Hơn 10 giờ tối, Trần Ca biết được vị trí cụ thể của nhà bác sĩ Cao từ trong miệng ông, lúc nhìn theo hướng đó, trong tầng lầu có một nhà bật đèn sáng trưng, giống như bật hết toàn bộ đèn trong nhà lên.
“Chắc là căn nhà kia.”
Cửa sổ đóng chặt, một cô gái đứng sau rèm cửa, vẻ mặt cô căng thẳng, thỉnh thoảng sẽ kéo rèm cửa ra nhìn xuống dưới tầng.
“Cao Nhữ Tuyết?”
Sau đó cô gái cũng nhìn thấy Trần Ca, thế nhưng cô không thể hiện ra vui vẻ hay bất ngờ gì, chỉ có khuôn mặt tràn ngập sự hoảng sợ, dường như trông thấy phải thứ gì đó rất kinh khủng.
“Xem ra là quỷ điện thoại ảnh hưởng đến cô ấy.”
Khi con người bỗng nhiên gặp phải khủng hoảng vượt quá sức chịu đựng sẽ ngất xỉu, đây chính là cơ chế tự bảo vệ mình của cơ thể.
Thế nhưng nỗi kinh hoàng mà quỷ điện thoại tạo nên khác với loại hoảng sợ bất ngờ này. Nó thông qua việc dụ dỗ sự sợ hãi của chính bản thân người bị hại, chậm rãi dằn vặt nạn nhân, khiến cho nạn nhân đứng bên bờ sụp đổ trong thời gian dài. Dưới loại tình trạng này, nạn nhân rất có thể sẽ bị bức điên hoặc làm ra một chuyện gì đấy cực kì mất lí trí.
“Tuyệt đối đừng có làm chuyện ngu xuẩn đấy!”
Trần Ca xông vào hành lang, ấn thang máy nhưng thang máy lại cứ dừng mãi ở tầng 13 không chịu xuống.
Anh không còn cách nào khác, chỉ đành leo cầu thang bộ.
Sau khi hoàn thành bao nhiêu nhiệm vụ do điện thoại đen yêu cầu, nếu so với tư duy logic và lòng can đảm thì Trần Ca cảm thấy mình tiến bộ rõ nhất thật ra là thể năng.
Trần Ca mở máy cát-sét mini, tay cầm búa của bác sĩ nát sọ, anh không sợ sẽ dọa đến mấy cư dân sống trong đây, toàn lực chạy như điên lên tầng, tốc độ của anh rất nhanh!
Đèn cảm ứng âm thanh từng tầng một sáng lên, Trần Ca chạy một mạch lên tầng mười ba.
Trên hành lang trống không, trong đó có một cánh cửa chống trộm vẫn chưa đóng bên ngoài, vô cùng nổi bật.
“Tìm được rồi!”
Trần Ca lao tới bên cánh cửa, lớn tiếng gọi tên Cao Nhữ Tuyết, nhưng bên trong không có ai đáp lại, chỉ có thể nghe thấy tiếng than nhẹ đau khổ của Cao Nhữ Tuyết, còn có âm thanh thứ gì đó rơi vỡ.
Cô gái lý trí tỉnh táo trong ấn tượng lúc này chẳng khác nào đang phát điên, Trần Ca không dám chậm trễ thời gian nữa, vung búa của bác sĩ nát sọ lên đập vào bên trong cánh cửa kia!
Rầm!
Anh dùng toàn lực vung đánh, giữa rãnh máu trên búa của bác sĩ nát sọ có tơ máu đang mơ hồ động đậy. Trần Ca cũng không biết đã đập bao nhiêu nhát, cuối cùng khóa cửa mới bị đập mở.
Tay cầm búa của bác sĩ nát sọ, Trần Ca xông vào trong phòng, anh vừa liếc mắt đã trông thấy nửa thân trên của Cao Nhữ Tuyết nghiêng ra bên ngoài cửa sổ.
Càng kinh khủng hơn là trên đầu Cao Nhữ Tuyết có một đứa bé gầy trơ xương, đứa bé kia ôm lấy đầu cô, dùng cơ thể che tai cô lại, một đôi tay che kín chặt mắt của cô.
“Hứa Âm!”
Mấy tầng lầu đều nghe được tiếng gọi của Trần Ca, trong chớp mắt toàn bộ đèn trong phòng đều tắt ngóm, không khí dường như đông lại, một bóng người đỏ như máu đánh về phía Cao Nhữ Tuyết!
Thấy Hứa Âm qua đây, nét mặt của đứa bé trên đầu Cao Nhữ Tuyết hoảng sợ, không hề do dự buông lỏng tay ra, biến mất không thấy bóng dáng.
Cao Nhữ Tuyết khôi phục lại nhận biết bình thường, còn chưa kịp tỉnh táo đã lại trông thấy một lệ quỷ áo đỏ toàn thân đầy vết thương, máu tươi nhỏ tí tách nhào về phía mình.
Cô muốn hét thật to nhưng cổ họng không phát ra được bất kì âm thanh nào, hai tay vô lực, cô mặc cho thân thể mình ngã ra đằng sau.
“Nắm chặt tôi!”
Âm thanh quen thuộc lại lần nữa xuất hiện, con ngươi Cao Nhữ Tuyết rã rời chậm rãi tập trung lại. Ác quỷ trong phòng đã không thấy đâu, chỉ có Trần Ca sống chết nắm chặt cánh tay cô.
Ánh đèn đã tắt, Cao Nhữ Tuyết nhìn người đàn ông đứng trong bóng tối, dần dần khôi phục suy nghĩ.
Một chân đạp lên bệ cửa sổ, Trần Ca dùng toàn lực kéo Cao Nhữ Tuyết lên.
Thấy Cao Nhữ Tuyết vẫn chưa hoàn hồn, trái tim của chính Trần Ca cũng đang đập loạn thình thịch: “May là cửa chống trộm bên ngoài đang mở, nếu như cánh cửa kia cũng bị khóa lại, tôi cũng hết cách đi vào trong thời gian ngắn.”
Trần Ca ngồi phịch xuống đất, anh vẫn còn hơi lo lắng cho Cao Nhữ Tuyết, bèn kéo cô ngồi lên sofa: “Không sao rồi, cô nghỉ ngơi cho tốt, tôi đi gọi điện cho bác sĩ Cao.”
Mười mấy phút sau, đèn trong nhà lại lần nữa sáng lên, trong hành lang vang lên tiếng bước chân.
Trần Ca ngẩng đầu lên nhìn mới phát hiện là bác sĩ Cao chạy tới, dáng vẻ của ông khác hoàn toàn lúc bình thường, không còn tự tin và phong độ của người đàn ông trưởng thành mà lại thở hổn hển, trong mắt tràn đầy lo lắng.
“Tiểu Tuyết.” Bác sĩ Cao ghé vào bên cạnh sofa, nắm lấy tay Cao Nhữ Tuyết, Cao Nhữ Tuyết vẫn luôn lạnh lùng, giờ này rốt cuộc lộ ra một mặt yếu ớt của mình.
Trần Ca lặng lẽ bỏ búa của bác sĩ nát sọ vào ba lô, nhặt chiếc điện thoại bị ném hỏng của Cao Nhữ Tuyết lên, một mình đi ra bên ngoài cửa.
Chuyện tối nay vẫn chưa kết thúc, anh bắt buộc phải có được con quỷ điện thoại kia!
“Lệ quỷ từ áo đỏ trở xuống không thể lộ ra ngoài trong thời gian dài, nhất định phải bám lên vật gì mới được, con quỷ điện thoại kia trốn không xa.”
Trần Ca không hề mù quáng đuổi theo, mạch suy nghĩ của anh vẫn rất rõ ràng.
“Lúc mình mới vào tòa nhà, chuẩn bị đi thang máy, thang máy dừng ở tầng mười ba mãi không xuống, khi đó quỷ điện thoại đang nằm trên đầu Cao Nhữ Tuyết, che mờ cảm giác của cô ấy. Vì thế có thể kết luận ra thứ không cho thang máy xuống là một người hoặc con quỷ khác.”
Phía sau quỷ điện thoại rõ ràng có người khống chế, mà kẻ khống chế kia rất có thể là người chặn cửa thang máy không cho nó xuống.
“Nếu như chỉ là để dẫn Cao Nhữ Tuyết đi, vậy hắn ta không cần phải vẽ vời thêm chuyện, bởi vì hắn ta không có lí do gì để giết Cao Nhữ Tuyết. Kế hoạch thất bại, thoát ra bỏ đi mới là sự lựa chọn tốt nhất, lúc này động thủ giết người sẽ chỉ khiến bản thân bị lộ càng nhiều.”
“Tại sao đột nhiên hắn ta lại thay đổi chủ ý, muốn giết chết Cao Nhữ Tuyết?”
Trong đầu Trần Ca nghĩ ra rất nhiều đáp án, có khả năng lớn nhất chính là: Trong lúc vô ý, Cao Nhữ Tuyết đã trông thấy hung thủ.
Bởi vì Cao Nhữ Tuyết từng thấy hung thủ, để mình không bị lộ cho nên hung thủ mới tạm thời thay đổi chủ ý, muốn diệt khẩu.
“Khống chế quỷ điện thoại, dẫn mình ra khỏi khu vui chơi Thế Kỷ Mới, lại dẫn Cao Nhữ Tuyết đến một nơi khác, kẻ chủ mưu sau màn của toàn bộ chuyện này hẳn chính là Hiệp hội kể chuyện lạ.” Trần Ca dựa lên vách tường, hai mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, tất cả manh mối trong đầu xâu chuỗi lại với nhau: “Sau tối nay, chắc Hiệp hội kể chuyện lạ chỉ còn thừa lại một người.”
Trần Ca quay về trong phòng, bảo bác sĩ Cao đi ra chỗ khu chung cư xem thử camera giám sát của tầng mười ba, anh thì ngồi xổm bên ghế sofa, mãi đến khi bác sĩ Cao rời đi mới mở miệng: “Trên đường cô về nhà có gặp người nào kì lạ không?”
“Người kì lạ?” Cao Nhữ Tuyết nghĩ một lát: “Người tài xế đưa tôi về có vấn đề rất lớn, anh ta cứ nói với tôi chuyện liên quan đến án móc mắt.”
“Trừ anh ta ra thì còn ai khác không?” Cao Nhữ Tuyết bị ảnh hưởng của quỷ điện thoại, bất kể thấy cái gì cũng sẽ liên tưởng tới phương diện kinh khủng nhất.
Cao Nhữ Tuyết suy tư trong chốc lát, bỗng nhiên mở miệng: “Lúc tôi ở trong hành lang chuẩn bị đi thang máy, vừa khéo có một người mặc áo mưa cỡ lớn nhất từ trong đó đi ra, tôi với người đó đi qua nhau.”
“Áo mưa?” Trần Ca lập tức lên tinh thần: “Cô có nhìn thấy mặt người đó không?”
“Không, toàn thân đều giấu dưới áo mưa.” Cao Nhữ Tuyết muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn nói ra: “Sau khi người đó đi từ trong thang máy ra, không biết vì sao tôi lại rất sợ đi thang máy, lo rằng sau khi đi vào sẽ có cái gì đó đột nhiên xông ra. Vì vậy tôi bèn đi thang bộ, khi tôi đến tầng sáu, cửa thoát hiểm tầng một bị mở ra, có người đuổi theo.”