Doanh Hủy vung tay, một vệt kim quang lóe lên, bắn thăng về phía Chu Bạch.
Chu Bạch vận chuyển Nguyên Thần lực màu xanh nhạt, tóm lấy vệt kim quang.
Hóa ra đó là một thanh phi kiếm toàn thân trong suốt như thủy tinh, bên trong có những sợi lưu quang màu vàng kim đang chuyển động.
Đây chính là Tử Tại Canh Kim Phi Kiếm, được tạo ra sau khi Thừa Ảnh Kiếm thăng cấp.
Doanh Hủy giới thiệu: “Nó giữ lại phôi kiếm Thừa Ảnh, sau đó thêm vào Thái Bạch Kim Sa, tinh thần thạch và 21 loại vật liệu quý giá khác. Trên cơ sở Phù Văn ban đầu của Thừa Ảnh, ta đã thêm vào 180 đạo Phù Văn cảnh giới thứ ba, mới tạo ra được thanh Tử Tại Canh Kim Phi Kiếm này.”
“Nhưng cũng vì vậy, thanh phi kiếm này cần Nguyên Thần lực từ 3000 điểm trở lên mới có thể hoàn toàn điều khiển được.”
“Về phần phi kiếm, sau này con đừng quên dùng Nguyên Thần tế luyện nó. Con đã học Nguyên Thần tế luyện chưa?”
“Vâng, Xà lão đã dạy con rồi.” Chu Bạch khống chế Nguyên Thần lực xoay tròn phi kiếm, có thể thấy dưới lớp thủy tinh, những Phù Văn ẩn hiện chợt lóe lên.
Chu Bạch nói trong thức hải: “Christina, cô tế luyện thanh phi kiếm này đi.”
Phi kiếm thường được dùng để tấn công tầm xa, thậm chí vượt ra ngoài phạm vi tác dụng của Nguyên Thần lực. Vì phòng ngừa phi kiếm bị đoạt, nên mới có chuyện Nguyên Thần tế luyện.
Nguyên Thần là tâm huyết của người tu luyện, mang sức mạnh đặc hữu của Nguyên Thần, cần Nguyên Thần không ngừng bồi dưỡng mới có thể duy trì. Chỉ khi đạt tới cảnh giới thứ tư, Nguyên Thần tăng cường thêm một bậc, thì Nguyên Thần lực mới có thể rời khỏi Nguyên Thần mà vẫn tiếp tục tồn tại trong một khoảng thời gian.
Trước đây, khi thiên đạo chưa vặn vẹo, người tu luyện có thể Nguyên Thần xuất khiếu, nhập vào phi kiếm, điều khiển nó tự do vượt qua khoảng cách rất xa để ám sát.
Nhưng bây giờ thiên đạo đã vặn vẹo, Nguyên Thần xuất khiếu có nguy cơ bị nhiễu sóng, nên cách sử dụng phi kiếm cũng thay đổi, biến thành Nguyên Thần tế luyện.
Nguyên Thần tế luyện là rót một phần Nguyên Thần lực vào phi kiếm, thông qua vật liệu và Phù Văn đặc thù, khiến Nguyên Thần lực đó có thể tồn tại lâu dài sau khi rời khỏi cơ thể.
Mặc dù Phù Văn và cấu trúc của phi kiếm vẫn cần Nguyên Thần lực từ 3000 điểm trở lên để kích hoạt, nhưng nó cho phép tu sĩ ở cảnh giới thứ ba có khả năng sử dụng phi kiếm tầm xa. Việc duy nhất cần làm là mỗi ngày Nguyên Thần tế luyện phi kiếm, rót Nguyên Thần lực vào nó.
Đương nhiên, khoảng cách tác chiến của phi kiếm vẫn không thể so sánh với việc Nguyên Thần xuất khiếu ngự kiếm trước khi thiên đạo vặn vẹo.
Nhưng ở cảnh giới thứ ba, nó cũng có thể tăng khoảng cách tác chiến của phi kiếm lên hơn 300 mét. Khi tu vi tăng lên, khoảng cách này sẽ còn tăng cao hơn nữa.
Christina hỏi: “Tôi tế luyện thanh phi kiếm này có vấn đề gì không? Anh không phải dùng nó để tu luyện Tinh Hà Thiên Bạo Kiếm sao?”
Chu Bạch đáp: “Không vấn đề gì. Trong phi kiếm có kiếm chiêu và thiên ngoại dị lực tôi rót vào. Thêm vào đó, Thiên Hà Tinh Bạo Kiếm có thể tấn công trong phạm vi 500 mét, dù tôi không dùng Nguyên Thần tế luyện, tôi vẫn có thể điều khiển được. Cô tế luyện xong, chúng ta có thể cùng nhau điều khiển thanh Tử Tại Canh Kim Phi Kiếm này từ xa, đến lúc đó trong phạm vi 300 mét, phi kiếm có thể đồng thời thi triển sức mạnh của cả hai chúng ta.”
Thế là Christina bắt đầu dùng Nguyên Thần tế luyện phi kiếm.
Cùng lúc đó, Chu Bạch nhìn lại thành quả mười ngày bế quan của mình.
Mười ngày liên tục, gần như không có thời gian ngủ, chỉ dựa vào thức ăn siêu phàm và khả năng phục hồi của cơ thể để chống đỡ.
Nhưng nó cũng mang lại thành quả to lớn, giúp điểm lười của Chu Bạch đột phá 1 triệu điểm, cuối cùng tu thành tinh điểm cuối cùng của Suy Đồ: "Suy Tai".
Chu Bạch quan sát thức hải của mình, thấy Nguyên Thần vốn đã hóa thành Thái Nhất Luân Bàn, kết hợp với Thần Đồ, giờ phút này lại phát sinh biến hóa cực lớn.
Chu Bạch có thể thấy rõ một bóng người màu xanh nhạt, có tướng mạo giống hệt anh, đang ngồi ngay ngắn ở vị trí trung tâm thức hải. Vị trí bụng của bóng người có một cái luân bàn nhỏ bé không ngừng xoay tròn, bên trên là tinh điểm của Thiên Tai Cửu Đồ.
“Đây chính là Thiên Tai Nguyên Thần sao?” Chu Bạch thầm nghĩ: "Chỉ là lĩnh vực thiên tai mới còn chưa mở ra, cũng không biết cái Quý Hợi Hắc Sát kia sẽ có uy lực thế nào.”
"Nhưng dù sao đi nữa, lần thi đấu bốn trường này, chắc là mình không dùng đến nó đâu. Một đám nhóc con mà thôi, với Nguyên Thần lực và tố chất thân thể hiện tại của mình, phối hợp với Thiên Hà Tinh Bạo Kiếm, là đủ đánh bại bọn chúng rồi."
Một lát sau, phi kiếm tế luyện hoàn tất, Chu Bạch theo Doanh Hủy lên xe bay, đi đến Bắc Hải Thành.
Xe bay lao đi với tốc độ siêu âm về hướng bắc, vượt qua vô số hoang dã, sơn lâm, giang hà. Dần dần, mặt đất bắt đầu xuất hiện tuyết đọng, cuối cùng tuyết trắng bao phủ khắp nơi, trước mặt Chu Bạch là một vùng đồng tuyết mênh mông.
Khi xe bay chậm rãi dừng lại, trước mặt Chu Bạch là một dãy núi dài vô tận.
Chu Bạch tò mò nhìn dãy núi tuyết, hỏi: “Sao lại dừng ở đây? Đến rồi sao? Con không thấy thành phố đâu cả.”
Doanh Hủy mỉm cười, điều khiển xe bay hạ xuống: “Bắc Hải Thành không giống Đông Hoa Thành, nó là một thành phố dưới lòng đất.”
Chu Bạch kinh ngạc: "Thành phố dưới lòng đất?"
Xe bay lao xuống dãy núi, sau một hồi rẽ trái rẽ phải, đi vào một trạm gác sáng đèn. Xuống xe, mấy người quân nhân tiến lên đón.
Doanh Hủy nói: “Tôi là Doanh Hủy của Đông Hoa Đạo Giáo, đây là học sinh của tôi, Chu Bạch, đến tham gia thi đấu bốn trường.”
Tiếp theo là xác minh thân phận, kiểm tra thân thể và tinh thần, xác nhận không có vấn đề gì, Doanh Hủy và Chư Bạch theo mấy người quân nhân vào một chiếc thang máy.
Bốn phía thang máy hoàn toàn bằng kính trong suốt. Ban đầu chỉ có thể thấy từng mảng đá đen sì, nhưng sau khi hạ xuống vài chục mét, trước mắt trống trải, không còn lớp đá che khuất tầm nhìn. Trước mặt họ là một thế giới dưới lòng đất vô cùng rộng lớn.
Toàn bộ lòng đất dường như bị khoét rỗng, từng tòa nhà cao tầng hiện ra trước mắt họ. Trên vách đá xung quanh là những chiếc thang máy chạy lên xuống, phía trên vách đá là các loại đèn nhân tạo, khiến toàn bộ không gian dưới lòng đất sáng như ban ngày.
Doanh Hủy giới thiệu: “Toàn bộ Bắc Hải Thành là một căn cứ dưới lòng đất, ăn sâu vào lòng đất 1500 mét, chia thành bảy tầng lớn. Mỗi tầng có thể coi là một thành phố. Con đang thấy là tầng thứ nhất.”
Chu Bạch kinh ngạc nhìn cảnh tượng bên ngoài, thầm nghĩ: “Cần phải bỏ ra bao nhiêu công sức, bao nhiêu vật liệu mới xây dựng được nơi này? Giá cả ở đây chắc còn đắt hơn Đông Hoa Thành.”
Doanh Hủy nói tiếp: “Bốn ngày nữa, thi đấu bốn trường sẽ chính thức bắt đầu. Ta đưa con đến chỗ chúng ta nghi ngơi trước. Lần này tất cả Đặc Tu Ban đều đến dự thi và quan chiến, hiệu trưởng cũng đến.”
“Chu Bạch, ta biết con rất lợi hại, nhưng thi đấu bốn trường là tranh tài đồng đội, không phải một người đơn thương độc mã là thắng được. Con nhất định phải đoàn kết hợp tác với các bạn học khác.”
Chu Bạch gật đầu: “Vâng, Mộng Nhược Tồn đâu? Cô ấy về rồi sao?”
Doanh Hủy ngẩn người, lắc đầu: “Mộng Nhược Tồn không tham gia thi đấu bốn trường lần này.”