Ba ngày sau, nơi thâm sơn cùng cốc của Bách Hoang Sơn.
Trong một hang động tự nhiên sâu hàng trăm trượng, Lý Diệu ẩn mình như dã thú ngủ đông. Hắn đang nhập định.
Y thu được vô số bí pháp Yêu tu từ chỗ Kim Tâm Nguyệt, ngược lại nàng cũng bắt đầu tu luyện công pháp Nhân tộc. Cả hai đều cần thời gian để tiêu hóa và hấp thu, vì vậy dứt khoát dấn thân vào chốn thâm sơn này.
Ba ngày qua, vừa đi vừa luyện, Lý Diệu vốn là đại cao thủ cảnh giới Cửu Cực Kim Đan, lại kế thừa một phần thần thông cải tạo cơ thể của Huyết Văn tộc, nên những lý luận sơ cấp về tế bào và huyết thống chẳng thể làm khó được hắn.
Hôm nay, hắn chính thức bắt đầu hành trình chủ động khám phá bí mật sâu thẳm trong từng tế bào. Nhập định chính là gạt bỏ mọi tạp niệm, đạt đến sự thống nhất cao độ giữa thân xác và thần hồn, từ đó có thể nội thị lục phủ ngũ tạng, thậm chí là cả linh hồn mình. Đây chính là nền tảng của mọi sự tu luyện.
Pháp môn nhập định có hàng trăm hàng ngàn, Lý Diệu vận dụng "Thai Nhi Định". Hai mắt y khép hờ, thần sắc bình thản, tâm trí dần hồi tưởng về cuộc đời mình. Từ những biến cố gần đây tại Huyết Yêu giới, ngược dòng về Phi Tinh giới, rồi trở lại Thiên Nguyên giới. Ký ức tựa như những thước phim quay chậm, như bóng chim tăm cá, như thủy triều rút khỏi đại dương.
Theo dòng hồi ức, tạp niệm dần tan biến, ý thức của hắn trở nên tinh khiết và an ổn như trẻ thơ. Cuối cùng, cả thế giới bị bao phủ bởi một màn đêm ấm áp, ký ức đưa hắn trở về nơi khởi nguồn trong cơ thể mẫu thân, đắm mình trong làn nước ối nồng ấm.
Thần hồn khẽ rung động, hoàn toàn cách biệt với thế giới bên ngoài, Lý Diệu chính thức tiến vào trạng thái định tĩnh. Ý thức của hắn vốn co rụt lại thành một quả cầu sáng nhỏ như mũi kim, sau đó đột ngột bành trướng, lấp đầy toàn bộ cơ thể.
Ý thức ấy phân hóa thành hàng tỷ đạo thần niệm, từ trong ra ngoài, từ mọi góc độ khác nhau để quan sát bản thân. Tầm mắt của y xuyên thấu qua lớp da thịt, nhìn rõ lục phủ ngũ tạng, thấy tim đập rộn ràng, phổi phập phồng co giãn, thấy cả sự nhu động của đường ruột và quá trình tiết dịch tiêu hóa.
Nhưng bấy nhiêu vẫn chưa đủ, Lý Diệu tiếp tục đưa ý thức thăm dò vào nơi sâu hơn. Lục phủ ngũ tạng và huyết nhục thảy đều biến mất, thay vào đó là mạng lưới mạch máu, hệ bạch huyết và thần kinh chằng chịt như tổ ong.
Hắn thấy máu chảy cuồn cuộn, thấy từng bó tia lửa thần kinh bùng nổ rực rỡ từ sâu trong tế bào não, với tốc độ điện quang hỏa thạch lao đi qua các bó dây thần kinh, hướng về phía các đầu mút. Cảnh tượng ấy tựa như một tòa cung điện tia chớp tinh xảo, giăng khắp nơi như một mê cung huyền ảo.
Tiến sâu, lại tiến sâu hơn nữa, tựa như gạt đi từng tầng mây mù dày đặc để rơi vào lòng đất sâu thẳm, ý thức của Lý Diệu tiếp tục thăm dò vào thế giới vi mô. Khi ấy, lục phủ ngũ tạng đã chẳng còn, ngay cả mạch máu, hệ bạch huyết hay mạng lưới thần kinh cũng đều tan biến. Hiện ra trước mắt y là một thế giới huyền diệu khôn lường, tựa như một vùng vũ trụ chật chội, bốn phương tám hướng lơ lửng những tinh cầu trong suốt tỏa ra thất thải hào quang. Mỗi tinh cầu đều không ngừng phun trào sấm sét, lửa đỏ và cuồng phong, đồng thời liên tục hấp thu vạn vật từ những tinh cầu lân cận.
Lý Diệu hiểu rõ, những tinh cầu trong suốt này chính là tế bào của bản thân.
Y lặng lẽ vận chuyển yêu tu bí pháp, điều động linh năng bao bọc lấy ý thức, tựa như một chú nòng nọc nhỏ bé, toan tiến vào bên trong một đại tế bào. Lớp màng tế bào trông như bọt xà phòng nhưng lại kiên cố vô ngần, khiến y mấy bận bị bật ngược trở ra. Mãi đến khi thần hồn phóng ra một luồng điện đặc thù, nhẹ nhàng chạm vào như gãi đúng chỗ ngứa, lớp màng ấy mới khẽ run rẩy rồi chủ động hút y vào trong.
Thế giới bên trong tế bào tựa như một đại dương rực rỡ, tràn ngập những vật chất phù du đủ loại sắc màu với hình thù kỳ quái. Trong đó, vài khối vật chất hình kén tỏa ra ánh kim nhạt, thi thoảng lại phóng thích những luồng năng lượng nhanh như chớp giật, trông như những khóm thủy thảo vàng óng dập dềnh theo mạch nước ngầm. Đó chính là ty thể, đơn vị cơ bản cung cấp năng lượng cho tế bào, cũng là nguồn gốc của sức mạnh.
Dẫu vậy, lúc này Lý Diệu chẳng màng đến việc tu luyện ty thể, bởi thần hồn của y đã hoàn toàn bị nhân tế bào thu hút. Nằm tại trung tâm, nhân tế bào tựa như một vòng xoáy khổng lồ, lại giống như một con mắt quỷ dị đang tỏa ra lời mời gọi đầy mê hoặc, khiến thần hồn y không tự chủ được mà bơi về phía đó. Tựa như phi thuyền lọt vào phạm vi trọng lực của hành tinh, thần hồn y chẳng thể kháng cự, bị hút thẳng vào bên trong nhân tế bào.
---❊ ❖ ❊---
Ngỡ như vừa băng qua một hành lang tăm tối dài vô tận, nơi mà thời gian và không gian đều trở nên vô nghĩa. Những vật chất phù du bị kéo giãn đến cực hạn trông như ánh tinh quang lấp lánh, một cảnh tượng mỹ lệ khôn cùng mà y chỉ từng thấy khi xuyên qua tinh hải, phá toái hư không.
"Có lẽ Yêu tộc đã đúng, mỗi một tế bào chính là một vũ trụ thu nhỏ, và trong 'vũ trụ tế bào' ấy vẫn ẩn chứa vô vàn huyền diệu, thậm chí là những bí mật từ thời Hồng Hoang..."
Ý niệm ấy chỉ thoáng qua rồi biến mất không tăm tích, Lý Diệu quên bẵng mọi sự, hoàn toàn đắm mình vào nơi sâu thẳm nhất của tế bào. Y tựa như bị hút vào một hố đen, mọi cảnh vật phía sau đều hóa thành những đường kẻ mảnh nhỏ. Chẳng rõ đã trôi nổi bao lâu, những sợi xích khổng lồ đan xen, quấn quýt theo hình xoắn ốc bắt đầu hiện diện. Chúng tựa như những con cự xà nuốt chửng vũ trụ, chậm rãi vây quanh y, tạo thành một chiếc phễu hình mũi khoan xoay tròn.
Hắn nương theo mép phễu, từng vòng từng vòng bị cuốn vào nơi sâu thẳm nhất. Càng rơi xuống sâu, đường kính lỗ hổng càng thu hẹp, tốc độ lại càng lúc càng nhanh, khiến thân hình hắn gần như bị kéo giãn thành một dải lụa ánh sáng dài vạn dặm.
Lý Diệu tận mắt chứng kiến mỗi một chuỗi xoắn kép đều được kết nối bởi những dòng kinh văn mỹ lệ. Mỗi chuỗi kinh văn ấy lại được tạo thành từ luồng thông tin khổng lồ như những con số thiên văn. Thứ thông tin đó không phải là văn tự, hình vẽ hay âm thanh, mà là loại "siêu thông tin" vượt xa không gian ba chiều, được nén lại từ bốn chiều, thậm chí là những chiều không gian cao hơn nữa.
"A..."
Khi rơi xuống tận cùng của hình nón, thần hồn Lý Diệu hoàn toàn bị ép chặt thành một điểm hư vô không có không gian. Một nỗi sợ hãi vô hình bủa vây lấy tâm trí, khiến y nghi ngờ bản thân sẽ vĩnh viễn bị giam cầm nơi đây. Hắn gầm lên một tiếng, thần niệm dốc sức vùng vẫy!
Có lẽ vào thuở hỗn độn chưa mở, một tồn tại nào đó đang ngủ say nơi sâu thẳm của hư không cũng từng gào thét như thế, vùng vẫy như thế, để rồi khai thiên lập địa!
"Oanh!"
Tòa cung điện hình nón tạo thành từ chuỗi gen ầm ầm vỡ nát. Mỗi đoạn gen tàn khuyết đều hóa thành một mảnh vỡ lấp lánh. Tất cả mảnh vỡ ấy cùng hội tụ, kiến tạo nên một thế giới hoàn toàn mới.
Lý Diệu thấy mình đang đứng trên một vùng đất nóng ẩm. Hắn sững sờ đứng yên hồi lâu mới nhận thức được bản thân là ai. Đây là một thế giới sơ khai, mặt đất tựa như vừa mới ngưng kết từ ngọn lửa, vỏ trái đất cực kỳ bất ổn, từng giây từng phút đều rung chuyển dữ dội. Thỉnh thoảng, những ngọn núi lửa lại từ đáy biển trồi lên, nham thạch nóng chảy bốc hơi nước biển, nhuộm bầu trời thành một màu tím nhạt. Đây chính là... Hồng Hoang!
Lý Diệu không phải sinh linh duy nhất trong thế giới nóng bỏng và hoang vu này. Từ trên không trung truyền đến những tiếng ù ù chấn động, tựa như sấm rền vĩnh cửu không dứt. Hắn ngẩng đầu nhìn lên, liền thấy hai tòa kiến trúc khổng lồ không gì sánh nổi, dường như được đục rỗng và luyện chế từ cả một hành tinh để tạo thành những siêu cấp chiến hạm.
Thể tích của hai chiến hạm này lớn đến mức che khuất hơn nửa bầu trời, thậm chí còn tạo ra từ trường lực hút cường đại, xé rách mặt đất mỏng manh. Vô số nham thạch, thậm chí là cả những dãy núi bị hút ngược lên không trung, lao về phía chúng, rồi vỡ tan tành khi va chạm với hộ thuẫn linh năng, tạo thành những vòng quầng sáng hoa lệ.
Ngay cả nước biển cũng bị nhổ tận gốc, hình thành nên những vòi rồng nước cao tới vạn trượng, tựa như những cánh tay non nớt của thế giới sơ khai này đang cố vươn lên để chạm vào nền văn minh cường đại đến từ thiên ngoại.
"Côn Luân!"
"Bồng Lai!"
Tâm niệm Lý Diệu khẽ động, từ sâu trong ý thức tự nhiên hiện lên tên gọi của hai chiếc siêu cấp chiến hạm này. Ánh mắt y lướt qua chúng, nhìn lên bầu trời cao hơn, nơi đó có một vầng thái dương vô cùng cường đại, tựa như một tuyệt thế Ma Vương đang không kiêng nể gì mà tuôn trào ánh sáng cùng sóng nhiệt. Những xúc tu ngưng tụ từ quầng mặt trời dường như có thể vươn tới tinh cầu này bất cứ lúc nào để hủy diệt tất thảy.
Thế nhưng, trên vầng thái dương khổng lồ vô ngần kia lại bị những đốm đen che phủ, chúng đang lan rộng với tốc độ mắt thường có thể thấy được, tạo thành một "tấm khiên" vĩ đại trên bề mặt thiên thể ấy.
Thậm chí còn có một luồng kình lực vô song đang từ bên cạnh tấm khiên điên cuồng oanh kích vào mặt trời. Mỗi một đợt công kích giáng xuống lại khiến ánh hào quang chói lọi kia lịm đi một phần.
Trong cơn mê muội, Lý Diệu dường như đã thấu hiểu được ý nghĩa của tất thảy những việc này.
"Ngôi sao này quá mức cuồng bạo, khoảng cách với hành tinh lại quá gần, khiến nhiệt độ bề mặt hành tinh tăng cao đến mức sinh mệnh gần như không thể nảy mầm."
"Dẫu cho sinh mệnh có thành hình, thì khi những luồng lửa mặt trời bùng phát, mọi thứ trên hành tinh này cũng sẽ dễ dàng bị quét sạch."
"Tộc Khoa Phụ đang đuổi theo mặt trời, tính toán chuẩn xác quỹ đạo cùng mọi thông số của ngôi sao này, đồng thời kiến tạo 'Cầu Khoa Phụ' ngay trên quỹ đạo để hấp thụ toàn bộ năng lượng tỏa ra, dùng đó làm nguồn lực cải tạo cả tinh hệ."
"Sát cánh cùng họ còn có một siêu chiến hạm của tộc Hậu Nghệ. Đợi đến khi Cầu Khoa Phụ thu nạp đủ năng lượng, pháo chính của chiến hạm này sẽ khai hỏa vào ngôi sao, điều chỉnh phương thức giải phóng năng lượng, từ đó thay đổi hoàn toàn đẳng cấp của nó!"
"Khoa Phụ trục nhật, Hậu Nghệ xạ nhật, bọn họ đang cải tạo thế giới này, tạo dựng một môi trường để sinh mệnh có thể sinh sôi!"
Lý Diệu thu hồi tầm mắt. Phía dưới siêu chiến hạm "Côn Luân" đang lơ lửng giữa không trung bỗng nứt ra một khe hở dài hẹp, hàng trăm bóng người cao lớn từ đó bay ra.
Những vị khổng lồ này cao ít nhất vài trăm mét, làn da xám trắng chằng chịt nếp nhăn. Trên những hộp sọ to lớn dị thường là hàm răng sắc nhọn, tựa như sự kết hợp giữa loài khủng long cổ đại và nhân loại.
Đám người khổng lồ ấy không mảnh vải che thân, chỉ có chỗ hiểm được che chắn bởi một loại vật liệu không phải vàng cũng chẳng phải gỗ. Ánh mắt họ trang nghiêm, sâu thẳm, tựa như chứa đựng cả những tinh vân vô tận.
Trên tay mỗi người đều nâng một chiếc chén có màu sắc tương đồng với màu da. Họ lũ lượt bay đến vùng không trung phía trên mặt biển đang cuồng bạo, rồi lần lượt ngửa cổ, uống cạn thứ chất lỏng trong chén.
---❊ ❖ ❊---
Giây lát sau, từ lồng ngực những vị khổng lồ ấy phát ra tiếng gầm rú nửa như vui sướng, nửa lại đau đớn. Làn da họ dần trở nên trong suốt, cơ thể rực sáng như những hạt cát óng ánh, bắt đầu tan biến từ tứ chi, hóa thành từng hạt giống sinh mệnh gieo rắc xuống đại dương hồng hoang.
Trước khi vị khổng lồ cuối cùng tan biến, y dường như đã phát hiện ra Lý Diệu. Y nở một nụ cười mãn nguyện, đôi môi khẽ mở, thốt lên: