạng nhìn thấy tất cả những điều này đều cảm thấy vui mừng không thể giải thích được, họ liên tục gửi những lời lẽ trêu chọc.
“Có vẻ như khu vui chơi Tương Lai Ảo đang quyết tâm không để ý đến mình, bọn họ đang giận dỗi với mình sao?" Trần Ca cảm thấy việc ở lại đây thật vô nghĩa, anh bước ra khỏi nhà ma chủ đề Luân Hồi, đang định rời khỏi thì điện thoại đột nhiên rung lên.
“Mọi người trong khu vui chơi đều biết mình đang livestream, ai lại gọi cho mình vào lúc này vậy?”
Trần Ca thường chỉ sử dụng một chiếc điện thoại di động, anh liếc nhìn tên người gọi và phát hiện Lý Chính đang gọi đến, anh nhanh chóng trả lời cuộc gọi.
“Đội trưởng Lý, anh tìm tôi sao?”
“Người giấu mặt nói trong khu dân cư Giang Nguyên ở ngoại ô phía Đông có án mạng là cậu đúng không?” Lý Chính nói thẳng vào vấn đề, không có chút khách sáo nào.
“Ừ.”
“Thi thể đã được tìm thấy, hiện tại cậu đang ở đâu?”
“Không phải, thi thể đã được tìm thấy thì có liên quan gì đến tôi? Tôi cũng không phải hung thủ.” Trần Ca không biết người trong phòng livestream có nghe thấy âm thanh nói chuyện điện thoại của anh hay không, vừa nãy lúc nhận điện thoại anh cũng không đóng livestream lại, dù sao thì một buổi livestream với hàng triệu người xem có thể mang lại lợi ích đáng kể chỉ trong một phút.
“Cậu hãy lập tức đến khu dân cư Giang Nguyên, chúng tôi tìm thấy tóc của cậu ở hiện trường vụ án.”
“Tóc của tôi? Không thể nào!”
Sau khi suy nghĩ, Trần Ca cảm thấy có lẽ khi anh đưa cho nữ quỷ đó mượn áo khoác, trên áo vẫn còn sót lại một vài sợi tóc của chính mình: “Tối hôm qua mình vẫn luôn nhắm mắt lại, không biết nữ quỷ đó nhìn thế nào, lại càng không biết lúc đó trước mặt mình là thứ gì...”
“Đừng nói nhiều nữa, nếu như trong vòng một giờ cậu còn chưa tới, chờ chúng tôi tìm đến tận nơi thì tính chất vụ án sẽ khác đấy.”
“Mấy anh không cần đi tìm đâu, đúng lúc tôi đang ở ngoại ô phía Đông, đến liền đây.” Trần Ca vẫn đang livestream, nếu như để hàng triệu cư dân mạng nhìn thấy anh bị xe cảnh sát bắt đi, vậy thì thực sự không ổn chút nào.
Cúp điện thoại, phòng livestream lại trở lại bình thường, Trần Ca không thèm để ý tới màn bình luận, sau khi tán gẫu vài câu với cư dân mạng thì tắt phát sóng.
“Lần này đến khu vui chơi Tương Lai Ảo tham quan, cảm giác tổng thể cũng không tệ, tâm tình cũng được thả lỏng đôi chú, thậm chí còn tìm ra manh mối liên quan đến Minh Thai.” Trần Ca nhìn cuốn truyện tranh trong ba lô, khi bước vào nhà ma Luân Hồi lần thứ hai, cuối cùng anh cũng tìm thấy chiếc chuông gió trong Ngôi Nhà Bị Nguyền Rủa, trên có có chấp niệm của một cô bé bám vào, chấp niệm này dường như cũng có liên quan đến áo đỏ mặc đồ hí kịch cho nên Trần Ca cũng không lãng phí nhiều thời gian mà đã mời được cô bé vào trong cuốn truyện tranh.
“Cần phải đi rồi.”
Trần Ca liếc nhìn khu vui chơi Tương Lai Ảo phía sau, du khách nối liền không dứt, đã sắp đến buổi trưa, mà nơi này vẫn còn rất nhiều đoàn xe chở du khách đi vào.
“Nếu như không có nhà ma, khu vui chơi Thế Kỷ Mới hoàn toàn không thể cạnh tranh nổi với con quái vật khổng lồ này.” Trần Ca cất điện thoại di động, lấy điện thoại di động màu đen ra: “Trước đây mình đều rút thưởng ở khu vui chơi của mình, lần này thử đến chỗ người ta rút thử xem, nói không chừng có thể thu được thứ bất ngờ.”
Nhấp vào logo vòng xoay trên điện thoại màu đen, Trần Ca đã không biết đây là lần thứ mấy mình đứng nhìn cái đĩa xoay: “Vòng xoay có tỷ lệ rút ra được một lệ quỷ, lại càng có nhiều khả năng nhận được những thứ khác nữa.”
Đi đến lối vào chính của khu vui chơi Tương Lai Ảo, Trần Ca chen chúc trong đám đông, anh liếc nhìn mặt trời trên bầu trời, cố ý chọn một nơi có ánh mặt trời chiếu sáng.
“Hãy thử quay một lần trước.” Vuốt màn hình, Trần Ca xoay vòng xoay.
Khi cái kim trên vòng dừng lại, điện thoại màu đen khẽ rung lên.
[Người May Mắn Được Lệ Quỷ Quan Tâm, chúc mừng bạn đã nhận được một vật phẩm đặc biệt: Một bức ảnh không có khuôn mặt!]
[Bức ảnh không có mặt: Lần đầu tiên tôi nhận ra rằng tôi đã quên cậu là khi nhìn thấy bức ảnh của cậu, tôi không nhớ rõ người trong ảnh là ai, nhưng tôi lại cảm thấy người đó hẳn là rất quan trọng với tôi, tôi hỏi cậu, cậu nói cho tôi biết đó chính là cậu. Sau này tôi cũng không biết đã là lần thứ mấy tôi quên cậu, cho đến một ngày, cậu không bao giờ xuất hiện nữa, tôi cũng đã quên chính mình quên gì rồi.]
[Người May Mắn Được Lệ Quỷ Quan Tâm! Chúc mừng bạn đã quay trúng lệ quỷ lần thứ năm, danh hiệu Người Lệ Quỷ Quan Tâm đã đổi thành Người Được Áo Đỏ Quan Tâm.]
[Người Được Áo Đỏ Quan Tâm: Bất hạnh, đen đủi, áp lực, đau đớn, và sự quan tâm của áo đỏ, cùng với cái bóng mà bạn không thể thoát khỏi trong suốt cuộc đời mình, bạn sẽ biết được chân tướng và cũng mất đi tất cả trong cùng một lúc.]
[Chú ý! Người May Mắn Được Áo Đỏ Quan Tâm! Rút được mười lệ quỷ, danh hiệu sẽ được nâng cấp một lần nữa!]
Ánh mặt trời chiếu vào Trần Ca, kéo cái bóng của anh ra thật dài.
Trong biển người, rất khó để nhìn thấy Trần Ca, anh lặng lẽ đứng cầm điện thoại di động màu đen, không ai quan tâm đến anh, cũng không ai có thể hiểu được tâm trạng hiện tại của anh.
Đối với Trần Ca bây giờ, được áo đỏ quan tâm cũng là một điều tốt, nhưng vấn đề là việc mô tả cái danh xưng này trên chiếc điện thoại màu đen rất mơ hồ.
Trần Ca chỉ biết cái danh hiệu này có thể ảnh hưởng đến lệ quỷ và áo đỏ, nhưng anh cũng không biết nó là loại ảnh hưởng nào và loại ảnh hưởng đó là tốt hay xấu.
“Chỉ cần nhìn miêu tả danh hiệu trên điện thoại màu đen, nếu biết thì sẽ hiểu là khen thưởng, không biết còn tưởng rằng là sự trừng phạt vô hình.”
“Không đúng, nếu như đặt nó trên một người thường thì đây phải là hình phạt tàn nhẫn nhất.”
Trần Ca vốn còn muốn kiếm mười con, nhưng sau khi bình tĩnh lại, anh nghĩ hay là thôi đi.
Những lệ quỷ do điện thoại màu đen đưa ra đều đi cùng một vật dụng nào đó, muốn lấy được lệ quỷ đó, anh còn phải tự mình tìm ra lệ quỷ đó và giúp nó hoàn thành chấp niệm của mình.
Cất điện thoại đen đi, Trần Ca rời khỏi khu vui chơi Tương Lai Ảo, bắt taxi đi đến khu dân cư Giang Nguyên.
Hai mươi phút sau, khi Trần Ca vưa ra khỏi xe, hai cảnh sát đã bước tới.
Trần Ca hoàn toàn không biết hai người đó, nhưng có vẻ họ biết anh, trong lĩnh vực này, hình như Trần Ca cũng có chút tiếng tăm rồi.
“Đội trưởng Lý đang đợi ở tầng mười hai.”
Rất nhiều cư dân tập trung bên ngoài hành lang, hai cảnh sát dẫn Trần Ca đi ngang qua họ, cả ba cùng nhau đi lên tầng mười hai.
“Anh Chính!” Trần Ca khá vui vẻ khi nhìn thấy Lý Chính, mặc dù họ vừa mới gặp nhau hai ngày trước: “Cái người ngất xỉu trong bệnh viện tâm thần đã tỉnh chưa? Chính là cái bệnh nhân tên Thường Cô ấy, anh ta chỉ có một mắt.”
“Vấn đề đó tí nữa chúng ta nói sao.” Lý Chính kéo Trần Ca đi đến chỗ sâu nhất trong hành lang tầng mười hai: “Tối hôm qua có phải cậu đã đến đây không?”
“Đúng vậy.” Trần Ca không biết Lý Chính muốn nói gì.
“Có một vụ án giết người giấu xác trong khu dân cư này, trước khi đến đây vào tối hôm qua, cậu có biết điều đó không?”
“Cái này có quan trọng sao?”
“Nếu cậu mà biết trước khi đến đây thì chắc chắn là có một vụ giết người giấu xác đã xảy ra trước khi cậu đến đây, nhưng cậu lại không gọi cảnh sát, mà lựa chọn tự mình đến điều tra, nếu vậy thì bây giờ tôi sẽ đưa cậu trở lại cục và để cậu bình tĩnh vài ngày.” Lý Chính nắm lấy bả vai Trần Ca: “Ngày hôm kia thì cậu ở bên cạnh một tên tâm thần đang hôn mê. Tối hôm qua thì lại đến một khu dân cư ở ngoại thành để điều tra vụ án mạng, tôi có thể hiểu được mong muốn muốn tìm thấy cha mẹ của cậu, nhưng thế này là quá nguy hiểm, thực sự quá nguy hiểm.”
“Trước khi tôi đến, tôi cũng không biết rằng trong khu dân cư này có án mạng, tôi có thể đảm bảo với anh về điều này.” Trần Ca vỗ nhẹ vào cánh tay của Lý Chính: “Anh Chính, tôi chỉ đi điều tra khi tôi thực sự chắc chắn về điều đó, vì vậy, anh không cần phải lo lắng về vấn đề an toàn đâu.”
“Tôi không thể nói được cậu, cũng không biết phải khuyên cậu như thế nào, tôi chỉ luôn có cảm giác cậu bị cái gì đó đuổi theo, và đang phải liều mạng chạy về phía trước.” Lý Chính có nhiều năm kinh nghiệm làm cảnh sát, ánh mắt của anh nhìn người rất chính xác: “Thực ra cậu có thể tin tưởng chúng tôi, cậu cũng có thể dựa vào chúng tôi mà.”