Trần Ca rất thông cảm với Anh Bạch, nhưng nếu Anh Bạch không chịu mở miệng thì anh cũng không có cách gì giúp đối phương.
“Tôi là học sinh mới vừa chuyển đến trường, tôi cũng không biết nhiều về trường này, nếu có điều gì tôi nói khiến cậu cảm thấy không thoải mái, tôi mong cậu đừng để bụng.”
Trạng thái tinh thần của cô gái rất không ổn định, nếu ép hỏi có thể sẽ làm cô sụp đổ. Vì sự an toàn của cô gái, Trần Ca nhớ kỹ số giường của cô gái rồi chuẩn bị đóng rèm lại, lát nữa quay lại sau.
Tấm vải trắng dày cộp lại đóng lại, ngăn cách giường bệnh với thế giới bên ngoài, giống như hai thế giới khác nhau.
Trần Ca quay người đi đến giường bệnh bên cạnh, còn chưa đi được mấy bước, đột nhiên cảm thấy vạt áo bị kéo lại.
Anh quay đầu nhìn lại, một bàn tay nhợt nhạt vươn ra từ dưới lớp vải trắng và nắm lấy quần áo của anh.
“Chạy đi, đừng có học ở trường này, cậu sẽ phát điên mất.” Giọng của Anh Bạch rất thấp, cần tập trung cao độ mới có thể nghe rõ.
“Ngược lại tôi cảm thấy không khí học tập trong trường chúng ta cũng ổn mà nhỉ, mọi người đều thích kết bạn với tôi.” Trần Ca không sợ cô gái làm hại mình, chỉ sợ cô vẫn không chịu mở miệng. Chỉ cần có thể giao tiếp, nói gì cũng dễ dàng.
“Quay lại trường học trước đây của cậu đi, quay lại đi.” Giọng cô gái như cầu xin, cô cũng không nói lý do cụ thể, nhưng Trần Ca có thể nghe ra từ giọng điệu của cô rằng đứa trẻ này thực sự đang lo lắng cho anh, không hy vọng anh bị thương tổn.
Trong thế giới đỏ như máu sau cánh cửa có một cô gái tốt bụng như vậy, bản thân Trần Ca cũng cảm thấy khó tin.
“Tôi không thể quay lại nữa.” Trần Ca dừng lại một lúc, não đã tìm ra một loạt các lý do từ chối trong vòng 0 phẩy mấy giây: “Trước đây tôi cũng đã bị bạo lực học đường, tôi không biết mình đã làm gì sai, nhưng những người đó luôn lấy việc bắt nạt tôi là thú vui hàng ngày, cha mẹ tôi cũng đã đến tìm lãnh đạo trường và giáo viên vì điều này, nhưng càng ngày những người này càng đi quá xa, cuối cùng, không ai trong lớp muốn làm bạn với tôi. Tôi không thể ở lại được nữa nên mới chuyển đến đây.”
“Cậu cũng bị bắt nạt ở trường trước, cho nên mới chuyển đến đây sao?” Tấm vải trắng được mở ra một khoảng nhỏ, lộ ra khuôn mặt to khoảng chừng một bàn tay của Anh Bạch.
Sự sợ hãi trong mắt cô đã mờ đi rất nhiều, thay vào đó là sự ngạc nhiên và lo lắng: “Tôi cũng không biết phải nói thế nào với cậu, nếu cậu không muốn bị thương thêm lần nữa, tôi khuyên cậu nên chuyển đến trường học khác đi.”
Có thể vì cùng là những kẻ bị bắt nạt, mối quan hệ giữa Anh Bạch và Trần Ca đã trở nên thân thiết hơn rất nhiều.
“Tại sao? Hôm nay là ngày đầu tiên tôi chuyển đến trường, nửa tiếng trước tôi còn vừa mới đứng trên bục giảng tự giới thiệu bản thân xong, bây giờ rời đi có vẻ không ổn lắm?" Trần Ca đang dụ cô gái nói ra sự thật, anh cần biết thêm nhiều thông tin mới có thể thực sự giúp đỡ đối phương và thay đổi ngôi trường này.
“Ngôi trường này giống như một dòng xoáy đen, cậu phải rời đi trước khi cậu đến quá gần, một khi cậu ở trong đó, cậu sẽ không thể thoát ra được nữa, cậu sẽ bị chúng kéo xuống đáy vực sâu, nếu không tan xương nát thịt thì trở thành một con quái vật như chúng.” Cô gái đang ngồi trên giường bệnh, cô không chịu tiếp xúc với thế giới bên ngoài, bàn tay duỗi ra khỏi tấm vải trắng dường như chính là giới hạn của cô.
“Đáng sợ như vậy sao?” Thế giới đỏ như máu sau cánh cửa tương phản rõ nét với sân trường do họa sĩ xây trong gương, lúc này Trần Ca mới hiểu được một chút về họa sĩ và Thường Văn Vũ.
Một người chỉ chấp nhận vẻ đẹp và hy vọng, xé rách nhân tính; người còn lại thì chọn cách trốn thoát và ẩn náu đến một nơi không bị tổn hại.
Cách họ nhận được sự chấp thuận của ý chí trường học cũng tương đối may mắn, không thể nói là sai nhưng cũng không thể giải quyết được gốc rễ của vấn đề.
“Cậu sẽ bị đồng hóa, nếu cậu muốn không bị bắt nạt nữa, cuối cùng chỉ có thể biến mình thành một con quái vật" Anh Bạch có lẽ đã lâu không nói chuyện với ai, cảm thấy Trần Ca khá hiền lành, lại là một học sinh chuyển trường, đó là lý do tại sao cô chọn nói chuyện với Trần Ca.
“Chỉ có hai tình huống này thôi sao? Vậy thì cậu...” Trần Ca bỏ ba lô xuống, ngồi cạnh giường bệnh.
Chiếc giường bệnh được cách ly bởi tấm vải trắng giống như nội tâm khép kín của cô gái, Trần Ca thử bước vào thế giới của cô với một tấm lòng đầy thiện ý.
“Cậu có thể kể cho tôi nghe câu chuyện của cậu được không?”
Cô gái không trả lời, cũng không xua đuổi Trần Ca hay là tỏ ra cáu kỉnh. Trong sâu thẳm trái tim cô, cô khao khát có một người có thể đứng bên cạnh mình, nhưng vì nhiều lý do khác nhau, cô ấy đã đánh mất can đảm để nói chuyện với mọi người.
Thế giới của cô bị ác ý bao vây, nếu cô chủ động bước ra một bước, cô có thể sẽ rơi vào một cái bẫy đầy rắn độc và dao sắc.
Đứng nhìn cô gái ở khoảng cách gần, Trần Ca phát hiện đứa trẻ này rất dễ thương, trên người mang một vẻ đẹp hơi bệnh tật, dễ dàng đánh thức tiềm năng hủy diệt bên trong mỗi người.
Cánh tay mảnh khảnh, chiếc cổ trắng ngần, cùng làn da và khuôn mặt không chút máu, đứa trẻ đang ngồi ôm chân mình, mái tóc đen che mắt, dường như đang ngẩn ngơ trong vô thức.
Chiếc giường rất mềm, Trần Ca nhận thấy trên giường nơi đặt chiếc gối của cô gái đang bị lún nặng, dường như cô ấy đã giấu thứ gì đó trong gối.
Ánh mắt di chuyển, Trần Ca lại nhìn thấy một khung ảnh bên cạnh gối của cô gái, bên trong là một bức ảnh gia đình.
Một ông lão mập mạp đang đẩy một chiếc xe lăn, và một người phụ nữ trẻ yếu ớt ngồi trên xe lăn, tay cầm một bó hoa, trên mu bàn tay vẫn có thể nhìn thấy những lỗ kim mờ mờ.
Hai bên xe lăn là hai cô bé xinh xắn, hai cô bé mặc váy xinh đẹp, lần lượt nép vào bên cạnh mẹ.
Hai cô gái chính là Anh Hồng và Anh Bạch, nhưng điều thực sự khiến Trần Ca chú ý trong bức ảnh này chính là ông lão đẩy xe lăn.
Tóc ông lão nhuốm màu muối tiêu, tướng mạo rất giống một người trong trí nhớ của Trần Ca.
“Khuôn mặt và cách cười của ông ta giống đến tám chín phần ông Hiệu trưởng của Trường Trung học Mộ Dương!”
Trần Ca đã nhìn thấy bức ảnh của Hiệu trưởng, trong bức ảnh chụp chung của tất cả các học sinh ở Trường Trung học Mộ Dương có một ông lão mập mạp, hay cười ngồi ở giữa.
“Tuổi tác không đúng lắm! Tại sao ông Hiệu trưởng lại đứng cùng hai cô gái nhỏ này?”
Trần Ca ho khan một tiếng, thấp giọng hỏi: “Anh Bạch, ông lão trong bức ảnh đó có phải là ông của cậu không?”
“Ừ.” Anh Bạch gật đầu: “Ông ấy là người thân duy nhất của tôi, thỉnh thoảng cũng sẽ đến đây thăm tôi”.
“Ông ấy đến thăm cậu? Người thân duy nhất?" Lượng thông tin trong lời nói của Anh Bạch nhiều đến nỗi vô số suy nghĩ hiện lên trong đầu Trần Ca.
Nếu ông lão này thật sự là Hiệu trưởng của Trường Trung học Mộ Dương thì trước đây đối phương phải ở trường trong Trường Trung học Mộ Dương, nhưng Anh Bạch lại nói rằng ông lão thỉnh thoảng sẽ đến thăm cô, điều đó có nghĩa là ông Hiệu trưởng biết cách ra vào Thông Linh Trong Trường Ma!
Đây là điều đầu tiên, điều thứ hai, rõ ràng trong bức ảnh có cả Anh Bạch và Anh Hồng, nhưng Anh Bạch lại nói rằng ông lão là người thân duy nhất của mình, điều đó có nghĩa là đối với Anh Bạch, Anh Hồng không phải là người thân của cô, có lẽ giữa hai người họ đã xảy ra một điều gì đó rất tồi tệ.
“Anh Bạch, cậu có thể cho tôi biết ông của cậu là người như thế nào được không?” Trần Ca di chuyển cơ thể về phía cô gái.
Anh Bạch đang ngồi trên giường bệnh ngẩng đầu lên, một lúc lâu sau mới lên tiếng: “Ông tôi bị vô sinh, ông ấy không có người thân có quan hệ huyết thống, nhưng lại có rất nhiều con cái.”