Công Chúa Tại Thượng

Lượt đọc: 1435 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 137
chương 137:

❊ ❊ ❊

Nghe Quý Thính nói thắt lưng đau, Thân Đồ Xuyên đành phải kéo nàng đến: "Mấy ngày nay nàng luôn bị đau thắt lưng."

“Ta cũng không muốn như vậy, thái y nói ta thân thể yếu, phải bồi bổ nhiều hơn một chút mới được," Quý Thính thở dài, "Nhưng ta phải sớm rời đi, tới nơi đó cũng mất hơn mười ngày, e rằng chuyện bồi bổ chỉ có thể tạm thời gác lại."

“Ta đã yêu cầu Phù Vân chuẩn bị thêm sâm núi cùng với những thứ khác để sắc cho nàng uống trên đường.” Thân Đồ Xuyên chậm rãi nói.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Quý Thính đáp lại, ngoan ngoãn chui vào vòng tay hắn. Thân Đồ Xuyên nắm lấy cánh tay nàng nhìn chiếc vòng ngọc trên cổ tay, trong mắt hiện lên vẻ lo lắng: "Nếu mẫu thân có thể nhìn thấy nàng ngoan ngoãn đeo vòng ngọc chắc chắn sẽ rất vui."

“Thật sao? Ta thật sự không thể tưởng tượng ra dáng vẻ của mẫu thân khi vui vẻ sẽ như thế nào.” Khi Quý Thính nhớ tới tính tình lạnh nhạt của Thân Đồ phu nhân, khóe môi liền cong lên.

Dường như Thân Đồ Xuyên cũng đã nghĩ tới, khóe môi không khỏi nhếch lên: “Tuy bên ngoài mẫu thân lạnh lùng nhưng đối xử với người nhà rất tốt, nếu như nàng ở chung nhất định sẽ cảm nhận được."

“Chàng yên tâm đi, ta nhất định sẽ chung sống hòa thuận với mẫu thân.” Quý Thính nhắm mắt lại, chỉ một lát sau liền chìm vào giấc ngủ.

Thân Đồ Xuyên nghe thấy tiếng thở đều đều, đợi một lát mới nhẹ nhàng đặt nàng xuống giường.

Chạng vạng cùng ngày, trong cung liền ra ý chỉ để vợ chồng trưởng công chúa tới chúc thọ Trấn Nam vương.

Vào bữa tối, Phù Vân vừa nhìn thấy Quý Thính đến liền vội hỏi: "Điện hạ, ta đã thu dọn hành lý, khi nào thì chúng ta xuất phát?"

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

“Ty chức cũng đã thu dọn xong.” Chử Yến cũng tiếp một câu.

Quý Thính không mặn không nhạt liếc bọn họ một cái: "Ngày mai ta lại vào cung một chuyến, sáng sớm hôm sau sẽ xuất phát."

Phù Vân chợt reo lên, nhận ra mình quá vui mừng, y nhanh chóng bình tĩnh lại, nghiêm túc cúi đầu ăn cơm. Thân Đồ Xuyên nhàn nhạt liếc y một cái rồi yên lặng tiếp tục ăn.

Quý Thính mặc kệ Phù Vân mà ngẩng đầu nhìn Mục Dự Chi: "Hai người bọn họ đều phải đi cùng, trong phủ không thể không có người trông coi, ngươi đành phải vất vả ở lại."

“Điện hạ không cần khách khí, đường đến thành Ngọc Quan xa xôi, ta cũng không có ý định muốn đi.” Mục Dự Chi cười nói.

Quý Thính cũng cười: "Ta vẫn đang lo lắng về việc làm thế nào để thuyết phục ngươi ở lại, nếu ngươi đã không muốn đi, thật sự là không thể tốt hơn."

“Mặc dù ta không có ý định đi nhưng cũng đã chuẩn bị quà cho Hoắc thiếu gia, vẫn phải nhờ điện hạ giúp ta mang tới rồi.” Mục Dự Chi nói.

Tay cầm đũa của Thân Đồ Xuyên dừng lại một chút, sau đó mới bình tĩnh gắp cho Quý Thính một miếng đậu phụ.

Quý Thính ăn xong miếng đậu phụ mới nói: "Vậy hai ngày này ngươi mang tới cho ta đến lúc đó ta giúp ngươi đem qua."

“Đa tạ điện hạ.” Mục Dự Chi nói lời cảm tạ.

Quý Thính mỉm cười đang định nói gì đó, Phù Vân nhỏ giọng hỏi: "Mục ca ca cũng đã chuẩn bị lễ vật, ta và Chử Yến cũng nên chuẩn bị một phần không?"

“Ta đã chuẩn bị rồi," giọng Chử Yến không dao động, "Gần đây nhóm ám vệ mới nghiên cứu chế tạo ra một ám khí mới còn có hơn mười loại điểm tâm tốt nhất ở kinh đô."

“Ngươi chuẩn bị lễ vật sao không nói với ta một tiếng?” Phù Vân kinh ngạc, “Khiến cho ta giống như người không hiểu chuyện.”

“Vốn dĩ là ngươi không hiểu chuyện.” Chử Yến thản nhiên nói.

“Ngươi!” Phù Vân vốn đang tức giận nhưng đột nhiên nghĩ ra điều gì đó mà bình tĩnh lại: “Quên đi, ta không chấp nhặt với ngươi, ngày mai ta sẽ đi mua lễ vật, giữ gìn tốt hơn của ngươi.”

Hai người bọn họ ngươi một câu ta một câu không ngừng tranh luận, Quý Thính ở một bên cười tủm tỉm lắng nghe, dáng vẻ cực kỳ chăm chú.

Thân Đồ Xuyên trầm mặc một lát đột nhiên lên tiếng: "Điện hạ có thể múc cho ta một bát canh được không?"

Quý Thính sửng sốt một lúc: "... Để ta múc?"

“Ừm, ở trong tay nàng.” Thân Đồ Xuyên bình tĩnh nói.

Quý Thính liếc nhìn chén canh trong tay mình mỉm cười: "Được, được, ta múc cho chàng."

Khóe môi Thân Đồ Xuyên hơi nhếch lên: "Đa tạ điện hạ."

Phù Vân chú ý tới động tác của hai người họ, lập tức có chút không vui: "Phò mã, sao người có thể để cho điện hạ làm việc này?"

“Ta với không tới.” Thân Đồ Xuyên nhìn về phía y.

Phù Vân hừ nhẹ một tiếng: "Vậy thì để ta làm là được rồi, ngộ nhỡ làm điện hạ bị phỏng thì phải làm sao bây giờ?" Y vừa lên tiếng thì Quý Thính cũng đã múc xong chén canh cho Thân Đồ Xuyên, vì vậy hắn chỉ có thể bổ sung một câu: "Người muốn ăn gì nói cho ta biết là được, ta giúp người."

“Nước luộc bắp cải.” Thân Đồ Xuyên thành thật mà nói đúng trọng điểm.

Phù Vân lập tức bắt tay vào việc chia thức ăn, y bận rộn như vậy cũng sẽ không có thời gian để tán gẫu với Chử Yến về Hoắc Kiêu, cuối cùng bàn ăn cũng yên tĩnh lại. Khóe môi Mục Dự Chi hơi cong lên, hắn ta nhìn Thân Đồ Xuyên một cái đã có thể nhìn thấu mọi thứ, sau khi ánh mắt của hai người họ giao nhau, vẻ mặt của Thân Đồ Xuyên trước sau vẫn luôn bình tĩnh, chỉ có vành tai là hơi ửng đỏ mà thôi.

"Phò mã gia hiện giờ càng ngày càng rộng lượng," Mục Dự Chi nâng ly rượu lên, "Ta kính phò mã gia một ly."

“Không dám.” Thân Đồ Xuyên bình tĩnh nâng ly lên.

Quý Thính có chút khó hiểu: "Tại sao lại đột nhiên nâng ly vậy?"

“Điện hạ, người có muốn thử một chút không?” Mục Dự Chi cười hỏi. Quý Thính ghét bỏ lập tức khoát tay: "Không cần, có lẽ mấy ngày gần đây ta ăn thanh đạm cho nên một chút mùi rượu cũng không ngửi được."

“Vậy điện hạ ăn nhiều một chút.” Thân Đồ Xuyên nói xong liền đưa bát nước bắp cải luộc cho nàng.

Hai ngày trôi qua trong nháy mắt nhanh chóng tới sáng sớm ngày khởi hành, Thân Đồ Xuyên đích thân thay quần áo cho Quý Thính cũng giúp nàng búi tóc đơn giản, chỉ có vài chiếc kẹp tóc bằng ngọc trai để tô điểm.

Nhìn mình trong gương không tô son điểm phấn, Quý Thính thở ra một tiếng: "Nhạt quá, một chút khí thế cũng không có.”

“Điện hạ trời sinh cao quý, không giận tự uy, sao lại nói là không có khí thế?” Thấy nàng không vừa lòng, Thân Đồ Xuyên trấn an: “Nếu là ngày thường, điện hạ muốn mặc như thế nào cũng được, nhưng hôm nay phải lên đường, nếu như mang theo nhiều trang sức sẽ khiến nàng không thoải mái."

“Phò mã gia nói đúng, bổn cung xin được thụ giáo.” Quý Thính hừ nhẹ một tiếng.

Đáy mắt Thân Đồ Xuyên hiện lên ý cười: "Thái độ kỳ quặc."

Quý Thính cũng cười: "Bây giờ cũng không còn sớm, những người khác đều đang đợi, chúng ta nhanh chóng qua đó thôi."

"Được." Thân Đồ Xuyên lên tiếng vươn tay về phía Quý Thính, nàng cũng vươn tay qua đáp lại, ánh mắt quét qua hai mặt dây chuyền ngọc trên bàn trang điểm dừng lại một chút sau đó mới nói, "Điện hạ đeo ngọc bội đi."

“Ngọc bội?” Quý Thính ngơ ngác ngẩng đầu nhìn, rõ ràng là không thể nhớ ra.

Thân Đồ Xuyên bị vẻ mặt của nàng làm hài lòng, khóe môi nhếch lên nói: "Nàng quên rồi sao? Lần trước ta làm vỡ ngọc bội của nàng, sau đó liền đánh thành hai miếng ngọc bình an."

Quý Thính đột nhiên nói: "Chàng đang nói về miếng ngọc bội lúc trước Hoắc Kiêu tặng ta, lễ phục hôm nay của ta quá giản dị nên đeo một miếng ngọc bội cũng không tệ."

Thân Đồ Xuyên cười cầm hai miếng ngọc bội lên, một cái đeo trên thắt lưng mình, một cái đeo trên người Quý Thính, lúc này mới hài lòng nói: "Giống nhau."

“Ấu trĩ.” Quý Thính dở khóc dở cười nhìn hắn một cái nhưng trong lòng lại có một cảm giác ngọt ngào.

Hai người trì hoãn trong phòng một lúc, tới lúc chuẩn bị xong liền vội vội vàng vàng đi ra ngoài, Mục Dự Chi và ba người đã ở bên ngoài, Chử Yến dẫn đám thị vệ đợi ở cổng, Mục Dự Chi đang nói chuyện với Phù Vân nhìn thấy hai người bọn họ đi đến, hắn ta liền giao chiếc hộp trên tay cho Phù Vân, cả hai người cũng đi về phía này.

“Đã chuẩn bị ổn thỏa chưa?” Quý Thính chậm rãi hỏi.

“Ổn thỏa!"

“Chuẩn bị ổn thỏa rồi!” Phù Vân vui vẻ nói.

Quý Thính buồn cười liếc nhìn y một cái: "Nếu ngươi còn l* m*ng như vậy, ta sẽ không mang ngươi theo."

Phù Vân căng thẳng, mặt không dám nói lời nào, Mục Dự Chi giao cái hộp nhỏ trong tay cho Phù Vân, sau đó bước tới gần Quý Thính nói: "Đám thổ phỉ gần thành Ngọc Quan tàn sát bừa bãi, điện hạ ngàn vạn lần phải chú ý, nhất định phải theo sát phò mã gia cùng Chử Yến, đừng một mình chạy lung tung."

“Đừng lo, ta sẽ không lộn xộn đâu.” Quý Thính cười nói.

Mục Dự Chi gật đầu, lại nhìn về phía Thân Đồ Xuyên, vẻ mặt nghiêm túc hơn: "Chăm sóc tốt cho điện hạ."

“Yên tâm, có ta ở đây.” Thân Đồ Xuyên khẽ nói.

Quý Thính im lặng một lúc: "Sao ta lại cảm thấy các ngươi giống như đang ủy thác vậy?"

“Đừng nói những lời xui xẻo.” Mục Dự Chi nghiêm mặt.

Thân Đồ Xuyên cũng khẽ nhíu mày: "Đúng vậy."

Quý Thính: "..." Nàng không nói nữa là được chứ gì.

Mục Dự Chi cũng dặn dò một số việc khi đi đường cần phải chú ý, cuối cùng Quý Thính cũng có thể lôi kéo Thân Đồ Xuyên lên xe ngựa, hai người vừa mới lên, Phù Vân cũng đi lên theo, vẻ mặt tò mò nhìn chiếc hộp trên tay.

Quý Thính cũng rướn cổ qua nhìn: "Đưa cho Hoắc Kiêu?"

"Đúng vậy, lúc nãy ta cũng đã hỏi Mục ca ca, hắn nói, ta có thể xem," Phù Vân nhìn Quý Thính đầy mong đợi, "Chúng ta mở ra xem đi."

"Được, mở ra xem một chút, nếu là đồ tốt chờ sau khi ngươi giao cho Hoắc Kiêu, ta sẽ nói Hoắc Kiêu chia cho." Quý Thính hừ nhẹ một tiếng.

Thân Đồ Xuyên liếc nàng một cái: "Nếu lễ vật đã tặng qua đó cũng không thể đòi lại được."

“Không sao, Hoắc Kiêu đối với điện hạ rất tốt, ngài ấy nhất định sẽ vui vẻ tặng lại thôi.” Phù Vân cười.

Mặt Thân Đồ Xuyên không chút cảm xúc: "Ồ?"

Vì biết quá rõ người nào đó, Quý Thính ngay lập tức thẳng thắn: "Phò mã cũng sẽ đối với ta rất tốt?"

"Chắc chắn là không rồi," Phù Vân không chút suy nghĩ lập tức nói, "Phò mã gia đối với điện hạ là tốt nhất, tốt hơn ta đối với điện hạ."

Mặc dù muốn xếp hạng nhất về phương diện này nhưng đã hòa hợp gần một năm, y đối với Thân Đồ Xuyên không phục không được.

Thân Đồ Xuyên lập tức hài lòng, khoan hồng độ lượng liếc nhìn hai người: "Không phải đang muốn xem bên trong đó có gì sao? Mở ra đi."

"Được," Phù Vân đáp, lập tức lấy chìa khóa mở hộp ra, sau khi nhìn thấy một viên minh châu cực lớn, liền kinh ngạc nói: "Viên minh châu lớn như vậy, Mục ca ca thật quá hào phóng."

“Đúng vậy, rất có giá trị.” Thân Đồ Xuyên nhếch môi. Hắn ở trong phủ trưởng điện hạ đã một năm, cũng đã có cơ hội chứng kiến Mục Dự Chi tặng lễ vật vài lần, lần nào cũng lấy viên minh châu lớn như vậy tặng cho người khác, quý giá là thật, không để ý cũng là thật.

Ngôn Tình, Nữ Cường, Cổ Đại
Sưu tầm
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »