Công Chúa Tại Thượng

Lượt đọc: 1422 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 162
chương 162:

❊ ❊ ❊

Quý Thính bình tĩnh lại, gắp một miếng củ sen từ từ ăn, cung nhân hầu hạ đứng ở một bên thấy thế bèn thấp giọng hỏi: "Thịt kho tàu một lát nữa sẽ được bưng lên, điện hạ kiên nhẫn chờ, nô tài giúp điện hạ dùng nước thịt trộn cơm."

“… Không cần, hôm nay ta không muốn ăn nước thịt trộn cơm.” Quý Thính không ngờ hắn vẫn còn nhớ rõ chuyện cung yến lần trước, nhất thời có chút buồn cười.

Khoảng thời gian sau khi mang thai A Giản, quả thật nàng ăn uống rất ngon miệng cũng ăn rất nhiều, nhưng sau khi sinh con xong thì không được như lúc trước nữa, không đợi con đầy tháng đã gầy về dáng vẻ ban đầu, hiện giờ tuy rằng cũng ăn được nhưng đều ăn rất ít, cũng không thể ăn được món nước thịt trộn cơm nữa.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Cung nhân nghe vậy cũng có chút xấu hổ, vội vàng gật đầu đáp một tiếng.

Quý Văn nghe xong muốn thưởng cho hắn, coi như là may mắn trong đêm giao thừa, nhưng sau khi ngẩng đầu nhìn Quý Văn, nàng liền từ bỏ ý định này.

Quên đi, đối với chuyện Quý Văn vẫn luôn nghi ngờ nàng, nếu nàng thực sự thưởng cho hắn cái gì, chỉ sợ sẽ trở thành bùa đòi mạng đối phương.

Quý Thính thở dài một tiếng, vùi đầu ăn cơm.

Bởi vì Quý Văn không chủ động tìm ra lỗi, Quý Thính cũng tỏ ra hết sức kiên nhẫn, chô nên cung yến lần này cũng coi như khách chủ đều rất vui vẻ, khi sắp kết thúc, Quý Thính cảm thấy bụng không được thoải mái, liền đứng dậy đi ra chỗ nhà xí phía sau hoa viên, chờ tới khi từ bên trong đi ra, đi chưa được mấy bước liền chạm mặt Thân Đồ Xuyên.

… Khi nào gặp phải chuyện không hay, chính là lúc này.

Khóe miệng Quý Thính không ngừng giật giật, liếc nhìn xung quanh chắc chắn không có ai, lúc này mới thản nhiên mở miệng: "Chào Thân Đồ đại nhân."

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Thân Đồ Xuyên liếc nàng một cái, vẻ mặt hờ hững đi qua người nàng.

Quý Thính sửng sốt một chút, vô thức muốn bắt lấy ống tay áo của hắn, cuối cùng đành phải nhịn xuống, nhưng mà sau khi hắn rời khỏi, mới ý thức được, lần thứ hai mình bị người khác ngó lơ.

Ngẫm lại hơn một tháng trước vì gặp được nàng, hắn không ngần ngại đợi mấy canh giờ bên ngoài thôn trang, bây giờ trực tiếp xem nàng như người xa lạ, sự thay đổi này thật đúng là… Thật đúng là quá lớn.

…Thôi, hắn không để ý tới nàng, có lẽ đối với ai cũng đều là chuyện tốt. Quý Thính một lúc sau mới định thần lại, vẻ mặt phức tạp trở lại chỗ ngồi.

Cung yến nhanh chóng kết thúc, nàng vội vã rời khỏi cung, cùng Phù Vân hồi phủ.

Việc đầu tiên sau khi trở về là gặp A Giản, sau khi dỗ A Giản đang ầm ĩ ngủ, nàng liền gọi người đưa tới chén thuốc tiêu sữa.

“Điện hạ thật sự không định tự mình cho thiếu gia ăn sao?” Phù Vân cau mày hỏi.

Quý Thính khẽ thở dài một tiếng: "Ừm, sau này giao cho nhũ mẫu đi, nếu hắn không chịu uống, cho nhịn đói hai ngày nhất định sẽ phải ăn."

Hôm nay nàng vào cung, cảm thấy rất khó chịu, xiêm y đều ướt sũng, hiện tại đang là mùa đông không sao, áo choàng bên ngoài tạm thời có thể che đi được, nếu đợi đến thời tiết nóng bức, nàng tự mình cho ăn, chỉ sợ đi ra ngoài một lát nhất định sẽ bị bại lộ.

Để che giấu sự tồn tại của A Giản, tạm thời nàng chỉ có thể để hắn chịu một chút ủy khuất. Quý Thính mím môi, một hơi uống cạn sạch chén thuốc.

Phù Vân liên tục thở dài: "Điện hạ cùng tiểu thiếu gia đều phải chịu khổ."

“Chỉ là chuyện nhỏ, ngươi không cần để ý.” Sau khi Quý Thính uống hết thuốc, liền kêu Phù Vân ra ngoài trước, còn mình lại thay xiêm ý, định lát nữa cùng bọn họ đón giao thừa.

Bên trong kinh đô đang đốt pháo trúc cùng pháo hoa, những tiếng nổ lách tách kèm theo mùi bùn đất trộn lẫn vào nhau, mặc dù trong phủ trưởng công chúa có A Giản nên không đốt pháo nhưng cũng có thể cảm nhận được hương vị năm mới nồng đậm.

Sương khói nghi ngút, nhân gian náo nhiệt.

Mục Dự Chi nhét vài tờ bạc vào trong phong bì đỏ, bên trên còn trịnh trọng viết A Giản, rồi mỉm cười bước ra khỏi thư phòng, vừa mới đóng cửa thư phòng lại, quay đầu lại ý cười trên mặt đã tan hơn phân nửa.

Đêm giao thừa năm nay so với năm trước thiếu một người nhưng lại có thêm một đứa nhỏ, số người dường như không hề thiếu, mà khi mọi người ngồi vào bàn lại phát hiện loại thay đổi này căn bản không thể bỏ qua.

Quý Thính hít một hơi thật sâu, tươi cười: "A Giản chưa biết nói, ta là mẫu thân của hắn, liền thay hắn chúc tết á phụ cùng tiểu thúc."

“Đây là tiền mừng tuổi của A Giản, hy vọng A Giản bình an, mau chóng trưởng thành.” Phù Vân nói xong vội vàng lấy ra một phong bao lì xì.

Quý Thính ngạc nhiên: "Có bao lì xì?"

“Đây là đương nhiên, dù sao hiện tại ta cũng là trưởng bối.” Vẻ mặt Phù Vân đầy đắc ý.

Quý Thính nghe vậy bật cười nhận lấy: "Được rồi, Phù Vân cũng là trưởng bối, ta liền thay tiểu bối A Giản nhận tiền lì xì."

Phù Vân mỉm cười, sau đó ra hiệu cho Chử Yến, Chử Yến cũng lấy ra một phong bao màu đỏ trong ngực, nghiêm túc giao vào trong tay Quý Thính: "Cho A Giản."

“Ngươi không nói vài câu chúc phúc sao?” Phù Vân bất mãn.

Chử Yến dừng lại một chút: "Bình an vui vẻ, một đời không âu lo."

“Chậc chậc, nghe giống như những lời lúc trước ta đã nói.” Phù Vân vẫn chưa hài lòng lắm nhưng cũng đành miễn cưỡng buông tha cho hắn.

Quý Thính bị hai người này làm cho buồn cười, sau khi cười đủ rồi mới nhìn về phía Mục Dự Chi cố ý cao giọng nói: "Mục tiên sinh hiện giờ chính là một trong hai kẻ có tiền, tiền mừng tuổi nhất định là không ít đâu nhỉ?"

“Không nhiều lắm, chẳng qua chỉ chuẩn bị mười vạn mà thôi.”Mục Dự Chi bình tĩnh đưa ra phong bao màu đỏ bên trên có chữ A Giản.

Quý Thính líu lưỡi: "Mục tiên sinh quả nhiên ra tay hào phóng, hiện giờ của cải A Giản có thể so sánh với rất nhiều vương tôn quý tộc."

“Vừa rồi cái đó là cho A Giản, còn cái này cho người.” Mục Dự Chi nói xong, lại lấy ra một phong bì màu đỏ khác.

Quý Thính sửng sốt một lúc: "Ta cũng có?"

“Bất kể điện hạ bao nhiêu tuổi, trong lòng ta người đều là một đứa trẻ.” Mục Dự Chi cười yếu ớt.

Quý Thính có chút xúc động, khẽ ho khan một tiếng nhận lấy phong bao lì xì, cầm trên tay cẩn thận xem kỹ.

Phù Vân lập tức hầm hừ: "Mục ca ca, cái này ngươi không nói, ban đầu ngươi cũng không nói sẽ chuẩn bị tiền lì xì cho điện hạ, sao hôm nay lại đột nhiên chuẩn bị? Khiến cho ta cùng Chử Yến thua kém không ít."

“Không phải chứ, tại sao đột nhiên lại chuẩn bị lì xì cho ta?” Sau khi Quý Thính xem xong tiền lì xì, Quý Thính bất mãn nhét nó vào trong ngực mình, “Hơn nữa cho ta còn không dày bằng A Giản thì cũng thôi đi, dựa vào cái gì mà bên trên phong bao lì xì có tên của hắn còn của ta lại không viết gì?"

“Không phải là sợ giá trị của hai phong bao lì xì khác nhau, cho nên mới viết tên của A Giản lên đó, để tránh điện hạ chiếm tiện nghi đấy sao.” Mục Dự Chi bình tĩnh trả lời.

Quý Thính bật cười: "Ngươi thật là ... xem ra ta thực sự thất sủng rồi."

Mọi người ầm ĩ một hồi, sau khi nói chuyện trời Nam biển Bắc, Quý Thính hoàn toàn quên luôn chuyện tiền lì xì.

Bởi vì có đứa nhỏ, nàng cũng không thể ngồi cùng bọn họ tới hừng đông, vì thế chỉ ngồi tượng trưng một láy, sau đó ôm một xấp phong bao lì xì thật dày của A Giản trở về phòng.

Ngay khi Quý Thính rời đi, trong đại sảnh im ắng hẳn, Chử Yến ngồi ở ngưỡng cửa, tựa vào khung cửa xem pháo hoa phía xa, Mục Dự Chi đang yên lặng ăn cơm, thỉnh thoảng cũng sẽ nói một vài câu với Phù Vân, rồi cuối cùng cũng trở nên yên tĩnh.

Sau khi náo nhiệt qua đi, chỉ còn lại hư không.

Không biết qua bao lâu, Phù Vân than thở một câu: "Tất cả đều do Thân Đồ Xuyên khăng khăng muốn hòa ly, cũng khiến cho lễ mừng năm mới của chúng ta không được náo nhiệt."

Vẻ mặt Chử Yến trở nên sâu xa nhưng cũng không lên tiếng. Mục Dự Chi rũ mắt xuống tiếp tục ăn cơm, cũng không để ý tới Phù Vân.

Phù Vân mím môi, có chút mất mác nói: "Thực ra, hắn cũng rất đáng thương, phụ mẫu đều đã mất, còn hòa ly với điện hạ, cho dù có phủ đệ mới, trở thành Thân Đồ đại nhân được vạn dân kính ngưỡng thì như thế nào… Sợ rằng năm nay cũng chỉ có một mình."

Mục Dự Chi buông đũa xuống, xem như cũng không thể tiếp tục ăn được nữa.

Bên trong phòng ngủ chính, Quý Thính đặt A Giản vào trong nôi, nhẹ nhàng đưa đẩy.

Đám nha hoàn đều được nàng cho phép về quê ăn tết, chờ đến khi A Giản đã ngủ say, nàng ngồi trước bàn trang điểm, tháo chuỗi hạt trên đầu. Bởi vì mái tóc chải hôm nay quá rườm rà, hơn nữa mấy món trang sức trên đầu cũng không dễ tháo ra, phải mất một lúc lâu mới miễn cưỡng tháo được một phần, phần tóc đã được gỡ trang sức khẽ rơi xuống vài lọn đen nhánh.

...... Không ai giúp, đúng là ngay cả chuyện này nàng cũng làm không được.

Đầu tiên Quý Thính bực bội phát cáu, sau đó ngồi thất thần trước gương, đến khi tiếng khóc của đứa nhỏ vang lên sau lưng, nàng mới vội vàng đứng dậy dỗ dành.

Đứa nhỏ ban đêm thức giấc nhanh mà ngủ say cũng nhanh, cũng không mất bao lâu Quý Thính đã dỗ được cho nó ngủ lại, nhìn thấy dáng vẻ yên tĩnh đáng yêu của hắn, khóe môi không khỏi nhếch lên.

“Cái này nương tặng cho ngươi.” Quý Thính từ đầu giường lấy ra một phong bao lì xì đỏ, đặt một cái vào trong nôi của A Giản, lại lấy thêm một cái khác bỏ vào, “Cái này là nương thay phụ thân tặng cho ngươi, sau này chúng ta nhận lại nhau, nhất định sẽ để cho hắn đưa."

Mặc dù đang say ngủ nhưng cũng có thể nghe thấy, cái miệng nhỏ nhắn khẽ chu lên một cái sau đó lại tiếp tục ngủ say, Quý Thính khẽ cười một tiếng, rồi giúp hắn đắp chăn cẩn thận.

Pháo hoa trong thành vẫn còn đang đốt, đêm giao thừa cũng không có lệnh cấm đi lại, dân chúng bận rộn suốt một năm liền bắt đầu tận hưởng không khí này, bình an vượt qua một năm hạnh phúc tràn ngập mỗi một ngóc ngách, thế nhưng vẫn luôn có một số nơi không có tiếng cười, giờ phút này là một mảnh cô tịch.

Thân Đồ Xuyên mặc đồ trắng, vô cảm quỳ gối trong sân của phủ đệ mới, đốt từng tờ tiền giấy cho phụ mẫu ở phương xa, ngọn lửa từng chút liếm nuốt tờ tiền giấy, rồi bùng lên thành một ngọn lửa lớn, giống như có sinh mệnh cùng cách thức này ở bên cạnh hắn.

Ánh lửa sáng ngời trên gò má của hắn, khiến những đường nét sâu sắc càng thêm rõ ràng, nhưng trên mặt lại không có một tia cảm xúc, khiến người ta không đoán được tâm tư của hắn

Giao thừa đã qua, lại sang một năm mới, xuân đi thu đến, lại qua một năm.

Thời gian luôn bạc tình, không đợi người ta kịp nhận ra đã trộm trốn đi mất, chỉ trong chớp mắt, nửa tháng nữa A Giản sẽ tròn một tuổi.

Gần một tuổi, A Giản khỏe mạnh, thông minh, xinh đẹp như một thiên thần nhỏ, tất cả mọi người trong phủ trưởng công chúa đều đặt hắn ở đầu quả tim mà thương yêu, cho nên mỗi lần Quý Thính muốn dạy dỗ hắn đều bị đám người Phù Vân ngăn lại.

“… Nếu các ngươi còn tiếp tục nuông chiều hắn, sau này chắc chắn sẽ trở thành một công tử bột!” Quý Thính nhìn A Giản đang quỳ rạp dưới đất không chịu đứng dậy ăn cơm, sau đó nhìn Phù Vân và Chử Yến đang đứng bảo vệ trước mắt hắn thì nhất thời không khỏi đau đầu.

Phúc Vận nghe vậy không phục: "A Giản chỉ muốn chơi một lát, tại sao lại trở thành công tử bột? Hơn nữa nếu thật sự muốn làm công tử bột thì chẳng lẽ phủ trưởng công chúa chúng ta còn không bảo vệ được hắn?"

“Phù Vân nói đúng.” Chử Yến lập tức phụ họa. Dù hắn ta và Phù Vân không hợp nhau nhưng trong chuyện dạy dỗ A Giản lại hợp nhau một cách kỳ lạ.

Quý Thính: "..."

Nàng xem như đã nhìn ra, trông cậy vào bọn họ dạy dỗ là không được, nàng phải tự mình làm tất cả mọi chuyện. Quý Thính hít một hơi thật sâu, quắc mắt nhìn thằng nhóc bướng bỉnh, đang định mở miệng răn dạy A Giản dường như nhận thấy có gì không ổn, vội vàng đứng dậy.

“Nương nương ngoan, cơm, cơm cơm.” Hắn mở to đôi mắt đen như hạt nho, đưa tay về phía Quý Thính.

Quý Thính: "..." Xem ra đứa nhỏ là người biết sai phải sửa, lần này cho qua.

Ngôn Tình, Nữ Cường, Cổ Đại
Sưu tầm
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »