Lối đi rất dài, bức tường ở hai bên được sơn màu trắng, cứ cách vài mét lại nhìn thấy một cánh cửa sắt gỉ sét, trên cửa dán giấy niêm phong màu vàng, có vẻ như đã lâu năm lắm rồi.
“Mấy lần trước đến không để ý, đây hình như là lối đi để vận chuyển thi thể.”
Một số trường y có lối đi đặc biệt để vận chuyển xác chết, lối đi đặc biệt này thường nằm dưới đất và nền đất được san phẳng để cho xe đẩy dễ đi, còn một đặc điểm rõ ràng khác là tường sẽ được sơn một lớp sơn trắng, ngoài những thứ đó ra thì không có bất kỳ đồ trang trí thừa nào.
“Đừng nhìn nữa, đi đến nhà kho nhanh lên.” Lưu Nhàn Nhàn kéo kéo cánh tay Mã Dĩnh, cầm điện thoại đi vào lối đi bên phải.
Bên trái là nhà xác, còn bên phải là một nhà kho đặt các vật linh tinh và thiết bị lỗi thời.
Hai người đi dọc theo hành lang một lúc lâu, Mã Dĩnh chợt nghe phía sau hình như có tiếng bước chân, cô nhanh chóng dừng lại, dùng điện thoại chiếu sáng phía sau lưng.
“Tiểu Dĩnh? Cậu làm sao vậy?”
“Hình như có người đi theo sau chúng ta.” Mã Dĩnh cũng không chắc lắm, khi cô cẩn thận lắng nghe thì dường như tiếng bước chân đó lại biến mất.
“Cậu có nghe nhầm hay không vậy?” Trên mặt Lưu Nhàn Nhàn nở một nụ cười khó coi, mỉm cười như vậy khi đối mặt với nỗi sợ hãi đã trở thành thói quen của cô.
“Cứ đi vào nhà kho trước đã rồi tính, hành lang này thẳng như vậy, đến cả một chỗ để trốn cũng không có.”
Hai người bước nhanh hơn, Mã Dĩnh và Lưu Nhàn Nhàn rất nhanh đã đi tới góc rẽ thứ nhất, nơi đó có một cánh cửa gỗ đầy vết cào.
Ổ khóa bị hư hỏng nghiêm trọng, trên mặt cửa lưu lại những vết khắc màu đen, điều khiến người khác không giải thích được là trên cánh cửa không biết bị ai viết lên ba chữ: Khu vui chơi.
“Lạ thật, lần trước khi chúng ta đi về, mình nhớ là tớ đã đóng kỹ cửa rồi mà nhỉ.”
Cửa phòng mở một nửa, hình như có người nào đó đi vào sau khi các cô rời đi.
“Cẩn thận một chút.” Mã Dĩnh dùng hai tay cố gắng mở cánh cửa gỗ ra, cô đứng im ở chỗ cửa, cũng không dám đi vào luôn.
Cô gái này nhìn qua có vẻ tùy tiện, nhưng thực ra trong thô kệch lại có sự tinh tế, cô cầm điện thoại chiếu vào trong phòng, quét qua từng kệ đồ một, cũng không phát hiện ra thứ gì bất thường.
“Lần này hai chúng ta đi cùng nhau, không nên hành động xa nhau.” Mã Dĩnh rất để ý đến Lưu Nhàn Nhàn, tự mình đi về phía trước.
Tòa nhà dạy học này đã bị niêm phong nhiều năm, theo lý thuyết mà nói thì đáng ra sẽ không có ai đi vào nhà kho này trong một thời gian dài, nhưng điều kỳ lạ là bên trong rất ít bụi, giống như cứ cách một khoảng thời gian lại có người đến quét dọn vậy.
Toàn bộ đồ dùng bị hỏng trong Học viện Pháp y Cửu Giang đều để ở chỗ này, nhét đầy khắp phòng, có đủ những thứ kỳ lạ.
Trên kệ bày đủ các loại bình bình lọ lọ, bên trong vẫn còn đựng một chất lỏng màu đỏ cam đặc sệt, hình như là dung dịch bảo quản tiêu bản trước đây.
Có rất nhiều thứ như thế này, nếu người bình thường bước vào, họ có thể sẽ bị dọa sợ và quay lưng bỏ đi, nhưng với tư cách là một sinh viên của Học viện Pháp y, Mã Dĩnh và Lưu Nhàn Nhàn không sợ những thứ này lắm.
Đi qua những cái kệ, bên trong nhà kho tương đối lộn xộn, một bình chữa cháy được đặt trong góc, máy photocopy cùng máy tính bị hỏng, bàn ghế xếp chồng lên nhau, một loạt các báo cáo lộn xộn được nhét trong ngăn kéo, một số dụng cụ thể dục bị hỏng còn bị nhét vào khoảng trống giữa bàn ghế.
Đi vào trong nữa, có đồ hóa trang không dùng nữa của câu lạc bộ Hí kịch, những bảng vẽ bị hỏng, giá vẽ và rất nhiều vật dụng vô dụng của câu lạc bộ Mỹ thuật.
Khi Đại học Y khoa Cửu Giang chuyển đến khu mới, hầu hết các đồ dùng bỏ đi đều bị vứt ở nơi này, nhét đầy khắp phòng.
“Mình đã hỏi thăm giảng viên hướng dẫn ở khu mới, trước khi Đại học Y khoa Cửu Giang chuyển đi, có một số câu lạc bộ đã đưa những thứ khó mang theo nhưng lại không bỏ được cho nhân viên nhà trường xử lý, trường học vì muốn giảm bớt việc nên mới vứt tất cả những thứ này vào nhà kho.” Mã Dĩnh một mình tiến về phía trước, cô cầm điện thoại di động bắt đầu lục lọi trong đống đồ linh tinh: “Có lẽ cũng chỉ có câu lạc bộ Mỹ thuật trong trường của chúng ta là dùng đến bức tượng thôi, tối nay chúng ta sẽ tập trung vào việc tìm kiếm khu vực này.”
Mã Dĩnh đi xa thêm mấy bước mới phát hiện Lưu Nhàn Nhàn vẫn còn đứng ngây tại chỗ: “Cậu làm sao thế?”
“Cậu xem kìa.”
Lưu Nhàn Nhàn chỉ vào máy tính ở góc tường, phích cắm phía sau màn hình hiện đã được cắm vào ổ cắm trên tường: “Lần trước khi vào đây mình đã thấy phích cắm được cắm vào ổ rồi, nhưng vì lo lắng rằng chập mạch gây ra hỏa hoạn nên đã cố tình rút nó xuống, kết quả lần này lại nhìn thấy phích cắm được cắm vào ổ một lần nữa.”
“Xem ra quả thật có người vào đây, có phải kẻ trộm không?
“Kẻ trộm chắc không buồn chán đến mức chạy đến đây dùng máy tính đâu. Hơn nữa máy tính này là loại đã bị bỏ vào mấy năm trước rồi, khéo bây giờ cũng không còn dùng được nữa.” Lưu Nhàn Nhàn nhấn nút mở trên máy, một lát sau, chuyện khiến cô kinh ngạc xảy ra, không ngờ màn hình lại khởi động bình thường.
Màn hình tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo, dường như hình ảnh bị kẹt, không thể tải được ngay.
“Đừng động vào nó nữa, cứ tìm bức tượng kia trước đã, cho dù có người đi vào thì cũng không ảnh hưởng gì đến chúng mình đâu.” Mã Dĩnh xoay người, chạy đến chỗ mấy bảng vẽ, giá vẽ chất đống, vứt những tác phẩm hội họa nhìn rất không chuyên nghiệp sang một bên, cố gắng tìm kiếm bức tượng.
Lưu Nhàn Nhàn đứng im tại chỗ, cô nhìn vào màn hình máy tính, cũng không biết là do trục trặc hay là do nguyên nhân gì, trong màn hình mơ hồ có thể nhìn thấy bóng dáng của một người.
Cô cúi người ghé sát mặt vào màn hình, bóng dáng người đó dần dần trở nên rõ ràng, hình như là một người đàn ông, đầu trọc, khuôn mặt nếu so với người bình thường thì to hơn một chút.
“Lưu Nhàn, đến giúp mình với!” Mã Dĩnh hô một tiếng, cô nâng một cái giá vẽ rất nặng.
“Ừ.” Lưu Nhàn Nhàn tiện tay rút hết chốt cửa, đi đến bên cạnh Mã Dĩnh, nâng giá vẽ sang một bên.
Hai người hợp sức khiêng hết đống giá vẽ cản đường ra, đằng sau là một chiếc tủ gỗ kê sát tường.
“Bên trong tủ rất có thể sẽ giấu thứ gì đó.” Mã Dĩnh nói xong thì mở cửa tủ ra, nhưng khi đầu ngón tay của cô vừa mới chạm đến cánh cửa tủ thì lại rụt về ngay lập tức.
“Làm sao vậy?”
“Hình như trên cửa có dính thứ gì đó.” Mã Dĩnh xoa xoa đầu ngón tay, đưa lên mũi ngửi thử: “Sao trên chốt cửa tủ lại có Formalin nhỉ?”
Trên bậc thang bên ngoài phòng có Formalin còn có thể giải thích là do người khác không cẩn thận làm rớt, nhưng trên cánh cửa tủ phía sau đống giá vẽ cũng có Formalin, điều này thật kỳ lạ.
“Chẳng lẽ bên trong giấu một tiêu bản sao?”
Nhịp tim của Mã Dĩnh tăng lên, cảm thấy hô hấp cũng không đều được nữa, cô chuẩn bị tâm lý thật tốt, mở he hé cánh cửa tủ.
Cô nhìn vào bên trong qua khe cửa, bên trong tủ không có thi thể nào, chỉ có mấy bức tranh.
Mã Dĩnh thở phào nhẹ nhõm, lôi đống tranh ra, thế nhưng khi cô vừa nhìn thấy nội dung trong tranh thì tim vừa thả lỏng lại siết chặt.
Tác phẩm hơi trừu tượng, mô tả cảnh các sinh viên y khoa đang mổ xẻ xác chết, nhưng điều kỳ lạ là bức tranh được vẽ từ góc nhìn của xác chết.
Nằm trên bàn lạnh như băng, nhìn những sinh viên y khoa bu quanh mình, nhìn những con dao trong tay bọn họ, và cuối cùng nhìn vào cơ thể mình.
Toàn bộ bức tranh chứa đựng một loại cảm xúc đặc biệt, đó là sự thèm muốn đối với sinh mệnh, thèm muốn có một làn da nhẵn nhụi đàn hồi, thèm muốn sự linh hoạt của tứ chi, thèm muốn có được mọi thứ của chính mình, chứ không phải nằm trên bàn thí nghiệm mặc cho người khác định đoạt như này.