Trần Ca không ép buộc Phạm Thông đi báo cảnh sát, đối phương không muốn chắc chắn là có nguyên nhân, việc anh có thể làm chính là dùng lý lẽ để giải thích, còn về có báo cảnh sát hay không còn phải xem ở bản thân Phạm Thông.
“Có thể nói cho tôi về kết cục thứ tư không?” Trần Ca càng lúc càng tò mò với trò chơi ấy.
Phạm Thông đứng dưới ánh mặt trời, cậu ta trầm mặc hiếm thấy, bây giờ tim cậu ta rất loạn: “Kết cục thứ tư khá phức tạp, sau khi trải qua ba lần tử vong, tôi cũng nắm được sơ sơ cách chơi với cài đặt liên quan của trò chơi này, thăm dò trong trấn nhỏ tận nửa tiếng mới bị sát hại. Kết cục thứ tư này không nói hết trong một lúc được, hay là tối nay anh đến nhà tôi, tôi cho anh tận mắt nhìn thử cái trò chơi ấy.”
“Cũng được.” Trần Ca gật đầu: “Thế mọi người cứ nghỉ ngơi ở đây, cần gì có thể liên hệ với tôi bất cứ lúc nào.”
Nói xong, Trần Ca đi vào bên trong nhà ma, sau khi hoàn thành nhiệm vụ mức khó ác mộng ở đường hầm ngoại ô phía đông, điện thoại màu đen thưởng cho anh một kĩ năng thiên phú hoàn toàn mới: Tai Quỷ, thế nên cho dù cách rất xa, anh vẫn có thể nghe rõ âm thanh nói chuyện của Phạm Đại Đức và Phạm Thông ở đằng sau.
“Tiểu Thông, chuyện lạ xảy ra rạng sáng ngày hôm qua ở nhà chúng ta thật sự không cần phải nói cho anh ta biết à?” Phạm Đại Đức lo lắng: “Hình như con quỷ trong trò chơi chạy ra rồi, cho dù có báo chuyện này cho cảnh sát, có khi người ta cũng sẽ không tin.”
“Tối nay đợi ông chủ Trần đến rồi nói tiếp, em không dám chơi trò chơi kia tiếp nữa, hay là có thể lại tìm cho nó một chủ nhân mới.” Phạm Thông cắn ngón tay, hai hàng lông mày nhíu lại.
Hai anh em không hề biết cuộc đối thoại của mình đã bị Trần Ca nghe thấy, bọn họ ngồi trong góc phòng nghỉ ngơi, nhỏ giọng trò chuyện.
Thời gian nghỉ ngơi bữa trưa đã qua, Trần Ca lại đi vào nhà ma bận việc lu bù.
Buổi tối 6 giờ hơn, nhà ma ngừng kinh doanh, Trần Ca bảo Tiểu Cố chọn một nơi để thuê gần đó, mình với Từ Uyển quét dọn vệ sinh nhà ma một lần.
Xong hết toàn bộ đã là 7 giờ tối.
“Ông chủ, cạnh khu vui chơi chúng ta mới mở một nhà hàng, anh có hứng thú không?” Tẩy trang xong, Từ Uyển thờ ơ đeo túi xách đi qua bên cạnh Trần Ca.
“Tối nay không được, lát nữa anh phải đến Cục Cảnh sát một chuyến.” Trần Ca thấy vẻ mặt Từ Uyển không có thay đổi gì lớn nên cũng không để bụng: “Lần sau anh mời em.”
“Ừ, nói rồi nhé.”
“Chắc chắn.”
Nhìn Từ Uyển rời đi, Trần Ca quay về phòng nghỉ của nhân viên, cất máy cát-sét mini và quyển truyện tranh vào ba lô: “Mang theo búa của bác sĩ nát sọ vào Cục Cảnh sát cứ cảm thấy không ổn cho lắm, dù sao mình chỉ đi hỏi ít chuyện mà thôi.”
Một tay xách ba lô, Trần Ca khóa cửa nhà ma cẩn thận, chạy khỏi khu vui chơi.
Lúc chờ xe ở ven đường, Trần Ca lấy di động ra gọi cho đội trưởng Nhan, chuông báo mới vang lên ba lần đã có người tiếp, đủ thấy được đội trưởng Nhan xem trọng Trần Ca.
“Đội trưởng Nhan? Cháu là Trần Ca, hung thủ của vụ án lần trước bắt được chưa ạ?”
“Vụ án móc mắt đã phá, hung thủ chính của vụ bức tượng giấu xác ở đại học Y cũng đã sa lưới, nhưng người bị tình nghi trọng điểm là bác sĩ Cao vẫn đang chạy trốn. Có điều bắt ông ta chắc cũng chỉ là vấn đề về thời gian, bây giờ toàn bộ phố lớn ngõ nhỏ đều là camera giám sát, sớm muộn gì ông ta cũng sẽ lộ sơ hở.” Khoảng thời gian trước đội trưởng Nhan bận sứt đầu mẻ trán, một hai ngày gần đây mới rảnh rỗi.
“Cũng có nghĩa là mấy vụ thảm án trước đấy đều có thể thuận lợi kết án rồi?” Trần Ca nhìn thấy từ xa có chiếc taxi đang tới, anh vội vàng vẫy tay.
“Làm sao? Nghe ý của cậu, cậu lại định tìm việc cho chúng tôi làm đấy à?” Đội trưởng Nhan cảnh giác, tên nhóc Trần Ca này quá bất thường, đi tới đâu là chỗ đó có chuyện.
“Một chút chuyện nhỏ thôi chú, đội trưởng Nhan, bây giờ cháu đến Chi cục thành phố tìm chú nhé?” Trần Ca ngồi vào taxi, thuận miệng nói ra.
Nghe thấy lời của Trần Ca, qua hai ba giây đội trưởng Nhan mới phản ứng lại, tuy ông đã chuẩn bị tâm lý sẵn nhưng vẫn không chấp nhận được: “Cậu cứ từ từ đã, cậu không cảm thấy dạo gần đây số lần mình tới Cục Cảnh sát quá thường xuyên à?”
“Đội trưởng Nhan, tình hình cụ thể chú không hiểu đâu, trước đấy cháu bất ngờ phát hiện một vụ án mạng ở ngoại ô phía đông, nghi phạm đã chuyển giao cho cơ quan cảnh sát ở ngoại ô phía đông, nhưng sau đấy cháu phát hiện ra vụ án đó không hề đơn giản, phía sau có thể còn giấu một vụ án khác.” Trần Ca nghĩ một chút rồi bổ sung thêm: “Liên quan đến người mất tích, còn liên quan đến lừa bán trẻ em.”
Bốn chữ “lừa bán trẻ em” này nói ra chưa được bao lâu, bên đội trưởng Nhan đã thay đổi ý định: “Bây giờ tôi đang ở nhà, sau 15 phút nữa gặp nhau ở Chi cục thành phố.”
“Được ạ.”
Trần Ca cúp điện thoại, nói một tiếng với tài xế: “Bác tài, đi Chi cục thành phố.”
Sau khi anh nói xong, tài xế kia lề mề khởi động xe, không ngừng nhìn lén Trần Ca qua kính chiếu hậu.
“Ông anh? Trên mặt tôi có gì à?”
“Không, không có...” Sắc mặt tài xế thoáng cái trở nên rất tệ, giống như nói chuyện với Trần Ca là một điều rất đáng sợ.
“Vậy anh lén lút nhìn tôi làm gì?” Trần Ca không cảm thấy tài xế sẽ hại mình, chỉ là thái độ với anh có hơi kì lạ.
Tài xế không nói gì, đàng hoàng lái đến Chi cục thành phố.
Thanh toán tiền xe xong, Trần Ca vừa mới xuống xe, tài xế kia lập tức tăng tốc bỏ trốn.
“Cảm giác hình như anh ta không hoan nghênh mình lắm? Mình đã làm chuyện gì ở trên xe khiến anh ta hiểu lầm à? Lẽ nào vì mình muốn đến Chi Cục Cảnh sát thành phố báo án?” Trần Ca vừa nghĩ cũng thấy đúng, dưới mắt nhìn của người bình thường, ai lại rảnh rỗi chạy đến Cục Cảnh sát.
Quẳng chuyện của tài xế taxi ra sau đầu, sau khi được bảo vệ đồng ý, Trần Ca đi vào Chi cục thành phố.
“Tiểu Trần, đội trưởng Nhan tạm thời có việc, có thể sẽ tới muộn một lát, cậu cứ nói tình hình đại khái cho tôi nghe trước.” Tổ trưởng tổ cảnh sát hình sự số một Lý Chính cũng bị gọi tới. Anh ta với Trần Ca là người quen cũ, tuy chính anh ta cũng không biết tại sao một cảnh sát hình sự lại quen thân với quần chúng bình thường như vậy.
Lý Chính dẫn Trần Ca vào phòng làm việc, anh ta mở máy tính, lại chuẩn bị bút ghi âm và giấy bút bình thường: “Nói toàn bộ những gì cậu cảm thấy quan trọng cho tôi, nếu như lí do không đủ toàn vẹn, chúng tôi cũng không thể giúp cậu vào trại tạm giam gặp tội phạm.”
“Đã hiểu.” Trần Ca không đề cập tới bất cứ thứ gì liên quan đến trò chơi, chỉ kể lại quá trình mình bắt hung thủ sát hại Đồng Đồng một lần.
Cảnh sát phá án là thông qua manh mối đi tìm hung thủ, trình tự “phá án” của Trần Ca vừa khéo ngược lại, anh hỏi thăm quỷ điện thoại, trực tiếp biết hung thủ là kẻ nào.
Sau khi đã xác định hung thủ, bắt đầu thu thập chứng cứ có “tính công kích”.
Đương nhiên Lý Chính không biết ngay từ đầu Trần Ca đã biết hung thủ là ai, chỉ cảm thấy “suy luận” của Trần Ca bay bổng, thoạt nhìn là những thứ hoàn toàn không hề liên quan, cuối cùng không chỉ chứng minh lẫn nhau mà còn có thể xâu chuỗi toàn bộ, hình thành một dây xích bằng chứng chặt chẽ tỉ mỉ.
Khi suy luận của Trần Ca sắp kết thúc, đội trưởng Nhan cũng tới, ông mang đến cho Trần Ca một tin tốt: “Tôi đã liên lạc với trại tạm giam bên kia, đối phương sắp xếp gặp mặt với tội phạm vào 8 giờ sáng mai.”
“Cảm ơn đội trưởng Nhan, nhưng ngày mai có phải hơi muộn không ạ? Cháu chỉ hỏi ông ta mấy câu đơn giản, cho cháu 10 phút là đủ.” Biến số ở ngoại ô phía đông quá nhiều, Trần Ca không muốn kéo dài như vậy, anh thật sự chuẩn bị đi trong tối nay.