Sau khi chế ngự được mấy tên tội phạm giết người hai lần liên tiếp, Trần Ca đã có ấn tượng tốt trong mắt cảnh sát.
Việc bắt giữ một nghi phạm đào tẩu hạng A là điều đủ để gây chấn động, nhưng vì đặc thù riêng của bản thân Giả Minh mà vụ án liên quan đến anh ta không được công bố rộng rãi, nên tên tuổi của Trần Ca cũng chỉ được lưu truyền trong giới cảnh sát mà thôi.
“Mấy anh cảnh sát, cha của đứa trẻ này đã bị giết, còn mẹ thì lại bị thương nặng và đang bất tỉnh, bây giờ là lúc nó dễ bị tổn thương nhất, nếu như có thể, tôi muốn được chăm sóc nó thật tốt.” Trần Ca xách ba lô, nhẹ nhàng ôm vai đứa trẻ, để nó dựa vào người mình.
“Cậu yên tâm, chúng tôi sẽ nhờ các nhân viên chuyên nghiệp để chăm sóc và tư vấn tâm lý cho cậu bé.”
“Vậy, thỉnh thoảng tôi có thể đến thăm cậu bé được không? Tôi và cha mẹ của nó đã có duyên gặp qua một lần, nên cũng có nhiều chủ đề để nói chuyện hơn, xin mấy anh đấy.” Trần Ca nhìn cậu bé đầy vẻ không nỡ.
“Nếu cậu muốn gặp cậu bé, chỉ cần gọi điện cho đội trưởng Lý Chính và xin anh ấy là được rồi.” Mấy cảnh sát đều không đành lòng từ chối Trần Ca.
“Cảm ơn.” Trần Ca ngồi xổm trước mặt cậu bé: “Chú tên là Trần Ca, nếu cần cái gì thì cháu có thể tìm chú.”
“Cháu nhớ chú... Ở trên xe buýt, chú ngồi sau cha...” Cậu bé đã từng đi cùng Trần Ca trên chiếc xe tang vào thị trấn Lệ Loan, cậu bé mơ hồ nhớ ra khuôn mặt của Trần Ca.
“Hôm đó chú nên đưa trực tiếp dẫn cháu đi, nếu chú làm chuyện đó sớm hơn thì sẽ không có những chuyện xảy ra sau này.” Nhẹ nhàng ôm lấy cậu bé, Trần Ca xách ba lô bước ra khỏi ngõ nhỏ.
Nhìn thấy bóng lưng của anh dần đi xa, hai cảnh sát mặc thường phục đều khẽ thở dài: “Thật đúng là một người tốt bụng dịu dàng.”
Trần Ca cũng không biết cảnh sát nghĩ gì về mình, sau khi rời khỏi con hẻm, anh không quay lại Khu vui chơi Thế Kỷ Mới mà đi vào một hành lang bên cạnh.
Đứng ở hành lang mà ánh sáng mặt trời không thể chiếu vào, Trần Ca mở truyện tranh ra, trên chóp mũi thoang thoảng mùi máu tanh, một lúc sau, Mùi Hôi Thối và Hứa Âm túm lấy Khương Long xuất hiện.
“Trần Ca, cậu cho tôi một cơ hội nữa đi, vừa rồi là do tôi hồ đồ, tôi không thể khống chế được phản ứng theo bản năng của não mình!" Khương Long sợ tới mức cơ thể cũng trở nên hư ảo hơn rất nhiều, anh ta không ngừng cầu xin tha thứ: “Tôi sẽ nói cho cậu một thông tin rất quan trọng, tôi và Chân Chân đã tìm thấy một đứa trẻ được Minh Thai chọn trúng, đứa trẻ đó từ khi sinh ra đã không thể ngửi thấy bất kỳ mùi hương nào, khứu giác của nó đã Minh Thai cướp đi!”
Nhìn về phía Khương Long, mặt Trần Ca không hề có cảm xúc: “Đưa tôi đến chỗ đứa trẻ bị cướp đi khứu giác đi.”
“Nó đã chết, chính là Bắc Dã ra tay.” Khương Long cũng không dám che giấu nữa: “Mỗi đứa trẻ được Minh Thai lựa chọn đều tương ứng với một cánh cửa, phía sau cất giấu một loại năng lực của Minh Thai, chỉ cần cậu tìm được một món đồ có hơi thở của Minh Thai ở sau cánh cửa đó, cậu có thể có được khả năng đó.”
“Còn có kiểu đó nữa sao?”
“Tất cả những điều này đều do cái bóng nói cho tôi biết, nhưng thực tế có vẻ không dễ dàng như vậy, chúng tôi đã tìm thấy đứa bị Minh Thai lựa chọn vào bảy ngày trước, nhân lúc nó ngủ thì đi vào thế giới sau cánh cửa của nó, hơi thở còn sót lại của Minh Thai bám vào một con chó đồ chơi.” Khương Long nói đến đây thì lén liếc mắt nhìn Trần Ca: “Tôi có thể dẫn cậu đi tìm con chó đồ chơi đó, còn cả bức tượng làm bằng đất sét có tên cậu bé đó nữa.”
“Chờ một chút, anh cùng lắm chỉ là một nửa áo đỏ, chỉ bằng anh thì làm sao có thể giết lệ quỷ có chưa hơi thở của Minh Thai ở đằng sau cánh cửa chứ?" Bản thân Trần Ca cũng đã bước vào thế giới sau cánh cửa của đứa trẻ được chọn, tùy tiện chọn một thế giới của đứa trẻ được chọn thì cũng đã có độ khó vượt quá cảnh kinh dị hai sao thông thường rồi.
“Càng mở nhiều cánh cửa, Minh Thai lại càng dễ thức tỉnh, và hơi thở của nó cũng sẽ tỏa ra càng mạnh. Cánh cửa tôi mở là đầu tiên, cho nên nó có độ khó ít nhất.”
Trần Ca tính toán thời gian, Khương Long cũng không có nói dối chuyện này, bản thân anh cũng đã tiến vào thế giới phía sau cánh của của Giang Minh và Ngô Thanh, thế giới sau cánh cửa của Ngô Thanh rõ ràng lớn hơn thế giới phía sau cánh cửa của Giang Minh nhiều, và cũng đáng sợ hơn nữa.
“Dẫn tôi đi xem con chó đồ chơi đó.”
“Được rồi, nó ở ngay trong sân nhỏ vừa rồi thôi.”
Dưới sự dẫn dắt của Khương Long, Trần Ca quay lại sân nhỏ lúc nãy, anh đi vào bằng cửa sau và phát hiện ra một chiếc túi da màu đen ở dưới gầm giường.
Mở túi ra, Trần Ca nhìn thấy một con chó đồ chơi mà lông đã rụng gần hết.
Trần Ca cũng có chút ấn tượng với chú chó đồ chơi này, khi chuyển nhà lần đầu tiên, anh đã nhìn thấy con chó đồ chơi này ở hành lang, lúc đó chú chó còn chưa rụng lông và trông rất đáng yêu.
Anh không biết là ai đã ném nó ở đó, ngốc nghếch chờ đợi tại chỗ cả tiếng đồng hồ, cuối cùng tự mình ôm con chó đồ chơi về nhà.
“Đây là đồ chơi cái bóng sao?” Trần Ca đưa tay cầm con chó đồ chơi lên, cùng lúc đó, điện thoại màu đen trong túi anh rung lên.
Trần Ca đưa tất cả lệ quỷ vào lại cuốn truyện tranh trước, sau đó lấy điện thoại màu đen ra và xem.
[Nhiệm vụ thí luyện bốn sao Minh Thai đã hoàn thành ba phần chín, khứu giác của Minh Thai đã bị tổn hại nghiêm trọng. Người Được May Mắn Được Áo Đỏ Quan Tâm, thời gian của bạn sắp hết rồi!]
Sau khi nhận được tin nhắn từ điện thoại màu đen, Trần Ca mới thả lỏng người, Khương Long không hề nói dối anh, con chó đồ chơi này đúng là đã được mang ra từ sau một cánh cửa nào đó, điều đáng tiếc duy nhất là người tìm ra đứa trẻ đó không phải Trần Ca, mà là Khương Long và Bắc Dã.
Khẽ thở dài một cái, Trần Ca đặt bức tượng làm bằng đất sét trong cái túi lên cái bóng của mình, trên bức tượng bằng đất loang lổ vết máu có viết ba chữ Liễu Văn Lưỡng.
Sau khi bức tượng chạm vào cái bóng của Trần Ca, vết máu đen trên đó bắt đầu nhanh chóng biến mất.
Lần này Trần Ca lặng lẽ đứng nhìn, anh phát hiện cái bóng của mình giống như một vực sâu, mơ hồ có thể nhìn thấy khuôn mặt đang say ngủ của một người phụ nữ ở một nơi rất xa.
“Vết thương của Trương Nhã dường như đã tốt hơn rất nhiều, có vẻ như máu đen trên những bức tượng này đã giúp ích cho cô ấy.”
Đưa tay chạm vào cái bóng của mình, đồng tử của Trần Ca thu nhỏ lại, lông mi của người phụ nữ đang ngủ say trong vực sâu đó dường như hơi chớp chớp, thật giống như muốn mở mắt ra.
Giọt máu đen cuối cùng bị cái bóng hút đi, bức tượng làm bằng đất sét có khắc ba chữ Liễu Văn Lượng tan thành từng mảnh.
“Bức tượng làm bằng đất sét của Liễu Văn Lượng, Ngô Thanh, Phương Ngư, và cả của mình... Nếu Trương Nhã hút hết máu đen trên tất cả các bức tượng, nói không chừng cô ấy có thể sẽ tỉnh lại.”
Đứng ở trong hành lang, Trần Ca nhìn bức tượng vỡ vụn trên mặt đất: “Để được sinh ra làm người, Minh Thai đã tước đi một số khả năng trên người chín đứa trẻ, bao gồm thính giác, khứu giác, thị giác... Những thứ đó gần như hoàn toàn tương tự với những khả năng mà điện thoại màu đen tặng cho mình!”
“Khi mình vừa mới nhặt được điện thoại màu đen, khả năng đầu tiên mà mình nhận được là Âm Đồng, có liên quan đến thị giác; ngay sau đó mình lại có Hoạt Ngẫu, liên quan đến tạo hình cơ thể; sau đó mình có được Tai Quỷ, Linh Khứu, và những khả năng này tương ứng với năm giác quan của con người, giống hệt với những khả năng khác nhau mà Minh Thai đã tước đoạt của những đứa trẻ đó!”
“Có phải Minh Thai đang lặp lại quá trình của điện thoại màu đen không? Hay là nói cả điện thoại màu đen Minh Thai đều đang làm những chuyện giống nhau?" Trần Ca cảm thấy ớn lạnh không thể giải thích nổi, tất cả những điều này có thể đã được định trước kẻ từ thời điểm anh nhận được điện thoại màu đen rồi.