Nghe Mộng Nhược Tồn trả lời, Minh Nguyệt Tiên Nhân hài lòng mỉm cười.
Triệu Thù Nhất định nói thêm gì đó, nhưng Minh Nguyệt Tiên Nhân trực tiếp nhìn Chu Bạch: "Nguyện ý cụ thể thế nào, còn phải xem học sinh của ta chứ. Chu Bạch, con nghĩ thế nào? Không cần căng thẳng, cũng đừng sợ hãi, nghĩ gì nói nấy, ở đây không ai trách con đâu."
Triệu Thù Nhất lo lắng: "Chu Bạch..."
Ầm! Một luồng uy thế mênh mông từ người Minh Nguyệt Tiên Nhân bùng phát, ánh mắt lạnh băng quét qua đám người, chặn đứng lời Triệu Thù Nhất.
Minh Nguyệt Tiên Nhân chậm rãi nói: "Triệu Thù Nhất, ta bảo nghe ý kiến của học sinh, đến lượt ngươi chen ngang khi nào vậy? Đông Hoa Đạo Giáo các ngươi còn biết trên dưới tôn ti không?"
Triệu Thù Nhất lúc này không hề nhượng bộ. Lần trước lùi bước là vì cảm thấy Chu Bạch không phải đối thủ của Thương Minh, nhưng giờ Chu Bạch đã thắng Thương Minh, hắn, với tư cách một người thầy, tự nhiên phải che chở học sinh của mủnh, chống lại mọi khó dễ và ác ý.
Triệu Thù Nhất kiếm khí ngút trời, bước lên một bước, nhìn thẳng vào mắt Minh Nguyệt Tiên Nhân, lý lẽ biện bạch: "Minh Nguyệt tiền bối, Chu Bạch là thiên tài mà Đông Hoa Đạo Giáo chúng ta tốn bao tâm huyết bồi dưỡng.
Lần này tứ đại học phủ tỷ thí là để cậu ấy được tứ đại Đạo Giáo công nhận, tương lai có thể học hết kinh điển áo nghĩa của Phật Đạo, quán thông cả chính lẫn tà.
Kế hoạch bồi dưỡng Chu Bạch tiếp theo, chúng ta đã sớm chuẩn bị, không cần ngài phải bận tâm."
Minh Nguyệt Tiên Nhân cười lạnh: "Mấy thứ của tứ đại Đạo Giáo đó, lên Thiên Đình học cũng được. Ngươi nói đúng không, Chu Bạch?"
Nói xong, ánh mắt Minh Nguyệt Tiên Nhân đồn về Chu Bạch. Toàn bộ khách quý trên ghế, vô số ánh mắt đổ đồn về phía cậu, đủ loại ghen ghét, mong chờ, lo lắng, khẩn trương, phẫn nộ. đủ loại cảm xúc đan xen.
Triệu Thù Nhất định nói tiếp, Chu Bạch lại cười nói: "Hiệu trưởng, thầy đừng nói nữa, con có câu trả lời rồi." Nói xong, cậu còn nháy mắt với Triệu Thù Nhất.
Thấy Chu Bạch nháy mắt ra hiệu, Triệu Thù Nhất chẳng những không yên tâm, mà huyết áp còn tăng vọt: "Thằng nhóc này chẳng lẽ muốn..."
Chu Bạch: "Chuyện này à, thật ra con phải suy nghĩ kỹ đã..." Vừa nói, Chu Bạch vừa đi tới đi lui.
Minh Nguyệt Tiên Nhân tò mò nhìn Chu Bạch, không hiểu cậu muốn làm gì.
Chỉ thấy Chu Bạch càng lúc càng đi xa, rời Minh Nguyệt Tiên Nhân gần 150 mét.
Minh Nguyệt Tiên Nhân nhíu mày: "Chu Bạch, con rốt cuộc..."
"Thiên Tai Lĩnh Vực – Phân hình thức!" Chu Bạch vừa động niệm, Thiên Tai Lĩnh Vực mở ra, mục tiêu công kích quét trong phạm vi 150 mét, dưới sự tính toán kỹ lưỡng của cậu, chỉ có một mình Minh Nguyệt Tiên Nhân.
Cậu làm vậy, một mặt là muốn xả giận, mặt khác, mục đích thực sự là vì sau khi tiến hóa ra Thiên Tai Nguyên Thần, cậu có thêm một năng lực.
"Thiên Tai Nguyên Thần có thể thu nạp khí vận bị tiêu giảm, tăng lên tiềm lực nguyên thần."
Chu Bạch nhìn vào thức hải của mình, nơi đó có những lưồng khí màu trắng yếu ớt, chính là khí vận bị tiêu giảm của Thương Minh sau khi bị Quý Hợi Hắc Sát tấn công.
Chỉ cần tìm thời gian cho Thiên Tai Nguyên Thần thôn phệ, thu nạp những khí vận này, tiềm lực nguyên thần của cậu sẽ được tăng lên. Theo giới thiệu cụ thể trong tinh điểm, giới hạn tối đa của Nguyên Thần Lực sẽ tăng lên.
Giờ phút này, trong mắt Chu Bạch, Minh Nguyệt Tiên Nhân sắc mặt trắng bệch pha lẫn ửng hồng, rồi chuyển sang tím tái, hoàn toàn là một bộ khí vận ngút trời, phúc duyên kéo dài.
Và giờ, Chu Bạch muốn thử xem, tiêu giảm khí vận của tiên nhân có hiệu quả tốt hơn không.
Cậu ngẩng đầu, nhìn Minh Nguyệt Tiên Nhân nói: "Ta, Chu Bạch, thích nhất là nói không với những tiên nhân tự cho mình là đúng như các ngươi!"
Trong thức hải, Christina mắt sáng lên: "Câu này cũng ngầu lòi đấy, nhớ kỹ nhớ kỹ." Đồng thời, cô đã ghi nhớ đủ loại lời kịch của Chu Bạch trên lôi đài, dự định sau này dùng khi "bốc phét”.
Chu Bạch nói tiếp: "Thiên Đình ta sẽ đi, nhưng đó là khi ta tu luyện thành tài, tự mình muốn đi, chứ không phải bây giờ bị các ngươi gọi đi."
Nói xong, Chu Bạch dồn hết sự chú ý vào viên bảo thạch trong đầu, thầm nghĩ: "May mà mình có bảo thạch đảo ngược thời gian, một mặt thử xem hiệu quả tiêu giảm khí vận của tiên nhân, mặt khác cũng xem tứ đại Đạo Giáo có chống lại được áp lực từ Thiên Đình không.
Nếu ngay cả một thiên tài trong số các thiên tài như ta mà tứ đại Đạo Giáo cũng không giữ được, vậy chứng tỏ họ quá nhỏ bé so với Thiên Đình, mình chỉ còn cách đảo ngược thời gian, ủy khuất cầu toàn, lên Thiên Đình "du côn" xem sao, tiếp tục nâng cao thực lực ở đó.
Nhưng theo phán đoán của ta, chắc là họ sẽ chống được. Tứ đại Đạo Giáo tuy không bằng Thiên Đình, nhưng cũng có chỗ dựa."
Tứ đại học phủ tỷ thí là Đạo Giáo chọn học sinh.
Giờ phút này, khi tứ đại học phủ tỷ thí kết thúc, đối mặt với áp lực từ Minh Nguyệt Tiên Nhân, Chu Bạch lại đang xem biểu hiện của Đạo Giáo.
Nghe Chu Bạch nói vậy, Triệu Thù Nhất, Vô Pháp Thiền Sư hiệu trưởng Bắc Hải Đạo Giáo, Vương Thủ Huyền phó hiệu trưởng Tây Nhạc Đạo Giáo... từng người từng người cao tầng của tứ đại Đạo Giáo trên ghế khách quý đều lộ vẻ tán thưởng, cảm thấy Chu Bạch đã nói hộ lòng họ.
Nhưng đồng thời, một nỗi lo lắng không kìm được dâng lên trong lòng họ.
Mộng Nhược Tồn thở dài: "Chu Bạch quá xúc động rồi..."
“Ừm?" Lông mày Minh Nguyệt Tiên Nhân hơi nhíu lại, bầu không khí toàn đấu trường dường như lạnh đi.
Chỉ thấy bà ngồi thẳng dậy, đứng lên, rồi bước ra một bước...
Không thể bao trùm toàn bộ thân thể Minh Nguyệt Tiên Nhân, nhưng vẫn khiến bà chấn kinh, thậm chí ngây người một lát.
"Phân?"
"Có kẻ ném phân vào ta?!"
Thứ này, đã bao nhiêu năm rồi chưa từng xuất hiện trong cuộc sống của một vị tiên nhân cao quý như bà.
Phi thăng thành tiên, luyện thành thân thể không lọt bụi trần, Minh Nguyệt Tiên Nhân, một tiên nhân thực thụ, đã vượt qua giai đoạn cần ăn, tiêu hóa, bài tiết để duy trì sự sống.
Mà giờ, dù bị Nguyên Thần Lực chặn lại, nhưng vẫn là...
"Vô cùng nhục nhã!"
"Quả thực là vô cùng nhục nhã!!!"
Nguyên Thần Lực cuồng nộ lấy thân thể Minh Nguyệt Tiên Nhân làm trung tâm, phóng xạ ra bốn phương tám hướng.
Không khí, nhiệt độ, độ ẩm, trọng lực, ánh sáng... hết thảy dường như đều biến đổi. Mọi người cảm nhận được, vật chất giới tại vị trí đấu trường dường như bị kéo vào một thế giới quỷ dị, âm u, kinh khủng.
Triệu Thù Nhất giận dữ: "Tiền bối! Mau dừng tay! Ở đây có rất nhiều dân thường!"
Minh Nguyệt Tiên Nhân không để ý đến ông, chỉ vẫn khuếch tán nguyên thần lực của mình, chỉ vào vết ô uế trên mặt đất: "Ai làm?"
Mọi người chấn động trước sức mạnh của tiên lực, tình hình càng lúc càng nguy cấp.
Mặt đất đột nhiên rung nhẹ, một mầm xanh phá đất trồi lên, sinh trưởng nở hoa, vậy mà nở ra một đóa hoa sen?