Tu sĩ cần vật tư, chủ yếu chia thành mấy loại nhu cầu.
Một loại là khi tu luyện Thần Đồ, mỗi một tinh điểm cần các loại tài liệu khác nhau.
Ngoài ra là các loại đan dược, thức ăn siêu phàm dùng để tăng cường nhục thân, nguyên thần và hiệu suất tu luyện.
Tiếp theo là đan dược, phù văn cần thiết cho việc tu luyện võ công, đạo thuật, cùng các loại pháp bảo tăng cường sức chiến đấu.
Nghe Chu Bạch nói muốn tất cả, Triệu Thủ Nhất bất đắc dĩ: "Không thể cho cậu tất cả được, các trường khác cũng cần duy trì hoạt động bình thường chứ. Ý của chúng tôi là, cậu sẽ nhận tài nguyên Kiếm Đồ của Cực Kiếm Các và Pháp Thánh Xá Lợi của Lôi Âm Tự. Sau đó tự chọn thêm một ít đan dược thông thường."
Thấy Chu Bạch có vẻ nghỉ hoặc, Triệu Thủ Nhất đứt khoát giới thiệu đặc sắc của Cực Kiếm Các và Lôi Âm Tự: "Cực Kiếm Các, trước khi thiên đạo vặn vẹo, đã là một môn phái kiếm tu nổi tiếng, lừng danh nhờ thực chiến, luyện kiếm và kiếm thuật.
Hiện tại toàn bộ Tây Nhạc Thành đang ở tiền tuyến chiến trường, lại nằm trên một mảng lớn khoáng mạch.
Có thể nói Cực Kiếm Các nghiên cứu về Kiếm Đồ là số một trong tứ đại tông môn, nắm giữ nhiều kiếm khí và Kiếm Đồ nhất.
Cho nên chúng tôi muốn họ cung cấp cho cậu tất cả lựa chọn Thần Đồ từ cảnh giới thứ 4 đến thứ 9, cùng với Đông Hoa Đạo Giáo cung cấp vật tư tu luyện Thần Đồ liên quan, đồng thời miễn phí chế tạo và luyện chế phi kiếm cho cậu."
Chu Bạch nghe giới thiệu về Cực Kiếm Các, gật đầu thầm nghĩ: "Nói cho cùng mình vẫn là người tu luyện Kiếm Đồ, bất quá phúc lợi này chủ yếu tăng thực lực cho Christina, liên quan gì đến mình đâu."
Christina vui vẻ nói: 'Chúng ta người mèo một thể, đánh một người hay một vạn người đều là cả hai cùng nhau, còn phân biệt ngươi ta làm gì. Lần trước đánh Không Thiền, đánh Thương Minh, chắng phải cả hai ta cùng phát động nguyên thần lực đánh nhau sảng khoái hơn sao, cậu quên rồi à?”
"Với lại chế tạo phi kiếm, luyện chế phi kiếm, phi kiếm càng tốt thì Thiên Hà Tinh Bạo Kiếm của cậu cũng càng mạnh mà."
Chu Bạch gật đầu: "Cũng đúng."
Giới thiệu xong Cực Kiếm Các, Triệu Thủ Nhất nói tiếp về Lôi Âm Tự: "Lộ tuyến tu luyện của Lôi Âm Tự rất khác biệt so với ba phái còn lại. Họ đặc biệt giỏi lợi dụng nguyện lực ngưng luyện từ hương hỏa tín ngưỡng. Nguyện lực này có rất nhiều tác dụng, nhưng cũng rất nguy hiểm.
Cao thủ luyện thể của họ có một loại pháp môn luyện hóa nguyện lực, tăng cường nguyên thần lực gọi là 'Độ Bỉ Ngạn'. Công pháp này rất khó tu luyện, mỗi một tia nguyện lực chuyển hóa đều cần ý chí lực vô thượng. Nhưng một khi tu luyện thành công, tốc độ tăng trưởng nguyên thần lực cực nhanh, thường có thể tu luyện nguyên thần lực đến giới hạn của bản thân chỉ trong vài ngày.
Mà cao thủ tu luyện tới cảnh giới thứ 7 trở lên có thể chuyển hóa lực lượng nhục thân thành một viên Pháp Thánh Xá Lợi trước khi hy sinh.
Chỉ cần dùng pháp môn đặc thù 'Độ Bỉ Ngạn' để tế luyện Xá Lợi, có thể dung nhập lực lượng bên trong vào nguyên thần của cậu, đạt được mục đích tăng trưởng nguyên thần lực nhanh chóng mà không gặp nguy hiểm thu nhiếp nguyện lực. Có thể nói đây là phương pháp tu luyện nguyên thần lực nhanh nhất thiên hạ."
"Bất quá bản thân công pháp 'Độ Bỉ Ngạn' đã rất khó, mỗi lần thu nạp nguyện lực dung nhập nguyên thần đều có nguy cơ tử vong. Muốn tu luyện tới cảnh giới thứ 7 càng khó hơn. Tu luyện tới cảnh giới thứ 7, có thể chuyển hóa ra Pháp Thánh Xá Lợi trước khi chết để người khác mang về, lại càng khó hơn gấp bội."
"Theo tôi biết, hiện tại Lôi Âm Tự chỉ còn lại một viên Pháp Thánh Xá Lợi cuối cùng. Tôi đã thương lượng với Vô Pháp Thiền Sư, ông ấy đồng ý cho cậu. Viên Xá Lợi này là của cao thủ cảnh giới thứ 7 lưu lại, đủ để cậu thôi động nguyên thần lực lên đến 7999 sau này."
Ánh mắt Chu Bạch sáng lên, hiện tại hắn có thể thu nạp khí vận, giá trị lớn nhất là tăng cường nguyên thần lực. Nhưng mỗi ngày tu luyện vẫn tốn thời gian, có Pháp Thánh Xá Lợi này sẽ giúp tu luyện nhanh hơn, tiết kiệm rất nhiều thời gian.
Chu Bạch vội gật đầu: "Tôi nghe theo hiệu trưởng. Nhưng pháp bảo cảnh giới thứ chín, không thể cho tôi mấy cái sao?"
Triệu Thủ Nhất nhếch miệng: "Cậu cũng thấy trên lôi đài rồi đấy, pháp bảo cảnh giới thứ 9 các cậu căn bản không phát huy được uy lực thực sự, cho cũng như không. Với lại mỗi Đạo Giáo cũng chỉ có 2, 3 cái pháp bảo cảnh giới thứ 9, tất cả đều có tác dụng quan trọng, sao có thể cho cậu dùng mãi được."
"Được rồi." Chu Bạch bất đắc dĩ gật đầu, hắn cũng hiểu đạo lý này. Ngay cả Thương Minh mượn dùng Huyết Thần Khóa Tiên Liên, sau khi xuống lôi đài cũng phải trả lại ngay.
Dù sao nhân loại luôn ở thế yếu khi đối mặt Thiên Ma, mỗi một phần sức chiến đấu đều vô cùng quan trọng, sao có thể để học sinh dùng pháp bảo cảnh giới thứ 9 lâu dài được.
Nhưng Triệu Thủ Nhất đột nhiên thở dài: "Kỳ thật có một kiện pháp bảo cảnh giới thứ 9, vốn rất thích hợp với cậu."
"A? Có sao?”
Triệu Thủ Nhất nói: "Nghe nói Tà Dị Tông từng phát hiện một con Minh Long viễn cổ ngủ say dưới một ngọn núi lửa nào đó từ hơn một ngàn năm trước. Minh Long đã Tiêu Thanh kiếm dấu vết từ mấy ngàn năm trước, ai cũng nghĩ đã tuyệt chủng, không ngờ Tà Dị Tông lại phát hiện một con."
"Minh Long viễn cổ?" Chu Bạch hỏi: "Lợi hại lắm à?"
"Đương nhiên, thời đại viễn cổ là thời đại yêu ma chiếm cứ toàn bộ tinh cầu, loài người còn rất nhỏ bé. Chỉ thời đại đó mới có các loại thần thú dị thú xuất hiện quy mô lớn trên thế giới.
Minh Long là một trong những kẻ nổi bật, thậm chí được nhiều người tôn sùng như thần, cho rằng nó có sức mạnh chưởng khống sinh tử. Mỗi con Minh Long sau khi trưởng thành đều có thực lực cảnh giới thứ 7, nếu tu luyện thêm, thiên phú đầy đủ thì thậm chí có thể có được sức mạnh không thua gì tiên nhân."
Triệu Thủ Nhất nói: "Con Minh Long mà Tà Dị Tông phát hiện một ngàn năm trước đã có thực lực cảnh giới thứ 9. Lúc đó Tà Dị Tông phải liên hợp mấy cao thủ mới bắt được nó.
Sau đó Tà Dị Tông dốc toàn phái, lấy xương rồng làm khung, long huyết làm dẫn, long tủy làm hồn, hợp với vô số loại thiên địa bảo vật, chế tạo một bộ Thâm Uyên Minh Long Giáp. Nghe nói người thường mặc vào có thể bay lượn tuyệt tích, huyết nhục tựa kim cương bất hoại, lại có sức mạnh di sơn đảo hải."
"Với lại bộ Thâm Uyên Minh Long Giáp này nghe nói là sống, dù tu vi thấp kém cũng có thể phát huy lực lượng rất mạnh."
Chu Bạch vội hỏi: "Không thể hỏi Tà Dị Tông xin bộ áo giáp đó sao?"
Triệu Thủ Nhất cười khổ: "Chưa nói Tà Dị Tông có chịu hay không, mấu chốt là bộ Thâm Uyên Minh Long Giáp này...... đã thất lạc rồi. Cùng đời chưởng môn trước nữa của Tà Dị Tông lưu lạc trên chiến trường Thiên Ma."
Chu Bạch không nhịn được liếc mắt: "Đã không còn, ngài còn giới thiệu nhiều vậy làm gì.
Triệu Thủ Nhất nói: "Không phải cậu hỏi tôi sao, với lại lần này cậu ra tiền tuyến, có lẽ nói không chừng lại nhặt được Thâm Uyên Minh Long Giáp đấy."
Chu Bạch nhếch miệng, không còn hứng thú với Thâm Uyên Minh Long Giáp, mà đột nhiên hỏi: "Hiệu trưởng, ngài có biết tình hình Bắc Hải Thành không?" Trong đầu hắn nghĩ đến chuyện bắt được hơn hai mươi tên nội gián, không nhịn được hỏi: "Bắc Hải Thành có phải có rất nhiều nội gián Thiên Ma không? Có vấn đề gì không?"
Triệu Thủ Nhất nghe vậy gật đầu: "Về chuyện này, Vô Pháp Thiền Sư cũng đã nói với chúng tôi, hiện tại số lượng nội gián Thiên Ma ở Bắc Hải Thành chỉ sợ đã vượt quá 3 vạn người."
(Hết chương)