Ngón tay đặt trên máy cát-sét mini, Trần Ca hơi cúi người, cơ bắp toàn thân cứng đờ, giống như một chiếc cung đang bị kéo căng.
Ký ức về cuộc gặp gỡ với lệ quỷ áo đỏ của Hiệp hội kể chuyện lạ trong khu chung cư Phương Hoa Uyển vẫn còn như mới, ngày hôm đó anh đã gọi đồng thời cả Bút Tiên lẫn Hứa Âm nhưng cũng chỉ cản được áo đỏ không đến mười giây.
Đây là lần thứ hai anh phải đối mặt với lệ quỷ áo đỏ mà không có Trương Nhã ở bên, điểm khác với ở Phương Hoa Uyển chính là lần này anh đã đem hết đống ma quỷ mà mình có ra ngoài, dốc hết toàn lực, chuẩn bị đầy đủ.
“Mười đánh một, chắc là không có vấn đề gì!”
Tóc gáy dựng ngược lên, Trần Ca đã chuẩn bị hết sức để đánh một trận.
Quỷ anh* đứng ngoài vẫn đang nhìn cửa gỗ, khuôn mặt nhăn nhó của nó dần dần thay đổi, một chất lỏng màu đỏ có mùi rất gay mũi chảy ra từ da, sau khi chất lỏng kia rơi xuống đất, nó xoay quanh cậu bé như những con nòng nọc.
(*) Quỷ anh: Quỷ sơ sinh.
Tất cả những giọt máu như có ý thức riêng của nó, trông giống như những giọt máu trên người con quái vật của Hiệp hội kể chuyện lạ, kết hợp giữa oán hận cùng chết chóc, làm cho người ta sợ hãi.
“Đứa bé này thoạt nhìn chỉ mới mấy tháng tuổi, còn chưa đến tuổi biết nhớ, tại sao lại mang theo oán hận nhiều như vậy nhỉ?”
Từ trước đến giờ Trần Ca vẫn chưa nghĩ ra điều kiện để tạo thành áo đỏ, anh chỉ biết một vài điểm then chốt, đầu tiên là trước khi chết phải có đầy oán hận, thứ hai là rất có tính công kích!
Mỗi một lệ quỷ áo đỏ đồng nghĩa với sự tàn nhẫn và hung ác, phản ứng đầu tiên của nó khi nhìn thấy những ma quỷ khác là xé chúng ra và sau đó nuốt chửng chúng!
Mặc kệ Trương Nhã hay là Hứa Âm đều biểu hiện ra những đặc tính tương tự như vậy.
Đối mặt với áo đỏ, Trần Ca không dám chủ quan chút nào.
Ánh sáng phát ra từ đèn lồng trở nên mờ hơn, các bức tường ở hai bên đường cũng dần thành màu đỏ nhạt, đứa bé từ từ động đậy cơ thể, nó không trực tiếp tấn công mà chỉ từ từ bò về phía cánh cửa gỗ.
Máu ở dưới chân nó cứ chuyển động không ngừng, giống như lúc nào cũng có thể phóng tới cửa gỗ.
Vào thời điểm nghìn cân treo sợi tóc, Trần Ca lên kế hoạch ở trong đầu, anh chuẩn bị gọi Hứa Âm ra trước, sau đó kéo dài khoảng cách để sử dụng năng lực của Diêm Đại Niên, cho dù không thể kéo quỷ anh này vào quyển truyện tranh thì cũng có thể làm chậm tốc độ của nó.
Nhân cơ hội này, anh sẽ gọi tiếp những lệ quỷ còn lại trong truyện tranh ra, để tất cả con quỷ đó ra tay, tranh thủ làm quỷ anh đó bị thương.
Trần Ca cố gắng tránh việc xảy ra xung đột chính diện với lệ quỷ áo đỏ, nhưng đây cũng không có nghĩa là anh không đủ sức để đánh một trận.
“Nguy hiểm rất lớn, nhưng nếu như có thể giết chết quỷ anh đó rồi để Hứa Âm ăn thì chắc chắn Hứa Âm có thể trở thành lệ quỷ áo đỏ mới!”
Nghĩ tới đây, cuối cùng Trần Ca cũng đưa ra quyết định, phá phủ trầm châu*, đánh cược sinh tử một lần!
(*) Phá phủ trầm châu: Để ví về lòng quyết tâm chiến đấu đến cùng, anh dũng tiến lên, quyết một trận tử chiến.
Âm Đồng tỏa ra cảm giác mát lạnh, anh đã chuẩn bị xong, thế nhưng quỷ anh ở ngoài cửa lại đột nhiên ngừng lại, cái lỗ tai đầy nếp nhăn của nó giật giật, hình như ở một nơi rất xa có một người phụ nữ đang gọi tên nó.
Sự kiêng kỵ cùng sợ hãi xuất hiện trên khuôn mặt xấu xí, những giọt máu trên mặt đất quay trở lại cơ thể nó, da thịt cũng quay trở về trạng thái ban đầu, quỷ anh rời đi với tốc độ nhanh hơn trước.
Mãi cho đến khi quỷ anh đã bò đi xa, bàn tay đang nắm chặt của Trần Ca mới từ từ buông ra, anh cử động cơ thể một cách đầy khó khăn.
“Đứa bé áo đỏ này rời đi cũng không biết là tốt hay xấu.” Ánh mắt Trần Ca phức tạp, quỷ anh rời khỏi, anh tránh được một trận đấu không phân cao thấp, thế nhưng giọng nói của người phụ nữ kia còn có thể dọa quỷ anh chạy mất, điều này nói rõ trong thôn này vẫn còn lệ quỷ áo đỏ kinh khủng hơn cả quỷ anh, lần sau gặp lại nói không chừng còn phải đối phó với cả hai áo đỏ.
“Cuối cùng vẫn là cảnh tượng kinh dị ba sao.” Trần Ca hoạt động cổ tay một chút, đứng thẳng người quay đầu nói với lão Ngụy và ông cụ Bạch: “Tạm thời không có chuyện gì đâu, thứ kia đã rời khỏi rồi.”
“Cậu đúng là đụng một chút đã sợ, cuối cùng thì vừa nãy thứ gì đã tới, có phải là nó đã đứng ngoài cửa một lúc lâu đúng không?” Lão Ngụy vuốt vuốt mũi: “Cách một cánh cửa mà tôi còn ngửi thấy mùi máu tươi”
“Là một đứa bé.”
“Đứa bé?”
“Cháu có nói chú cũng không rõ đâu.” Trần Ca cũng lười giải thích: “Hai người chỉ cần nhớ kỹ, nếu thấy con quái vật nào mặc áo đỏ trong thôn này thì tốt nhất là nên tránh đi, không nên thử phản kháng, thậm chí chạy trốn ở trước mặt nó cũng là hành động dư thừa.”
“Áo đỏ...” Lão Ngụy gật đầu, nhớ kỹ từ này: “Bây giờ chúng ta đi đâu?”
“Cứ ở trong ngôi nhà này trước đã.” Khi màn đêm buông xuống, ngày càng nhiều những thứ vô cùng kinh khủng bắt đầu xuất hiện trong thôn Hoạt Quan, Trần Ca cũng không dám thả lỏng chút nào nữa.
“Tuy nhiệm vụ tập luyện Thôn Hoạt Quan này chỉ tóm gọn trong một câu ngắn ngủi nhưng độ khó lại lớn hơn nhiều so với Khu Nội Trú Số Ba.”
Sống sót chỉ là hai từ vô cùng đơn giản, nhưng đối với Trần Ca bây giờ, nó lại là một thách thức rất lớn.
“Quỷ anh, người phụ nữ dọa quỷ anh chạy mất, trong thôn Hoạt Quan ít nhất cũng phải có hai lệ quỷ áo đỏ, trong đó thực lực của người phụ nữ kia chắc là còn mạnh hơn rất nhiều so với lệ quỷ áo đỏ bình thường.” Trần Ca quay đầu nhìn về cái bóng của mình một chút, anh đột nhiên phát hiện, ngoại trừ Trương Nhã và Hứa Âm, lệ quỷ còn lại trong nhà ma cũng chỉ là những tên có bề ngoài hung dữ mà thôi.
“May mà không ra tay, nếu như mười đánh một mà còn bị đối phương diệt cả đội thì xấu hổ lắm.”
Trần Ca sờ sờ đầu của mèo trắng, mèo trắng vừa nãy lập công lớn giờ vẫn chưa trở lại bình thường, đôi mắt khác màu của nó nhìn Trần Ca bằng vẻ như sống không còn gì luyến tiếc nữa, lông trên cổ vẫn còn dựng thẳng lên.
“Đừng sợ, gặp nguy hiểm thì nhớ kêu lên để tao biết, tao sẽ không bỏ lại mày để chạy trốn một mình đâu.”
Trần Ca đeo ba lô lên, tay cầm búa của bác sĩ nát sọ đứng trong nhà, ngôi nhà cũ này có diện tích khá lớn, cỏ dại đã mọc thành từng đám, trong sân còn có hai cái cây chết héo.
“Trên cửa mà treo đèn lồng, rất có khả năng trong nhà giấu ma quỷ, hai người nên cẩn thận.”
“Trần Ca, cậu chờ một chút.” Ông cụ Bạch lấy đèn pin ra soi vào hai cái cây trong sân: “Cậu có cảm thấy hai cái cây này quen mắt hay không? Thân cành héo rũ, bộ rễ lộ ra bên ngoài, ở giữa còn có một tảng đá lớn, hơi giống với cái cây trồng trên thi thể con gái lớn nhà họ Chu?”
Nghe ông cụ Bạch nói như vậy, Trần Ca cũng cảm thấy hơi giống, trước đây Chu Tân Nhu đúng là đã bị nhét lộn ngược trong bọng cây đào.
Hai tay đẩy mạnh vào thân cây, bộ rễ phía dưới đã hư thối, Trần Ca có thể mơ hồ nhìn thấy một người bị chôn vùi dưới bọng cây.
“Đừng đẩy ngã cây.” Ông cụ Bạch ngăn cản Trần Ca: “Trước đây trong thôn có truyền miệng một cách nói thế này, hình như là sau khi người bị trúng tà chết thì phải được chôn xuống đất như thế này, sau đó trồng một cây đào ở trên, như vậy mới có thể trấn áp được tà khí trên người bọn họ.”
“Nói cách khác làm như vậy là để trấn tà?” Trần Ca sờ sờ thân cây, anh lại cảm thấy không đúng lắm: “Ông à, hình như cây trồng trên hai thi thể này không phải cây đào đâu.”
Trong sân tối đen, ba người nhìn nửa ngày mới nhận ra, cây trồng trên hai thi thể là cây hòe.
“Nghe nói cây hòe là ma trong gỗ, đây cũng là lần đầu tiên tôi nhìn thấy người ta trồng cây hòe trên thi thể.” Ông cụ Bạch nắm lấy cánh tay Trần Ca: “Nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện, nói chung nếu không chạm vào chắc sẽ không lây điềm xui từ nó đâu.”
“Vậy cũng chưa chắc, trong sân có chôn hai thi thể, chắc chắn ngôi nhà này cũng không sạch sẽ gì, nói không chừng bây giờ chúng ta đã bị theo dõi rồi.”