Công Chúa Tại Thượng

Lượt đọc: 1362 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 150
chương 150:

❊ ❊ ❊

Quý Thính cũng lo lắng về vấn đề này, nghe xong lời này khẽ thở dài một tiếng: "Không biết nữa. Nếu có tướng quân quen thuộc với địa hình đồi núi của thành Ngọc Quan, sau khi hầu hết bọn chúng đã tập trung lực lượng xuống núi, chúng ta sẽ tiến hành tập kích, nhưng tướng lĩnh bên này có thể sử dụng được cực ít, quen thuộc địa hình núi lại càng không có, ta muốn làm như vậy, lòng có dư mà lực không đủ."

Khi nàng đang lo lắng thì Hoắc Kiêu đột nhiên đến, Quý Thính đã lâu không gặp y, nhìn thấy y liền dừng lại một chút, trong mắt hiện lên một tia xa lánh cùng cảnh giác: "Ngươi tới đây làm gì."

“Ta quen thuộc địa hình núi của thành Ngọc Quan.” Hoắc Kiêu kiên định nhìn nàng.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Quý Thính dừng một chút: "Ngươi muốn xuất chinh?"

“Mong điện hạ cho phép.” Vừa nói xong, y đã quỳ trên mặt đất.

Quý Thính đánh giá y một lát, sau đó nhẹ giọng nói: "Chuyện xuất chinh, bổn cung chỉ cho thành công, không được phép thất bại."

“Nếu thất bại, ta nguyện mang đầu tới gặp.” Hoắc Kiêu nói xong, dừng lại một chút, lấy hết can đảm ngẩng đầu nhìn nàng, “Ta đến chờ lệnh, cũng để tiêu tan lo lắng của điện hạ, cũng bởi vì dân chúng thành Ngọc Quan."

Quý Thính im lặng hồi lâu: "Bất kể là vì cái gì, trước tiên phải thắng, thứ hai là phải sống."

“Tuân lệnh!” Hoắc Kiêu mạnh mẽ đáp một tiếng, sau khi đứng dậy hồi lâu liền nở một nụ cười trước mặt nàng, vừa định nói gì đó thì thấy Thân Đồ Xuyên đưa một hạt đậu phộng lên môi Quý Thính, Quý Thính theo phản xạ há miệng ăn.

Nụ cười của y lập tức biến mất: “Ta, ta cáo lui trước.” Nói xong liền chạy đi.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Quý Thính im lặng một lúc, không nói gì mà nhìn về phía Thân Đồ Xuyên.

Thân Đồ Xuyên sắc mặt bình tĩnh: "Chúc mừng điện hạ, lại có thêm một viên mãnh tướng."

“… Đừng nói nhảm nữa, nói đi chàng đến đây làm gì, đừng nói với ta chàng đến đây chỉ vì muốn nghe kế sách của ta.” Quý Thính trực tiếp hỏi.

Thấy nàng nhắc tới chính sự, Thân Đồ Xuyên cũng trở nên nghiêm túct: "Các quan tháp tùng nhờ ta tới khuyên điện hạ, thọ yến của Trấn Nam vương đã kết thúc, chúng ta nên quay về kinh đô."

Quý Thính kêu một tiếng: "Đám văn thần đúng là làm người ta mất hứng."

“Bọn họ không biết nàng lưu lại vì tiêu diệt đám thổ phí, còn tưởng rằng nàng không có lý do gì chỉ muốn ở lại, trong lòng có chút lo lắng, đoán không chừng nhiều ngày như vậy sổ sách ở kinh độ cũng đã lên tới vài chục.” Thân Đồ Xuyên chậm rãi nhắc nhở.

Quý Thính không để trong lòng: "Cứ để họ đi, cho dù người đưa tin của họ có chạy cả ngày lẫn đêm thì cũng mất hơn hai mươi ngày tới lui, trong hai mươi ngày nay ta sẽ sớm hoàn thành xong mọi chuyện."

“Hiện tại đã hơn mười ngày rồi, nói không chừng Hoàng Thượng cũng đã xem xét đến nhóm sổ đầu tiên rồi.” Thân Đồ Xuyên bình tĩnh nói, “Với tính cách đa nghi của Hoàng Thượng, không chừng nếu muốn an toàn, điện hạ vẫn nên đem chuyện này báo cho quan viên đi."

“Còn muốn nghĩ thế nào nữa, đơn giản là ta cùng Trấn Nam vương liên hợp tạo phản," Quý Thính buồn cười, sau khi cười xong, suy nghĩ lại vẫn quyết định nghe theo Thân Đồ Xuyên, "Vậy chàng phải đi nói với bọn họ một tiếng, nhớ kỹ đừng để cho người bên ngoài nghe được, người ở thành Ngọc Quan vô cùng hỗn tạp, nói không chừng trong trạm dịch này còn có tai mắt của đám thổ phỉ lưu lại."

“Đã biết," Thân Đồ Xuyên đáp một tiếng, trước khi ra cửa còn nhìn nàng một cái, "Nàng uống hết thuốc rồi?"

“Chàng để Phù Vân canh chừng việc ta uống thuốc, ta có thể không uống hết sao?” Quý Thính nhìn hắn không nói nên lời. Nàng đã nói mình không muốn thái y khám, mỗi lần khám xong đều phải uống rất nhiều thuốc.

Thân Đồ Xuyên xoa đầu nàng an ủi: "Cũng vì tốt cho nàng thôi."

“Được rồi, chàng mau đi đi.” Quý Thính thúc giục hắn rời đi.

Thân Đồ Xuyên lại liếc nàng một cái, sau đó xoay người rời đi. Không lâu sau khi hắn rời đi, vợ chồng Thân Đồ Sơn đến đây còn mang theo rất nhiều đồ ăn, Quý Thính vừa nhìn thấy không khỏi cảm thấy đau đầu: "Phụ thân, nương, ta vừa ăn cơm xong."

“Vừa ăn xong cũng phải ăn, thái y nói ngươi luôn cảm thấy không thoải mái, bởi vì thân thế yếu ớt, phải ăn nhiều để bồi bổ." Thân Đồ Sơn vừa nói xong liền bưng cho nàng một bát canh gà.

Quý Thính đau khổ đành phải uống hết, vừa than khóc vừa dùng bữa.

Cơm cũng chưa ăn xong, nàng liền nói mình phải nhanh đến xem Chử Yến chuẩn bị như thế nào, Thân Đồ Sơn biết chuyện nàng tiêu diệt đám thổ phỉ cho nên cũng nhanh chóng thả nàng đi, lúc này Quý Thính mới được giải thoát khỏi đống đồ ăn.

Với sự hợp tác của Trấn Nam vương, Quý Thính bận rộn hơn mười ngày, cuối cùng cũng giăng bẫy thành công, chỉ chờ đòn đánh cuối cùng.

Chỉ trong nháy mắt, đã đến ngày nữ nhân thủ phủ’ xuất giá, Quý Thính tới tìm Chử Yến, nhìn thấy hắn ta một thân hồng y nhịn không được bật cười thành tiéng: "Mặc như vậy, thật sự rất giống dáng vẻ của một tiểu cô nương."

“Quả thật rất đẹp.” Thân Đồ Xuyên cũng hiếm khi đồng ý.

“Hai người còn cười nhạo ti chức nữa, ti chức sẽ không đi.” Chử Yến mặt mày ủ rũ, vô cùng bất mãn với chuyện phải giả thành nữ.

Quý Thính buồn cười liếc hắn một cái: "Được rồi, chuyện này cũng không còn cách nào khác, ngươi cũng không thể để một cô nương ngồi trong xe được?"

Mấy người họ đang nói chuyện, Hoắc Kiêu từ bên ngoài bước vào, Quý Thính nhìn thấy y khẽ gật đầu: "Đã chuẩn bị xong chưa?"

“Đều đã chuẩn bị xong. Một lát nữa điện hạ sẽ rời khỏi cổng thành, ta từ phía sau dẫn mọi người đến núi Thành Ngọc." Hoắc Kiêu nghiêm túc nói.

Quý Thính gật đầu: "Nhớ kỹ không được đánh rắn động cỏ, chờ đến khi đám thổ phỉ xuống núi rơi vào bẫy cuae ta, ngươi liền dẫn người tới đó tập kích."

“Rõ.” Hoắc Kiêu nói xong, đứng nguyên tại chỗ muốn nói rồi lại thôi.

Vẻ mặt Thân Đồ Xuyên bình tĩnh, không có một chút dao động.

Quý Thính lại liếc nhìn Hoắc Kiêu, dừng lại một chút rồi nói: "Mọi chuyện đều phải cẩn thận."

Hoắc Kiêu đột nhiên mỉm cười, trịnh trọng gật đầu với nàng: "Ừ! Ta sẽ cẩn thận."

Y nói xong liền vui sướng bước đi, Chu Yan đã trùm khăn trùm đầu màu đỏ thừa dịp trong sân ít người lên xe ngựa, Quý Thính thở phào nhẹ nhõm quay đầu nhìn Thân Đồ Xuyên: "Chúng ta cũng đi thôi."

Thân thủ của nàng không giỏi, không thể xông pha trận mạc, nhưng nàng sẽ luôn ngồi ở hậu phương, nếu chiến trường có gì thay đổi, nàng cũng có thể ra lệnh bất cứ lúc nào.

Thân Đồ Xuyên liếc nàng một cái: "Điện hạ sẽ lấy ơn báo oán."

"... Ta chỉ muốn hắn cẩn thận trong mọi việc, sao có thể nói là lấy ơn báo oán,” Quý Thính không nói gì, "Không phải lúc này chàng lại ghen đấy chứ?"

Thân Đồ Xuyên suy nghĩ một chút, khóe môi hơi nhếch lên: "Sau khi bị ép ăn dấm chua, sau khi xử lý xong đám giặc kia sẽ tính sau."

Quý Thính nghe vậy nhịn không được cười cười, nắm tay hắn hòa vào đám dân chúng đang vây xem.

Đoàn người hướng ra ngoài thành, vừa đến gần vòng vây của đại quân thì từ xa đã nghe thấy tiếng vó ngựa, mọi người lập tức cảnh giác, lập tức bao vây.

Một trận đánh cho đám thổ phỉ bất ngờ không kịp trở tay, chờ đến khi bọn chúng nhận ra có chuyện không ổn, đã hoàn toàn bị bao vây, mặc dù có mấy kẻ liều chết đào tẩu, nhưng tới khi quay trở về đại bản doanh liền phát hiện hang ổ của mình đã bị người khác tập kích.

Quý Thính vừa mới quét sạch hang ổ lớn nhất của đám thổ phỉ, chính thức bắt đầu truy kích đám thổ phi nhỏ lẻ. Những ngày kế tiếp, bên ngoài thành Ngọc Quan luôn vang lên tiếng chém giết, từng mảnh đất lớn nhuốm máu, so với quân đội thì nhóm thổ phỉ còn kém xa, lần lượt bị truy đuổi rồi bị tiêu diệt.

Người dân thành Ngọc Quan chưa bao giờ tự hào như bây giờ, họ đều ca ngợi Quý Thính như phụ mẫu tái sinh của họ, thậm chí còn xây dựng đền thờ để họ dâng hương, trong lúc nhất thời khiến Quý Thính không biết làm như thé nào.

Lúc nàng bận rộn quét sạch thổ phỉ, các quan viên tháp tùng cũng không nhàn rỗi, mỗi ngày phái người đến kinh đô vài lần, bởi vì phải mất hơn mười ngày đường, tin tức mới nhất mà Quý Thính nhận được đều đã là của mười ngày trước.

Lúc đầu y còn hạ thánh chỉ xuống, thúc giục Quý Thính trở lại càng sớm càng tốt, sau khi nghe tin nàng ở lại để tiêu diệt toàn bộ đám thổ phỉ, dù không tin nhưng trong lòng cũng yên tâm phần nào.

Cho đến khi nghe tin thanh danh của Quý Hy vang dội ở thành Ngọc Quan, mọi người đều coi Quý Thính như một vị thần sống, hơn nữa còn lập đền thờ, về phần mình là một hoàng đế, không có người nào đề cập đến mình. Sự chênh lệch giữa lòng sông so với mặt biển khiến y cảm thấy bất an, so với lúc trước không biết vì sao Quý Thính ở lại thành Ngọc Quan thì trong lòng càng thêm dày vò phiền muộn.

Nếu sớm biết Quý Thính tới thành Ngọc Quan sẽ làm ra việc như vậy, y thà không cần Hổ Phù, tuyệt đối không để cho nàng rời khỏi kinh đô.

Đêm hôm đó, y nằm mơ, trong mơ y lấy lại được Hổ Phù của Quý Thính, ác danh tàn sát hàng loạt dân chúng Giao Huyền trong thành đều đổ hết lên người Quý Thính, mọi người đều thóa mạ nàng là kẻ hại nước hại dân, còn khen hắn là một vị quân chủ tài đức sáng suốt, so với tỷ tỷ song sinh không biết mạnh hơn bao nhiêu lần.

Sau khi tỉnh dậy khỏi giấc mơ, y nhìn khắp xung quanh căn phòng tối om, cảm giác chênh lệch khiến hô hấp của y cũng trở nên khó khăn.

“Người đâu, triệu ám vệ." Giọng y khàn khàn. Khi tiên hoàng còn sống, đều để lại ám vệ của y và Quý Thính, Quý Thính đưa người tới phủ trưởng công chúa, còn y giữ lại trong cung.

Nhiều năm như vậy y cũng chưa dùng đến, bây giờ là thời điểm thích hợp.

Trận này Quý Thính đánh hơn nửa tháng, cuối cùng cũng tiêu diệt hơn phân nửa đám thổ phỉ, nàng để lại một ít vũ khí bên ngoài thôn trang, dạy bọn họ cách đối phó với đám thổ phỉ, sau khi đảm bảo không có người nào bị thương liền quay về kinh đô.

Trước khi quay về kinh, nàng còn muốn làm một chuyện.

Quý Thính cùng Thân Đồ Xuyên liếc nhìn nhau, cùng nhau tới phòng của phụ mẫu, ngắn gọn giải thích ý đồ đến đây.

“Không thể nào! Thân Đồ Sơn ta cả đời ngay thẳng, sao có thể vì hưởng phúc nhất thời, liền rời khỏi thành Ngọc Quan, các ngươi xem ta thành cái gì?! ta phải ở lại, đến khi nào sửa lại án sai ta mới rời đi.” Thân Đồ Sơn tức giận nói.

Quý Thính thở dài một tiếng: "Hoàng Thượng đến chết vẫn luôn mạnh miệng, lúc trước chứng cứ đều đã đem tới trước mắt hắn, hắn nhất định không chịu thừa nhận sai lầm của mình, nếu người muốn sửa lại án sai, chỉ e rằng còn phải đợi một thời gian nữa."

“Vậy thì ta sẽ ở đây chờ!” Thân Đồ Sơn khá cố chấp.

Quý Thính nhướng mày: "Người có thể chờ, nương có thể chờ được không? Thời tiết càng ngày càng nóng, sáng nay nương còn cảm thấy chóng mặt, nếu còn phải ở lại thành Ngọc Quan, e rằng cơ thể cũng sẽ sớm không chịu được, người vì cái gọi là ngay thẳng, ngay cả thân thể của vợ mình cũng không để ý?"

Phu nhân luôn là điểm yếu của Thân Đồ Sơn, ông ấy nghe vậy nhất thời cũng không nói gì, vẻ mặt rối rắm nhìn về phía phu nhân. Phu nhân khẽ cười một tiếng: "Nếu chàng không muốn đi, ta sẽ ở lại cùng chàng."

Quý Thính cũng không nghĩ tới, bà không đồng ý với mình, vì thế liền nhanh chóng ngăn nàng lại: "Nương..."

“Ta với phụ thân ngươi một đời là vợ chồng, ta biết hắn là người như thế nào, chuyện hắn đã quyết định cũng sẽ không thay đổi." Phu nhân lại cười nói.

Quý Thính nhìn Thân Đồ Xuyên cầu cứu, Thân Đồ Xuyên mím môi, hiển nhiên không đáp lại được kỳ vọng của nàng: "Phụ thân, người thật sự không đi sao?"

“Không đi, ta còn phải chờ vô tội.” Thân Đồ Sơn lạnh lùng nói.

Khi nghe ông ấy nói như vậy, Thân Đồ Xuyên đành phải bỏ cuộc, vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn về phía Quý Thính.

Quý Thính nghe vậy liền nóng nảy: "Người có đi hay không?"

“Nếu ta không rời đi, ngươi có thể làm gì được ta?” Thân Đồ Sơn cũng kiên cường trả lời lại.

Quý Thính xắn tay áo: "Ta nôn..."

Quý Thính cảm thấy buồn nôn, lập tức nôn hết lên người Thân Đồ Sơn.

Thân Đồ Sơn: "..."

Quý Thính nôn một trận, sau khi nôn xong liền lấy tay lau miệng, mỏ mở miệng chính là ‘nôn’.

Sau khi bị nàng nôn hai lần lên người, Thân Đồ Sơn mất hết cảm xúc, sắc mặt không chút thay đổi nhìn về phía con trai duy nhất của mình: "Ngươi xác định là nàng? Nếu không ta có thể tìm một người khác?"

“Phải là nàng ấy.” Thân Đồ Xuyên vừa kiên định trả lời, vừa giống như bảo vệ con mà ôm nàng vào trong lòng.

Thân Đồ phu nhân vội vàng đi đến bên cạnh Quý Thính, đưa tay lấy nước giúp nàng lau miệng, vẻ lo lắng trên gương mặt không thể che giấu được.

Thân Đồ Sơn bị nôn lên khắp người: "..."

Ngôn Tình, Nữ Cường, Cổ Đại
Sưu tầm
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »