“Một lời đã định.” Hàn Thu Minh vỗ vỗ tay người phụ trách bệnh viện Điền Đằng, ý bảo anh ta không cần lo lắng.
“Đi theo tôi.” Trần Ca không cho bọn họ cơ hội từ chối đã đi vào nhà ma.
Người phụ trách nhà ma đứng tại chỗ, không tiến về phía trước: “Thu Minh, anh kích động quá rồi đấy.”
“Mọi người đều kinh doanh nhà ma, anh ta có nói dối hay không hẳn là các anh cũng phân biệt được.” Hàn Thu Minh không cho là đúng: “Nếu như mọi người sợ thì tôi đi trước.”
“Ngày ấy anh không ở hiện trường, không biết mọi chuyện lúc đó.” Người phụ trách đau đầu, luôn cảm thấy bất an: “Ông chủ Trần này không phải người bình thường, một mình anh ta đi vào nhà ma, nhịp tim của cả hành trình luôn duy trì dưới 100.”
“Còn dọa người hơn cơ.” Tống An cũng mở miệng: “Hôm đó hình như linh hồn của Hứa Trân Trân lại xuất hiện, mấy diễn viên bọn tôi đều bị dọa sợ chạy khỏi nhà ma, chỉ sót lại mỗi khách tham quan là anh ta ở bên trong.”
“Cái này thì có gì mà dọa người? Là do mấy cậu nhát gan thôi.” Hàn Thu Minh đẩy cặp kính cận dày: “Đổi lại là tôi cũng có thể đứng như thế ở trong nhà ma.”
“Tôi còn chưa nói xong nữa.” Tống An liếc mắt với người phụ trách Điền Đằng, sau khi nhận được ám hiệu của đối phương mới dám mở miệng: “Sau khi bọn tôi đợi ông chủ Trần về, còn cẩn thận lục soát nhà ma, anh đoán xem phát hiện ra cái gì?”
“Đừng thừa nước đục thả câu, có gì nói thẳng đi.”
“Đạo cụ xác nữ treo ở trên cửa hành lang bị phanh thây, đầu lăn xuống một góc, đôi mắt chết không nhắm mắt nhìn ra hướng khác, hai chân cũng bị cắt lìa, vứt ở một nơi cách thi thể rất xa.” Tống An tự nói cũng cảm thấy hoảng sợ: “Một khách tham quan bình thường sẽ làm ra chuyện điên cuồng như thế với người giả sao? Lúc ấy tôi còn muốn báo cảnh sát nữa đấy.”
Người phụ trách Bệnh Viện Điền Đằng cũng đi tới: “Từ sau khi gặp ông chủ Trần, tôi mơ hồ hiểu ra một đạo lý: có đôi khi, con người còn đáng sợ hơn cả ma quỷ.”
“Đúng vậy.” Tống An gật đầu đồng cảm: “Sau khi tham quan xong, chúng ta nhanh chóng rời đi, về sau hai nhà ma nước sông không phạm nước giếng.”
“Hai người có thôi đi không? Mấy thằng đàn ông mà cứ kêu ca, đến cũng đến rồi, bây giờ nói sợ cũng đã muộn.” Dạ Tiểu Tâm nghịch điện thoại, đi được một nửa mới phát hiện mấy người trong Bệnh Viện Điền Đằng vẫn đứng yên tại chỗ: “Đều mở nhà ma như nhau, sao chênh lệch lại lớn vậy chứ?”
Vị nhân vật VIP trên mạng này có tính cách rất thẳng thắn, giọng nói cũng rất đặc biệt, mang theo cảm giác như bị ngạt khói, hơi khàn khàn.
Cô sải dài bước chân đi vào bên trong nhà ma, thuận tiện cập nhật tâm trạng hôm nay lên trang cá nhân: “Tôi là một con ngựa khỏe, để gió náo động sau gót chân mình.”
“Nhìn đi, bị coi thường kìa?” Ánh mắt Hàn Thu Minh lướt qua hai chân Dạ Tiểu Tâm, cũng không thèm quay đầu lại đã đuổi theo qua đó.
“Anh ta quá lỗ mãng.” Người phụ trách có hơi lo lắng: “Tống An, sau khi đi vào cậu nhớ ở cạnh anh ta, bản thân Thu Minh có thực lực nhưng thái độ lại kiêu ngạo, rất dễ chịu thiệt.”
“Được, tôi sẽ cố gắng.” Tống An thở dài, mấy người cùng nhau tiến vào nhà ma.
Nhấc lên rèm cửa màu đen thật dày, ánh sáng trong nhà ma mờ tối, không khí mát lạnh hơn nhiều so với bên ngoài.
“Xem ra hơi cũ rồi.” Tống An vừa đi vừa nhìn: “Không ngờ ở Cửu Giang còn có nhà ma cố định to như thế này.”
“Nhà ma này là do cha mẹ tôi hợp tác xây dựng với khu vui chơi Thế Kỷ Mới năm, sáu năm trước. Lúc ấy nó là hạng mục trò chơi rất có sức hút trong khu vui chơi.” Trần Ca lấy mấy tờ cam kết không truy cứu trách nhiệm từ trong ngăn kéo ra, phát cho mọi người: “Đầu tiên ký cam kết, sau đó mới có thể đi vào tham quan.”
“Anh nghiêm túc hả?” Hàn Thu Minh nhìn quy định cứng ngắc trên tờ cam kết không truy cứu trách nhiệm, tiện tay ném nó lên bàn: “Bỏ qua bước này đi, mọi người đều mở nhà ma, mấy thứ quy tắc này chúng tôi hiểu, không cần phải làm nghiêm túc như vậy.”
Mấy người khác của Bệnh Viện Điền Đằng cũng không nhấc bút, dường như bọn họ cảm thấy đây chỉ là một loại tâm lý ám thị của Trần Ca đối với khách tham quan, bản thân tờ cam kết cũng không có tác dụng gì. Ngược lại, Dạ Tiểu Tâm và Tô Lạc Lạc đều nghiêm túc viết tên của mình lên.
“Tôi nghĩ có lẽ mọi người hiểu lầm rồi, cam kết của tôi đã được bên công chứng chấp nhận, mặt trên còn đóng dấu.” Trần Ca đặt cam kết ra trước mặt bọn họ: “Không ký cam kết thì không thể đi vào tham quan, đây là quy định của chúng tôi.”
“Đã hiểu, đã hiểu.” Người phụ trách Bệnh Viện Điền Đằng nhấc bút, viết tên của mình lên giấy - Quách Diểu.
Những người khác lần lượt viết, Hàn Thu Minh cũng chẳng còn gì để nói, trong lòng chỉ càng lúc càng khó chịu: “Làm cứ như thật ấy, vậy hôm nay tôi phải chăm chú mở mang kiến thức mới được.”
Trần Ca không để ý tới Hàn Thu Minh, cẩn thận cất gọn cam kết không truy cứu trách nhiệm của bọn họ: “Cảnh tượng Khu Nội Trú Số Ba là sản phẩm mới nhất, rất nhiều chỗ vẫn chưa được hoàn thiện. Nếu như gặp phải thứ gì vượt quá năng lực chịu đựng, nhớ phải xin giúp đỡ với camera giám sát.”
“Nói ngắn gọn thôi, về quy tắc tham quan nhà ma bọn tôi còn hiểu rõ hơn anh, mấy năm nay chúng tôi đã thử qua hai mươi mấy loại thiết kế vui chơi khác nhau và hoạt động tương tác thú vị, so ra thì chúng tôi mới là chuyên nghiệp.” Hàn Thu Minh nói chuyện chưa bao giờ chừa lại đường lui cho mình.
“Được, vậy tôi nói đơn giản.” Trần Ca cũng không tức giận, thái độ rất tốt: “Cảnh tượng mọi người sắp tham quan gọi là Khu Nội Trú Số Ba, đây là câu chuyện về một bệnh nhân khoác lên mình đồng phục của bác sĩ, phạm phải đủ loại tội trạng. Toàn bộ cảnh tượng không phải hư cấu hoàn toàn, cần thông báo đặc biệt với mọi người là, những bệnh nhân gây án đó vẫn còn một số kẻ chưa sa lưới.”
“Cải biên dựa theo vụ án có thật? Đây không phải cách chơi ngày xưa của chúng ta à?” Hàn Thu Minh cứ như không trông thấy ánh mắt căng thẳng của người phụ trách, nói chẳng thèm nể nang ai: “Tôi làm việc, tham quan mười mấy nhà ma lớn nhỏ ở nước ngoài, một số nhà ma ở Âu Mỹ còn được xây dựng ở nhà giam bỏ hoang và trong phòng mà sát nhân điên cuồng từng ở. So với một số nhà ma của bọn họ, cái của anh quá tầm thường.”
“Ông chủ Trần, Thu Minh nói chuyện có phần thẳng thắn, thật ra cũng không có ý gì đâu.” Người phụ trách không nhịn nổi bèn mở miệng nói một câu.
“Không sao, làm ngành dịch vụ, trong lòng tôi khách tham quan vĩnh viễn xếp ở vị trí thứ nhất, tất cả ý kiến và đề xuất tôi đều nghiêm túc lắng nghe.” Nụ cười trên gương mặt Trần Ca từ đầu đến cuối vẫn chưa từng thay đổi, mang lại cho người khác cảm giác rất tốt.
“Hài lòng với thái độ nhân viên, cộng 5 điểm.” Dạ Tiểu Tâm lấy một quyển ghi chép từ trong túi ra, viết một hàng chữ lên trên.
“Cô đây là?” Trần Ca nhìn sang cô gái kia.
“Tôi đang chấm điểm cho nhà ma của anh, điểm tối đa là 100, chỉ cần vượt mức 80 điểm, tôi sẽ nhiệt liệt đề cử với người hâm mộ của mình.” Dạ Tiểu Tâm cất quyển ghi chép: “Đa số nhà ma đều không cho sử dụng điện thoại di động, cho nên tôi chỉ có thể dùng quyển sổ ghi chép nhỏ này để ghi lại tất cả.”
“Rất chuyên nghiệp.” Trần Ca chột dạ, lau mồ hôi trong lòng bàn tay: “Khu Nội Trú Số Ba là cảnh tượng mở rộng, sau khi mọi người tiến vào có thể tham quan tự do, chỉ cần trong vòng 20 phút tìm được máy ghi âm tôi lấy từ trong nhà ma của mọi người, cầm nó ra ngoài thì coi như mọi người qua cửa.”
Trần Ca mang theo thiện ý và chân thành, lặp lại lần nữa: “Không nên thả lỏng cảnh giác, nhất định phải cầm máy ghi âm ra khỏi Khu Nội Trú Số Ba, thế mới tính là trò chơi kết thúc.”