Bầu không khí trong ký túc xá 413 trở nên quái lạ. A Lực là bạn thân nhất của Lam Đông, tất nhiên không thể nào bắt tay với nhà ma cố ý hù dọa Lam Đông thật, có lẽ vừa nãy anh ta trông thấy quỷ ảnh thật.
Trên thế giới này có quỷ thật à?
Lưu Giang lắc đầu, xóa tan suy nghĩ không thực tế này ra khỏi đầu óc. Anh ta không tin lời A Lực nói cho lắm, bèn vươn tay nhặt điện thoại trên đất lên.
“Mấy năm trước tôi từng thấy một phần mềm tương tự trên cửa hàng ứng dụng, đại khái là có thể thêm hiệu ứng hồn ma trong khi quay phim, dạo ấy có rất nhiều người tải phần mềm này về để trêu bạn bè.” Camera vẫn còn mở, Lưu Giang cầm điện thoại di động lên quay Lam Đông.
Trên cổ Lam Đông không có thứ gì cả, trái lại trên vách tường sau lưng anh ta trông hơi kỳ dị, hình như vết bẩn hình người bị đinh đóng vào tường đang cử động.
“Rõ ràng là trên cổ cậu ấy không có thứ gì cả.” Lưu Giang nói với tất cả mọi người: “Đều là lừa người cả thôi.”
“Anh Giang, tôi đã từng dùng phần mềm mà anh nhắc tới rồi, nhưng nó đã bị các cửa hàng ứng dụng gỡ bỏ. Anh có biết tại sao cuối cùng nó lại bị tất cả các nền tảng đóng băng không?” Chẳng hiểu sao Tiểu Xuân lại hơi có ác cảm với Lưu Giang, có lẽ là cô không ưa loại cố làm ra vẻ ông chú bụng bia này.
“Tại sao vậy?”
“Có người dùng phần mềm kia rồi thấy ma thật, tất nhiên là các cửa hàng ứng dụng sẽ không nói rõ lý do như vậy ra rồi, nhưng bên cạnh tôi có một người bạn đã đích thân trải nghiệm.” Tiểu Xuân nhìn thoáng qua ống kính camera: “Anh Giang, tôi biết anh không tin ma quỷ, anh có thể không tin, nhưng không thể không kính trọng, nhất là… ở những nơi như thế này.”
“Bé ơi, em còn nhỏ tuổi, thế mà gì cũng nói được.” Lưu Giang chẳng hề để tâm.
“Quan hệ chúng ta chưa thân thiết đến mức anh có thể gọi tôi là bé ơi đâu.” Tiểu Xuân là một người mẫn cảm, cô không thích nói chuyện cho lắm, nhưng những người như vậy thường hay nhận ra những thay đổi nhỏ nhặt của mọi người xung quanh.
Từ khi bắt đầu bước vào ngôi nhà ma này, cô cảm thấy tâm trạng của mọi người đều bị ai đó cố ý dẫn dắt, nỗi u ám ẩn sâu trong tính cách dần lộ ra ngoài, ngôi nhà ma này giống như một mê cung càng lún càng sâu.
“Đứng dưới ánh nắng mặt trời bên ngoài nhà ma, ai nấy đều thoải mái vui vẻ, tại sao sau khi đi vào lại thay đổi? Là vì nhạc nền trong cảnh tượng có vấn đề? Hay là cảnh tượng khuếch đại sự ngột ngạt lên?”
Tiểu Xuân không biết phải đánh giá nhà ma như này thế nào. Điểm tốt là những ai chịu áp lực trong cuộc sống từ lâu có thể tới nhà ma trút hết nỗi lòng, làm một bản thân chân thật nhất dưới lòng đất âm u kinh khủng này, để rồi sau khi rời đi thì lại đeo lên tấm mặt nạ nỗ lực sinh sống; nhưng điểm xấu là quá trình lột xác chắc chắn tràn ngập tiếng hét thảm và nỗi kinh hoàng.
“App linh dị à?” Mọi người trong phòng còn đang tranh luận, Lam Đông sờ cái cổ của mình, ngồi xổm lên giường: “Lúc nãy khi A Lực quay đến tôi, tôi cảm thấy cổ mình lành lạnh thật đấy, giống như có một bàn tay vô hình đang bứt đầu tôi ra. Lúc sau khi anh Giang quay tôi, cảm giác này lại biến mất.”
“Không phải là có quỷ thật chứ?” Anh chàng quay phim Mãnh Nam thì thầm. Anh ta là thợ quay phim chuyên nghiệp, bình thường không bao giờ lên tiếng trong quá trình quay phim, chỉ trừ trường hợp không nhịn được.
“Tôi không biết trên thế giới này có quỷ hay không, nhưng tôi có thể xác định trong nhà ma này có người đang giả quỷ, có lẽ bây giờ kẻ đó đang nấp sau màn hình giám sát cười lén đấy.” Lam Đông quan sát góc phòng ký túc xá: “Kẻ đó muốn thấy chúng ta bẽ mặt, nhưng tôi tuyệt đối không cho kẻ đó toại nguyện đâu!”
Lam Đông nhảy từ trên giường xuống: “Đi thôi, bây giờ tôi lấy được chìa khóa căn phòng quan trọng trong nhà ma rồi, tiếp theo chúng ta chỉ cần lần lượt mở những căn phòng này ra, hẳn là có thể qua cửa nhà ma.”
“Không kiểm tra kỹ lại chút nữa à? Lúc nãy tôi có xem thử, hình như trong ký túc xá này từng xảy ra việc bạo lực học đường, cậu bé bị bắt nạt tên là Lâm Tư Tư, cũng là chủ nhân của cái điện thoại kia.”
“A Lực, chúng ta phải tìm câu lạc bộ mỹ thuật, đừng để bị những thứ không liên quan làm phiền.” Lam Đông sầm mặt lại.
“Nhưng lúc nãy tôi mới đọc điện thoại, trong đó có mấy tin nhắn có liên quan đến câu lạc bộ mỹ thuật.” A Lực mở điện thoại Lâm Tư Tư ra, ấn mở từng tin nhắn một.
Người gửi: Thầy Bạch: [Lâm Tư Tư, từ hôm nay trở đi em sẽ ở phòng ngủ 413, cố gắng hòa hợp với bạn học, đừng phụ kỳ vọng của cha mẹ em.]
Người gửi: Họa sĩ: [Lâm Tư Tư, sao cậu lại giấu một con dao dưới gối? Cậu không biết cậu hay bị mộng du à?]
Người gửi: Họa sĩ: [Lâm Tư Tư, cậu thích màu gì nhất? Đỏ thẫm? Hay là đỏ sậm?]
Người gửi: Họa sĩ: [Lâm Tư Tư, tôi đã xem bức tranh cậu vẽ rồi. Hoan nghênh gia nhập câu lạc bộ mỹ thuật.]
A Lực giơ tin nhắn ra cho mọi người xem: “Lâm Tư Tư này là một thành viên của câu lạc bộ mỹ thuật, từ những tin nhắn họ gửi cho nhau có thể tìm được một số manh mối. Hình như chủ tịch câu lạc bộ là họa sĩ, câu lạc bộ này chắc chắn không phải là câu lạc bộ chỉ biết vẽ tranh như trên mặt chữ, rất có thể bọn họ là một đám điên khùng. Tôi có cảm giác nhiệm vụ mà chúng ta rút được không đơn giản như trên mặt chữ.”
“Lo xa quá.” Lam Đông không đợi A Lực nói xong đã lên tiếng ngắt lời: “Nhiệm vụ này là rút thăm ngẫu nhiên, không thể nào thay đổi được, việc chúng ta cần làm ngay chính là nhanh chóng tìm được câu lạc bộ mỹ thuật trong khoảng thời gian có hạn.”
“Đợi đã!” A Lực không đi ra theo Lam Đông, anh ta xốc đệm chăn của Lâm Tư Tư lên, rồi lại mở tủ quần áo của Lâm Tư Tư ra, cuối cùng tìm được một cái hộp gỗ làm thủ công ở tầng dưới tủ: “Lâm Tư Tư là thành viên câu lạc bộ mỹ thuật, rất có thể trong phòng cậu ta có giấu bức tranh.”
Hộp gỗ mà A Lực tìm thấy gần như y hệt hộp gỗ mà bọn họ dùng để rút thăm nhiệm vụ khi ở bên ngoài nhà ma, chắc là do cùng một người làm ra.
Mở nắp hộp ra, một mùi máu tươi thoang thoảng bay vào khoang mũi, trong hộp bị người ta nhét đại một bức tranh đã được gấp gọn.
“Nhét tranh như vậy sẽ làm tranh hư hỏng vô cùng nặng, thôi bỏ đi, chắc là ông chủ nhà ma cũng chả hiểu nghệ thuật, mấy bức tranh này chỉ là đạo cụ lúc nào cũng có thể thay đổi của anh ta mà thôi.” Lưu Giang mở bức tranh đó ra xem thử, dù họ chỉ là người ngoài nghề cũng đều chấn động trước cảnh tượng trong tranh. Bức tranh trên dưới đảo lộn, máu tươi và khoảng trống hình thành sự tương phản mạnh mẽ, khiến người ta run sợ.
Không biết vải vẽ tranh được làm từ chất liệu gì, sờ vào thấy thật lạnh.
Sau khi mở cả bức tranh ra, các nếp gấp bên trên từ từ thẳng lại, cứ như làn da người ta bị cắt đứt rồi vẫn có thể tự lành lại vậy.
“A Lực, làm tốt lắm.” Đám Lưu Giang đã vào nhà ma được mười mấy phút, cuối cùng cũng tìm được bức tranh đầu tiên.
“Đi thôi, chúng ta phải tìm thêm mười hai bức tranh nữa mới được.” Lam Đông đi thẳng ra khỏi ký túc xá, không thèm quay đầu lại. A Lực cẩn thận bỏ bức tranh trở lại cái hộp. Khi đậy nắp hộp lại lần nữa, chẳng hiểu sao trong đầu anh ta lại hiện lên hình ảnh Lâm Tư Tư bị đánh đập. Đứa trẻ gầy yếu đó đau đớn cầu xin tha thứ, thế nhưng không ai đáp lại.
A Lực rùng mình một cái, bèn nhìn thoáng qua bốn phía: “Đừng đến tìm tôi, tôi chỉ là một chân chạy vặt thôi.”
Mắt anh ta lướt qua, khi nhìn tới vách tường thì sửng sốt một chút: “Sao vết bẩn hình người trên vách tường lại thiếu mất một cái rồi? Hình như lúc nãy anh Đông ngồi chỗ đó.”
Anh ta nảy sinh dự cảm không ổn chút nào, vô thức lấy điện thoại của Lâm Tư Tư ra quay chỗ Lam Đông. Thân thể Lam Đông hoàn toàn bình thường, chỉ là cái bóng vặn vẹo đi trông thấy.
“Không có mấy thứ bẩn thỉu theo tới, xem ra là mình nghĩ nhiều rồi.”