“Mấy người cũng không biết hội trưởng là ai?”
Trần Ca còn tưởng có thể thông qua câu hỏi này tìm được một trong hai người là Ngô Phi hoặc là bệnh nhân số mười, không ngờ lại nhận được đáp án thế này.
“Tất cả mọi người đều đeo mặt nạ, mặc áo choàng đen giống nhau, có đôi khi cho dù bên trong đổi người rồi, người khác cũng không chắc đã nhìn ra được.” Người đầu tiên bên trái chỉ chính mình: “Tôi là số một, ở đây số thứ tự quan trọng hơn tên gọi, nếu không muốn mình bị thay thế thì tốt nhất nên duy trì cẩn thận mọi lúc.”
Hắn ta nói câu này với người phụ nữ mới đến, giọng nói của người phụ nữ kia rất đặc trưng, trong câu chuyện còn tiết lộ họ và rất nhiều chi tiết sinh hoạt của chồng mình.
Chỉ cần cố ý đi thăm dò, nhất định có thể tìm ra cô ta.
Trước đó, Trần Ca nghe âm thanh của cô ta, đã lập tức xác định được thân phận của cô ta.
Thật ra Trần Ca không ngờ tới vị phát thanh viên đang nổi của đài phát thanh ban đêm lại là một người như vậy.
“Trong Hiệp hội không có quy tắc khác, chỉ cần chuẩn bị đủ chuyện lạ là được.” Giọng nói của người đàn ông kia hơi lạnh lẽo: “Đợi sau khi ba người mới các cậu kể xong ba câu chuyện, chúng tôi sẽ cố hết sức hoàn thành yêu cầu của ba người, đến lúc đó là đi hay ở lại đều do các cậu lựa chọn.”
“Những điều cần nói số một đều nói rồi.” Người đàn ông bên phải vỗ tay một tiếng: “Đợi lát nữa thức ăn được bày lên, ăn xong bữa này các cậu có thể rời đi.”
“Ăn cơm?” Trong lòng Trần Ca nghi ngờ, nhưng cũng không mở miệng hỏi.
Trong phòng ăn lại lần nữa khôi phục sự yên tĩnh, không ai mở miệng, ước chừng sắp qua nửa tiếng, trong hành lang vang lên tiếng bước chân.
Cửa chống trộm được người mở ra, trên cổ người đàn ông miệng chim có vài vết thương bị khoét rất rõ ràng: “Xảy ra vài chuyện ngoài ý muốn, có lẽ còn tốn thêm chút thời gian.”
“Không cần phải gấp, đằng nào còn lâu trời mới sáng.” Người đàn ông đầu tiên bên phải liếc nhìn ba người mới: “Mấy cậu có thể vẫn chưa quen, dù sao cũng là lần đầu tiên, về sau sẽ quen thôi.”
Người đàn ông này vừa nói xong, kẻ số mười thích mặt nạ của Trần Ca đã mở miệng: “Nếu mọi người thật sự đợi không kịp cũng có thể đi trước.”
Nghe được lời này của hắn ta, những tên mặc áo choàng đen khác không nói gì, hình như không rõ tại sao hắn ta lại nói vậy.
“Cơm thì tôi không ăn nữa, tôi muốn tranh thủ thời gian đi tìm chuyện lạ mới.” Người mới số hai hẳn nên coi là người bình thường nhất trong tất cả, hắn ta không hợp giao tiếp với đám người điên này, nếu như không phải vì tránh bị bắt, hắn ta tuyệt đối sẽ không tới chỗ như thế này.
Hai người đàn ông ngồi đầu tiên hai bên đều không nói gì, chỉ phất phất tay, ánh mắt của bọn họ vẫn tập trung trên người số mười, cứ như ngày hôm nay số mười có vấn đề.
Trần Ca rất tò mò với Hiệp hội kể chuyện lạ, tơ máu đỏ trong bóng của anh thêm một hai phút nữa là sẽ bện lại thành công, trong lòng anh hơi không cam tâm khi phải rời đi vào lúc này.
Anh thấy, khó có lúc mọi người tập trung đông đủ thế này, chính là một cơ hội tốt để giăng lưới túm hết cả bọn!
Hội trưởng đang ở trong mười người này, đến chính bọn họ cũng không biết hội trưởng là ai, lúc này phương pháp xử lí đơn giản nhất chính là quét sạch cả mười người bọn họ.
“Tạm biệt, thứ tư tuần sau chúng ta gặp lại.” Người mới số hai vội vã đi ra ngoài, người đàn ông miệng chim vẫn còn đứng ở cửa, giương đôi mắt nhìn chòng chọc theo hắn ta, giống như đang đánh giá một miếng nguyên liệu.
“Hai người cũng muốn đi à?” Số mười nói với Trần Ca và người phụ nữ kia.
“Tôi rất tò mò về thức ăn ở nơi này.” Giọng nói của người phụ nữ xuất hiện thay đổi mơ hồ, có hơi hưng phấn: “Tôi ở lại.”
Trong hành lang vang lên âm thanh chạy trốn, đoán chừng chẳng mấy chốc người mới số hai sẽ đi thang máy ra khỏi đây.
“Tôi còn có việc gấp, thứ tư gặp lại.” Trần Ca cũng đi từ trong phòng ra, lúc anh đi qua bên cạnh người đàn ông miệng chim thì ngửi thấy mùi máu tươi thoang thoảng.
“Thật không ngờ cậu còn có thể sống sót đi ra ngoài.” Trong giọng nói của người đàn ông miệng chim ẩn giấu kinh ngạc và khó hiểu.
“Về sau sẽ còn xảy ra rất nhiều chuyện anh không tưởng tượng nổi.” Trần Ca nở nụ cười nhìn hắn ta, mặt nạ được ghép từ da người trông cực kì đáng sợ.
Người đàn ông miệng chim không trả lời ngay, đợi Trần Ca đi xa mới lẩm bẩm một câu: “Không biết vì sao, tôi không hề chờ mong chút nào.”
Người mới số hai đeo mặt nạ mặt heo chạy đến bên thang máy, ngón tay điên cuồng ấn nút thang máy, chữ số trên màn hình thang máy bắt đầu chậm rãi thay đổi.
“Sao chậm vậy!” Hắn ta cảm giác mình sắp nghẹt thở, chuyện khủng bố nhất mà hắn ta nhìn thấy đời này so ra chả là gì với đám người điên kia.
Nhất là người mới thứ tư, rốt cuộc anh sống trong nước sôi lửa bỏng như thế nào?
“Không được, mình phải mau ra khỏi đây.”
Thang máy lên trên nhưng lại dừng ở tầng hai mươi ba, qua một lúc lâu số trên màn hình mới đổi thành “24”, cứ như khoảng cách giữa hai tầng hai mươi ba và hai mươi bốn cách nhau rất xa.
Số hai vội vã đi vào thang máy, hắn ta căn bản không quan tâm phía sau có người hay không, nhấn nút đóng cửa.
Khi cánh cửa thang máy màu bạc sắp khép lại, một bàn tay chặn lại cửa thang máy, Trần Ca đeo mặt nạ da người đi vào.
“Cùng đi đi.”
Hầu kết người đàn ông số hai rung rung, muốn từ chối, thế nhưng hắn ta không có can đảm cự tuyệt: “Được.”
Ấn nút đi xuống tầng một, Trần Ca đứng ở vị trí cửa thang máy, đến lúc cửa thang máy hoàn toàn khép lại, anh quay đầu nhìn thoáng qua số hai: “Thứ tư tuần sau anh lại đến nữa à?”
“Không biết, nếu như tôi có thể gặp được chuyện lạ mới thì sẽ đến.” Giọng nói của số hai cứng ngắc, hắn ta không hề muốn nói chuyện với người trước mắt.
“Thì ra anh đang buồn phiền chuyện này à.” Trần Ca cười cười: “Tôi biết rất nhiều chuyện lạ, hay là tôi chia sẻ với anh một cái?”
“Cậu thực sự sẵn lòng chia sẻ với tôi?” Trong lòng số hai dấy lên một chút hi vọng, nếu như Trần Ca đồng ý nói cho hắn ta một câu chuyện lạ, vậy thì hắn ta chỉ cần tìm thêm một câu chuyện nữa là có thể đặt ra yêu cầu với Hiệp hội kể chuyện lạ.
“Đương nhiên.” Trần Ca xoay người, tơ máu trong cái bóng sau lưng anh bắt đầu chuyển động, giống như con thiên nga máu giương ra đôi cánh: “Dù sao nhân vật chính trong câu chuyện lạ này của tôi cũng chính là anh!”
Tóc đen rậm rạp bò ra từ trong cái bóng của Trần Ca, phủ kín toàn bộ khoang thang máy!
Một người con gái mặc chiếc áo đỏ tươi ghé vào bả vai của Trần Ca, gương mặt tái nhợt xinh đẹp kia bởi vì oán hận mà hoàn toàn vặn vẹo.
“Trương Nhã!”
Khoang thang máy bị chặn kín, không có chỗ để trốn!
Trần Ca nhanh tay hất mặt nạ của số hai ra, bịt chặt miệng của hắn ta.
Chữ số trên màn hình đang không ngừng giảm dần, dường như thời gian đang kéo dài vô hạn.
...
Thời điểm chữ số biến thành một, cửa thang máy chầm chậm mở ra từ hai bên, trong góc thang máy là một người đàn ông co quắp với gương mặt hoảng sợ.
Tim hắn ta còn đang đập, thế nhưng trên mặt ngoại trừ hoảng sợ thì chẳng còn biểu cảm nào khác, nếu nhìn kĩ còn có thể phát hiện đồng tử của hắn ta giống như quả cầu thủy tinh vỡ vụn, đang rướm máu ra bên ngoài.
Trần Ca đưa Chu Tú chẳng khác nào người thực vật ra khỏi thang máy, Trương Nhã tựa phía sau lưng anh, nghịch món đồ chơi mới trong tay.
Món đồ chơi kia giống hệt Chu Tú, cách rất gần còn có thể nghe thấy tiếng kêu thảm thiết như có như không.