Công Chúa Tại Thượng

Lượt đọc: 1393 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 179
chương 179:

❊ ❊ ❊

Ban đêm.

Cung yến sớm đã kết thúc, nhóm triều thần cũng đã rời đi, nhưng trong cung cũng không vì điều này mà trở nên yên tĩnh, ngược lại động tĩnh lại càng lớn hơn, tất cả đám cung nhân hầu hạ bên ngoài lạnh đều lạnh run, sợ người đang đập đồ bên trong kia sẽ giận chó đánh mèo lên trên người mình.

Một chiếc bình khác rơi xuống đất, Trương quý phi vừa khóc vừa van xin: "Hoàng Thượng, ngài bình tĩnh một chút, Hoàng Thượng!"

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"Ngươi! Ngươi muốn trẫm bình tĩnh như thế nào?" Hai mắt Quý Văn đỏ bừng tức giận, khuôn mặt vặn vẹo như một lão già tám mươi tuổi: "Giang sơn của trẫm, trẫm lại phải hai tay dâng cho người ta, ngươi nói xem trẫm phải bình tĩnh thế nào!"

"... Làm sao có thể? Ngài chỉ lập người kế vị, không phải thoái vị, giang sơn này vẫn là của ngài." Trương quý phi thuyết phục.

Quý Văn nhếch mép: "Nó vẫn là của ta? Chờ con trai của nàng làm thái tử, ngươi nói xem nàng có giữ lại tính mạng cho ta không?"

“Hoàng Thượng, tại sao lại nghĩ như vậy, ngài chính là thân tỷ đệ cùng một mẫu mà!” Trương quý phi tiếp tục lảm nhảm.

Quý Văn hụt hơi, cả người không ngừng run rẩy: "Đúng, là thân tỷ đệ, nhưng vậy thì sao, nếu không phải vì nàng, cả đời này trẫm cũng sẽ không sống uất ức như vậy! Không được... Ngôi vị hoàng đế này là của ta, không có khả năng giao nó cho nàng... "

Y không ngừng lặp đi lặp lại hai câu cuối cùng, ánh mắt trống rỗng như mất đi lý trí, Trương quý phi cố gắng nhẫn nhịn, mới không để lộ ra biểu hiện thiếu kiên nhẫn, chỉ khẽ ho một tiếng lựa lời khuyên bảo: "Hoàng Thượng, bây giờ cũng không còn sớm, ngài cũng mệt mỏi rồi, vẫn nên đi nghỉ ngơi sớm."

Quý Văn ngơ ngác nhìn về phía nàng, đột nhiên nắm lấy cánh tay nàng: "Ta không thể đem ngôi vị hoàng đế nhường cho nàng! Ta không thể!"

“… Không ai bắt ngài đem ngôi vị hoàng đế nhường cho nàng,” Cánh tay Trương quý phi bị nắm tới mức đau đớn, nhưng vẫn cố nặn ra một nụ cười, “Ngài mau nghỉ ngơi sớm, đến khi tỉnh dậy ngài vẫn là Hoàng Thượng."

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Nàng nói xong liền nhìn về phía Lý Toàn: "Còn không mau đưa Hoàng Thượng đi nghỉ ngơi."

“Vâng.” Lý Toàn khúm núm đáp, bước tới, cẩn thận đỡ Quý Văn, “Hoàng Thượng, đã đến lúc ngài nên nghỉ ngơi rồi.”

Quý Văn còn đang thất thần, nghe vậy cũng vô thức đi theo ông ta, Lý Toàn liếc mắt nhìn Trương quý phi một cái, sau đó đỡ Quý Văn rời đi. Trương quý phi lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, cau mày nhanh chóng trở về tẩm cung của mình, vừa vào cửa đã xắn tay áo lên, nhìn thấy dấu ngón tay in trên cánh tay, mím chặt môi.

“Nương nương, nô tỳ này sẽ bôi cho người một ít thuốc.” Cung nữ cẩn thận hỏi.

Trương quý phi khẽ thở dài một tiếng: "Không được, Hoàng Thượng không thích ngửi thấy mùi thuốc, nếu để hắn ngử được, nhất định sẽ tức giận."

Cung nữ nghe xong cũng phải từ bỏ, chờ sau khi các cung nhân khác lui ra, có chút đau lòng đỡ Trương quý phi ngồi xuống: "Hoàng Thượng cũng thật là, một chút cũng không đau lòng cho nương nương."

Trương quý phi cười lạnh một tiếng: "Hắn ngoại trừ đau lòng cho bản thân mình, còn có thể thương xót cho ai?"

Cung nữ không dám nói tiếp mà chỉ rót cho nàng một chén trà nóng. Trương quý phi cầm chén trà lên uống một hớp, vừa định nói gì đó, liền nghe thấy bên ngoài có tiếng thông báo: "Quý phi nương nương, Lý công công cầu kiến."

Trương quý phi sửng sốt một chút: "Không phải hắn đưa Hoàng Thượng đi nghỉ ngơi sao? Như thế nào đột nhiên tới tìm bản cung?"

“Hẳn là Hoàng Thượng kêu hắn tới, để nô tỳ mời vào?” Cung nữ hỏi.

Trương quý phi khẽ gật đầu: "Cho vào."

Dứt lời nàng liền đặt chén trà xuống, sau khi Lý Toàn đi vào, mới chậm rãi hỏi: "Công công tới đây có chuyện gì vậy?"

“Bẩm nương nương, nô tài phụng mệnh hoàng thượng, triệu nương nương đến thị tẩm.” Lý Toàn cung kính nói.

Trương quý phi sửng sốt một chút: "Từ khi Hoàng Thượng tỉnh lại sau hôn mê, tinh thần vẫn luôn không được tốt, khoảng thời gian này cũng chưa từng cho triệu bản cung, hôm nay sao vậy?"

“Nô tài cũng không biết.” Lý Toàn nói xong liền dừng lại một chút, liếc nhìn những người xung quanh.

Trương quý phi nhíu mày: "Các ngươi đều đi xuống đi."

“Vâng.” Đám cung nhân nối đuôi nhau đi ra ngoài, trong phòng sớm chỉ còn lại Trương quý phi cùng Lý Toàn.

Lý Toàn thấp giọng nói: "Hoàng Thượng vừa mới cho triệu ám vệ, cũng không biết đã nói gì, lúc sau liền kêu nô tài đến triệu Quý phi nương nương, nô tài cảm thấy, việc này có chút kỳ lạ."

Trương quý phi trầm mặc, một lúc lâu sau mới chậm rãi nói: "Bất luận kỳ lạ như thế nào, bản cung cũng không thể không đi, được rồi, Lý công công dẫn đường đi."

“Vâng.” Lý Toàn cũng biết Trương quý phi không thể trốn tránh, cho nên chỉ có thể đi từng bước một, chậm rãi đồng ý, ra ngoài đợi trước.

Trương quý phi cho gọi đám cung nữ vào trong, giúp nàng sửa soạn, sau khi xong xuôi liền đi tới tẩm cung của Quý Văn.

Thời tiết càng ngày càng lạnh, hoàng cung về đêm lạnh đến thấu xương, Trương quý phi ngồi trên bộ liễn, nhìn tường thành cao cao bao quanh mình, chỉ cảm thấy tay chân đều không phải của nàng.

Bộ liễn nhanh chóng dừng lại trước cửa tẩm điện, Trương quý phi nhấc chân bước xuống, kêu cung nữ đỡ mình đi tới trước tẩm cung: "Thần thiếp thỉnh an Hoàng Thượng."

“Vào đi.” Giọng nói khàn khàn của Quý Văn vang lên.

Trương quý phi rũ mắt xuống: “Vâng."

Cánh cửa mở ra, vị đắng của chén thuốc bay ra, nhưng Trương quý phi dường như đã quen, lặng lẽ bước vào. Lý Toàn lo lắng nhìn nàng bước vào tẩm điện, rối rắm nửa ngày sau mới xoay người rời đi.

Trong tẩm điện, Quý Văn đang mặc một chiếc áo choàng màu vàng tươi, mỉm cười ngồi trên long tháp. Khi Trương quý phi bắt gặp ánh mắt của y, trong lòng không khỏi hoảng hốt, nàng nhớ rõ khi Quý Văn vẫn còn là Vương Gia đã từng cười với mình như vaayh, khi đó cũng rất lạnh lùng, lại khiến nàng mười phần lo lắng.

Đó là sau khi phụ mẫu qua đời, đây là người thứ hai đối với nàng cười ấm áp như vậy, chỉ tiếc sau này nàng chưa từng thấy y cười như vậy nữa.

“Đang thất thần gì vậy, mau tới đây.” Quý Văn trầm giọng nói.

Trương quý phi hoàn hồn, bình tĩnh đi tới bên người y ngồi xuống: "Hoàng Thượng tâm trạng tốt hơn sao?"

“Làm sao ngươi biết trẫm đang có tâm trạng tốt?” Quý Văn nắm tay nàng.

Trương quý phi khẽ cười một tiếng: "Đã lâu rồi thần thiếp không thấy Hoàng Thượng cười."

Quý Văn dừng lại một lúc, sau đó thở dài một tiếng: "Mấy ngày nay thật sự là khiến ngươi phải ấm ức..."

“Thần thiếp không nghĩ như vậy.” Trương quý phi cúi đầu.

Quý Văn dịu dàng nhìn nàng, thật lâu sau đột nhiên nói: "Không biết vì sao, trẫm đột nhiên nhớ tới ngày nàng mới vào vương phủ, vừa vào cửa trẫm đã nghe thấy tiếng cười của nàng, giống như một đứa trẻ, mấy năm nay nàng đã trưởng thành lên nhiều rồi, cũng không thấy nàng cười như lúc trước nữa."

Trương quý phi xấu hổ cười cười: "Thần thiếp lúc đó không biết phép tắc."

Nếu y không nhắc đến, nàng có lẽ đã quên mất mình đã từng vui vẻ hoạt bát như vậy. Cũng đúng, lúc trước vào trong vương phủ tuy rằng chỉ vì rời xa ca tẩu, nhưng khi nhìn thấy gương mặt dịu dàng của Quý Văn, đáy lòng nàng cũng cực kỳ vui mừng, chỉ tiếc nàng lại nghĩ đến phu quân của mình, cuối cùng lại rơi vào thương tâm.

Tình yêu của y dành cho nàng trước giờ vẫn luôn giống như mèo con và chó con, y không bao giờ quan tâm nàng nghĩ gì, chỉ cần cô ngoan ngoãn là được. Mà nàng sau khi hiểu được điều này, cũng trở nên ngoan ngoãn nghe lời, chính là tình cảm thời niên thiếu, cuối cùng đã tiêu tan không còn gì.

Nàng còn đang thất thần, Quý Văn đột nhiên háo hức nói: "Cho dù không hiểu quy củ, nhưng trẫm lại cực kỳ thích, Yên nhi, nàng lại cười với trẫm giống như lúc trước được không?"

Trương quý phi ngẩn ra một lúc: "Thần thiếp đã lớn tuổi như vậy rồi, làm sao còn có thể cười như một tiểu cô nương được nữa?"

“Nàng thử xem.” Quý Văn nhìn nàng chằm chằm.

Trương quý phi lúng túng: "Ha… Ha ha…" Nàng sắp phát điên rồi!

Quý Văn rõ ràng là không hài lòng, nhưng có vẻ đang bận tâm điều gì đó, khóe miệng nhếch lên nói: "Nàng cười rất đẹp."

“… Đa tạ Hoàng Thượng.” Trương quý phi tần cảm thấy được y đang lảm nhảm, nhất thời cảm thấy hơi chột dạ.

Quý Văn vẫn đang nhìn chằm chằm vào nàng, nàng cảm thấy xương cốt rã rời, ý muốn trốn thoát vô cùng mạnh mẽ.

“Muộn rồi, chúng ta nghỉ ngơi đi.” Quý Văn đột ngột nói.

Trương quý phi cúi đầu nói: "Vâng."

Quý Văn nhìn nàng một cái, đi đến bên chân đèn, dập tắt từng ngọn nến một. Trương quý phi nhìn thấy bóng dáng tiều tụy của y, nhỏ giọng nói một câu: "Hoàng Thượng để thần thiếp làm."

“Không cần, nàng nằm xuống đi, đợi trẫm tắt nến xong tới lâm hạnh nàng.” Giọng Quý Văn vẫn dịu dàng như cũ, nhưng đáy mắt lại mang theo một chút lạnh nhạt.

Trương quý phi càng ngày càng bất an, nhưng nàng chỉ có thể nằm xuống theo của y. Số lượng nến càng ngày càng giảm, phòng ngủ dần dần tối sầm, chẳng mấy chốc đã chìm vào bóng tối, nàng lẳng lặng đắp chăn bông, bất an gọi một tiếng Hoàng Thượng.

“Đừng sợ, trẫm đến đây.” Quý Văn nói.

Trương quý phi nhẹ nhàng đáp, trong bóng tối, nàng mơ hồ nhìn thấy một bóng người đang đi về phía mình, nàng mím môi khô khốc yên lặng chờ đợi chuyện tiếp theo, nhưng khi y vén chăn bông trên người nàng lên, thì một bàn tay to lớn nắm lấy vai nàng, khiến nàng kêu lên sợ hãi: "Ngươi là ai!"

"Im lặng!"

Giọng Quý Văn vội vàng từ phía đế đèn truyền đến, Trương quý phi ngơ ngác liếc mắt nhìn người đang nắm lấy bả vai mình một cái, sau khi hoàn hồn, lập tức hét lên: "Cứu mạng! Cứu mạng!"

“Câm miệng!” Quý Văn tức giận, “Ngươi muốn gọi tất cả mọi người trong cung tới sao?!”

"Hoàng Thượng, cứu ta với! Hoàng Thượng..." Trương quý phi kinh hãi cực điểm, không ngừng hướng về phía Quý Văn cầu cứu, khi người nọ đến c** th*t l*ng, nàng liều mạng giãy dụa, nước mắt không ngừng trào ra. .

Quý Văn lo lắng tiến lên, dặn dò người nọ: "Bịt miệng nàng lại, đừng để cho người khác nghe thấy.”

“Vâng!” Người nọ lập tức lấy gối che kín miệng Trương quý phi.

Trương quý phi liều mạng giãy dụa, níu lấy xiêm y trên người, người đó không còn cách nào khác, dùng sức xé toạc xiêm y trên người nàng.

Khi lớp vải trên vai vang lên tiếng bị xé rách, Trương quý phi run lên trong tuyệt vọng, còn Quý Văn đứng một bên nhìn lại cực kỳ hưng phấn, thậm chí còn cao giọng: "Quý phi ngoan ngoãn chịu một chút, nàng yên tâm, nếu nàng mang thai, ta liền phong hắn làm thái tử, đợi trăm năm sau, con của ngươi chính là hoàng đế, ngươi chờ…"

Miệng Trương quý phi bị gối che chặt, chỉ phát ra tiếng thút thít, không giống tiếng khóc, mà giống như tiếng kêu gào của một con vật bị dồn đến tình thế tuyệt vọng. Áo ngoài bị xé toạc, chỉ còn lại nội y chen chắn cho nàng, nàng kêu lên một tiếng, cắn vào lưỡi.

Rầm!

Ngôn Tình, Nữ Cường, Cổ Đại
Sưu tầm
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »