Công Chúa Tại Thượng

Lượt đọc: 1428 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 107
chương 107:

❊ ❊ ❊

Thân Đồ Xuyên nói dứt lời thì bầu không khí yên tĩnh lại, không biết qua bao lâu, Quý Thính mới nheo mắt lại chậm rãi nói: “Nói đi, nghĩ ra ý này bao lâu rồi?”

“Sao Thính nhi lại nói vậy chứ, ta cũng chỉ tìm cách để bách tính Giao Huyền không bị đói mới nghĩ ra biện pháp này.” Thân Đồ Xuyên tỏ vẻ vô tội.

Quý Thính cười lạnh một tiếng: “Ngươi coi ta là kẻ ngốc hả?”

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

“Đợt này người dân đóng cửa không ra ngoài, các tiệm buôn bán cũng không mở cửa, đương nhiên lương thực sẽ không bán ra được, chắc hẳn lương thực dự trữ sẽ đủ dùng cho mấy ngày.” Thân Đồ Xuyên cố gắng khiến mình trông có vẻ thành thật.

Quý Thính lườm hắn, chẳng muốn so đo với hắn, tiếp tục nói chuyện chính: “Nếu mấy cửa tiệm của Dự Chi có thể lo liệu được thì hôm nay ta sẽ đi...”

“Ta đi là được rồi.” Thân Đồ Xuyên lập tức nói.

Quý Thính sững lại: “Ngươi đi?”

“Phủ nha bên này còn rất nhiều chuyện phải nhờ điện hạ, chuyện nhỏ nhặt này cứ giao cho ta.” Thân Đồ Xuyên nghiêm túc nói.

Quý Thính nhìn hắn đăm chiêu, một lúc sau mới hỏi: “Không phải ngươi muốn mượn chuyện này để làm khó dễ Dự Chi đó chứ?”

“Chẳng lẽ trong lòng điện hạ ta là loại người không biết nặng nhẹ như thế sao?” Thân Đồ Xuyên đanh mặt.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Quý Thính nghĩ cũng đúng, bây giờ là lúc nào chứ, hắn sẽ không không biết chừng mực như thế, vì vậy nàng gật đầu, đang định đồng ý thì nghe thấy hắn nghiêm túc nói: “Ta chỉ không muốn điện hạ đi gặp hắn ta thôi.”

Quý Thính: “...Ngươi không phải không biết nặng nhẹ mà là bụng dạ hẹp hòi.”

Thân Đồ Xuyên cong khóe môi lên, không phản bác lại câu này của nàng, ăn bữa trưa xong thì hắn đi đến tiệm buôn.

Mấy ngày nay vì sợ gây thêm phiền phức cho Quý Thính nên Mục Dự Chi luôn chờ ở cửa hiệu, không ra ngoài, vừa nghe tin Thân Đồ Xuyên đến thì bỗng thấy căng thẳng, không cả mặc áo khoác ngoài đã chạy ra ngoài, nhìn thấy vẻ mặt Thân Đồ Xuyên vẫn như bình thường thì mới thở phào một hơi, miễn cưỡng chống vào sư tử đá ngoài cửa lớn đứng vững lại.

“Sao Mục tiên sinh lại sốt ruột thế? Nghĩ điện hạ sẽ đến sao?” Thân Đồ Xuyên vừa nhìn thấy hắn ta thì nghĩ đến việc hắn ta đã chiếm giữ Quý Thính bao nhiêu năm, trong lòng cực kỳ bức bối.

Mục Dự Chi nhìn hắn: “Nếu điện hạ tới thật thì ta cũng không sốt ruột như vậy.” Đột nhiên Thân Đồ Xuyên đến đây một mình khiến hắn ta không thể không lo rằng liệu có phải điện hạ đã xảy ra chuyện gì rồi hay không.”

Thân Đồ Xuyên lập tức hiểu ra ý của hắn ta, dừng lại một lúc mới lạnh nhạt nói: “Mục tiên sinh lo xa rồi, có ta ở đây, điện hạ sẽ không sao.”

“Ngươi cũng biết bây giờ bên cạnh điện hạ chỉ có một mình ngươi, vì sao còn để người ở một mình rồi đến đây?” Mục Dự Chi nhíu mày.

Thân Đồ Xuyên không vui: “Ngươi đang chất vấn ta?”

“Đúng.” Mục Dự Chi trả lời thẳng thắn.

Thân Đồ Xuyên lạnh nhạt nói: “Hình như Mục tiên sinh đã quên mất thân phận của mình rồi thì phải, ta là phò mã, còn ngươi cùng lắm chỉ là một thị phu, ngươi có tư cách gì chất vấn ta?”

“Chỉ cần dựa vào tình nghĩa giữa ta và điện hạ bền chặt, không chỉ dừng lại ở mức trưởng công chúa và thị phu.” Mục Dự Chi đáp trả vô cùng cứng rắn. Cho dù Thân Đồ Xuyên đối xử với điện hạ nhà hắn ta càng ngày càng tốt, hắn ta vẫn không thích người này.

So với phò mã mà hắn ta mong muốn thì người này tính tình quá nóng nảy, không nho nhã hiền lành, nhưng điện hạ thích hắn nên hắn ta chỉ có thể thỏa hiệp. Nhưng thỏa hiệp không có nghĩa là hắn có thiện cảm với Thân Đồ Xuyên.

Mục Dự Chi vô cùng có thành kiến với việc Thân Đồ Xuyên đến thăm, không nghĩ tới việc bản thân hắn ta bây giờ y hệt như một bà mẹ chồng hung ác, nhìn thấy “nhi tử” của mình quá tốt với “thê tử” không đủ hiền hậu thiện lương nên không nhịn được cứ luôn bắt bẻ này kia.

Thân Đồ Xuyên nghe Mục Dự Chi nói vậy thì cũng vô cùng buồn bực, gương mặt anh tuấn đanh lại, bởi vì hắn biết lời Mục Dự Chi nói đều là sự thật, hắn không dễ dàng chen vào tình cảm giữa hai người bọn họ được.

Mục Dự Chi thấy sắc mặt hắn không tốt, tâm trạng hắn ta bỗng tốt hơn, nói chuyện thong thả bình tĩnh hơn: “Chắc hẳn phò mã gia không vô duyên vô cớ đến tìm ta, lẽ nào điện hạ gặp chuyện gì bảo ngươi đến truyền lời?”

Thân Đồ Xuyên lãnh nhạt nhìn hắn ta: “Đúng là có chuyện.”

“Chuyện gì?” Mục Dự Chi hỏi.

Thân Đồ Xuyên im lặng một lúc rồi lạnh lùng “A” một tiếng, hỏi ngược lại: “Dựa vào đâu mà ta phải nói cho ngươi biết?”

Mục Dự Chi: “…”

Thân Đồ Xuyên nói xong thì quay người muốn đi, Mục Dự Chi vội vàng ngăn hắn lại: “Ngươi cố ý tới tìm ta không phải vì muốn nói cho ta biết xảy ra chuyện gì sao?”

“Vốn là như vậy, nhưng bây giờ ta không muốn nói nữa.” Trên gương mặt của Thân Đồ Xuyên không có cảm xúc gì cả.

Mục Dự Chi nhìn hắn với vẻ không thể tin nổi: “Chỉ vì tức ta mà không làm chuyện nghiêm chỉnh luôn sao?”

“Đúng.” Thân Đồ Xuyên chỉ có một chữ.

Mục Dự Chi hít sâu một hơi, cố gắng để bản thân bình tĩnh: “Thân Đồ Xuyên, từ khi nào ngươi lại trở nên gây rối vô lý như thế? Ngươi không phải quân tử bậc nhất sao? Đại nghĩa thiên hạ đều bị ngươi nuốt xuống cái bụng chó đó rồi không hả?”

“Khích tướng vô dụng, nếu muốn biết ta tới đây làm gì thì xin lỗi ta.” Thân Đồ Xuyên bình tĩnh nhìn hắn ta: “Xin lỗi và đảm bảo rằng sau này lúc nào cũng tôn kính chính thất là ta đây, không được nói lời khiêu khích thêm một lần nào nữa.”

“Ta không xin lỗi, bây giờ ta đi tìm điện hạ, có chuyện gì thì ta nói thẳng với người.” Mục Dự Chi tức đến bật cười, nói xong thì muốn về lấy ngựa ở cửa tiệm.

Thân Đồ Xuyên lạnh nhạt mở miệng: “Bây giờ trên đường đang giới nghiêm, nếu tự ý ra ngoài sẽ bị quan binh tuần tra nhốt thẳng vào đại lao, e là đến lúc ôn dịch kết thúc ngươi cũng không gặp được điện hạ.”

Mục Dự Chi: “...”

“Xin lỗi đi.” Thân Đồ Xuyên bình tĩnh nói: “Tôn ti trật tự ở phủ trưởng công chúa bị đảo lộn quá lâu rồi, cũng đã đến lúc lập lại trật tự.”

Mặc dù Mục Dự Chi chỉ mặc bộ y phục mỏng manh, trong ngày đông giá rét mà bị chọc tức toát mồ hôi. Hắn ta hít thở chậm lại, cố gắng để bản thân giữ được bình tĩnh rồi mới quay lại đi về phía Thân Đồ Xuyên, xanh mặt nói: “Đợi đến khi ta gặp được điện hạ ta sẽ nói toàn bộ những chuyện ngươi làm lúc này cho điện hạ biết.”

“Xin lỗi đi.” Dường như Thân Đồ Xuyên chẳng nghe thấy lời hắn ta nói.

Mdx gắng gượng nhịn cơn bực tức xuống, cứng miệng nói một câu: “Xin lỗi.”

“Sau này còn dám khiêu khích ta không?” Thân Đồ Xuyên hỏi.

Mục Dự Chi: “...Không.”

“Nếu tái phạm thì không chỉ xin lỗi đơn giản như thế này đâu.” Thân Đồ Xuyên bình tĩnh liếc nhìn hắn ta.

Tuy hai người đều hiểu lời này của hắn chỉ là giả thôi, đợi ôn dịch chấm dứt trở về kinh đô, hai người lại trở về trạng thái thế lực ngang nhau như trước kia, nhưng lời vừa nói ra Mục Dự Chi vẫn tức dữ dội, còn Thân Đồ Xuyên thì mang tâm trạng sung sướng, có chút hãnh diện.

Mục Dự Chi quay mặt sang chỗ khác, làm bộ không thấy khóe môi cong lên của hắn, mặt không cảm xúc mở miệng: “Bây giờ có thể nói rồi chứ?”

“Ừ.” Lúc này Thân Đồ Xuyên thoải mái rồi: “Lương thực của Giao Huyền không đủ, điện hạ đã dâng tấu về kinh nhưng đưa được lương thực về bên này cũng phải mất một khoảng thời gian, vì thế muốn trưng dụng mấy cửa tiệm lương thực của ngươi để kéo dài tình huống khẩn cấp này trước.”

“Việc nghiêm túc mà ngươi nói là đến xin lương thực ở chỗ ta?” Mục Dự Chi lại tức đến bật cười một lần nữa, sớm biết hắn đến để cầu cạnh mình thì vừa nãy cần gì phải xin lỗi chứ!

Thân Đồ Xuyên rũ mắt, che lại vẻ tự mãn nơi đáy mắt: “Đây là lời dặn dò của điện hạ, Mục tiên sinh có thể không đồng ý.”

“Nếu ta không đồng ý thì chẳng phải ngươi có lý do cướp đoạt trắng trợn rồi sao?” Mục Dự Chi cười khẩy.

Đối với sự thông minh của Mục Dự Chi, Thân Đồ Xuyên tỏ ý vô cùng tiếc nuối: “Không ngờ Mục tiên sinh lại nghĩ rõ ràng như vậy.”

“Chìa khóa kho hàng lương thực ở trong phòng ta, ngươi ở đây chờ, ta đi lấy.” Mục Dự Chi nghiến răng nghiến lợi nhìn hắn, quay người đi về trong cửa hàng, lần đi này cứ như không quay lại nữa vậy.

Chẳng biết lúc nào trời đột nhiên nổi tuyết lớn, gió lạnh buốt giá thổi phần phật, hoa tuyết cũng tạt chéo sang. Thân Đồ Xuyên lặng lẽ đứng giữ gió tuyết, chẳng mấy chốc bả vai đã vương đầy tuyết.

Lúc Mục Dự Chi ngồi trong phòng hơ ấm tay, uống trà xong đi ra thì thấy trên đầu hắn dính đầy tuyết, nhìn từ xa trông như tóc bạc trắng vậy, cuối cùng cũng có cảm giác vui sướng đã báo được thù lớn.

“Cất chìa khóa quá kỹ, ta quên mất để ở đâu nên tốn công mãi mới tìm thấy.” Mục Dự Chi tựa cười như không cười phóng khoáng đi đến trước mặt hắn, đưa chìa khóa kho hàng ra không trung: “Lâu như thế, ta nghĩ phò mã gia đã đi mất rồi.”

“Nếu ta đi thì chẳng phải đưa nhược điểm lên tận tay Mục tiên sinh sao?” Thân Đồ Xuyên bình tĩnh, dùng bàn tay lạnh buốt đỏ bừng nhận chìa khóa: “Nếu đã lấy được chìa khóa rồi, Mục tiên sinh trở về tiệm nghỉ ngơi đi, ta còn phải đi tìm điện hạ, không tiếp ngươi được nữa.”

Mục Dự Chi thấy hắn sắp đông cứng đến nơi rồi mà còn không quên ra oai với mình thì không nhịn nổi cười lạnh một tiếng.

Thân Đồ Xuyên không hề kém cạnh lườm lại hắn ta, quay người đi về đường phố không một bóng người.

Tuyết rơi dày đặc hơn, trên đường không có ai khác đi mòn bớt tuyết đọng, chỉ có một mình Thân Đồ Xuyên để lại vết chân có trật tự ở đó. Mục Dự Chi nhìn bóng lưng gian nan của hắn, đột nhiên lên tiếng: “Ôn dịch ác liệt, phò mã gia phải bảo vệ bản thân thật tốt mới có thể bảo vệ điện hạ chu toàn.”

Ngôn Tình, Nữ Cường, Cổ Đại
Sưu tầm
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »