Công Chúa Tại Thượng

Lượt đọc: 1395 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 119
chương 119:

❊ ❊ ❊

Thân Đồ Xuyên nhìn cái chén trống không, đi qua ngồi xuống cạnh Quý Thính: “Chuyện nàng nhiễm bệnh, có từng hỏi thử thái y chưa?”

“Ừm, lúc nhận ra không đúng đã thử dò hỏi.” Quý Thính vô cùng bình tĩnh: “Ta bị dị ứng quá nghiêm trọng, nếu dùng thanh chi thì e là không chịu nổi đến lúc bệnh khỏi, nếu không dùng thuốc thì còn có thể kiên trì thêm một thời gian, nói không chừng có loại thuốc khác có thể chữa bệnh.”

Thân Đồ Xuyên im lặng một lúc lâu: “Không có cách khác sao?”

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

“Đi một bước tính một bước, trong thành cũng có người dân không uống thuốc gì cũng tự khỏi, có khi ta cũng có thể.” Quý Thính nhẹ giọng nói: “Ta chết rồi mà còn có thể sống lại, dịch bệnh có là gì đâu.”

“Câu chọc cười này không buồn cười.” Thân Đồ Xuyên bình tĩnh nhìn nàng.

Quý Thính không biết phải làm sao: “Nếu không thì làm gì được? Chẳng lẽ khóc hai tiếng là khỏi, ta có thể khóc cả ngày.”

“Trước tiên cứ dùng thuốc khác xem.” Thân Đồ Xuyên nắm chặt tay nàng: “Uống thuốc không bỏ thêm thanh chi, chúng ta từ từ nghĩ cách.”

Quý Thính im lặng một lúc, hơi cong khóe môi lên gật đầu: “Ừ.”

Hai người đối diện nhau thật lâu cũng không nói gì, một lúc sau Thân Đồ Xuyên cầm chén rỗng lên: “Ta đi tìm thái y.”

“Được.” Quý Thính mỉm cười nhìn hắn rời đi, khi bóng lưng hắn biến mất khỏi tầm mắt, nàng không nhịn nổi ho khan, vì ho quá mạnh, trong nhất thời không kịp lấy khăn tay ra, chỉ có thể dùng tay che miệng.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Ho một lúc lâu mới dừng, sau đó nàng nhìn lòng bàn tay đầy máu, thất thần một lúc mới dùng bàn tay sạch còn lại lấy khăn tay từ trong lồng ngực ra, cẩn thận lau chùi bàn tay bẩn.

Lúc nàng đang định ném cái khăn sau khi lau sạch tay đi, Phù Vân và Chử Yến bước vào, nàng vội nhét khăn tay vào trong ống tay áo, giả bộ không có chuyện gì hỏi: “Làm sao vậy?”

“Có mùi máu.” Chử Yến đến gần lập tức nhíu mày lại.

Vẻ mặt Quý Thính không hề thay đổi: “Sao có thể chứ, ngươi ngửi nhầm rồi.”

“Ty chức thường xuyên tiếp xúc với máu, chắc chắn sẽ không nhầm.” Chử Yến lo lắng nhìn nàng: “Người nhiễm bệnh thường có triệu chứng ho ra máu, điện hạ có phải như vậy?”

“Sao có thể chứ, điện hạ vừa mới uống thuốc, trước đó ta đã điều tra rồi, mặc dù thuốc không có tác dụng nhanh đến thế nhưng sau khi uống thuốc thì không còn ai xuất hiện triệu chứng ho ra máu nữa.” Phù Vân nói xong thì nhìn về phía bàn, ơ một tiếng: “Chén của ta đâu?”

“Phò mã cầm trả thái y rồi.” Quý Thính vội nói sang chuyện khác.

Nhưng Chử Yến vẫn không từ bỏ: “Nếu điện hạ không ho ra máu thì chính là bị thương, nếu không tại sao trong phòng lại có mùi máu tanh chứ?”

Quý Thính đau đầu, bất đắc dĩ bịa một lời nói dối: “Là phò mã, vừa nãy hắn bị cắt trúng tay nên mới có mùi máu.”

Chử Yến nghe vậy thì lông mày không còn cau chặt lại nữa: “Điện hạ không sao là được.”

Quý Thính dở khóc dở cười nhìn hắn ta: “Ý của ngươi là phò mã có sao thì được?”

“Cơ thể phò mã khỏe mạnh, bị cứa một cái chẳng đáng kể gì sất.” Chử Yến vô cùng nghiêm túc.

Phù Vân vội phụ họa: “Không sai, không sai, chỉ cần điện hạ không sao là được.”

Quý Thính thấy bọn họ nói không có đạo lý như vậy thì trong lòng thấy không đúng, yên lặng nhìn bọn họ một lúc lâu mới chậm rãi mở miệng: “Sau này các ngươi phải đối xử tốt hơn với phò mã, biết chưa? Chuyện mai sau còn phải dựa vào hắn nhiều.”

“Có điện hạ ở đây, sao chúng ta phải dựa vào hắn chứ?” Phù Vân cười hì hì: “Điện hạ mới là thần hộ mệnh của chúng ta, chỉ cần điện hạ bình an thì Phù Vân mãi luôn ngang ngạnh được.”

“...Ngươi còn biết mình ngang ngạnh đó à, sau này trước khi làm việc gì cũng phải suy nghĩ nhiều thêm, không được phép gây rắc rối, cũng không được cứ bị người ta lừa gạt, chuyện nghìn lượng bạc trắng mua hai con cún quê, ta hy vọng không nhìn thấy lần thứ hai.” Quý Thính vẫn lải nhải căn dặn.

Phù Vân không vui: “Điện hạ, không phải người cũng rất thích Phù Tinh, Phù Nguyệt sao? Sao lại nói chúng là cún quê chứ!”

“Cho dù ta thích chúng thì chúng vẫn là cún quê.” Quý Thính hừ lạnh một tiếng.

“Điện hạ...”

“Dừng!” Quý Thính liếc xéo y một cái: “Ngươi vừa mới đến rồi, chạy tới làm gì nữa?”

Phù Vân được nàng nhắc nhở mới nhớ ra chuyện chính: “Ta đến lấy chén nhưng chén được phò mã mang đi rồi, ta không còn gì để làm nữa.”

“Nếu không có việc gì làm thì cút đến phủ nha giúp một tay đi, đừng cứ ăn vạ ở chỗ của ta.” Quý Thính nói xong còn không quên nhắc thêm: “Nhớ là ngày nào cũng phải uống nước thanh chi, nếu ngươi dám nhiễm bệnh thì ta cho ngươi đẹp mặt.”

“Biết rồi!” Phù Vân cười hì hì rồi đi.

Vai hề vừa đi khỏi, trong phòng bỗng yên tĩnh hơn nhiều, Quý Thính nhìn Chử Yến: “Có chuyện gì muốn nói?”

“Hôm qua điện hạ đột nhiên ngất xỉu, còn rất nhiều chuyện chưa kịp sắp xếp, ty chức đành tự mình làm chủ.” Chử Yến nghiêm túc nhìn nàng: “Ty chức vây đám cấm vệ quân đó trong trại của họ, không cho bọn họ cơ hội về kinh báo tin, chuyện còn lại thì đều nghe theo điện hạ.”

“Cứ vây lại trước đã, chờ khống chế được dịch bệnh, chúng ta về kinh thì sẽ cho bọn họ đi.” Quý Thính nói xong thì nghĩ gì đó, lập tức bác bỏ: “Không được, ngươi tự mình điều binh là tội lớn, nếu sau mùa thu hoàng thượng tính sổ thì sao? Đến lúc đó không chỉ ngươi, ngay cả võ tướng giúp ngươi điều binh cũng chịu liên lụy, huống hồ chúng ta còn giết tên tướng dẫn binh của hắn, tội danh gộp lại đủ để tất cả mọi người chết mười mấy lần.”

“Có điện hạ ở đây, ty chức tin hoàng thượng sẽ không thể làm gì ty chức.” Chử Yến nói một cách chắc chắn.

Quý Thính mím môi, nhất thời không biết phải trả lời câu này của hắn ta thế nào.

Chử Yến thấy nàng không nói gì, đáy mắt thoáng qua chút ngờ vực, nhưng hắn ta không hỏi nàng, chỉ lẳng lặng chờ nàng nghĩ cách. Quý Thính suy nghĩ một lúc lâu mới lạnh nhạt nói một câu: “Chỉ cần tội của hắn lớn hơn ngươi thì hắn sẽ không có tư cách giáng tội bất cứ ai.”

“Ty chức không hiểu y điện hạ.” Chử Yến thành thật đáp.

Quý Thính nhìn hắn ta: “Đã có cách trị dịch bệnh rõ ràng nhưng hắn cố ý tàn sát toàn thành, không biết người dân Giao Huyền chướng mắt hắn hay là vì giết ta mới không tiếc để cả Giao Huyền chôn cùng.”

Chử Yến im lặng chốc lát: “Đã hiểu... Nhưng nếu hắn đẩy chuyện này lên đầu cấm vệ quân thì phải làm thế nào?”

“Giao Huyền có nhiều người chính tai nghe thấy tàn sát toàn thành là ý chỉ của hắn, có nhiều người làm chứng cho sai lầm của hắn như thế, dù cho hắn muốn đẩy lên đầu ai thì chỉ sợ chẳng ai tin.” Quý Thính bĩnh tĩnh nhìn hắn ta.

Chử Yến đã hiểu: “Ty chức sẽ truyền tin hoàng thượng muốn diệt thành ra ngoài, nhân lúc hắn chưa kịp phản ứng, để tất cả mọi người biết được việc này.”

“Đi đi.” Quý Thính mệt mỏi rũ mắt xuống: “Ta muốn ngủ thêm một lúc.”

“Điện hạ uống thuốc rồi sao tinh thần còn chưa còn chưa tốt lên?” Chử Yến lo lắng hỏi.

Quý Thính nhẹ nhàng ngáp một cái: “Bệnh nào mà chẳng phải chậm rãi mới khỏe.”

“Vậy điện hạ nghỉ ngơi đi.” Chử Yến nhìn dáng dấp gầy gò của nàng, bỗng có chút vui mừng: “May là đã có cách trị khỏi dịch bệnh, điện hạ không đến mức sẽ gặp nguy hiểm.”

Quý Thính khựng lại, khẽ nở một nụ cười nhạt.

Sau khi nàng đi nghỉ ngơi, Chử Yến đi ra ngoài, vừa tới sân thì gặp Mục Dự Chi: “Mục tiên sinh.”

“Điện hạ thế nào rồi?” Mục Dự Chi dừng lại hỏi.

Chử Yến nghiêm túc trả lời: “Sáng sớm Phù Vân đã đưa thuốc cho điện hạ, điện hạ đã uống rồi nhưng tinh thần vẫn chưa tốt lắm, nhưng theo thời gian thì chắc chắn sẽ khỏi hẳn thôi.”

“Vậy thì tốt, ta đi thăm người.” Mục Dự Chi nói xong thì định đi vào.

Chử Yến lập tức ngăn hắn ta lại: “Điện hạ đã ngủ.”

“Sao lại đi ngủ?” Mục Dự Chi nhíu mày: “Thôi bỏ đi, ta đợi đến giờ ăn trưa thì quay lại thăm người vậy.”

Dứt lời, hắn ta và Chử Yến cùng nhau đi khỏi đó.

Một bên khác, Phù Vân tới phủ nha hỗ trợ, thấy Thân Đồ Xuyên thì nhớ ra điện hạ muốn bọn họ đối xử tốt với hắn hơn một chút, vì thế y chủ động đi lên trước: “Tay người đã đỡ hơn chút nào chưa?”

“Cái gì?” Thân Đồ Xuyên nhíu mày.

Phù Vân thấy hắn không hiểu thì kiên trì giải thích: “Vừa nãy ta và Chử Yến đến thăm điện hạ, Chử Yến ngửi thấy mùi máu tanh, điện hạ nói là người bị thương, vì thế ta tới hỏi một câu, người đỡ hơn chút nào chưa?”

Không khí xung quanh Thân Đồ Xuyên hơi nén nặng xuống, sau đó lạnh nhạt nói: “Đỡ nhiều rồi.”

“Sau này ngươi đừng bất cẩn thế nữa, ngộ ngỡ bị thương làm lỡ việc chăm sóc điện hạ thì phải làm sao.” Phù Vân thuận miệng quan tâm được một câu rồi lại không nhịn được bắt đầu trách giận.

Thân Đồ Xuyên liếc mắt nhìn y, nhấc chân đi ra ngoài, Phù Vân vội vàng đi theo: “Người đi đâu vậy?”

“Ngươi ở lại.” Thân Đồ Xuyên lạnh nhạt nói.

Mặc dù quan hệ giữa bọn họ chẳng thân thiết gì cho cam nhưng đã lâu rồi Phù Vân chưa nghe thấy hắn nói chuyện bằng giọng lạnh lùng thờ ơ như thế, y hơi sửng sốt một chút rồi lập tức đứng lại, trơ mắt nhìn hắn rời đi.

Thân Đồ Xuyên đi thẳng về thiên viện, vừa vào phòng ngủ đã thấy Quý Thính nằm trên giường, bước chân hắn bỗng dừng lại, im lặng một lúc lâu mới đi lên phía trước, đôi mắt đen nhánh u tối nhìn chằm chằm vào gương mặt nàng.

Nàng gầy đi rất nhiều, gò má cũng không còn hồng hào như trước, mặc dù lúc tỉnh táo thì vẫn như người bình thường nhưng sau khi nhắm mắt ngủ say thì lộ ra cảm giác yếu ớt mong manh, giống như một món đồ sứ tinh xảo đặt trên cạnh bàn, bất cứ lúc nào cũng có khả năng rơi vỡ.

Tuy Quý Thính mệt mỏi nhưng ngủ không sâu, Thân Đồ Xuyên vừa tới thì nàng ngọ nguậy sắp dậy, mất sức một lúc lâu mới mở mắt ra, sau đó chưa kịp chuẩn bị gì đột nhiên rơi vào đôi mắt sâu không thấy đáy của Thân Đồ Xuyên.

Nàng im lặng một lúc mới lên tiếng: “Sao đột nhiên trở về thế này?”

“Vừa nãy nàng nói dối đám Phù Vân?” Thân Đồ Xuyên trầm giọng hỏi.

Quý Thính ngượng ngập nở nụ cười: “Ừ, nói rồi.”

“Vì thế nàng ho ra máu rồi.” Hắn nói một câu trần thuật.

Quý Thính im lặng chốc lát: “Đúng, bắt đầu ho ra máu rồi.”

“Bắt đầu từ khi nào?” Thân Đồ Xuyên truy hỏi.

Quý Thính không muốn nói cho lắm, nhưng đối diện với ánh mắt của hắn, nàng lại không thể không nói thật: “Vài ngày trước, lúc đó cứ bận mãi nên không nói cho ngươi biết.”

Thân Đồ Xuyên không nói gì, một lúc lâu sau đến bên giường ngồi xuống, nhẹ nhàng nắm chặt tay nàng: “Chắc chắn sẽ không có chuyện gì...” Lần này giọng hắn không còn bình tĩnh như trước.

Ngôn Tình, Nữ Cường, Cổ Đại
Sưu tầm
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »