Công Chúa Tại Thượng

Lượt đọc: 1416 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 127
chương 127:

❊ ❊ ❊

Kết quả của việc hai phu thê rảnh rỗi sinh nông nổi chính là khuyên ba người Mục Dự Chi thành hôn không thành công, ngược lại hai người họ thì ầm lên làm mình làm mẩy, tối hôm đó Thân Đồ Xuyên xị mặt ôm gối về thiên viện của mình, Quý Thính tức đến mức đóng cửa phòng mình rầm một cái, tuyên bố cả đời này không cho hắn quay lại nữa.

Hai người cãi nhau làm ầm lên rất to tiếng, Phù Vân lo lắng đi tìm Mục Dự Chi, vừa tới cửa việc đã thấy Chử Yến mặt lạnh, y ngẩn người: “Ngươi tới đây làm gì?”

“Tìm Mục tiên sinh.” Chử Yến lãnh khốc nói.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Phù Vân cạn lời: “Ta biết ngươi tới tìm Mục ca ca, ý của ta là ngươi tìm Mục ca ca làm gì?”

Chử Yến thoáng im lặng: “Ta đang do dự có nên thành thân hay không.”

“Đúng chứ, ngươi cũng do dự rồi phải không?” Phù Vân căng thẳng nhìn xung quanh, xác định không có ai thì nhỏ giọng nói: “Có phải ngươi cũng cảm thấy điện hạ và phò mã cãi nhau là vì chúng ta không nghe lời không?”

Chử Yến không nói gì nhưng nhìn biểu cảm thì biết hắn ta ngầm thừa nhận rồi.

Phù Vân buông tiếng thở dài, có chút phiền não, gãi đầu: “Bây giờ ngoại trừ lúc đi theo điện hạ thì phần lớn thời gian ta tự do thoải mái, thật sự không muốn rước thê tử tự tìm phiền phức cho mình, nhưng nếu như không cưới vợ thì có nghĩa là bên phía điện hạ sẽ cãi nhau, vậy thì ta vẫn nên lấy một người cho rồi.”

Chử Yến trầm mặc gật đầu.

Phù Vân thở dài: “Đi thôi, chúng ta đi tìm Mục ca ca.”

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

“Không cần tìm nữa, ta ngay ở trong viện.” Mục Dự Chi cất lời rồi đi ra, nhìn họ với vẻ bất đắc dĩ: “Ai nói với các ngươi bọn họ cãi nhau là vì chúng ta không chịu thành thân?”

“Chẳng lẽ không đúng sao?” Phù Vân hỏi ngược lại.

Mục Dự Chi cầm quạt xếp gõ một cái lên đầu y: “Đương nhiên không phải, bọn họ cãi nhau về vấn đề điện hạ nạp thị phu, liên quan gì đến chúng ta? Cho dù không có chuyện thành thân thì sớm muộn gì bọn họ cũng cãi nhau.”

“Thật vậy không?” Phù Vân không tin cho lắm.

Mục Dự Chi liếc mắt nhìn y: “Ngươi không tin ta?”

“Không hề, không hề.” Phù Vân vội xua tay, nói xong còn không quên kéo Chử Yến xuống cùng: “Ngươi thì sao, ngươi nghĩ thế nào?”

Chử Yến trầm ngâm chốc lát: “Xét đến cùng thì vẫn vì chúng ta.”

“Đúng đúng đúng.” Phù Vân gió chiều nào theo chiều đấy vội gật đầu: “Nếu không phải vì không thành thân, chúng ta sẽ không đề cập đến việc nạp thị phu, bọn họ sẽ không cãi nhau, cho nên vẫn phải trách chúng ta.”

“Sao ngươi không nói trách họ đang yên đang lành lại tìm việc cho chúng ta trước? Nếu lúc đầu không nói đến việc thành thân thì đâu đến bước đường này?” Mục Dự Chi tựa như cười mà không phải cười.

Phù Vân dừng một chút, không tự tin lắm nói thầm một câu: “...Điện hạ cũng vì tốt cho chúng ta.”

“Vì thế ngươi cảm thấy ngươi đồng ý cưới thê tử thì bọn họ sẽ làm hòa?” Mục Dự Chi nhướng mày.

Phù Vân cũng không chắc chắn cho lắm: “Có lẽ tâm trạng tốt hơn rồi slàm hòa thì sao?”

“Ngươi nghĩ có lẽ thì cứ cho là có lẽ thế đi, ta không hầu được, so với việc thành thân sinh con thì ta càng thích kiếm tiền hơn.” Mục Dự Chi nói xong thì phóng khoáng quay người đi mất.

Phù Vân lập tức nhìn về phía Chử Yến với sự tha thiết mong chờ, Chử Yến ôm chặt đao trong tay, lặng lẽ nói một câu: “Ta cảm thấy Mục tiên sinh nói rất có lý, bây giờ bọn họ đang cãi nhau vì chuyện nạp thị phu chứ không phải vì việc cưới xin của chúng ta, cho dù chúng ta chịu thành thân thì ngăn cách giữa bọn họ cũng sẽ không mất.”

Phù Vân: “...Phải ha.”

“Vì thế không cần áp lực, dù sao bọn họ cũng không hòa ly.” Ngoại trừ Quý Thính ra thì Chử Yến nghe lời Mục Dự Chi nhất, thấy Mục Dự Chi bình tĩnh như vậy thì hắn ta cũng bình tĩnh lại theo.

Trong lòng Phù Vân vẫn lo lắng: “Vậy nếu như bọn họ vẫn cãi nhau thì phải làm sao?”

Chử Yến im lặng một lúc lâu rồi nói: “Vậy thì nghe Mục tiên sinh, nạp cho điện hạ mấy thị phu không biết cãi nhau.”

Phù Vân: “....” Bị thuyết phục không nháy mắt.

Dựa vào cách nghĩ điện hạ nhà mình sẽ không chịu thiệt thòi, hai người ngầm hiểu nhìn nhau một cái sau đó ai về phòng người nấy đi ngủ.

Bọn họ ngủ rất ngon, còn Quý Thính thì lăn qua lộn lại không ngủ được, cuối cùng chỉ có thể hầm hừ ngồi dậy: “Ngươi đâu, rót chén nước cho bổn cung.”

Nàng nói xong một lúc rồi mà cũng không có người đáp lời, lúc này nàng mới nhớ ra là từ sau khi thành thân với Thân Đồ Xuyên, đám nha hoàn không gác đêm nữa, thứ nhất là vì bên cạnh nàng đã có người hầu hạ rồi, thứ hai là vì... Tên súc vật Thân Đồ Xuyên bình thường cao ngạo lạnh lùng mà vừa lên giường cái là hệt như cầm thú vậy, nàng cảm thấy tiếng động quá lớn, thực sự ngại để người khác ở bên ngoài nghe thấy nên mới cho người đi hết.

Vì thế dẫn đến lúc này nàng muốn uống ngụm nước cũng không tìm được ai rót cho nàng, lẻ loi tựa như một người già cô độc. Quý Thính ngồi ở trong bóng tối nhìn giường của mình phát hiện cái giường này chỉ có một người nằm thì thực sự quá to.

Tâm trạng cô quạnh khiến cơn giận trước đó của nàng dịu bớt xuống, nàng bắt đầu xem xét lại bản thân, cảm thấy tối nay không nên cãi nhau với Thân Đồ Xuyên. Bây giờ Thân Đồ gia đều bị biếm đến Thành Ngọc Quan, một mình hắn lẻ loi ở lại trong kinh, người duy nhất có thể dựa vào là nàng, y như một cô gái bình thường gả vào nhà chồng vậy.

Mà “phu quân” là nàng cứ động một chút là nạp thị phu, hắn tức giận cũng bình thường.

....Hay là chờ lát nữa uống nước xong thì đi tìm hắn xin lỗi vậy. Quý Thính mím môi, một lát sau cẩn thận từng li từng tí một sờ so.ạng xuống giường, kết quả dưới chân bị vấp, rầm một tiếng ngã trên mặt đất.

“A....” Quý Thính chỉ cảm thấy bên hông nhói lên, trước mắt bỗng tối sầm lại.

Đúng, mặc dù trong phòng đen kịt hết cả nhưng nàng vẫn có thể nhận được một cách rõ ràng mắt tối sầm lại, sau đó chính là bên eo đau nhói từng cơn.

Dựa vào kinh nghiệm bị thương phong phú của nàng, chắc là trật eo rồi.

Nàng run rẩy hô hoán: “Người đâu...”

Không có ai.

“Người đâu mau đến đây... Cứu bổn cung...” Quý Thính không dám gọi lớn tiếng, chỉ có thể ngắt quãng gọi người.

Nhưng mà bọn nha hoàn đã không ở lại gác đêm từ lâu rồi, mặc dù đám ám vệ trong viện luôn nhìn chằm chằm vào phòng ngủ của nàng nhưng không ai dám đến gần thật, quãng giọng này của nàng cũng không gọi bọn họ đến nổi.

Còn người đàn ông bảo là một thể đồng tâm với nàng lúc này đang ở thiên viện vì chuyện thị phu, không hề hay biết sống chết của nàng.

Quý Thính run rẩy gọi một lúc rất lâu cũng không có người nào đáp, lại nghĩ nếu như Thân Đồ Xuyên không nổi giận bỏ đi thì nàng sẽ không bị trật eo, càng không phải nằm trên đất mà đến một người đỡ cũng không thấy bóng dáng đâu, nàng bỗng vì yêu sinh hận với Thân Đồ Xuyên, còn ý định đi xin lỗi ban nãy đã tan thành mây khói một cách triệt để.

“Thân, Đồ, Xuyên...”

Nàng nằm ở đất rất lâu mới miễn cưỡng mon men chút xíu được, hơi do dự giữa việc bò ra cửa gọi người và bò về giường chờ đến sáng, cuối cùng cảm thấy nàng đường đường là trưởng công chúa, bò ra cửa thì quá đỗi khó coi, vì thế quyết đoán bò về giường.

Lúc bò lên giường, cơ thể sẽ vô thức căng chặt, đau nhức bên eo khiến nàng khổ không còn gì để nói, nằm nhoài lên được trên giường thì người nàng đầy mồ hôi, sau đó lại nhận ra mình còn chưa uống nước nữa.

...Sớm biết thế này thì bò ra cửa cho rồi. Quý Thính im lặng một lúc rồi quyết định nhắm mắt giả chết.

Vì eo vẫn luôn đau, lại không có ai canh cửa, nàng muốn gọi người giúp cũng không tìm được ai, chỉ đành kìm nén nằm cả một đêm, đến lúc đám nha hoàn vào định gọi nàng dậy thì thấy mặt nàng tái nhợt cùng quầng thâm dưới mắt, nhất thời sợ hết hồn: “Điện hạ không thoải mái sao?”

“Nước...” Quý Thính khàn giọng nói.

Nha hoàn ngẩn người, nhanh chóng rót đầy một chén nước qua, đang định đỡ nàng dậy để uống thì nghe nàng xù lông nói: “Tất cả đừng đụng vào ta!”

Đám nha hoàn không dám bước lên trước, lúc này Quý Thính mới thở phào, hồi lâu sau mới nói: “Eo bổn cung bị trật rồi, bảo Phù Vân đi gọi thái y, bảo Chử Yến vào cung xin nghỉ cho bổn cung.”

Đám nha hoàn liên tục đáp, quay người muốn đi luôn, Quý Thính đau đầu nói: “Lấy nước cho ta đã.”

“Vâng, vâng, vâng.” Nha hoàn bưng nước ở lại, cẩn thận đưa chén nước đến bên miệng nàng.

Quý Thính ngậm chén uống một hơi cạn, lúc này mới thả ra một hơi, nha hoàn đang định hỏi sao nàng lại trật eo thì thấy nàng nghiêm túc nói: “Rót cho bổn cung chén nữa.”

“...Vâng.”

Dưới sự chăm sóc của nha hoàn, Quý Thính uống liền ba chén mới thôi, nằm lỳ ở trên giường không động đậy nữa, chờ thái y đến mới mở miệng nói chuyện.

Trong khoảng thời gian ngắn ngủi nàng chữa trị ở trong phòng, tin tức trưởng công chúa điện hạ bị trật eo đã truyền ra khoắp toàn bộ phủ trưởng công chúa, lần này đúng là khiến mọi người bận muốn chết.

Thái y đến thì chẩn đoán một lượt, nói không tổn thương tới gân cốt, chỉ cần tìm một người đến xoa bóp một lúc là được, không cần uống thuốc gì cả. Quý Thính nghe không cần uống thuốc thì thở phào nhẹ nhõm, khoảng thời gian vừa qua, ngày nào nàng cũng phải uống hai bát thuốc to đùng, nếu vì eo bị thương mà phải uống thêm bát nữa thì thực sự không cần sống nữa.

Sau khi tiễn thái y đi khỏi, Mục Dự Chi vội càng đi tìm đại phu xoa bóp, Chử Yến lập tức xuống bếp trông coi thức ăn bổ dưỡng, Phù Vân thì vây quanh Quý Thính, thấy Quý Thính nằm ườn trên giường thì đỏ mắt mấy lần.

Còn phò mã gia của phủ trưởng công chúa thì đến trưa mới vội vã chạy đến.

Thật ra cũng không thể trách hắn, từ trước đến giờ hắn không thích trong việc có người hầu hạ, vì thế chỉ có một mình hắn ở thiên viện, không nắm bắt được tin tức với bên ngoài cũng là bình thường, mà khéo cái là hắn muốn ép Quý Thính chịu thua nên không ăn cơm sáng và cơm trưa, sau đó thấy Quý Thính vẫn chưa đến tìm hắn thì cảm thấy không bình thường nên mới ra ngoài dò hỏi.

Kết quả là biết được tin Quý Thính trật eo.

Hắn vội vã chạy tới trước cửa phòng ngủ chủ viện, đang định đi vào thì đột nhiên hai thị vệ ngăn hắn lại.

“Làm gì đây?” Không khí quanh Thân Đồ Xuyên sụt giảm.

Một thị vệ có chút mất tự nhiên: “Điện hạ căn dặn, nếu hôm nay phò mã gia chủ động rời đi thì sau này không cần trở về nữa.”

“Ta muốn vào thăm nàng ấy.” Thân Đồ Xuyên nhíu mày.

Một người thị vệ khác lúng túng nói: “Vậy thì càng không được, điện hạ nói người không muốn gặp phò mã.”

Thân Đồ Xuyên cụp mắt: “Đi thông báo.”

Bọn thị vệ liếc mắt nhìn nhau, không thể làm gì khác hơn là vào phòng truyền lời, nhưng mới nửa khắc sau đã quay lại, vẻ mặt càng lúng túng hơn. Thân Đồ Xuyên vừa nhìn thế đã biết kết quả là gì rồi, mặt hắn bỗng sầm xuống, đứng ở đó một lúc rồi quay người đi.

Chờ Thân Đồ Xuyên đi khỏi, Phù Vân trong phòng dè dặt mở miệng nói: “Điện hạ, phò mã ra đi rồi.”

“"Đi rồi mới tốt.” Quý Thính hừ một tiếng.

Phù Vân ngượng ngập: “Điện hạ, người đã bị thương như thế này rồi còn muốn giận dỗi với phò mã gia à?”

“Bây giờ đã không còn là chuyện giận hay dỗi gì nữa, shhh...” Quý Thính đột nhiên túm chặt gối, một lát sau mới chậm rãi thở ra, nhẫn nhịn nỗi đau bên eo nói: “Nếu không phải tại hắn bỏ đi thì ta sẽ không trật eo, bây giờ ta không muốn gặp hắn.”

“...Nếu thực sự muốn truy cứu thì vẫn phải trách bọn ta.” Phù Vân nhìn dáng vẻ khó chịu của Quý Thính, trong lòng y cũng khó chịu: “Nếu bọn ta ngoan ngoãn đồng ý chuyện thành thân, Mục ca ca sẽ không nhắc đến chuyện nạp thị phu, phò mã gia sẽ không tức giận, điện hạ cũng sẽ không bị thương.” Phù Vân có chút ủ rũ.

Quý Thính buồn cười nhìn y một cái: “Ngươi đúng là trách nhiệm gì cũng ập lên người mình, không đến nỗi đấy, ta với hắn cãi nhau không liên quan gì đến các ngươi cả, trong lòng hắn vẫn luôn có một nút thắt, sớm muộn gì cũng phải cãi nhau một trận.”

“Thật sao?” Phù Vân mong ngóng nhìn về phía nàng.

Quý Thính gật đầu chắc chắn: “Ừ, làm gì có đôi phu thê nào không cãi nhau, không liên quan đến các ngươi đâu.”

“Vậy thì ta yên tâm rồi.” Phù Vân lập tức cong mắt cười.

Ngôn Tình, Nữ Cường, Cổ Đại
Sưu tầm
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »