Cửa từ đường mở ra lần nữa, cây kéo người phụ nữ cầm trong tay đang nhỏ máu tươi tí tách, trông rất hợp với áo khoác đỏ thẫm của cô ta.
Người đưa giỏ vào từ đường đầu tiên vừa thấy cảnh tượng này thì khuỵu xuống đất, cố kiềm chế chính mình hết sức nhưng cuối cùng vẫn khóc thành tiếng.
Không một ai ở xung quanh đỡ cô ta, thậm chí không ai dám ngẩng đầu lên xem.
Người phụ nữ áo đỏ rời khỏi từ đường và đến bên cạnh quan tài nói khẽ gì đó như đang trao đổi với thứ trong quan tài.
Sau một lát, cô ta lại nói vài câu với người dân.
Người phải đưa giỏ thứ hai liên tục lắc đầu, hình như là vì không chấp nhận đưa con mình ra.
Người phụ nữ kia giơ ba ngón tay, trước khi cô ta khép các ngón lại thì người ở bên cạnh đã giật lấy giỏ trúc của người thứ hai và đặt trước mặt cô ta.
Cô ta xách giỏ trúc lên bằng bàn tay cầm kéo, tiếng trẻ khóc lại lớn hơn vì bị kích thích bởi mùi máu tươi, nhưng không ai dám ngăn cản chuyện này.
Người phụ nữ áo đỏ lại vào từ đường, cánh cửa đóng lại làm người ta không biết bên trong đó xảy ra chuyện gì.
Lễ cúng tế vẫn tiếp tục. Theo tiếng khóc chói tai của trẻ nhỏ, thôn Hoạt Quan cũng dần trở nên kinh khủng hơn, từng đôi mắt xa lạ chậm rãi mở ra trong bóng tối.
Trần Ca và lão Ngụy đang trốn trong nhà cũng gặp phải phiền toái, mặt đất của căn nhà cũ vốn an toàn chợt mềm ra như thể có thứ gì đó muốn bò ra ngoài từ đó.
Mảnh vải treo trên mái hiên phất phơ theo gió, dường như nó đang bọc quanh một gương mặt người vặn vẹo.
Những bóng ma không ngừng hiện lên quanh cửa sổ, thỉnh thoảng có thể nghe thấy tiếng động kỳ quái trong phòng như có người đang trốn dưới giường và đập lên mặt ván.
Ma quỷ đang thức tỉnh, sự kinh khủng bao trùm cả thôn và chậm rãi nắm chặt trái tim của mọi người.
Cửa từ đường cũ nát được mở ra bởi người phụ nữ vừa nãy, tiếng khóc của trẻ con cũng đã biến mất. Cây kéo của cô ta lại nhỏ máu, người ta vẫn có thể nhìn thấy vệt máu trên người cô ta dù cho áo khoác của cô ta là màu đỏ.
“Người thứ hai rồi.” Trần Ca nhìn chằm chằm A Khánh, cơ thể của người đàn ông có đôi tay dị dạng ấy vẫn luôn run rẩy.
Người phụ nữ cầm kéo đứng cạnh quan tài đỏ thì thầm, tiếng cười rõ to của một người phụ nữ khác phát ra từ trong quan tài ấy khiến người ta sợ hãi, tựa như một đoạn nguyền rủa không thể phá giải.
Dường như người phụ nữ kia đã hiểu ý của kẻ trong quan tài đỏ nên giơ kéo về phía trước và nhìn về phía người cầm giỏ trúc thứ ba.
Người dân ấy tự đặt giỏ trúc trước mặt cô ta với thái độ hoàn toàn chết lặng, hờ hững và không có chút hy vọng nào.
Sau khi cô ta cầm giỏ trúc thứ ba bước vào từ đường, bàn thờ trong ấy lắc lư một chút, những tấm bài vị ngã nghiêng trên đất như thể không muốn tiếp tục chứng kiến cảnh tượng này.
Cánh cửa đóng lại, tiếng khóc chợt cao lên rồi im bặt.
Máu tươi chảy ra từ cửa, tiếng động kỳ quái vang lên trong các ngõ ngách của thôn, dường như vùng đất này đang rơi lệ.
Căn nhà mà nhóm Trần Ca ở cũng xuất hiện thay đổi mới, quan tài trong phòng ngủ phát ra tiếng đùng đùng, bức tranh trên vách tường mở mắt và lộ ra vẻ mặt dữ tợn.
Hình như nữ quỷ muốn dằn vặt người trong thôn này đời đời kiếp kiếp, chết cũng không được yên.
Người phụ nữ áo đỏ bước ra khỏi từ đường lần ba, ống quần của cô ta đang nhỏ máu. Giờ phút này Trần Ca đã hiểu lý do cô ta phải mặc một bộ áo khoác màu đỏ như thế.
Cô ta bước đi tạo ra từng vết chân máu đến chỗ quan tài, lên tiếng hỏi gì đó nhưng thứ bên trong quan tài chỉ cười.
A Khánh nghe tiếng cười đó, cuối cùng đôi chân run rẩy không kiên trì nổi nữa nên quỳ rạp trên đất, đôi tay dài ngắn không đều của anh ta cầm chặt lấy giỏ trúc.
Người phụ nữ đó giơ ba ngón tay với anh ta, những người dân đeo mặt nạ ở xung quanh cùng ra tay tách A Khánh và giỏ trúc ra.
Trước khi mấy ngón tay khép lại hết, giỏ trúc trong tay A Khánh được đưa vào tay của cô ta.
Cửa từ đường đóng lại, không ai biết cô ta làm gì với đứa trẻ trong giỏ trúc, chỉ biết tất cả vong hồn trong thôn đều đang khóc.
Sự tha thứ mà người trong thôn cầu nguyện không xuất hiện, mãi đến khi người phụ nữ ấy xách hết những đứa trẻ vào từ đường thì tiếng cười trong quan tài mới dần ngừng lại.
Lúc này áo của người phụ nữ ấy đã ướt đẫm. Cô ta cất cây kéo đầy máu đi, bảo người dân mở chiếc quan tài đỏ đang dựng thẳng bên cạnh từ đường ra.
Bên trong quan tài không có xác chết mà chỉ có một bộ trang sức, chắc nó là vật phẩm mà nữ quỷ từng mang theo hồi còn sống trong khi bị người trong thôn quan tài lừa về.
Người phụ nữ áo đỏ đeo từng món trang sức lên người, hơi thở trên người cô ta cũng trở nên âm u và lạnh lẽo hơn mỗi khi đeo xong một thứ, da cũng ngày một tái nhợt hơn.
Sau khi tất cả đồ trang sức đều được đeo xong, cô ta bước vào đám đông, người trong thôn đều lùi sang hai bên chừa lại một cặp trai gái nhỏ tuổi ở giữa phần đất trống.
Cậu bé trông gầy yếu nhưng lại không hề sợ hãi dù ở trong hoàn cảnh kinh khủng thế này, cô bé thì khác hẳn, cơ thể cô bé run rẩy như một con mèo con vừa được sinh ra không lâu, trông rất đáng thương.
Hai đứa bé đó chính là Phạm Úc và Giang Linh.
“Chào mừng về nhà, không ai ở đây có thể làm tổn thương con.” Người phụ nữ kia sờ đầu Giang Linh và nắm tay cô bé đi ra ngoài, những người khác cũng cầm đèn lồng giấy trắng đi theo sau.
Đám đông nhanh chóng rời khỏi giữa thôn, Phạm Úc và Giang Linh đều bị bọn họ dẫn đi.
“Nghe giọng thì cô ta sẽ không làm tổn thương Giang Linh, Phạm Úc dẫn cô bé đến nên không lý gì bọn họ lại ra tay với thằng bé.” Trần Ca có Âm Đồng nên có thể thấy rõ vết thương khắp người Phạm Úc, quần áo bị cành cây cắt phải, cánh tay bị trầy da, mặt mũi cũng sưng lên vì bị muỗi cắn. Đứa bé đó đã chịu không ít đau đớn vì dẫn Giang Linh đến đây.
“Cô ta nói không ai ở đây có thể tổn thương Giang Linh, xem ra hai đứa bé trốn đến đây vì tị nạn thật.” Trần Ca nghĩ ngợi: “Trong toàn Cửu Giang, e rằng chỉ mỗi Hiệp hội kể chuyện lạ mới có khả năng khiến chị của Giang Linh thấy áp lực và phải chạy trốn.”
Sự thay đổi trong thôn vẫn còn tiếp tục, Trần Ca không dám trì hoãn nữa nên gọi ông cụ Bạch và lão Ngụy cùng vào từ đường.
Khi cánh cửa từ đường được mở ra thì mùi máu tươi lập tức xộc lên, hoàn cảnh trong đền cũng khiến người ta nhíu mày.
“Đừng nói mấy đứa trẻ đều bị cô ta...”
Trần Ca bước vào giữa từ đường, trên bàn thờ phủ đầy bụi vì lâu rồi không được ai quét dọn.
Những bài vị đáng ra nên được thờ cúng lại rơi đầy đất, có bài vị còn bị nứt nhưng lại không được ai sửa lại.
“Trần Ca, hình như máu này không phải là của mấy đứa trẻ.” Lão Ngụy sờ vết máu trên đất: “Người phụ nữ đó cầm một cây kéo vào từ đường, cứ giả thuyết đó là hung khí cô ta sử dụng, nhưng nếu dùng kéo đâm vào cơ thể thì máu sẽ phun ra nên không thể nào vết máu lại chảy có quy tắc như vậy được.”
“Ý chú là có lẽ mấy đứa trẻ không bị tổn thương ư?” Trần Ca lục soát từ đường dọc theo vết máu, cuối cùng dừng lại ở một góc chất đống những đồ lặt vặt.
Anh dọn chúng đi và phát hiện một đường hầm ở bên dưới.
“Hai người ở bên ngoài, cháu vào xem thử.” Trần Ca đè công tắc của máy cát-sét mini rồi mới chui vào đường hầm ấy.
Con đường này chỉ dài hai, ba mét và có một tấm ván gỗ khép hờ ở phía cuối.
Trần Ca giơ tay đẩy tấm ván ra, phát hiện mình đã đến chỗ căn nhà hai tầng ở bên cạnh từ đường.
“Chẳng phải đây là chỗ ở của người phụ nữ họ Chu à?”