“Địa điểm chủ đề Luân Hồi nằm ở trong cùng, người của chúng tôi đã sắp xếp xong.”
Ba nhân viên dẫn Trần Ca đi qua dòng người, đến nhà ma trong khu vui chơi Tương Lai Ảo, một tòa nhà lấy Luân Hồi làm tên chủ đề.
Khi Trần Ca đến, bên ngoài tòa nhà đầy ắp người, nhưng đa số là nhân viên, trông họ đều như sắp gặp kẻ thù, nhưng có thể là không ngờ rằng Trần Ca lại đến một mình, cho nên tất cả nhân viên ở đây đều cảm thấy như bị đấm vào bông.
“Xin chào, tôi là một trong những nhà thiết kế của nhà ma chủ đề Luân Hồi, cậu có thể gọi tôi là Thanh Minh.” Ở lối vào của nhà ma có một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi chủ động bước tới.
“Cảnh tượng này của mấy anh rốt cuộc có bao nhiêu nhà thiết kế vậy? Người đàn ông đang nằm trong bệnh viện của chúng tôi dường như cũng là nhà thiết kế của anh.” Trần Ca mới mở miệng đã khiến nhân viên của khu vui chơi Tương Lai Ảo hết sức khó xử.
“Bạch Bất Hối cũng là một trong những nhà thiết kế của chúng tôi, cảnh của chúng tôi dựa trên sự luân hồi, và nó kết hợp vô số cuộc trò chuyện kỳ lạ và ly kỳ trong phim kinh dị để xây dựng các thế giới độc lập, nhưng nó khéo léo kết nối chúng thông qua luân hồi.” Thanh Minh rất tự hào.
“Tôi còn chưa bắt đầu livestream, anh không cần giới thiệu hết sức như vậy đâu.” Trần Ca vỗ vai Thanh Minh: “Anh à, để tôi xếp hàng ở đây trước đi, anh có chuyện gì bận thì cứ đi trước đi, đừng lo cho tôi.”
“Hôm nay tôi đặc biệt đến đây để chào hỏi cậu, được rồi, cậu vẫn còn bạn bè chưa đến sao?" Thanh Minh hỏi với chút do dự, anh ta không tin rằng Trần Ca lại dám đến đây thách đấu một mình.
“Yên tâm đi, chỉ có một mình tôi thôi.” Trần Ca lấy điện thoại di động ra, mở phòng livestream, từ khi đóng phòng livestream từ lần trước, anh đã lâu không live rồi.
Ngay sau khi chương trình phát sóng bắt đầu, Trần Ca còn chưa kịp mở miệng, bình luận đã bắt đầu bay nhanh trên màn hình, điều khó chịu nhất là một nhóm người điên đang bình luận một loạt câu: Anh Giang thật đàn ông.
Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, lượng người xem trực tuyến đã vượt quá 50.000 người, và con số này vẫn đang tăng lên một cách điên cuồng.
“Xin chào mọi người! Hôm qua tôi đã hứa với mọi người là sẽ đến nhà ma của khu vui chơi Tương Lai Ảo tham quan một mình, và bây giờ tôi đang ở trong khu vui chơi Tương Lai Ảo.” Trần Ca hướng máy ảnh về nhà ma chủ đề Luân Hồi: “Thành thật mà nói, lần này một mình đi đến khiêu chiến nhà ma, tôi thực sự rất sợ. Đám người Lưu Giang có mười một người, cuối cùng đều bị đưa đến bệnh viện, nhưng mà tôi chỉ có một người, phải một mình đối mặt với toàn bộ cảnh này.”
Nghe được những lời của Trần Ca, Thanh Minh bên cạnh cảm thấy có chút không đúng.
Đoàn người gồm mười một người của Lưu Giang đều bị dọa đến hôn mê, Trần Ca một mình đi qua đây, cho dù là anh cũng dọa sợ đến hôn mê, thì cuối cùng cảm giác Trần Ca cũng khá hơn một chút.
“Quá xảo quyệt!” Thanh Minh hận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng cũng không có biện pháp gì để đối phó với Trần Ca, chỉ có thể đứng bên cạnh mỉm cười, ra vẻ khu vui chơi của mình rất hào phóng.
“Người bên cạnh tôi chính là nhân viên của khu vui chơi Tương Lai Ảo, cũng là một trong những người thiết kế nhà ma của họ, anh ấy nói cảm thấy rất lo lắng cho đồng nghiệp kia, không biết anh ta ở trong bệnh viện đã tỉnh lại chưa, dù sao thì chuyện cũng là xảy ra ở khu vui chơi Thế Kỷ Mới của chúng tôi, tôi cũng không thể trốn tránh trách nhiệm được...” Trước khi Trần Ca nói xong, Thanh Minh đã nhanh chóng ngắt lời.
“Anh Trần, chúng tôi đã chuẩn bị xong rồi, có thể bắt đầu đi thăm.” Thanh Minh thật sự sợ cái miệng của Trần Ca, nguy hiểm vô cùng, chuyện xong rồi mà vẫn còn không buông tha cho người ta, nếu để anh tiếp tục nói, chỉ sợ khu vui chơi Tương Lai Ảo sẽ trở thành một trò cười.
“Nhanh như vậy sao?” Trần Ca đi theo Thanh Minh băng qua đám đông và đến lối vào của cảnh.
Có một màn hình siêu lớn treo trên tường bên ngoài cảnh chủ đề Luân Hồi, hình ảnh phát trên màn hình hai bên trái phải có chút khác nhau.
Trần Ca đang quan sát thì bên trong mấy du khách đứng gần đó bỗng nhiên phát ra tiếng cãi vã, có một vài thanh niên hét lên: “Tại sao anh ta không cần xếp hàng? Hay là chúng tôi trả thêm tiền mua vé nhá, mấy người thật là quá đáng!”
“Xin lỗi, để tôi đi xem.” Thanh Minh chạy tới, nói chuyện với mấy cậu thanh niên lúc nãy một lúc rồi mới quay lại: “Anh Trần, tôi thực sự xin lỗi, ban đầu chúng tôi muốn định để anh tham gia thử thách một mình, nhưng những du khách thực sự không muốn, cậu xem xem có thể để họ vào và khiêu chiến cùng với cậu được không? Đúng lúc có thể thêm vào vài người, cũng có thể hạ độ khó xuống một chút.”
“Giảm bớt độ khó?” Trần Ca nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của những người trẻ tuổi, khóe miệng nhếch lên, thời điểm đối phương gây chuyện rất khéo, giống như là đã sắp đặt cẩn thận vậy. Đây cũng là một vở kịch mà khu vui chơi Tương Lai Ảo dựng lên, một số du khách có lẽ cũng là nhân viên khu vui chơi giả thành.
“Kỹ năng diễn xuất thực sự rất tệ, nhưng không sao cả, có nhiều người chơi cũng vui hơn.” Trần Ca có thể nói như vậy, hiển nhiên là anh đã phát hiện ra.
Vẻ mặt của Thanh Minh cứng đờ, không thể làm gì khác hơn là kiên trì giả ngu: “Vậy tôi sẽ kêu bọn họ chuẩn bị một chút.”
Trần Ca không trả lời Thanh Minh, anh nhìn vào phòng livestream, trên mạng cũng có rất nhiều người nhìn ra, mọi người đều đang nhắc nhở Trần Ca.
“Không sao đâu, như vậy đúng lúc có thể có sự tương phản.”
Mười mấy giây sau, ba nam ba nữ bước ra khỏi đám đông.
“Được rồi, mọi người ở đến đông đủ, bây giờ tôi sẽ giới thiệu sơ qua về luật chơi.” Thanh Minh chỉ vào màn hình lớn bên ngoài cảnh: “Nhà ma Luân Hồi của chúng tôi sử dụng công nghệ kết hợp thực tế ảo để khôi phục lại tất cả các câu chuyện kỳ lạ và phim kinh dị, đây là một thế giới của những hồn ma, một cơn ác mộng luân hồi do con người tạo ra.”
“Mấy người có thể xem tất cả các cảnh kinh điển trong phim kinh dị ở bên trong đó, cũng có thể trải nghiệm cảm giác sợ hãi một cách chân thực nhất.”
“Một số ma quỷ trong cảnh là do các nhân viên đóng vai, còn một số khác là hình chiếu, nhưng vẫn có một vài phần mà mấy người phải cẩn thận.”
“Để khôi phục cảm giác kinh hoàng ở mức độ lớn nhất, chúng tôi đặt một số đồ vật cũ có chứa câu chuyện kỳ lạ vào trong đó, nếu cảm thấy bất thường, nhất định phải nhanh chóng kêu cứu, tôi không phải đang nói đùa với mấy người đâu.”
Giọng nói của Thanh Minh rất nghiêm túc, sau khi nói xong còn đặc biệt nhìn về phía Trần Ca: “Không nên cố gắng chống đỡ, an toàn vẫn là trên hết.”
Vỗ nhẹ vào balo của mình, vẻ mặt Trần Ca nghiêm trang: “Anh đã thành công khiến tôi hưng phấn rồi đấy.”
“Cảnh của chúng tôi được điều khiển bởi máy tính trung tâm, độ khó được chia thành bốn cấp độ: dễ, bình thường, khó và địa ngục, qua được cấp độ dễ sẽ tích được 1 điểm, cảnh bình thường thì tích được 5 điểm, cảnh khó thì nhận được 20 điểm, và cảnh địa ngục nếu qua trong một lần thì sẽ nhận được 100 điểm. Màn hình lớn bên ngoài sẽ hiển thị xếp hạng điểm, bây giờ, người đứng đầu là một người yêu thích nhà ma trong khu vui chơi của chúng tôi, anh ta đã hoàn thành hai cảnh khó và mấy lần cảnh bình thường, tổng cộng nhận được 105 điểm.”
Điểm tích được càng cao thì thứ hạng càng cao, Thanh Minh giống như đang cố tình dụ Trần Ca chọn cảnh có cấp độ địa ngục.
“Mức khó cao nhất là cấp địa ngục sao?” Trần Ca nhìn về phía Thanh Minh.
“Từ lúc chúng tôi dựng cảnh này đến nay, chưa có ai có thể vượt qua cảnh địa ngục, theo lý thuyết, đây là cảnh khó nhất, nhưng...” Thanh Minh dừng lại một lúc rồi mới tiếp tục nói: “Còn có một cách khác để tăng thêm độ khó, đó là khiêu chiến cùng lúc hai cảnh địa ngục, vì các cảnh này được điều khiển bởi máy tính trung tâm, như vậy chỉ cần chọn cùng lúc hai cảnh thì ma quỷ trong cả hai cảnh sẽ hiện ra.”
“Còn có thể chơi như vậy sao?”
“Về mặt lý thuyết thì hoàn toàn có thể, ví dụ, khi ghép hai cảnh Tiếng Chuông Nửa Đêm và Tiếng Than, cậu có thể bị nữ quỷ trong Tiếng Than tấn công từ phía sau khi đang trả lời điện thoại của kẻ sát nhân, mật độ ma quỷ cũng sẽ trở nên rất cao.” Thanh Minh chỉ đang thể hiện sự kinh khủng của nhà ma của mình, anh ta cũng không nghĩ rằng Trần Ca sẽ tự tìm phiền toái mà đi chọn cảnh có độ khó địa ngục.
“Đầu tiên hãy đến ký cam kết không truy cứu trách nhiệm trước, sau đó tạo tài khoản cá nhân của chính mình, cuối cùng có thể lựa chọn độ khó, tôi sẽ đưa mọi người vào trong cảnh.”
Thanh Minh ra hiệu cho Trần Ca đến bảng điều khiển, cam kết không truy cứu trách nhiệm của khu vui chơi Tương Lai Ảo được ký bằng dấu vân tay và nhận dạng khuôn mặt, trang trọng hơn chữ ký viết tay ở nhà ma Trần Ca một chút.
Sau khi ký xong cam kết không truy cứu trách nhiệm, Trần Ca bắt đầu tạo một tài khoản cá nhân, anh nghĩ rằng bảng điểm sẽ xuất hiện trên màn hình lớn bên ngoài nhà ma nên anh không ngần ngại mà trực tiếp đặt tên người dùng là khu vui chơi Thế Kỷ Mới.
“Đây cũng là một loại tuyên truyền nhỉ.”
Vừa gõ mấy chữ này, hệ thống liền nhắc nhở là có những từ nhạy cảm, Trần Ca cũng có chút không nói nên lời, khu vui chơi Tương Lai Ảo dĩ nhiên là đã lo đến góc độ xảo quyệt như vậy rồi.
Sau khi thử vài lần, cuối cùng Trần Ca đã chọn tên thật của mình - Trần Ca.
Bước tiếp theo là lựa chọn độ khó, những du khách khác và Thanh Minh đều nhìn về phía Trần Ca.
“Tôi đến chọn sao?” Trần Ca chỉ vào những du khách khác bên cạnh: “Họ sẽ cùng tôi đi vào cảnh tôi chọn sao?”
“Đúng vậy, cùng một đợt du khách sẽ đi vào cùng một cảnh.” Thanh Minh kiên nhẫn giải thích.
Nghe thấy lời của Thanh Minh, Trần Ca nhìn về phía các du khách khác: “Mấy người có chắc chắn muốn đi cùng tôi không? Hay là đợi đợt sau đi.”
“Đang xem thường ai đó?”
“Cậu giả vờ cái gì?”
“Anh ta đúng là người vui tính.”
Những "du khách" khác nhất quyết đi theo, Trần Ca cũng không còn cách nào khác, anh mở trang chọn độ khó và trượt thẳng đến cảnh độ khó địa ngục.
“Nếu tôi muốn ghép hai cảnh thì chọn như thế nào?” Đây là lần đầu tiên Trần Ca nhìn thấy một bảng điều khiển cao cấp như vậy.
“Đầu tiên cậu nhấp logo phía dưới độ khó địa ngục, sau đó đánh dấu vào những cảnh cậu muốn ghép trong cấp độ địa ngục đó, sau khi chọn xong, thì nhấn vào nút “Xác nhận” là được rồi.” Thanh Minh nhìn thấy Trần Ca muốn chọn khiêu chiến cảnh địa ngục thì cuối cùng trên mặt cũng nở nụ cười.
“Đã hiểu.” Đầu tiên Trần Ca kiểm tra cấp độ địa ngục, sau đó cất điện thoại đi, mười ngón tay như chơi đàn piano, chọn tất cả gần bốn mươi cảnh trên trang.
“Chờ, chờ một chút!” Thanh Minh muốn ngăn cản, nhưng đã quá muộn, Trần Ca đã nhấn nút xác nhận rồi.
Ngay lúc đó, hệ điều hành bị giật, có vẻ như dữ liệu mà máy tính trung tâm phải xử lý quá lớn và đèn ở bên trong đều tối đi một chút.
“Cậu điên rồi sao?” Thanh Minh vội vàng đi tới bàn điều khiển.
“Tại sao tôi lại điên? Lúc trước anh cũng không nói với tôi là không thể dung hợp bốn mươi cảnh cùng một lúc.” Trần Ca nói xong còn khẽ chạm vào "du khách" bên cạnh: “Mấy người nói xem tôi nói có đúng không? Vừa nãy anh ta không hề nói điều đó.”
Nhìn thấy hơn bốn mươi bộ phim kinh dị trên màn hình, những câu chuyện kỳ lạ và những cảnh kinh dị hiển thị trên màn hình, khuôn mặt của mấy du khách xám như tro tàn, nhưng Trần Ca lại giống như không xảy ra chuyện gì, cầm điện thoại ra bắt đầu livestream tiếp.
“Theo lý mà nói, tôi cũng không ngờ bảng điều khiển của mấy người đột nhiên bị lag, chẳng lẽ mấy nhà thiết kế của mấy người không tính đến tình huống như vậy sao? Quá thiếu chuyên nghiệp rồi, đúng không?”