Cảm nhận được sự biến hóa bên trong thức hải, Thiên Tai Nguyên Thần vận chuyển càng thêm khó khăn, đường như không thể trấn áp được những khí vận này nữa.
Chu Bạch lập tức ngồi xếp bằng xuống đất, vận chuyển khí vận thôn phệ chi pháp, bắt đầu để Thiên Tai Nguyên Thần của mình thôn phệ khí vận.
Trong thức hải, nguyên thần màu xám trắng ngồi xếp bằng, hé miệng, từng đạo khí vận màu trắng tràn vào miệng hắn. Cùng với suy nghĩ của Chu Bạch, khí vận xoay quanh, vận chuyển.
Thấy Chu Bạch vừa ngồi xuống đã nhập định luyện công, Tiền Vương Tôn bất đắc dĩ lắc đầu: "Cần gì phải vội vã như vậy..." Hắn nhìn địa hình cửa hang, trực tiếp dùng nguyên thần lực vùi lấp cửa hang, che giấu đi rồi ngồi xuống bên cạnh Chu Bạch, chờ đối phương tu luyện xong.
Tiền Vương Tôn vốn nghĩ Chu Bạch tu luyện nhiều nhất chỉ nửa giờ hoặc một giờ, nhưng ai ngờ vừa tu luyện, Chu Bạch dường như không thể dừng lại, hoàn toàn không có dấu hiệu kết thúc.
Tiền Vương Tôn đành ngồi bệt xuống đất: "Gã này cũng quá chăm chỉ đi, chăm chỉ đến mức thái quá rồi! Đây là chỗ tu luyện chắc?"
Đột nhiên, ánh mắt Tiền Vương Tôn ngưng lại, nhìn về phía một góc tối, một bóng người đứng đó, đang nhìn về phía hắn.
"Ai?"
Khi nguyên thần lực của Tiền Vương Tôn quét qua, lại không phát hiện gì.
"Ảo giác?" Tiền Vương Tôn hơi nhíu mày: "Từ khi vào dã ngoại, nguyên thần của ta dường như càng thêm nhạy cảm..."
Trong thức hải Chu Bạch, từng đạo khí vận không ngừng bị Thiên Tai Nguyên Thần hấp thu, thôn phệ rồi hóa thành chất dinh dưỡng cho nguyên thần. Càng nhiều khí vận bị thôn phê, toàn bộ Thiên Tai Nguyên Thần càng trở nên trong suốt, sáng long lanh, tiềm lực cũng không ngừng tăng lên.
Sau mười giờ thôn phệ khí vận, khi đạo khí vận cuối cùng bị Chu Bạch hút vào Thiên Tai Nguyên Thần, tiềm lực nguyên thần lực tăng trưởng trọn vẹn 83 điểm, đạt đến 4181 điểm.
"Nguyên thần giá trị 4083, nguyên thần tiềm lực 4181. Thiên Ma dường như không phát hiện nơi này, dứt khoát tiếp tục tu luyện, một hơi luyện nguyên thần giá trị lên 4181 điểm."
Thế là Chu Bạch thổ nạp lực lượng từ Pháp Thánh Xá Lợi, nhanh chóng tăng trưởng nguyên thần lực. Đến sáng ngày hôm sau, nguyên thần lực của Chu Bạch trực tiếp đạt đến giới hạn có thể đạt được là 4181 điểm.
"Thống khoái!" Chu Bạch thầm nghĩ: "Nếu mỗi ngày đều có thể tu luyện như vậy, chỉ sợ không bao lâu nữa ta sẽ vô địch thiên hạ."
Đáng tiếc Chu Bạch biết điều này là không thể. Thứ nhất, Pháp Thánh Xá Lợi nhiều nhất chỉ có thể giúp hắn tăng trưởng đến 7999 điểm. Thứ hai, sau khi đánh một đám Thiên Ma hôm qua, hắn phải cân nhắc đến việc Thiên Ma có thể nhắm vào mình, không thể không kiêng dè khi càn quét.
Tiền Vương Tôn hiển nhiên không chịu nổi việc Chu Bạch tu luyện lâu như vậy. Thấy Chu Bạch mở mắt, hắn vội vàng nói: "Chu Bạch, xong chưa? Hơn hai mươi tiếng rồi, ta sắp nghẹt thở trong cái hang này đấy."
Trong thời gian này, Tiền Vương Tôn cũng kinh hồn bạt vía, thỉnh thoảng phải giúp thông khí trong hang, thỉnh thoảng phải nghe ngóng động tĩnh bên ngoài.
Gần như cứ vài tiếng đồng hồ, đại địa lại rung chuyển, bên ngoài hang truyền đến những tiếng gào thét lớn. Tiền Vương Tôn không cần nghĩ cũng biết là có nhóm lớn Thiên Ma đi ngang qua phía trên họ.
May mắn là cái hang họ tạo ra vô cùng kín đáo, Thiên Ma không phát hiện ra.
Nhưng dù vậy, hơn hai mươi tiếng này của Tiền Vương Tôn cũng trôi qua trong sợ hãi, đến ngủ cũng không dám ngủ.
Nghe Tiền Vương Tôn nói, Chu Bạch ngượng ngùng cười: "Xin lỗi, xin lỗi, tu luyện quá say sưa." Rồi hắn hỏi: "Chỉ một mình cậu đến thôi à? Tần Thiên bọn họ về chưa?"
Tiền Vương Tôn nói: "Bọn họ đã về cứ điểm, đồng thời mang tình báo về rồi. Tôi thấy lần này Thiên Ma có điều động quy mô lớn thật sự. Ai... Chẳng lẽ lại sắp khai chiến toàn diện?"
Chu Bạch nhíu mày, không nói gì, chỉ tự hỏi hành động tiếp theo.
"Hiện tại xung quanh không có ai giám thị, cả nhân loại lẫn người của Thiên Đình đều không thể biết tung tích của mình."
Hắn hồi tưởng lại hiệu quả tu luyện của ngày hôm qua, có lẽ còn hơn cả mười ngày tu luyện ở Bắc Hải Thành.
"Thiên Ma điều động quy mô lớn, với mình mà nói lại là cơ hội tu luyện tốt trên chiến trường."
"Chỉ cần hơn mười ngày nữa, mình có thể đột phá đến 5000 nguyên thần lực trở lên. Nếu có thể tu luyện một tháng trên chiến trường này, mình có lẽ đạt tới 7999 nguyên thần lực, triệt để tiêu hóa Pháp Thánh Xá Lợi."
"Nhưng nếu vậy, cũng vô cùng nguy hiểm. Càng ở lâu, càng thu hút sự chú ý của Thiên Ma, càng thêm nguy hiểm."
"Nhưng mình có Hắc Liên và khả năng đảo ngược thời gian, cứ vậy mà về thì thật đáng tiếc. Ít nhất phải tu luyện mười ngày rồi tính. Không, chỉ sáu ngày thôi. Ở dã ngoại quá bảy ngày, dễ bị ô nhiễm linh cơ."
Nghĩ đến đây, Chu Bạch nhìn Tiền Vương Tôn: "Cậu về trước đi, tôi vẫn muốn ở lại đây một thời gian ngắn."
"Cái gì? Cậu còn muốn ở lại một thời gian ngắn nữa?" Tiền Vương Tôn giật mình nhìn đối phương, đột nhiên ánh mắt chuyển động, nhớ lại việc đối phương chiến đấu với mấy ngàn Thiên Ma, và việc liên tục tu luyện một ngày một đêm.
Tiền Vương Tôn không nhịn được hỏi: "Có phải cậu tu luyện pháp môn đặc biệt nào không? Có thể lấy chiến dưỡng chiến, càng đánh càng mạnh?"
Chu Bạch nghe vậy, ánh mắt ngưng lại, rồi bất đắc dĩ cười, trong đầu hiện lên những hình ảnh liên quan đến Tiền Vương Tôn, từ phòng thí nghiệm đến lôi đài, hắn và đối phương cũng coi như là sinh tử chi giao.
Thế là Chu Bạch thừa nhận: "Tôi có thể mạnh lên thông qua chiến đấu với Thiên Ma, nếu không thì sao tôi lại một lòng muốn đến tiền tuyến này. Cho nên tiếp theo tôi vẫn muốn ở đây tu luyện một thời gian, cậu về trước đi."
Tiền Vương Tôn: “Tôi ở lại cùng cậu.”
Chu Bạch: "Cậu yếu như vậy ở lại làm gì, cản chân tôi à? Về đi."
Tiền Vương Tôn: "..." Hắn hít sâu một hơi: "Đã cậu tin tôi như vậy, vậy tôi cũng nói luôn, thật ra tôi hiện tại... có được khả năng biết trước năm giây tương lai."
Chu Bạch: "Hả?!" Hắn nghĩ đến biểu hiện của đối phương trên lôi đài, vốn còn tưởng rằng đối phương tu luyện Cung Đồ hiệu quả, sớm cảm nhận được địch ý, không ngờ lại là như vậy.
Tiền Vương Tôn: "Cho nên tôi đi cùng cậu, dù sao tôi cũng tu luyện Cung Đồ, bất luận phạm vi cảm nhận hay kỹ năng điều tra đều mạnh hơn cậu, thêm khả năng biết trước năm giây nữa. Ở đây hiện tại số lượng Thiên Ma đông đảo, cậu muốn tu luyện ở tiền tuyến, mang tôi theo sẽ an toàn hơn nhiều."
Chu Bạch nghe vậy suy tư một hồi, không thể không thừa nhận Tiền Vương Tôn nói có lý: "Vậy được, chúng ta đi thôi, làm một trận hoành tráng.”
Hai người ra khỏi hang động, Chu Bạch đi theo Tiền Vương Tôn hỏi: "Tôi muốn tìm một đám Thiên Ma thí nghiệm đạo thuật, cậu thấy chúng ta nên đi đâu?"
Chu Bạch muốn thử xem liệu bây giờ mở Thiên Tai Lĩnh Vực, Quý Hợi Hắc Sát có thể triệu hồi được không.
Tiền Vương Tôn mở ba lô, lấy ra bản đồ, vừa quan sát mặt trời, vừa so sánh với phạm vi trên bản đồ, nói: "Hôm qua cậu đánh nhau chạy xa quá, tôi tối qua tính sơ sơ, chúng ta đã chạy đến phía đông biên giới khu thứ hai rồi."
"Tối qua ít nhất có 12 đợt Thiên Ma đi ngang đầu chúng ta, tôi đều ghi lại hết. Căn cứ tần suất rung động của mặt đất, cộng lại tối thiểu hơn vạn con. Chắc chắn chúng có động thái lớn, cậu muốn luyện tay với một nhóm Thiên Ma thì tốt nhất đừng đi về hướng đó, dễ bị bao vây lắm..."
Vừa nói, Tiền Vương Tôn vừa dùng bút vẽ vẽ trên bản đồ, khiến Chu Bạch nhức đầu.
Chu Bạch: "Vậy chúng ta nên đi đâu tìm Thiên Ma an toàn nhất?"
Tiền Vương Tôn khoanh một phạm vi trên bản đồ: "Chúng ta tiếp tục đi sâu vào hướng tây bắc, xem có nhóm tuần tra nhỏ nào không, thử xem có ăn được không."