[Người May Mắn Được Áo Đỏ Quan Tâm! Chúc mừng bạn đã lấy được Quỷ Nhà Xí! Số nhân viên nhà ma tăng thêm một người!]
[Quỷ Nhà Xí (Đổng Văn Đào): Không có ai biết quá khứ của anh ta, cũng không ai biết tại sao anh ta trở thành như bây giờ, tôi chỉ có thể nói với bạn rằng anh ta có rất nhiều tiềm năng trong người, và hãy xem liệu bạn có thể kích thích nó ra không.]
“Mình mới chỉ dùng có mười áo đỏ mà anh ta đã đồng ý dứt khoát như vậy rồi.”
Trần Ca yên lặng đánh giá Quỷ Nhà Xí đang đứng trong đám áo đỏ, anh không ngờ rằng điện thoại màu đen lại đánh giá anh ta cao như vậy.
Lệ quỷ này có vẻ ngoài rất bình thường, mặc một bộ Âu phục kiểu cũ rách nát, đầu tóc bù xù, bộ dạng đúng là một xã súc tiêu chuẩn (Xã súc: “Súc vật của công ty”, dùng để chế giễu những người vì lợi ích của công ty mà gạt bỏ tôn nghiêm của bản thân).
“Nếu đã có tiềm năng, vậy thì phải cố gắng kích thích một chút, nói không chừng ông chú này còn có thể vượt mọi chông gai, đạp gió rẽ sóng.”
Trần Ca đưa Quỷ Nhà Xí hai chân đã nhũn ra và những áo đỏ khác vào trong truyện tranh, rồi bước ra khỏi nhà vệ sinh: “Đây vốn là một nơi bị đồn là có ma ám, bây giờ lệ quỷ đã bị mình bắt đi, nếu cứ để không không sử dụng thì thật là lãng phí.”
Anh gỡ tờ giấy màu vàng trên cửa ra, cầm một cây bút bi quấn đầy băng keo, lật mặt sau tờ giấy viết mấy câu: “Ác quỷ đã rời đi, mọi người có thể yên tâm sử dụng nhà vệ sinh này rồi.”
Sau đó tiện tay dán tờ giấy vàng lại vào cửa, Trần Ca kéo búa của bác sĩ nát sọ đi ra khỏi khu chung cư.
“Mình nên đi đón ai tiếp theo đây?”
Nhìn vào bản đồ trên điện thoại di động, Trần Ca đi đến tuyến tàu điện ngầm số 3 ở Hàm Giang: “Điện thoại màu đen nói lệ quỷ này lẩn trốn ở tuyến số 4 Hàm Giang, nhưng hiện tại Hàm Giang chỉ có ba tuyến tàu điện ngầm, còn tuyến số 4 vẫn đang được xây dựng.”
Lúc này, ga tàu điện ngầm sắp đóng cửa, Trần Ca dừng lại ở chỗ gần với tuyến số 3, bắt bừa một người để hỏi thăm thông tin về tuyến số 4.
Các nhân viên cho biết, phải rất lâu nữa tuyến số 4 mới được đưa vào sử dụng, nguyên nhân cụ thể thì không được đề cập, chỉ là biểu hiện của họ rất kỳ lạ.
Sau nhiều lần dò hỏi, lúc này nhân viên mới cho biết, bình thường vào ban đêm, camera ở ga tàu điện ngầm Hàm Giang hay quay được một người lạ mặt.
Người đó sẽ xuất hiện trên các tuyến tàu điện ngầm khác nhau, luôn luôn ngồi một mình ở một chỗ nhất định, mà nhưng những người bên cạnh anh ta dường như không hề nhận thấy sự hiện diện của anh ta.
Bắt đầu từ khi truyến số 4 được khởi công, camera giám sát không thể quay được anh ta nữa, nhưng các công nhân lại thường thấy một bóng ma lắc lư ở chỗ sâu trong đường hầm, các nhân viên nghi ngờ rằng bóng ma trong tàu điện ngầm đã chạy đến tuyến số 4 đang được xây dựng.
Sau khi tìm hiểu đại khái, Trần Ca lặng lẽ tiến vào công trường xây dựng tuyến số 4. Để tránh không bị mọi người phát hiện, anh không thể làm gì khác hơn là thả trước vài áo đỏ ra, bảo bọn họ thu hết hơi thở lại, đi vào trong đường hầm tìm kiếm.
Vốn dĩ Trần Ca đã chuẩn bị sẵn tinh thần để tìm kiếm rất lâu, nhưng kết quả là anh còn chưa đi được bao xa thì đã mơ hồ nhìn thấy một thanh niên không mặc quần áo đứng cách đó khoảng trăm mét, người đó đang dùng hết sức lao về phía sâu trong đường hầm.
“Hơn mười một giờ tối rồi mà còn khỏa thân chạy trong công trường xây dựng tàu điện ngầm?”
Trần Ca muốn không chú ý đến cậu ta cũng khó, anh lập tức bảo mấy áo đỏ khống chế người thanh niên.
Nhưng điều kỳ lạ là, người thanh niên dường như đã sớm biết trước rằng Trần Ca sẽ đến, cậu ta nhìn vào khuôn mặt của Trần Ca, ánh mắt đầy sợ hãi.
“Chúng ta đã gặp nhau chưa?” Trần Ca cảm thấy có gì đó không ổn, bọn họ chưa từng gặp mặt, tại sao đối phương lại nhìn mình với ánh mắt như vậy?
“Người cậu sợ không phải là áo đỏ, mà là tôi? Tại sao chứ? Cậu biết tôi sao? Không đúng, nếu như cậu biết tôi, vậy thì cậu càng phải biết tôi là người như thế nào chứ.”
Từng tơ máu xuất hiện bao quanh cậu thanh niên sau đó hóa thành một bộ quần áo đơn giản, sắc mặt tái nhợt, cơ thể gần như trong suốt, trông như sắp biến mất đến nơi.
“Người anh em, muốn nói gì thì nói đi, giữa chúng ta có hiểu lầm gì không?” Trần Ca vừa đi tới chỗ chàng trai thì cậu ta đã ngồi bệt xuống mặt đất, dùng hết sức lực mà lui về phía sau cho đến khi bị áo đỏ chặn lại.
Thấy không còn đường lui, cậu ta bò dậy như thể đã chấp nhận số phận của mình, mở miệng nói với Trần Ca: “Tôi đồng ý trở thành nhân viên cho nhà ma của anh.”
Ngay khi người thanh niên thốt ra những lời này, Trần Ca ngây ngẩn cả người: “Tôi còn chưa nói, sao cậu đã vội đồng ý vậy? Chẳng lẽ cậu biết đọc suy nghĩ sao?”
Mặt cậu ta vẫn trắng bệch như trước, cậu thanh niên lắc đầu đầy bất lực: “Cách đây mười giây chúng ta đã gặp nhau một lần rồi.”
“Mười giây trước?”
“Tên tôi là Thời Quá, năng lực của tôi là trở lại mười giây trước, năng lực này có hạn chế rất lớn, nó chỉ có thể sử dụng mỗi tháng một lần, nhưng nếu sử dụng tốt thì sẽ có tác dụng rất lớn.” Cậu thanh niên nhỏ giọng nói.
“Khả năng về thời gian?” Không chỉ Trần Ca mà cả những áo đỏ xung quanh đều cảm thấy kinh ngạc.
Mặc dù năng lực của Thời Quá chỉ có thể được sử dụng mỗi tháng một lần, nhưng nếu được sử dụng đúng cách, tình hình có thể đảo ngược hoàn toàn!
“Vật đổi sao dời, chỉ có tôi mới có thể quay lại mười giây trước, cũng không có ích như mấy người nghĩ đâu.” Thời Quá cười khổ: “Vừa rồi tôi có dùng năng lực này, nhưng đáng tiếc cho dù có cho tôi mười giây, tôi cũng không thể thoát khỏi lòng bàn tay anh, mà tại sao anh lại biết đến sự tồn tại của tôi? Lại còn mang theo mười áo đỏ đến đây nữa chứ?”
“Tôi đang chiến đấu với Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa ở Tân Hải, bọn họ đã lấy được thông tin của cậu, muốn bắt cậu về làm nô lệ và cải tạo cậu, vì vậy tôi muốn ra tay trước bọn họ.” Trần Ca rất nghiêm túc đưa tay ra trước mặt Thời Quá: “Chào mừng gia nhập nhà ma của tôi, nếu cậu có nguyện vọng gì thì hoàn toàn có thể nói cho tôi biết.”
Thời Quá do dự một lúc, cuối cùng cũng nắm lấy tay Trần Ca.
“Mà này, tại sao cậu lại sợ tôi như vậy? Mười giây trước, tôi đã làm gì cậu sao?”
“Tôi không thể nói, nếu nói sẽ phải chịu một sự phản phệ rất đáng sợ.” Thời Quá đã đồng ý gia nhập nhà ma, nhưng điện thoại màu đen lại không nhắn cho anh bất cứ cái tin nào, điều đó cho thấy cậu ta không hoàn toàn tin tưởng vào Trần Ca, trong lòng cậu ta hẳn là còn có những tính toán khác.
Trần Ca đưa Thời Quá vào trong truyện tranh, anh đặt cậu ta vào cùng chỗ với lão Bạch và lão Chu.
“Những lệ quỷ mà mình quay được ở trong điện thoại màu đen quả thực có phẩm chất cực cao, năng lực đặc biệt như vậy thực sự quá hiếm.” Trần Ca rất coi trọng Thời Quá, nhưng đáng tiếc là Thời Quá không để lộ một chút thông tin gì của bản thân cậu ta, vì vậy Trần Ca cũng không thể bốc thuốc đúng bệnh, tháo gỡ trái tim cho Thời Quá.
“Từ từ rồi tính tiếp, mình vẫn còn nhiều thời gian.”
Cất cuốn truyện tranh và điện thoại màu đen đi, Trần Ca lại tiếp tục đến một chung cư cao tầng ở khu mới.
Bây giờ đã là nửa đêm, trong chung cư vốn cũng không có nhiều dân cư, nếu nhìn thoáng qua, chỉ có một số hộ gia đình vẫn còn đang sáng đèn.
“Điện thoại màu đen chỉ nói Kẹp Tóc Hình Con Bướm ở trong chung cư này nhưng lại không cho mình biết địa chỉ cụ thể, trong chung cư này ít nhất cũng phải có tầm trăm hộ gia đình, chẳng lẽ phải đi từng nhà tìm?”
Trần Ca đứng ở phía trước chung cư, ngửa đầu nhìn lên tòa nhà cao tầng: “Phải tìm đến bao giờ đây?”
Lấy truyện tranh ra, Trần Ca có chút do dự, tùy tiện thả ma vào nhà người khác là điều không tốt.
Anh là người rất nguyên tắc, nếu người khác không trêu chọc anh thì anh cũng sẽ không ảnh hưởng đến người khác.
“Tốt nhất là mình nên tự tìm vậy.” Trần Ca cầm cuốn truyện tranh, ngay khi anh định quay đi thì đột nhiên nhìn thấy một người phụ nữ với mái tóc dài đang đứng trên đỉnh tòa nhà.
Đồng tử thu nhỏ lại, Trần Ca sử dụng Âm Đồng, anh có thể nhìn thấy rõ người phụ nữ đang cầm thứ gì đó trên tay và bước lên mép của tòa nhà.
Dường như cảm nhận được ánh mắt của Trần Ca, người phụ nữ vốn đang đang ngẩn người từ từ vặn vẹo cái đầu, mái tóc đen xõa ra, lộ ra khuôn mặt tái nhợt và méo mó.
Hình bóng của thân ảnh được phản chiếu trong đôi mắt đỏ rực của cô ta, đôi môi nhuốm máu từ từ mở ra, dường như cô ta vừa nói gì đó với Trần Ca.
Càng nói, cảm xúc của cô ta càng mất kiểm soát, mặt của cô ta trở nên dữ tợn, mạch máu đen nổi lên.
Cô ta đã trở nên giống như một con quái vật, cuối cùng hình như cô ta đã đưa ra quyết định nào đó, giơ tay lên và đeo chiếc Kẹp Tóc Hình Con Bướm lên đỉnh đầu.
Đôi mắt hung ác của cô ta nhìn chằm chằm vào Trần Ca, cô ta giang rộng đôi tay giống như một con bướm đen đang chuẩn bị lao vào lửa, nhảy từ tầng cao nhất xuống, nở nụ cười ác độc rồi đưa hai tay về phía Trần Ca!
Gió đêm đánh bay áo khoác, từng vết thương xuất hiện, cơ thể cô ta nhuốm đầy máu, tất cả đau đớn đều biến thành thù hận.
“Món quà đầu tiên anh tặng cho em, em vẫn luôn đeo trên đầu, em coi tất cả những gì anh tặng cho em như bảo bối, vậy mà anh...” Sự oán hận xuyên qua mắt cô ta, người phụ nữ nửa áo đỏ mới nói được một nửa, bỗng nhiên nhìn thấy bên cạnh cậu thanh niên ở dưới đất xuất hiện một đứa trẻ hùng hùng hổ hổ.
Ngay sau đó, một người đàn ông trung niên tay đút túi quần lại xuất hiện bên cạnh đứa trẻ, sau đó tiếng dòng điện xào xạc lại vang lên bên tai của người đang rơi với tốc độ cao như cô ta.
Lần lượt từng áo đỏ một xuất hiện bên cạnh người thanh niên, sự oán hận và tơ máu toát ra từ họ dường như muốn chôn sống cả chung cư này.
Hơi thở khủng khiếp khiến người phụ nữ run rẩy, nhưng vấn đề là cô ta đã rơi được một nửa, không thể kiểm soát được cơ thể nữa, cho nên chỉ có thể mở to mắt nhìn mình rơi xuống.
“Có ai đỡ được cô ta không?”
Vô số tơ máu quấn quanh người phụ nữ, cô ta vẫn giữ nguyên tư thế cắm đầu xuống và rơi xuống trước mặt Trần Ca một mét với khuôn mặt gớm ghiếc và méo mó.
Gần mười áo đỏ vây quanh cô ta, cô ta đã quên mất mình muốn nói gì, bây giờ cô ta chỉ cảm thấy không biết làm sao.
“Khi gặp khó khăn trong cuộc sống, nhất đinh phải giãi bày thật nhiều vào, còn nếu như không ai chịu lắng nghe, vậy thì cô có thể đến tìm tôi.” Trần Ca bảo những áo đỏ khác rút lại tơ máu, anh đi đến nâng người phụ nữ dậy: “Cái tên cặn bã đã phản bội cô tên là gì? Tôi có thể đưa cô đi tìm anh ta.”
Đầu tiên là bị dọa sợ muốn chết, sau đó lại đột nhiên cảm thấy có chút cảm động, môi người phụ nữ run lên vài cái: “Anh ta bỏ trốn khỏi thành phố này và đến Tân Hải kết hôn.”
“Tân Hải sao? Không thành vấn đề, mấy ngày nữa tôi sẽ đích thân dẫn cô đi tìm anh ta, cô có đồng ý đi theo tôi không?" Ánh mắt Trần Ca trong veo, không có chút tạp chất nào.
Người phụ nữ gật đầu, thành thật mà nói, bây giờ cô ta vẫn cảm thấy hơi chóng mặt.
Tất cả những chuyện xảy ra đêm nay, cho dù là quỷ thì cũng cảm thấy quá đột ngột.
“Vậy thì từ nay chúng ta sẽ là một gia đình, và tôi sẽ giúp cô thực hiện ước nguyện của mình.” Trần Ca đưa người phụ nữ vào trong truyện tranh, rồi dẫn nhân viên đến địa điểm tiếp theo.
“Thật không ngờ, lệ quỷ ký thác trên Kẹp Tóc Hình Con Bướm hóa ra lại là một nửa áo đỏ, cô ta có oán niệm rất mạnh, sau khi bồi dưỡng một chút, có lẽ có thể trở thành áo đỏ.”
Sau khi nhìn lướt qua bản đồ điện thoại di động, Trần Ca bước ra khỏi chung cư: “Lệ quỷ áo đỏ duy nhất mà mình quay được cũng trong khu mới này, nếu đã tới đây rồi thì tiện đi thăm cô ta một chút vậy.”
Lệ quỷ áo đỏ Tiết Dung ở trong một Thẩm mỹ viện ở khu mới, điện thoại màu đen đánh giá cô ta là cực kỳ nguy hiểm.
Khi mới ở Hàm Giang đang được xây dựng rất tốt, chỗ này tương đối gần Tân Hải, là đầu mối giao thông quan trọng, và có nhiều người từ nơi khác đến.
Trần Ca không hề tìm thấy vị trí của Thẩm mỹ viện theo như hướng dẫn của điện thoại di động, sau khi tìm kiếm trên mạng một lúc lâu, anh đã tìm thấy một vài thông tin liên quan đến Thẩm mỹ viện đó.
Thẩm mỹ viện này mấy năm trước rất nổi tiếng, làm đẹp và chăm sóc cơ thể cao cấp, chỉ nổi tiếng trong giới thượng lưu, sau này không biết đã xảy ra chuyện gì mà đột nhiên bị cảnh sát đến phong tỏa.
Trên mạng thì cái gì cũng có, và lý do đáng tin cậy nhất là có thể Thẩm mỹ viện này liên quan đến một vụ án giết người.
Thông tin về người chết không được tiết lộ, cũng không biết có bắt được hung thủ hay không, gia đình người chết hình như cũng không truy cứu trách nhiệm, toàn bộ vụ án giống như một hòn đá ném xuống hồ sâu, chỉ tạo nên vài vòng sóng nhỏ, sau đó thì không ai chú ý đến nữa.
Theo những manh mối lẻ tẻ trên mạng, Trần Ca đã đi qua các tòa nhà cao tầng và đến phía bên kia của thành phố.
Khu mới sáng sủa xinh đẹp ban ngày, vào ban đêm có vẻ vắng vẻ, cao ốc hai bên đường cũng từ từ thấp đi, không khí cũng dần dần trong lành hơn.
Ở cuối con đường bê tông, Trần Ca nhìn thấy một khu vườn bỏ hoang.
Nhiều loại hoa khác nhau bám trên hàng rào sắt gỉ sét, bây giờ rõ ràng đã qua mùa hoa nở nhưng những bông hoa trên hàng rào sắt vẫn nở đỏ như máu.
Nơi đây mấy năm nay không có ai chăm sóc, cỏ dại mọc um tùm, cây cối cũng bởi vì không được cắt tỉa mà phát triển cong cong vẹo vẹo.
Nhảy qua hàng rào, Trần Ca nhìn thấy một con đường mòn giữa đám cỏ dại.
Đi trên con đường mòn đó, anh có thể mơ hồ cảm nhận được vẻ đẹp của khu vườn này.
“Hàm Giang cũng có một khu vườn kết hợp giữa Trung và Tây như này sao? Một nơi tốt như vậy, nếu chỉ vì bị chuyện ma quái mà bị bỏ hoang thì thật đáng tiếc.” Trần Ca đi đến cuối đường, trước mặt anh xuất hiện một biệt thự.
Phong cách kiến trúc của ngôi nhà nghiêng về phương Tây, nhưng phía trên cửa lại viết ba chữ Thẩm mỹ viện rồng bay phượng múa theo kiểu Trung Hoa.
“Tốt hơn là nên cẩn thận khi đối phó với áo đỏ.”
Cho dù bây giờ Trần Ca có rất nhiều người giúp đỡ, nhưng nếu anh bất cẩn thì đối phương vẫn có cơ hội chạy thoát.
Lật cuốn truyện tranh, trước khi gọi các nhân viên ra, Trần Ca đã sớm dặn bọn họ thu hơi thở lại.
Từng áo đỏ một xuất hiện, biệt thự bỏ hoang cũng không có gì bất thường, mãi cho đến khi đôi giày cao gót màu đỏ xuất hiện.
Thực ra, ngay từ đầu Trần Ca cũng không định để giày cao gót màu đỏ đi ra, anh muốn để giày cao gót màu đỏ hấp thụ ký ức của Minh Thai càng sớm càng tốt, nếu như giày cao gót màu đỏ có thể trở thành hung thần trước khi anh đi đến bệnh viện thì áp lực của anh sẽ nhỏ đi nhiều.
Nhưng điều khiến Trần Ca không ngờ chính là đôi giày cao gót màu đỏ dường như đã cảm nhận được điều gì đó và chủ động hiện thân.
Điều khiến anh càng ngạc nhiên hơn nữa là ngay khi đôi giày cao gót màu đỏ xuất hiện, toàn bộ ngôi biệt thự bỏ hoang, bao gồm cả khu vườn khổng lồ, bắt đầu xuất hiện sương máu.
Những giọt máu đỏ tươi đọng lại trên lá như những giọt sương, trông rất kỳ lạ.
Đôi giày cao gót màu đỏ đi đến trước toàn bộ áo đỏ, chỉ có Tiểu Bố mới có thể chống chọi được với hơi thở trên người cô, đây chỉ là hơi thở toát ra trong lúc vô thức của cô ta mà thôi.
“Liệu có dọa người ta chạy mất không?” Rất nhanh Trần Ca đã phát hiện ra lo lắng của mình là không cần thiết, cánh cửa của Thẩm mỹ viện được mở ra từ bên trong, mùi thuốc nồng nặc và mùi máu gay mũi bay ra cùng một lúc.
Đôi giày cao gót màu đỏ đi thẳng vào trong, Trần Ca nhanh chóng bảo những nhân viên khác đi theo.
Nội thất của biệt thự được trang trí vô cùng kỳ lạ, một vài bức chân dung mặt người được treo trên tường, gạch lát nền cũng được ghép lại để trông giống như mặt người, hầu hết mọi đồ vật trong nhà đều được vẽ kiểu cơ thể người.
“Nơi này quá đáng sợ rồi.” Trần Ca yên lặng đứng giữa đám nhân viên: “Sau khi quay về mình có nên tìm một lý do để khuyên nhủ Giám đốc La mua lại nơi này không nhỉ?”