“Đúng vậy, chị gái của Phạm Úc là một con nhện, tình hình cụ thể hơi phức tạp, nếu anh rảnh thì có thể đến viện mồ côi một chuyến vào hôm nay không?”
“Được, tôi qua đó lúc 6, 7 giờ tối được không?”
“Không thành vấn đề, cảm ơn sự phối hợp của anh.”
Trần Ca cúp điện thoại, nhớ lại câu nói sau cùng của nhân viên làm việc tại viện mồ côi vừa rồi: “Chị gái của Phạm Úc là một con nhện ư?”
Phạm Úc là vị khách đặc biệt đầu tiên của nhà ma, cũng là một đứa nhỏ rất đáng thương. Cậu bé tận mắt chứng kiến cha mình mưu hại mẹ, lại thấy cô đẩy cha xuống giếng, bản thân cậu bé phải sống cùng một nhà với hung thủ vài năm trời.
“Đứa bé đó đã không còn người thân trên thế giới này, về tình về lý thì mình đều nên qua đó xem thử.”
Trần Ca vốn định chốc nữa sẽ rửa mặt và đến chỗ có ánh mặt trời để rút thưởng, nhưng vì cuộc gọi vừa rồi của nhân viên viện mồ côi mà anh không còn tâm trạng làm vậy nữa.
Việc kinh doanh buổi chiều nhanh chóng bắt đầu. Trần Ca bận bịu đến 5 giờ rưỡi mà lượng khách tham quan vẫn không giảm, thế nên anh đành phải kéo dài thời gian tham quan thêm nữa, mãi đến gần 7 giờ mới kết thúc.
Trời đã tối. Lúc này Trần Ca không quan tâm đến việc kiểm kê thu nhập từ vé vào cửa mà vừa chờ Từ Uyển tan ca xong rồi vội vã chạy đến viện mồ côi.
Đây là lần đầu tiên Trần Ca đến viện mồ côi Cửu Giang. Khác với loại viện mồ côi có hoàn cảnh rất kém, lạnh lẽo và bẩn thỉu mà anh hay thấy trên phim ảnh, viện mồ côi Cửu Giang được bố trí vô cùng ấm áp, có sân riêng trồng đầy hoa cỏ mới.
“Này! Cậu làm gì đấy? Người ngoài không thể tự tiện vào chỗ của chúng tôi!” Ông cụ bảo vệ cản Trần Ca lại.
“Chào ông, tôi là Trần Ca, người nhà của Phạm Úc. Trưa nay nhân viên nơi này có gọi báo tôi đến đây.”
“Người nhà của Phạm Úc?” Ông cụ quan sát anh vài lần, thái độ cũng thay đổi ngay lập tức: “Cậu chờ một tí, tôi vào trong hỏi thử đã.”
Ông cụ ấy không dùng điện thoại di động mà chạy vào sân rồi gọi với vào trong.
Không lâu sau đó, một người phụ nữ trông xấp xỉ tuổi với Trần Ca bước ra từ trong nhà. Cô mặc đồng phục y tá, mặt mày dịu dàng khiến người ta thấy rất thân thiết.
“Anh Trần, cuối cùng anh đã đến.” Y tá ra hiệu cho Trần Ca đi theo mình: “Tự giới thiệu với anh, tôi là “mẹ” của Phạm Úc, anh có thể gọi tôi là Tiểu Lưu.”
“Cô là mẹ của cậu bé ấy ư?”
“Ừ, chỗ của chúng tôi nhận nuôi rất nhiều đứa trẻ lang thang và bị bỏ rơi, để bọn nhỏ cảm nhận được mái ấm nên bình thường bọn tôi đều bảo bọn nhỏ gọi mình là cha và mẹ. Có điều tôi không hề ép buộc, hầu hết bọn nhỏ đều tự nguyện gọi thế.” Y tá ấy rất dễ nói chuyện, tính cách lại khá là e thẹn, lúc nói chuyện cũng không nhìn vào mắt Trần Ca.
“Thật là tốt, thật ra tôi rất kính nể bọn cô.” Viện mồ côi Cửu Giang giống như một gia đình lớn, hoàn toàn khác với mấy thứ trên phim mà Trần Ca từng xem.
Cô y tá đó cười xán lạn, đang định lên tiếng thì cửa sổ bên sân mở ra, một người đàn ông trung niên cầm ly trà trên tay nói với cô: “Tiểu Lưu, cô lại đi lung tung nữa à? Cô còn không quay về mau lên! Sau này cô phải theo dõi Giang Linh và Phạm Úc cho kỹ đó! Hai đứa nó đúng là ngày càng quá đáng mà!”
Giọng nói của người đàn ông ấy hơi tức giận, Tiểu Lưu lại không sợ mà chỉ ngượng ngùng đáp: “Ừ, tôi biết rồi.”
Cô dẫn Trần Ca vào nhà giữa nhà nhỏ, trên tường dán đồ trang trí đáng yêu, hành lang cũng được quét dọn rất sạch sẽ.
“Người vừa rồi là ai thế? Viện trưởng à?” Trần Ca thuận miệng hỏi.
“Ông ấy là bác sĩ Trần, tính tình hơi tệ nhưng lại rất tốt bụng. Trước đây ông ấy làm việc trong bệnh viện lớn, sau khi từ chức thì trở thành bác sĩ của bọn tôi.”
“Bác sĩ Trần? Viện mồ côi này có bác sĩ riêng à?”
“Đúng vậy, chúng tôi có bác sĩ, y tá, hộ lý và giáo viên văn hóa. Mọi người có công việc khác nhau nhưng đều là cha mẹ của bọn nhỏ.”
Trần Ca khẽ gật đầu, nơi này có vẻ chính quy hơn viện mồ côi do ông hiệu trưởng trường Trung học Mộ Dương thành lập nhiều lắm.
Bọn họ đang đi trên hàng lang thì một cánh cửa ở bên cạnh chợt mở, hai đứa bé cầm một món đồ chơi trên tay chạy ào ra.
“Giang Cẩm, Giang Hạc! Đừng chạy giỡn trong hành lang, đã hơn 8 giờ rồi, hai đứa mau quay về!” Cô y tá nói hai câu, hai đứa bé đành phải quay về phòng.
Lúc cửa phòng đóng lại thì Trần Ca có nhìn vào trong một lát, xác định bên trong có hai phòng ngủ, một phòng khách và mỗi phòng khoảng sáu đứa bé.
“Hoàn cảnh sinh hoạt của bọn cô thật không tồi, bọn nhỏ còn có đồ chơi và quần áo mới nữa.” Trần Ca nhìn tấm thẻ màu nước trên cửa, phía trên có tên do bọn nhỏ tự viết: “Kỳ lạ, mấy đứa nhỏ ở đây đều họ Giang à?”
“Bọn chúng đều là con của Cửu Giang nên cũng lấy tên từ đó, rất nhiều đứa trẻ lang thang không có họ tên hay bị bỏ rơi đều lấy họ là Giang.” Cô y tá nói đến đây rồi mỉm cười lúng túng: “Đương nhiên cũng có một số đứa nhỏ quen với tên trước kia, chúng tôi không ép chúng đổi tên.”
Y tá dẫn Trần Ca đến căn phòng đầu tiên bên trái trên lầu ba, kế đó không gõ cửa mà đi thẳng vào trong.
“Viện trưởng, Trần Ca đến rồi.”
Một ông cụ hơn sáu mươi đang tưới hoa ở bên bệ cửa sổ, ông đeo kính lão, thoạt nhìn giống như một vị giáo sư đã về hưu.
“Cuối cùng đã đến, cậu ngồi tự nhiên đi.” Dáng vẻ như thấy cứu tinh của ông khiến Trần Ca càng thêm khó hiểu.
“Viện trưởng, ông có chuyện gì thì cứ nói thẳng, có phải Phạm Úc gây rắc rối trong viện mồ côi này không?” Anh cảm thấy mình như người bị mời họp phụ huynh thay cha mẹ của Phạm Úc, hơn nữa còn là loại bị gọi ở lại cuối cùng để nói chuyện riêng với giáo viên.
“Vậy tôi sẽ nói thẳng.” Ông viện trưởng đánh mắt với cô y tá, dường như ông sợ ảnh hưởng không tốt nên bảo cô đóng cửa lại trước: “Cậu là người giám hộ do người thân của Phạm Úc chỉ định nên chắc hẳn cậu hiểu về chuyện của cậu bé hơn chúng tôi. Đứa nhỏ này không hòa đồng, nên nói thế nào nhỉ? Cậu bé hoàn toàn không có khái niệm về gia đình, tập thể, hạnh phúc,... Chúng tôi nghĩ mọi cách để giúp đỡ nhưng hiệu quả rất kém.”
Trần Ca hiểu Phạm Úc hơn bất cứ ai nên cũng hiểu nỗi hoang mang về mặt này của viện mồ côi: “Làm phiền mọi người quá.”
Viện trưởng xua tay: “Chuyện này không sao cả, tôi đã gặp mấy đứa nhỏ có tính tình quái lạ hơn. Vấn đề chính hiện nay là chẳng những chúng tôi không thể uốn nắn cậu bé mà cậu bé còn làm mấy đứa nhỏ khác đang được chúng tôi dạy dỗ hư theo.”
“Làm chúng hư ư?” Trần Ca chợt hiểu ra lý do bác sĩ Trần tức giận khi thấy Tiểu Lưu.
“Tâm lý của những đứa nhỏ bị bỏ rơi hoặc có quá khứ thảm thương đều có vấn đề, dù ít dù nhiều, thế nên cần phải áp dụng tư vấn tâm lý mới được.” Ông viện trưởng cười khổ: “Phạm Úc cũng là một trong số đó, có điều cậu bé này luôn chống đối bác sĩ, không chỉ không phối hợp điều trị mà còn nói mấy câu kỳ quái với những đứa nhỏ khác. Bệnh tình của một số đứa nhỏ trở nặng cũng vì cậu bé ấy, cuối cùng chúng tôi đành đưa bọn chúng đi.”