Có thể có người đứng ngoài nhà, Trần Ca cảm thấy cứ mở cửa như thế này là rất không an toàn, nhưng hiện tại anh cũng không còn cách nào tốt hơn.
Đây là một cơ hội, một cơ hội không thể bỏ qua.
“Ứng Thần không đi xa, bên ngoài cánh cửa này có lẽ là một cái bẫy, có người đang đợi mình mở cửa và chui vào.”
Tiếng mèo kêu có thể cảnh cáo Ứng Thần nhưng lại không thể nào giải quyết được người đang giúp đỡ Ứng Thần, Trần Ca biết rõ về điều đó, lúc trước anh đã từng bị đứa bé đẩy xuống dưới cầu thang, suốt cả quá trình, đứa trẻ đó hầu như không nói một tiếng nào, cho đến cuối cùng mới lộ răng nanh ra.
“Bây giờ sẽ có hai tình huống, tình huống thứ nhất là Ứng Thần và trợ thủ của cậu ta đang lần lượt đứng canh trước cửa nhà chú đầu gỗ và chị gái đỏ; tình huống thứ hai là Ứng Thần đang trốn ở đâu đó trong hành lang, còn trợ thủ của cậu ta thì không rời đi, vẫn đang đứng ở cửa, những lời vừa rồi đều là Ứng Thần cố ý nói cho mình nghe.”
Trần Ca nhiều lần nghĩ đến hai tình huống này, đối với người bình thường, lựa chọn tốt nhất bây giờ là cứ ở trong nhà của cô mặc váy, mặc dù tên sát nhân biến thái kia có chìa khóa phòng này, nhưng chỉ cần anh chặn cửa phòng thật tốt, chắc có lẽ sẽ không có vấn đề gì quá lớn.
Nhưng làm như vậy tương đương với hoàn toàn mất đi thế chủ động, Ứng Thần có thể tận dụng thời gian này để làm đủ thứ việc.
Thể lực của Trần Ca có hạn, muốn tiếp tục chống đỡ như trước cũng không dễ, nếu cứ kéo dài như thế này thì xác suất xảy ra tai nạn sẽ càng tăng lên.
Điều khiến anh lo lắng hơn cả là chú đầu gỗ và chị gái đỏ, dù sao thì Ứng Thần cũng là một tên khốn không có nhân tính và có thể làm bất cứ điều gì.
Chỉ cần một trong ba đứa trẻ xảy ra vấn đề gì thì việc Ứng Đồng mở mắt ra sẽ lại trở nên vô cùng khó khăn.
“Có lẽ mình có thể lợi dụng cái bẫy do Ứng Thần đặt ra để thay đổi tình thế bị động hiện tại của mình.” Trong đầu anh đang có một ý tưởng táo bạo, chỉ là để thực hiện được ý tưởng này, nhất định phải chắc chắn rằng liệu có ai đang đứng ngoài cửa nhà không.
Trần Ca kéo ghế sô pha lại, anh cố tình gây ra tiếng động lớn, nhưng thực tế nó chỉ nhích ra xa vài cm.
Nắm lấy tay nắm cửa, Trần Ca tháo cây lau nhà đang chống vào tay nắm cửa ra từng chút một.
Anh từ từ ấn tay nắm cửa xuống, ổ khóa đã được mở.
Xung quanh yên tĩnh đến đáng sợ, không nghe thấy một chút tiếng động nào, bên ngoài hành lan dường như không có ai.
“Là do mình suy nghĩ nhiều sao?” Trần Ca nín thở, anh từ từ kéo cửa phòng, ngay khi anh sắp mở cửa ra, một lực lượng cực lớn đột nhiên đập vào cửa chống trộm!
“Có người!”
Cánh cửa đụng vào ghế sofa phía sau, một bàn tay lạnh lẽo thò vào qua khe cửa, những ngón tay khô ráp nắm lấy cổ tay của Trần Ca!
Trần Ca cũng phản ứng ngay lập tức, cố gắng đóng cửa lại.
Chiếc ghế sofa vẫn chưa được kéo ra hoàn toàn, lúc này, tấm cửa va vào chiếc ghế sofa và đệm của nó, điều này đã cứu sống Trần Ca.
Ván cửa hoàn toàn không thể đẩy ra, Trần Ca dùng hai tay đóng cửa lại, nhưng đối phương đã bắt được cổ tay anh, tay của người kia vẫn đang kẹt ở khe cửa, không thể đóng cửa lại được.
Khe hở giữa cửa chống trộm càng ngày càng lớn, Trần Ca không nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, nhưng trong lòng anh nóng như lửa đốt, lúc này cũng không quan tâm được nhiều nữa, trực tiếp cúi đầu cắn vào bàn tay đang nắm lấy cổ tay anh!
Lực cắn khi người đang bị căng thẳng cao độ là cực kỳ đáng kinh ngạc, tiếng thét chói tai của một đứa trẻ vang lên ở ngoài cửa, người đó đau đớn mà buông tay ra, Trần Ca ngay lập tức lao về phía cửa chống trộm, tranh thủ đóng cửa lại.
Anh nhặt cây lau nhà ở trên mặt đất lên, đặt vào dưới tay nắm cửa, rồi lại đẩy ghế sô pha ra cửa.
Thở từng hơi từng hơi một, lưng Trần Ca đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, anh áp người vào ghế sô pha, đúng lúc này, điện thoại của cô mặc váy trong túi anh đột nhiên rung lên.
Các ngón tay của Trần Ca liên tục chọc chọc vào các vị trí khác nhau trên màn hình điện thoại, một lúc sau thì điện thoại đã được kết nối.
“Chào?”
“Là tôi, Ứng Thần đang ở ngoài cửa nhà tôi.”
Giọng của chú đầu gỗ phát ra từ điện thoại, anh ta có một giọng nói u ám, giọng được đè đến mức cực kỳ thấp.
“Anh hãy khóa trái cửa phòng, đứng cách xa cửa phòng ra và chắc chắn rằng Ứng Thần không thể nghe thấy cuộc nói chuyện giữa chúng ta.” Trần Ca điều chỉnh nhịp thở của mình, tất cả đều năm trong suy đoán của anh, Ứng Thần biết Ứng Đồng đã chấp nhận A Mục, cậu ta nhất định sẽ đi tìm chú đầu gỗ và chị gái đỏ.
“Tôi đang ở trong phòng làm việc, cách xa cửa phòng khách nhất, cậu ta không nghe thấy đâu.”
“Ứng Thần có nói gì với anh không?”
“Không có, cậu ta vẫn đứng ở cửa nhà tôi, nếu như không phải vừa rồi cậu nhắc nhở tôi thì tôi hoàn toàn không biết rằng có thêm một người đang đứng ở ngoài cửa nhà mình đâu.” Trong lòng chú đầu gỗ vẫn còn thấy sợ hãi.
“Có thể cậu ta đang đợi anh mở cửa, sau đó xông thẳng vào, cái tên mất trí đó có thể làm bất cứ điều gì.” Trần Ca tiếp tục lùi lại và trốn ở phía bên kia của ghế sofa, anh cố nén giọng nói của mình xuống mức thấp nhất và làm chắc chắn rằng những gì anh nói sẽ không bị người bên ngoài nghe thấy: “Tôi có chuyện muốn nhờ anh.”
“Cậu cứ nói.”
Trần Ca hít một hơi thật sâu, anh muốn đánh cược với Ứng Thần một lần: “Ứng Thần đang đứng canh bên ngoài cửa nhà anh, và trợ thủ của cậu ta thì đang ở bên ngoài phòng của tôi, bây giờ anh hãy lập tức gọi điện thoại cho chị gái đỏ, yêu cầu cô ấy dẫn theo A Ứng rời khỏi ngôi nhà ấy, cố gắng nghĩ cách giấu A Ứng vào trong tủ dụng cụ ở tầng ba mà không kinh động đến bất kỳ kẻ nào.”
“Trong tủ dụng cụ? Cậu điên rồi sao?”
“Nghe này, Ứng Đồng chỉ có thể mở mắt sau khi chấp nhận A Ứng, A Đồng và A Mục, chúng ta nhất định phải để Ứng Đồng tiếp cận ba đứa trẻ này. Nếu như tất cả chúng đều trốn ở trong phòng, Ứng Đồng cùng với trợ thủ của cậu ta chỉ cần đứng canh ở hai cánh cửa đó thôi, chúng ta sẽ không bao giờ có thể thắng được.” Trần Ca vô cùng tỉnh táo.
“Chuyện này quá điên rồ rồi.”
“A Đồng có chứng sợ không gian kín, cho nên người trốn trong tủ dụng cụ này chỉ có thể là A Ứng!” Giọng điệu của Trần Ca quả thực có pha chút điên cuồng, mà chính anh cũng không thể nhận ra được: “Ứng Thần đang đứng canh trước cửa nhà anh, nhà anh ở tầng hai, trợ thủ của cậu ta đang đứng chặn ở cửa nhà tôi, tôi đang ở tầng một. Dù tòa nhà này có tuần hoàn như thế nào, chị gái đỏ vẫn ở rất xa bọn họ, cô ấy có đủ thời gian để làm những việc này.”
“Nhưng làm thế này có ích lợi gì?”
“Ứng Thần đã thiết kế một cái bẫy cho tôi, khi đặt cái bẫy này, cậu ta đã để lộ một lỗ hổng, đây là cơ hội duy nhất của chúng ta.” Giọng nói của Trần Ca phát ra từ kẽ răng, tuy rằng anh không thể nhìn thấy gì, nhưng thông qua cái bẫy mà Ứng Thần thiết kế cho anh, anh đã xác định vị trí của Ứng Thần cùng người giúp đỡ Ứng Thần.
Chú đầu gỗ suy nghĩ một lúc, có vẻ đã hiểu Trần Ca muốn làm gì: “Được rồi, bây giờ tôi sẽ cho chị gái đỏ ngay lập tức.”
Cúp điện thoại, bên tai chỉ có âm thanh tút tút.
Khoảng mười phút sau, điện thoại trong lòng bàn tay của Trần Ca lại rung lên một lần nữa: “Tôi nghe?”
“Chị gái đỏ đã giấu A Ứng trong tủ dụng cụ trên tầng ba, ơn trời, không có tai nạn nào xảy ra.” Giọng chú đầu gỗ phát ra từ điện thoại.
“Ứng Thần vẫn đang ở bên ngoài phòng của anh sao?”
“Ừ, vừa rồi cậu ta còn gõ cửa, nhưng tôi mặc kệ cậu ta.”
“Tốt lắm, bước tiếp theo mới là bước mấu chốt nhất.” Trần Ca cố gắng hết sức để trấn tĩnh: “Anh có số điện thoại của dì Ngô đúng không, anh hãy gọi cho bà ấy, bảo bà ấy nghĩ cách đi đến chỗ tôi đi, đợi đến khi nào bà ấy tới, tôi sẽ mang Ứng Đồng rời khỏi phòng đến tìm anh.”
“Tìm tôi? Nhưng Ứng Thần vẫn đang đứng ở ngoài cửa nhà tôi.”
“Nếu người trợ giúp Ứng Thần bị bắt đi, cậu ta biết được rằng Ứng Đồng và tôi đã rời khỏi phòng thì khả năng là sẽ đến chỗ chúng tôi.” Giọng nói của Trần Ca có chút đáng sợ: “Chị gái đỏ đang sống ở tầng sáu, còn tôi thì ở tầng một, nếu đi xuống từ đây, là sẽ rất gần với cô ấy, trong tiềm thức Ứng Thần cũng có thể sẽ nghĩ rằng tôi sẽ đến nhà chị gái đỏ. Tất nhiên điều này không quan trọng, điều quan trọng là anh nên tranh thủ lúc Ứng Thần đuổi theo tôi, đưa A Ứng từ trong tủ dụng cụ ở tầng ba đi, đưa về trong nhà của anh.”
Chú đầu gỗ đã hiểu được kế hoạch của Trần Ca, được ăn cả ngã về không, quyết đánh đến cùng.
Nếu mọi việc suôn sẻ, Trần Ca chỉ cần đưa được Ứng Đồng đến nhà của chú đầu gỗ là Ứng Đồng thể đồng thời chấp nhận A Ứng cùng A Đồng.
Đối mặt với ba nỗi sợ hãi, Ứng Đồng nhất định có thể mở mắt trở lại.
Trần Ca không muốn trải qua cảm giác của một người mù nữa, thế giới tối đen như mực này có thể khiến người ta phát điên, nhất là trong tình huống nguy hiểm như vậy, một chút bất cẩn sẽ rơi vào tay của một tên ác quỷ biến thái.
Sau khi giải thích xong, Trần Ca cúp điện thoại, anh nắm lấy tay Ứng Đồng: “Ứng Đồng, đây là tầng một, lát nữa chúng ta sẽ chạy ra và cố đi đến tầng hai nơi chú đầu gỗ đang ở, em nhất định phải nhớ rõ số tầng mà chúng ta chạy qua, cho dù chỉ có một mình em thì cũng phải cố gắng chạy đến nhà chú đầu gỗ, hiểu chưa?”
“Hiểu rồi.” Ứng Đồng nghe được ẩn ý trong lời nói của Trần Ca, nếu như gặp phải một tình huống thực sự không thể tránh khỏi, Trần Ca sẽ thu hút sự chú ý của Ứng Thần, giống như cô mặc váy vậy, dùng tính mạng để câu giờ cho Ứng Đồng.
Tất nhiên, Trần Ca cũng không phải là người cao thượng gì, hy vọng duy nhất để phá vỡ thế giới này nằm ở Ứng Đồng, Trần Ca giúp đỡ Ứng Đồng cũng chính là đang cứu mình.
Căn phòng yên tĩnh trở lại, Trần Ca kiểm tra tất cả các đạo cụ trên người, anh không thể nhìn thấy bằng mắt, chỉ có thể dùng tay chạm vào cuốn truyện tranh, đầu ngón tay của anh ta bị kéo bởi một lực nào đó, hình như các nhân viên trong đó đang gọi tên anh.
Cánh cửa chống trộm lại rung chuyển dữ dội, người giúp đỡ Ứng Thần muốn mở cửa bằng vũ lực, Trần Ca cố gắng hết sức để chặn chiếc ghế sô pha, thể lực đang không ngừng suy yếu, đằng sau cánh cửa này không có nhân viên nào để dựa vào, thể lực của anh cũng đã dần cạn kiệt, điều đáng sợ hơn là giờ anh thậm chí còn không có cơ hội để thở.
Sau nửa giờ, giọng nói của một người phụ nữ trung niên lạ lẫm đột nhiên vang lên trên hành lang.
“Mã Quý? Cháu không về nhà mà làm gì ở đây vậy? Vừa rồi cháu là người đã lén lút theo dõi bác? Cháu là đứa trẻ bướng bỉnh nhất ở tòa nhà nhà đấy!”
Người tới là dì Ngô dọn dẹp, ngay khi Trần Ca nghe thấy giọng nói này, anh đã nắm lấy tay Ứng Đồng đi đến cửa phòng, lặng lẽ đẩy chiếc ghế sô pha chặn cửa ra.
“Tôi không đi theo bà.” Ngoài cửa có giọng nói của một đứa trẻ, nghe giọng thì có vẻ tuổi của cậu ta cũng không cách Ứng Đồng là mấy, nhưng lại mạnh mẽ hơn người lớn rất nhiều.
“Lại nói dối, bác cũng đã nhìn thấy cháu rồi, thế mà cháu còn nói không phải.” Dì Ngô dừng ở trước cửa phòng: “Mã Quý, cháu có gặp Ứng Đồng không? Gần đây đứa nhỏ đó có chơi với cháu không?”
Giọng dì Ngô có chút lo lắng, trước đó bà ấy đã để Ứng Đồng trốn ở trong tủ dụng cụ, sau đó có thể bà đã quay lại xem và phát hiện Ứng Đồng đã mất tích.
Trần Ca cũng đã đoán được những điều này, cho nên anh mới bảo chú đầu gỗ liên lạc với dì Ngô, anh bảo chú đầu gỗ nói cho dì Ngô biết sự thật, sau đó nhờ dì Ngô giúp đỡ.
“Không có.”
“Thật sao? Bình thường cháu là người bắt nạt Ứng Đồng nhiều nhất đấy.”
“Tất cả đều bị Ứng Đồng lừa dối! Tôi không hề bắt nạt cậu ta, nếu không tin thì hãy đi hỏi Ứng Thần đi!" Đứa trẻ cố gắng phân minh, Trần Ca đứng trong phòng cũng mơ hồ hiểu tại sao đứa trẻ này lại mạnh mẽ như vậy trong thế giới đằng sau cánh cửa của Ứng Đồng.
Ứng Đồng đã từng bị đứa bé đó ức hiếp, đối với Ứng Đồng mà nói, đứa bé đó chính là sự tồn tại thứ hai mà nó khó có thể chống lại được.
Dì Ngô và cậu bé cãi nhau ỏm tỏi, Trần Ca vẫn đang tìm cơ hội, nhưng đột nhiên anh nghe thấy tiếng mèo kêu cực kỳ yếu ớt bên tai.
“Ứng Thần bắt đầu đi về phía này!”
Chỉ có một cơ hội duy nhất, Trần Ca không muốn bỏ lỡ, anh cởi cây lau nhà ở cửa và cõng Ứng Đồng lên lưng.
Khi tiếng mèo kêu vang lên một lần nữa, anh mạnh mẽ kéo cửa chống trộm ra!
“Dì Ngô! Đứa nhỏ này muốn giết Ứng Đồng! Ngăn nó lại!”
Ngay từ khi bước vào cánh cửa này, Trần Ca đã ghi nhớ tất cả những con đường anh đã đi, trong đầu anh có một bản đồ của toàn bộ tòa nhà, ngay cả khi mắt anh gần như mù hoàn toàn, anh vẫn nhớ đại khái các con đường.
Ngay khi anh hét lên câu này, tiếng mèo kêu trở nên dồn dập hơn, Trần Ca trực tiếp lao thẳng vào hành lang.
Không thể nhìn thấy đường, mặc dù anh đã nhớ rõ độ cao của bậc thang và cơ chân cũng đã quen với độ cao đó nhưng anh vẫn bị ngã một vài lần trong quá trình chạy xuống cầu thang.
Toàn thân đau đớn, nhưng cả anh và Ứng Đồng đều không phát ra tiếng động, loại đau đớn này đối với bọn họ không đáng là gì cả.
Tiếng mèo kêu vang lên trên đầu, Trần Ca vừa chạy đến giữa tầng bảy và sáu, Ứng Thần cũng đã đi vào hành lang, cậu ta chạy quá nhanh, hầu như không có chút do dự nào.
Tốc độ của Ứng Thần vượt quá sự mong đợi của Trần Ca, hơn nữa Trần Ca cũng đánh giá thấp độ khó của người mù khi đi xuống cầu thang.
Nếu tiếp tục như thế này, anh sẽ bị cậu ta bắt được trước khi kịp đến nơi.
“Hãy nhớ kỹ những gì anh đã nói!”
Trần Ca chạy nhanh lên tầng sáu, sau đó đặt Ứng Đồng xuống, trực tiếp lấy búa của bác sĩ nát sọ từ ba lô của mình ra, anh đang đứng ở góc hành lang trên tầng sáu.
Ứng Đồng là một đứa trẻ rất thông minh, cậu bé có đủ khả năng sống sót sau sự tra tấn của Ứng Thần, cho nên bản thân cậu cũng hiểu được rất nhiều điều.
Khi Trần Ca đặt cậu xuống, đứa trẻ lập tức áp lưng vào tường và lặng lẽ bước xuống cầu thang theo phương pháp mà Trần Ca đã dạy.
Hai tay siết chặt búa của bác sĩ nát sọ, Trần Ca cắn chặt răng, tiếng mèo kêu bên tai từ từ tiến lại gần, từ tiếng kêu bình thường đến tiếng thét thảm thiết chói tai, Ứng Thần đang càng ngày càng gần với anh!
Không có một tiếng bước chân hay tiếng thở nào, lúc này, trong đầu Trần Ca đã tràn ngập tiếng kêu đau đớn của con mèo, khi tất cả tiếng kêu lên đến đỉnh điểm, anh dùng toàn bộ sức lực đập búa của bác sĩ nát sọ vào người đang đứng trên hành lang.
“Bùm!”
Búa của bác sĩ nát sọ rõ ràng đã va phải thứ gì đó, có tiếng một vật nặng rơi xuống đất.
“Đánh trúng rồi sao?”
Trần Ca cũng không đi kiểm tra, anh kéo búa của bác sĩ nát sọ, quay đầu bỏ chạy.
Tiếng mèo kêu ngừng lại một lúc, sau đó lại theo sát anh, cùng lúc đó, Trần Ca còn nghe thấy giọng nói của Ứng Thần.
“Trông anh có vẻ không giống như cư dân trong tòa nhà này.”
Giọng nói của Ứng Thần chứa đầy sự lạnh lùng và tức giận, kẻ sát nhân biến thái này đã bị kích thích sâu sắc ngay khi gặp mặt Trần Ca lần đầu tiên.
Nghe thấy giọng nói của Ứng Thần ở phía sau, Trần Ca càng chạy nhanh hơn.
Trong lòng đổ mồ hôi lạnh, anh hy vọng Ứng Đồng có thể chấp nhận A Ứng và A Đồng trước khi anh chạm trán với bàn tay ác độc của Ứng Thần.