“Đây là Thư mời tham gia trò chơi lời nguyền ở bệnh viện bị bỏ hoang sao? Trông khá là mới, cảm giác còn không dọa người bằng đơn đăng ký ở Khu Nội Trú Số Ba.”
Trong cảnh tượng bốn sao mà điện thoại màu đen mới mở khóa có một Bệnh Viện Trung Tâm Tân Hải, Trần Ca cảm thấy Thư mời tham gia trò chơi lời nguyền này có liên quan đến cảnh tượng đó.
“Cứ cất đi đã, nói không chừng đến lúc nào đó lại cần dùng đến.”
Trần Ca cũng chẳng có hứng thú mấy với trò chơi lời nguyền này, thứ anh muốn chỉ là cảnh tượng bốn sao. Nếu như ai dám âm thầm nguyền rủa anh, vậy anh sẽ lập tức dùng Bút Tiên và bức tượng để tính toán vị trí của đối phương, nếu như có thể tìm được vị trí thì dẫn một đám áo đỏ đến xử lý.
Quang minh chính đại, không chơi âm mưu quỷ kế.
Trần Ca cất Thư mời tham gia trò chơi lời nguyền và số điện thoại kia di, đi ra khỏi phòng sửa chữa.
Anh mở hàng rào bảo vệ nhà ma ra, Tiểu Cố và Từ Uyển đã đi đến, Trần Ca gắng gượng trang điểm cho hai người bọn họ, sau đó quay về đại sảnh.
Anh tìm một nơi không người gọi lão Chu và Đoàn Nguyệt ra: “Tôi rất hài lòng với việc xử lý các trường hợp khẩn cấp và phản ứng tại chỗ của hai người, các biểu hiện trước đó cũng đã chứng minh thực lực của hai người. Hôm nay vào ban ngày hai người không cần ở trong truyện tranh nữa, hãy ra ngoài giúp tôi dẫn đường cho du khách đi. Tất nhiên tôi cũng sẽ không bắt hai người giúp đỡ tôi không công, có yêu cầu gì thì cứ nói ra.”
“Thật vinh dự khi tôi có thể cống hiến sức lực của mình cho ông chủ, hơn nữa tôi cũng thích ở chung một chỗ với du khách.” Ánh mắt lão Chu lộ ra vẻ hưng phấn.
“Đừng có đùa dai quá, hai người chỉ cần dẫn đường, đưa du khách vào trong cảnh tượng là được rồi. Ngày hôm nay thân phận của hai người không phải diễn viên trong nhà ma mà chỉ là nhân viên phục vụ thôi.” Trần Ca rất sợ hai người không hiểu rõ ý của mình, trước khi đưa được du khách vào trong cảnh tượng, họ đã dọa du khách sợ đến bất tỉnh rồi.
“Nhân viên phục vụ?” Lão Chu và Đoàn Nguyệt đều hơi thất vọng.
“Nếu như hai người cảm thấy quá chán thì có thể nhân lúc du khách đi ra khỏi cảnh tượng, tặng cho bọn họ một niềm vui nho nhỏ.” Thời gian mà Trần Ca ở cùng với nhóm lão Chu cũng không tính là ngắn, hiểu rất rõ về ba người bọn họ, cũng biết được cách làm người của bọn họ. Cho nên anh mới để cho bọn họ dẫn đường cho du khách, đây là một thử nghiệm mang tính đột phá.
“Hai người xuất hiện vào ban ngày sẽ tạo thành tổn thương nhất định đối với cơ thể, việc này coi như là tai nạn lao động, cho nên hai người nếu có yêu cầu gì thì có thể nói với tôi, cứ coi như là tôi bồi thường cho hai người là được.” Trần Ca luôn vô cùng rộng lượng khi đối đãi với nhân viên.
“Chỉ cần có thể làm việc cùng với cô ấy thì tôi không có yêu cầu gì khác cả.”
Lão Chu len lén muốn nắm tay của Đoàn Nguyệt nhưng lại bị Đoàn Nguyệt đẩy ra: “Tránh qua một bên đi, tôi và anh chỉ là gặp dịp thì chơi thôi.”
“Hay là chúng ta nói giả làm thật đi?”
Trần Ca nhìn Đoàn Nguyệt và lão Chu đang cãi nhau trước mặt mình, đột nhiên cảm thấy bản thân hơi dư thừa: “Hai người đang khoe tình cảm đấy à? Trong lúc làm việc, tốt nhất vẫn nên chú ý một chút thì hơn, tôi sợ những nhân viên còn lại không chịu nổi.”
Anh tìm hai bộ quần áo không lộ mặt trong Phòng Thay Đồ Của Mãnh Quỷ, bảo lão Chu và Đoàn Nguyệt thay ra: “Hai người có thể không cần nói chuyện khi không cần thiết, tuyệt đối không được để bản thân bị bại lộ, nếu xảy ra chuyện gì, nhớ phải báo cho tôi ngay lập tức.”
“Yên tâm đi.”
Năng lực nghề nghiệp của lão Chu và Đoàn Nguyệt rất tốt, điểm này Trần Ca đã sớm nhìn ra. Có bọn họ, cho dù có chuyện gì xảy ra, bọn họ cũng sẽ có năng lực tự mình giải quyết.
Sau khi dặn dò vài câu, Trần Ca đi đến phòng nghỉ của nhân viên: “Nếu như tất cả lệ quỷ đều giống như lão Chu và Đoàn Nguyệt thì tốt rồi.”
Đặt báo thức xong, Trần Ca nằm xuống ngủ thiếp đi.
Rất nhanh đã đến buổi trưa, Trần Ca bị đồng hồ báo thức làm giật mình tỉnh giấc.
“Phải ăn cơm rồi.”
Trần Ca vươn vai rồi đi ra khỏi phòng nghỉ cho nhân viên, lão Chu và Đoàn Nguyệt quả nhiên không làm cho anh thất vọng.
Xử lý gọn gàng ngăn nắp, giọng nói của Đoàn Nguyệt rất êm tai, cô phụ trách giao tiếp với du khách đi vào trong nhà ma, còn lão Chu thì phụ trách đưa du khách đi vào từng cảnh tượng.
Để giảm bớt tâm trạng khẩn trương, thỉnh thoảng lão Chu còn kể một vài câu chuyện ngắn vớ vẩn để khuấy động bầu không khí, vô cùng tận tụy với công việc.
“Khổ cực rồi, hai người đi về nghỉ ngơi đi.” Sau khi đưa lão Chu và Đoàn Nguyệt vào trong truyện tranh xong, Trần Ca lại chạy đến phòng quan sát để xem camera, bảo đảm lão Chu và Đoàn Nguyệt không gây ra rắc rối.
“Cứ có cảm giác hai người bọn họ còn hợp với việc này hơn cả mình.” Trần Ca hoàn toàn yên lòng. Anh đi ra nhà ma, chào hỏi với chú Từ.
“Ngày hôm nay cậu làm việc rất đàng hoàng, phản hồi của du khách cũng rất tốt, còn có cả một vài người nước ngoài nghe danh mà đến, họ đều nói việc giao tiếp với cậu hoàn toàn không có rào cản nào cả. Tôi nhớ là tiếng anh của cậu có hơi kém mà nhỉ?” Chú Từ nở nụ cười, thật ra yêu cầu của ông cũng không cao, chỉ cần Trần Ca không gây phiền toái là ông đã rất thỏa mãn rồi.
“Học, học nữa, học mãi. Đừng nói riêng tiếng anh, cháu còn tự học cả hội họa và đánh đàn violon, sau này nếu có cơ hội thì cháu sẽ biểu diễn cho chú xem.” Trần Ca nhìn dòng người xếp hàng dài trước cửa nhà ma, rất là thoả mãn.
Anh lại đi vào phòng chờ xem thông tin của các du khách đi vào nhà ma hôm nay. Tính cho đến ngày hôm nay, cảnh tượng Thôn Hoạt Quan ba sao đã được qua cửa hai lần, các du khách cũng đã tìm được phương pháp để vượt ải cảnh tượng này.
Cảnh tượng ba sao cho phép một lần tối đa mười lăm du khách đi vào, bọn họ sẽ cố gắng tập hợp đủ mười lăm người từ bên ngoài rồi mới đi vào, sau đó dùng tốc độ nhanh nhất để tìm được áo cưới, thay phiên nhau cầm áo cưới ra ngoài.
Một khi có một du khách nào đó bị chấp niệm bên trong áo cưới dù dọa đến sụp đổ hoặc là ngất xỉu thì người bên cạnh sẽ lập tức cầm lấy áo cưới, tiếp tục chạy về phía cửa ra của cảnh tượng.
Du khách ngất trước đó sẽ được tính là từ bỏ, cứ như vậy một người lại tiếp một người, cuối cùng sẽ mang được áo cưới ra khỏi cảnh tượng.
Tình cảnh đó, nếu như phối hợp với nhạc nền thích hợp thì sẽ làm cho người ta cảm thấy rất bi tráng, rất chấn động.
“Một khi du khách tìm được phương pháp qua cửa thì độ khó của cảnh tượng sẽ giảm mạnh, người qua được cửa cũng sẽ càng ngày càng nhiều.” Cảnh tượng ba sao bị du khách “phá đảo”, Trần Ca hoàn toàn không lo lắng.
Khi các du khách còn đang vắt óc liều mạng để qua cửa hai cảnh tượng ba sao khác thì Trần Ca đã bắt đầu tiến công cảnh tượng ba sao rưỡi, thậm chí còn chuẩn bị đánh vào cảnh tượng bốn sao.
“Thật chờ mong dáng vẻ của du khách khi tiến vào cảnh tượng bốn sao, có khả năng lúc đó nhà ma của mình sẽ nổi tiếng cho mà xem.”
6 giờ tối, nhà ma ngừng đón khách, nhóm du khách cuối cùng cũng ra ngoài vào lúc 6 giờ 30.
Sau khi dọn dẹp đơn giản nhà ma, Trần Ca đợi đến khi Tiểu Cố và Từ Uyển tan làm, một mình quay về phòng nghỉ của nhân viên.
“Sáng sớm đã làm một giấc rồi, bây giờ cũng chẳng buồn ngủ lắm.” Trần Ca lôi tờ giấy trong túi ra: “Đã đến lúc mang nhân viên này về nhà ma rồi, xác suất quay trúng nó còn thấp hơn so với xác suất quay trúng Diêm Đại Niên, chắc hẳn là một áo đỏ.”
Trần Ca lấy điện thoại của mình ra, sau nhiều lần nghiên cứu số điện thoại nọ, cuối cùng anh cũng bấm số.
Bây giờ là 7 giờ tối, nhân viên trong khu vui chơi cũng đã tan làm, xung quanh vô cùng yên tĩnh.
Âm thanh tút tút vang lên bên tai, điện thoại kết nối được, thế nhưng lại không có ai nghe máy.
“Hiện tại có rất ít người sử dụng điện thoại cố định, rốt cuộc ý nghĩa ẩn giấu sau những con số này là gì?”
Ngay khi vang lên tiếng tút tút thứ mười bốn, cuối cùng điện thoại cũng có người nghe máy.
Trần Ca ngừng hô hấp, anh không dám mở miệng nói chuyện, vểnh tai lên lắng nghe. Bên kia điện thoại truyền đến một âm thanh rất kỳ lạ, giống như có thứ gì đó đang bị đốt cháy.