“Tôi có một người anh trai có khuôn mặt giống hệt mình, chẳng qua tính cách của hai chúng tôi vô cùng khác nhau.]
[Tôi hướng nội yếu đuối, học tốt, vô cùng nghe lời cha mẹ. Anh trai thì gây chuyện thị phi khắp nơi, tính tình vô cùng nóng nảy.]
[Có một lần anh trai và cha tôi cãi nhau lớn tiếng. Hai người đánh nhau, trong lúc anh trai hoảng loạn đã đâm cha tôi một dao.]
[Lúc ấy tôi cũng ở đó, tôi vốn không ngờ mọi chuyện lại như vậy. Tôi liều mạng ngăn cản anh trai, nhưng không ngờ rằng đến tôi mà anh trai cũng muốn giết. Cuối cùng trong quá trình đánh nhau, tôi đã đâm trúng anh trai mình.]
[Khi mẹ tôi trở về nhà, anh trai và cha tôi đều đã chết hết, một gia đình hạnh phúc giờ lại chia năm xẻ bảy. Mẹ tôi biết rõ tính tôi không thể nào nói dối và giết người, vì thế lúc cảnh sát đưa ra nghi vấn thì đã nói dối, đẩy tất cả mọi tội lỗi lên người của anh trai.]
[Tất cả mọi người ở trong trấn nhỏ này đều không sạch sẽ, chỉ có tôi là ngoại lệ. Bởi vì tôi vốn không muốn giết người, chuyện kia chỉ là một việc ngoài ý muốn.]
Trên màn hình máy tính hiện lên lời nói của khách trọ phòng số 3. Sau khi cậu ta nói xong, phía dưới màn hình hiện ra các phương án: [Tiếp theo bạn nên làm như thế nào?]
[Một: Tiến vào phòng và nói cho cậu ta biết quán trọ rất nguy hiểm, để cậu ta cẩn thận nhiều hơn.]
[Hai: Kiên quyết không tiến vào phòng và cũng bắt cậu ta tiến vào các căn phòng khác để dò đường.]
[Ba: Mặc kệ cậu ta và đi ngủ.]
Tiến vào phòng tương đương với việc giao sự sống chết cho cậu học sinh kia. Bắt cậu học sinh đi vào các căn phòng khác dò đường tương đương với bắt cậu ta chịu chết. Sự lựa chọn thứ nhất và thứ hai đại biểu cho thiện và ác.
“Không thì đánh cược một lần? Tôi cảm thấy cậu học sinh này không giống như là người xấu.” Phạm Thông bất tri bất giác đã uống hết lon coca. Ánh mắt cậu ta di chuyển qua lại giữa Trần Ca và màn hình máy tính.
“Đánh cuộc cái rắm, học sinh này trăm phần trăm là có vấn đề.” Trần Ca vô cùng quyết đoán. Anh trực tiếp đưa con chuột về phía sự lựa chọn thứ ba.
“Cậu ta giết người là vì tự vệ, hơn nữa anh xem biểu cảm và động tác của cậu ta kìa, hoàn toàn khác những kẻ sát nhân với đôi mắt màu đỏ máu. Cậu ta trông có vẻ tự ti, đứa trẻ như vậy chắc hẳn sẽ không chủ động đi hại người.” Lần này người mở miệng chính là Phạm Đại Đức, anh ta và em trai mình có cái nhìn giống nhau.
“Tự ti và yếu đuối thuyết minh tính cách của cậu ta có chỗ thiếu hụt. Đại đa số kẻ sát nhân đều trải qua tuổi thơ tự ti và yếu đuối. Bọn họ cực kỳ tự ti nhưng đồng thời lại vô cùng khát khao được tôn trọng, vì tính cách như vậy nên mới có thể dần trở nên biến thái.” Trần Ca đã lười đến độ không muốn giải thích: “Cậu học sinh này rất nguy hiểm. Cậu ta không đủ mạnh nên mới càng dễ xuống tay đối với người nhỏ yếu hơn mình.”
“Anh nói rằng cậu ta đang nói dối?” Phạm Thông lại mở một lon coca, uống mấy ngụm to. Bây giờ đã là rạng sáng nhưng cậu ta không hề buồn ngủ chút nào.
“Tôi có thể khẳng định rằng cậu học sinh này nhất định là đang nói dối. Hai người không cẩn thận suy nghĩ một chút xem, nếu như mẹ của cậu ta thật sự đẩy hết mọi tội lỗi lên người của người anh thì tại sao cậu ta còn xuất hiện ở trong trấn nhỏ tràn ngập kẻ sát nhân ở đêm khuya thế này?” Giọng nói Trần Ca âm trầm: “Bây giờ tôi có hai suy đoán. Một là cậu ta đã giết chết anh trai và cha, sau đó giá họa tất cả cho anh trai. Cậu ta lợi dụng sự tin tưởng của mẹ cậu ta và đẩy hết mọi tội lỗi lên người anh trai mình. Hai là học sinh này chính là người anh giả mạo. Anh trai giết chết người cha và đứa em ngăn cản mình. Vì để trốn tránh chế tài của pháp luật nên cậu ta đã ngụy trang bản thân thành tính cách yếu đuối của đứa em.”
Sau khi Trần Ca nói xong, Phạm Thông và Phạm Đại Đức cũng không dám lên tiếng. Bọn họ thật sự không tìm thấy lý do để phản bác, cũng cảm thấy khí lạnh đang dần thổi lên đỉnh đầu.
“Suy đoán thứ hai có khả năng lớn hơn.” Trần Ca nhìn vào màn hình, lựa chọn phương án thứ ba, sau đó điều khiển Tiểu Bố nhanh chóng rời đi: “Đêm khuya cậu ta xuất hiện ở trấn nhỏ này, chứng minh rất có khả năng cậu ta đã xử lý chính mẹ ruột của mình. Mà nguyên nhân giết chết mẹ mình rất đơn giản. Dù là song sinh, bắt chước tính cách giống hệt nhưng người mẹ ruột vẫn có thể nhận ra được.”
Sau khi làm quen con đường trong quán trọ, Trần Ca điều khiển Tiểu Bố đi đến cửa lớn của quán, chuẩn bị cho lệ quỷ áo đỏ vào đây: “Quán trọ này không có người vô tội, chắc hẳn bọn họ có thể kéo dài đủ thời gian cho mình.”
Trần Ca đi tới cổng lớn của quán trọ nhưng lại phát hiện ra trong đại sảnh có một người vô cùng mập mạp đang đứng. Người này đội một chiếc mũ đầu bếp, đang đặt từng miếng bánh kem lên trên bàn cơm.
“Hắn ta chính là đầu bếp quán trọ, là một kẻ điên. Nhưng mà lúc tôi chơi chưa bao giờ thấy hắn ta giết người.” Phạm Thông ở bên cạnh nhỏ giọng nói.
Trần Ca khẽ gật đầu, anh điều khiển Tiểu Bố tránh xa đầu bếp. Nhưng chỉ cần tới gần cửa lớn của quán trọ, đầu bếp sẽ đi đến phía cô bé.
Sau khi tốn vài phút trong đại sảnh, Trần Ca dùng con chuột ấn vào đầu bếp. Phía dưới màn hình hiện ra một khung chat: [Ngoài cửa không ngừng truyền đến tiếng vang “rầm rầm”. Nửa đêm nửa hôm, bây giờ là giờ ăn khuya của quán trọ.]
Sau khi khung chat này biến mất, ông cụ, người phụ nữ, học sinh và ông chủ quán trọ đi ra khỏi phòng, còn cảnh sát thì không thấy bóng dáng đâu.
Ông chủ quán trọ và đầu bếp đứng chung một chỗ, gần hai người họ có đặt bốn chiếc ghế dựa song song nhau, trên mặt bàn là chín miếng bánh kem.
Sau khi mọi người đến đông đủ, phía dưới màn hình hiện ra bốn phương án: [Mời bạn chọn chỗ ngồi.]
[Một: Ngồi ở giữa đầu bếp và ông cụ.]
[Hai: Ngồi ở giữa ông cụ và người phụ nữ.]
[Ba: Ngồi ở giữa người phụ nữ và học sinh.]
[Bốn: Ngồi ở phía ngoài cùng của bàn.]
Cuối cùng trong bốn phương án này đã không còn phương án đi ngủ. Trần Ca nhìn một lúc lâu, đột nhiên không biết nên chọn như thế nào: “Tại sao lại đột nhiên bắt lựa chọn chỗ ngồi? Bốn vị trí này có gì khác nhau?”
Trần Ca nghĩ mãi mà vẫn không thể hiểu được. Để an toàn, anh lựa chọn phương án thứ tư, ngồi một mình ở phía ngoài cùng cái bàn.
Sau khi anh đưa ra lựa chọn, các nhân vật đều đã ngồi vào chỗ. Khi Trần Ca điều khiển Tiểu Bố ngồi lên ghế, phía dưới màn hình hiện ra một câu: [Đầu bếp đặt dao phay ở trên bàn, hắn ta và ông chủ quán trọ cười tủm tỉm nhìn các bạn, đưa cho các bạn một bài toán khó: Làm sao dùng một dao chia đều chín miếng bánh kem cho bốn người?]
“Chia đều chín miếng bánh kem cho bốn người? Đặt ba miếng bánh kem cạnh nhau rồi cắt ra từ giữa? Cái này không được, yêu cầu của hắn ta là chia đều.” Phạm Thông và Phạm Đại Đức đều suy tư. Cả hai đều không phát hiện khi nhìn thấy con dao phay ở trên bàn, Trần Ca đã hưng phấn hẳn lên!
“Chắc hẳn là ông chủ quán trọ cố ý làm khó dễ khách trọ, cho dù là cắt như thế nào cũng không thể chia đều được.” Bản thân Phạm Đại Đức là đầu bếp, anh ta khoa chân múa tay cả buổi mà cũng không nghĩ ra cách nào tốt cả.
“Đúng vậy, dù có thể cắt ra được nhưng bơ trên bánh kem ít nhiều gì cũng sẽ dính lên con dao phay, không thể chia đều hoàn toàn được.” Hai anh em đang thảo luận sôi nổi bỗng nhiên nhìn thấy trên màn hình, ông cụ, người phụ nữ, học sinh và cả Trần Ca điều khiển Tiểu Bố đều duỗi tay cầm chuôi con dao phay này!
Khoảng cách giữa bốn người với con dao phay xa gần khác nhau. Tiểu Bố do Trần Ca điều khiển cách xa con dao phay nhất, ông cụ đứng gần con dao phay mà đầu bếp đặt xuống nhất.
“Không tốt!”
Nhìn thấy con dao phay bị ông cụ lấy đi, Trần Ca lập tức điều khiển Tiểu Bố điên cuồng chạy trốn nơi xa!
“Anh chạy làm gì?” Phạm Thông và Phạm Đại Đức đều sững sờ: “Đây không phải chỉ là trả lời vấn đề thôi sao? Sao lại đột nhiên kích thích như vậy?”
Trần Ca điều khiển Tiểu Bố chạy ra xa mà không quay đầu lại. Chỉ thấy trên màn hình, ông cụ cầm dao phay trong tay, dùng hết toàn lực bổ về phía người phụ nữ bên cạnh!
“Làm cách nào dùng một dao chia đều chín miếng bánh kem cho bốn người, đương nhiên là làm bốn người biến thành ba người!”