Chờ sau khi Cái Kéo thay Bộ Trang Phục Phanh Thây xong, Trần Ca vẫn không có cảm giác gì nhưng Trương Kính Tửu lại vô thức trốn sang một bên.
“Bộ đồ này rất hợp với anh.”
Chiếc áo khoác che mặt anh ta, chiếc kéo dính máu như ẩn như hiện dưới ống tay áo rộng, tạo cho người ta một cảm giác vô cùng kỳ lạ.
Anh ta rõ ràng đang đứng rất xa, nhưng thật giống như anh ta có thể tiến lại gần hơn bất cứ lúc nào, không biết khi nào anh ta sẽ lao vào mình vậy.
“Khi về tôi sẽ tìm cho anh một đôi giày, đôi giày của anh đang ảnh hưởng đến khí chất tổng thể.” Nói chung, Trần Ca vẫn khá hài lòng với trang phục của Cái Kéo.
Không giống như Tiểu Cố, bản thân Cái Kéo chuyên học theo các bộ phim và chương trình truyền hình ở nhà, học cách làm thế nào để đóng vai một kẻ biến thái. Tại trấn Lệ Loan, anh ta cũng đã trải qua một trận chiến thực sự, bất kể khí chất hay phong thái của anh ta hiện tại đều rất giống một tên sát nhân biến thái.
Không thể mô tả nó một cách chi tiết, đó là một cảm giác có thể kích hoạt nỗi sợ hãi bên trong lòng mỗi người khi nhìn vào.
Một lúc sau, Từ Uyển và Tiểu Cố cũng đến.
Trong phòng hóa trang, Trần Ca chính thức giới thiệu đôi bên với nhau: “Mọi người sẽ là đồng nghiệp trong tương lai, phải giúp đỡ lẫn nhau. Từ Uyển là nhân viên giàu kinh nghiệm nhất của tôi, nếu hai người có gì không hiểu có thể hỏi cô ấy.”
Sau khi trang điểm cho Từ Uyển và Tiểu Cố xong, trước tiên Trần Ca bước vào các cảnh tượng của họ để chuẩn bị, sau đó tìm bộ đàm và tai nghe từ phòng điều khiển chính và đưa cho Trương Kính Tửu cùng Cái Kéo.
“Trong phòng điều khiển có camera giám sát, trong trường hợp khẩn cấp, tôi sẽ hướng dẫn hai người thông qua bộ đàm. Bây giờ hai người sẽ đi vào cảnh tượng với tôi.”
Trần Ca dẫn cả hai đi vào cảnh tượng Trấn Lệ Loan. Trong khi đi trên con phố u ám, Cái Kéo và Trương Kính Tửu đều cảm thấy không thể tưởng tượng được, nhưng vì tin tưởng Trần Ca nên họ cũng không hỏi nhiều.
“Kính Tửu, anh cứ ở trong quán ăn đóng vai chủ quán là được rồi, kỹ năng dọa người của anh vẫn cần được rèn giũa, đừng chủ động đi chọc du khách.” Trần Ca rất có lòng tin vào nhà ma của mình nên anh biết những du khách có thể vượt qua cảnh tượng ba sao đều không đơn giản, một đám đều là những tên láu cá cả.
“Vậy tôi làm gì ở đây?” Trương Kính Tửu xoa tay, ngày đầu tiên chính thức đi làm, trong lòng hơi hưng phấn.
“Chỉ cần nghe lệnh là được, tôi sẽ sắp xếp nhiệm vụ cho anh.” Trần Ca nói xong thì nhìn về phía Cái Kéo: “Anh tạm thời đứng ở gần khu dân cư tự do phát huy, nhưng nhất định phải chú ý ba điều: Thứ nhất, không nên tiếp xúc thân mật với du khách; thứ hai, an toàn của du khách là quan trọng nhất; thứ ba, hãy nhớ bảo vệ tốt cho mình.”
“Tự bảo vệ mình?” Trong lòng Cái Kéo xuất hiện một linh cảm không ổn.
Sau khi sắp xếp cẩn thận cho hai người bọn họ, Trần Ca bước ra khỏi cảnh tượng dưới lòng đất. Anh đặc biệt thay một bộ đồ mới, trông gọn gàng và chỉn chu chẳng kém gì cậu bé ấm áp như ánh mặt trời ở quán ăn xóm.
“Chú Từ, sao hôm nay chú đến sớm vậy?” Trần Ca vừa bước ra khỏi nhà ma đã thấy chú Từ đứng bên ngoài, anh nhiệt tình chào hỏi.
“Giám đốc La nói gần đây cậu có thể có ý tưởng mới, bảo tôi cố gắng hết sức để phối hợp với cậu.” Chú Từ nhìn thấy cách ăn mặc của Trần Ca, không biết vì sao, trong lòng đột nhiên hơi bất an: “Bây giờ là thời khắc mấu chốt để chúng ta cạnh tranh với khu vui chơi Tương Lai Ảo, cậu cũng đừng làm chuyện gì quá mức đấy!”
“Yên tâm.” Trần Ca đơn giản đáp lại lời chú Từ, sau đó lôi tấm ván giường bằng gỗ đang để ở trong phòng nghỉ ngơi ra. Khi mở cảnh tượng Thôn Hoạt Quan, anh đã từng viết thông tin của Thôn Hoạt Quan trên mặt sau tấm ván giường, lần này mở cảnh tượng mới, anh cũng định viết tiếp.
“Nếu trực tiếp đặt tên cho cảnh tượng là Trấn Lệ Loan, điều này có thể sẽ làm người dân địa phương cảm thấy bất mãn, tốt hơn là chỉ sử dụng tên này như một mánh lới quảng cáo là được rồi.” Trần Ca ghi thẳng hai chữ trấn nhỏ vào, sau đó dựa tấm ván xuống cạnh khu bán vé, đơn giản, trực tiếp, nhưng đây là phong cách của Trần Ca.
“Cậu chuẩn bị mở cảnh tượng mới sao?” Chú Từ cau mày khi nhìn thấy hai chữ Trần Ca viết trên ván. Tần suất mở cảnh tượng mới của Trần Ca quá là nhanh, công tác hậu cần vẫn còn chưa sẵn sàng.
“Đúng vậy, nhưng nó cũng không quá đáng sợ. Đó chỉ là một cảnh tượng chuyển tiếp, độ khó cũng chỉ là ba sao rưỡi thôi, lý do mở chính là để mở đường cho cảnh tượng bốn sao tiếp theo.” Trần Ca lấy điện thoại di động ra, dùng tài khoản nhân viên quản lý để đăng nhập vào phần mềm nhỏ của nhà ma và đăng thông báo lên: [Cảnh tượng mới sắp mở ra! Khi nỗi sợ hãi ngấm sâu vào xương tủy bạn, cơn ác mộng trở thành hiện thực, bạn sẽ thấy rằng bạn không có cách nào để thoát khỏi trấn nhỏ này.]
Chỉ vài phút sau thông báo ngắn của Trần Ca, đã có gần 3000 lượt xem, thậm chí những người có thiện chí còn chia sẻ việc mở khóa cảnh tượng mới của nhà ma lên các nền tảng xã hội lớn hơn. Các lượt bình luận sau đó cũng tăng lên, mỗi khi làm mới một lần, toàn bộ trang sẽ được bao phủ bởi thông báo mới.
[Không phải mấy hôm trước vừa mới mở một cảnh tượng mới sao? Má, tôi còn có cảm giác mình mới vừa từ chỗ anh về mà thôi, đừng hòng dụ dỗ tôi!]
[Năng suất cao như vậy! Không nói nhiều, bí thư Lưu, đặt ngay cho tôi một chuyến bay trở về nước!]
[Lầu trên dậy đi, đến lúc phải dậy đi làm rồi.]
[Phần giới thiệu này quá chung chung! Tôi hơi tò mò, không biết chủ đề của cảnh tượng mới là gì đây?]
[Nhìn các anh em trên lầu mà buồn cười, điên cuồng trải nghiệm bên bờ vực cái chết à.]
[Tranh thủ quảng cáo, tất cả các ứng viên và sinh viên yêu thích nhà ma, hãy cân nhắc đến Học Viện Pháp Y Cửu Giang của chúng tôi đi!]
Khu vui chơi chính thức mở cửa lúc 9 giờ. Ngay khi mở cổng, có nhiều bạn trẻ đã chạy về phía nhà ma.
“Bất cứ khi nào cháu nhìn thấy sự nhiệt tình của du khách, cháu đều cảm thấy mình thực sự may mắn khi được làm một công việc như vậy.” Trần Ca phụ chú Từ bán vé ở bên ngoài cửa. Hầu hết du khách đều vội vàng đứng xếp hàng mua vé, bọn họ đều là khách tham quan cảnh tượng ít sao, bởi vì là lần đầu tiên, cho nên vô cùng cao hứng.
Mà mục tiêu của Trần Ca ngày hôm nay chính là những du khách “có thâm niên” đã vượt qua cảnh tượng ba sao. Những người này đã được mài giũa để trở thành cáo già từ lâu, dù có đến sớm cũng không xếp hàng vội mà trước tiên họ sẽ vào phòng nghỉ ngơi ngồi chờ và bí mật quan sát một lúc.
Dù gần đây Trần Ca không livestream hay đăng TikTok nhưng hầu hết những người từng tìm đọc thông tin về nhà ma đều biết đến anh.
Suy cho cùng thì khi tìm kiếm trên mạng, câu hỏi ai là người bạn không muốn gặp nhất trong nhà ma, đáp án đầu tiên không phải là một lệ quỷ nào cả, mà chính là ông chủ Trần. Tất nhiên, đây chỉ là một trò vui của cư dân mạng.
Nhìn thấy Trần Ca ở bên ngoài bán vé, rất nhiều du khách đến vây quanh. Bọn họ phát hiện ra rằng Trần Ca trong trí tưởng tượng của họ hoàn toàn khác với Trần Ca trong thực tế, làm thế nào mà chàng trai to lớn có nụ cười khiến người ta vô cùng thoải mái này lại có thể là một trong những người không muốn gặp nhất trong nhà ma chứ?
“Mọi người đừng nên gấp gáp, còn nhiều cảnh tượng lắm, cứ thong thả mà tham quan.” Từ sau khi nhà ma nổi tiếng, Giám đốc La rất lo lắng cho Trần Ca. Ông còn đặc biệt tạo cho anh một mã QR riêng, chỉ cần quét nó là có thể biết được du khách này có thể đi tham quan cảnh tượng tương ứng hay không, vô cùng thuận tiện.
Gần 10 giờ, đợt khách đầu tiên đã đến tham quan hết, còn những du khách “có thâm niên” thì bắt đầu rục rịch. Cuối cùng họ cũng không thể chịu nổi nữa, bước ra khỏi phòng nghỉ ngơi, bắt đầu xếp hàng.
“Hôm nay cũng có khá nhiều người quen ở đây, có phải là do có cảnh tượng mới mở không?” Tất cả những thứ này đều là chuyện Trần Ca muốn nhìn thấy, trên mặt anh vẫn nở nụ cười, rất chờ mong tác phẩm của mình sẽ được nhiều người yêu thích.