“Trọng Dương, con là đệ tử của ta, tu luyện cùng ta một con đường. Sau khi ta chết. ta giao Tử Dĩnh và Thanh Tác lại cho con.”
"Trọng Dương, kiếm đạo của con có thiên phú, nhưng lại quá coi trọng sĩ diện. Điểm này con nên học Chu Bạch một chút, khi nhân loại đối mặt sinh tử tồn vong, đừng nên đặt nặng vinh nhục cá nhân."
"Hoàng Hôn Đạo Thuật đừng quên tiếp tục học, có vấn đề gì thì đi hỏi Chu Bạch. Hắn đã luyện thành Thiên Hà Tinh Bạo Kiếm, chắc chắn nắm rõ mười tầng Hoàng Hôn Đạo Thuật..."
Lã Trọng Dương cúi đầu, trong mắt lộ vẻ bi thương, dường như đang hồi tưởng lại những ngày Triệu Thủ Nhất chỉ bảo mình.
Trong đoạn ghi hình, Triệu Thủ Nhất tiếp tục: "Tiền Vương Tôn, tư chất của cậu rất tốt, đáng tiếc điều kiện tu luyện trước khi nhập học quá kém, hiện tại tình hình lại ngày càng cấp bách, haizz... thời gian dành cho cậu không còn nhiều.
Trong đám thiên tài thế hệ này, cậu là người cần nhiều tài nguyên để nâng cao thực lực nhất. Toàn bộ vật tư tu luyện và điểm tích lũy dưới danh nghĩa của ta, ta đều để lại cho cậu. `
Tiền Vương Tôn nhớ lại khoảnh khắc tuyệt vọng nhất, Triệu Thủ Nhất đã hy sinh suất của Tiểu Bội, cho mình cơ hội phẫu thuật tái sinh chi. Nghĩ đến tình cảnh của Tiểu Bội trước đó...
Hắn cảm nhận sâu sắc tấm lòng yêu tài của Triệu Thủ Nhất, người đến tận lúc lâm chung vẫn không nguôi lo lắng cho tương lai của Tiền Vương Tôn.
Giờ khắc này, nghe những lời căn dặn của Triệu Thủ Nhất, trong lòng Tiền Vương Tôn dâng lên một nỗi bi thương khó kìm nén.
Triệu Thủ Nhất nói tiếp: "Chu Bạch, đừng trách ta không để lại gì cho cậu. Với tư chất và tầm quan trọng của cậu, Tứ Đại Đạo Hiệu chắc chắn sẽ dốc hết sức, cậu sẽ không thiếu thứ gì, mấy thứ của ta cậu cũng chẳng thèm để ý."
Triệu Thủ Nhất nói đến đây thì dừng lại, trên mặt lộ ra một tia tiếc nuối và bi thương: “Nói thật, ta cũng không muốn chết đâu, ai mà muốn chết chứ? Ta còn muốn chứng kiến tương lai của nhân loại, ta còn muốn thấy các cậu thành công. Nhưng nhiễu sóng thì không còn cách nào khác. Trong lòng ta vẫn luôn có một tiếc nuối không thể nào quên."
"Tiểu Bội đến cùng thế nào rồi? Đến cùng là bị nhiễu sóng hay đã bị cải tạo thành Thiên Ma?"
"Nếu con bé còn sống, dù bị cải tạo thành Thiên Ma, hay bị nhiễu sóng..."
"Các ngươi không cần lưu thủ, không cần cố kỵ ta..." Nói đến đây, Triệu Thủ Nhất trầm mặc một chút, trên mặt hiện lên vẻ hối hận và giãy dụa, một lát sau mới chậm rãi nói ra: "Giết nó đi, hãy làm việc mà đáng lẽ ta phải làm."
Hiển nhiên, trước khi lưu lại đoạn di ngôn này, đại chiến ở Tây Nhạc Thành còn chưa thực sự nổ ra, Triệu Thủ Nhất vẫn chưa rõ tình hình của Tiểu Bội.
Nghe được lời này của Triệu Thủ Nhất, mọi người có mặt đều nhìn ông với ánh mắt đầy kính trọng.
Doanh Hủy thở dài trong lòng: "Lão Triệu... Anh yên tâm đi, chuyện của Tiểu Bội đã được giải quyết rồi."
Trong đoạn ghi hình, Triệu Thủ Nhất tiếp tục: "Tả Đạo, cậu là một thiên tài trong con đường luyện khí. Ta không hiểu nhiều về luyện khí, nhưng ta biết cậu chắc chắn rất thiếu tài nguyên. Chút tài sản của ta có cho cậu cũng chỉ như hạt cát trong sa mạc.
Cho nên, ta đã giúp cậu xin viện luyện khí tài trợ đặc biệt, chắc là đủ cho cậu tu luyện đến cảnh giới thứ 7."
Chu Bạch liếc nhìn Tả Đạo vừa chạy tới. Gần đây, đối phương dường như cũng tham gia một dự án huấn luyện đặc biệt nào đó, trong mắt mang theo vẻ mệt mỏi và bi thương.
Nói đến đây, Triệu Thủ Nhất thở dài: "Tả Đạo, chuyện của Tả gia. nói đến cùng, là do thế hệ chúng ta vô dụng, không thể bảo vệ tốt gia đình các cậu. Nếu cậu cần gì, đừng một rủnh ôm trong lòng. Chu Bạch, Tiền Vương Tôn, Trọng Dương, các cậu phải giúp đỡ Tả Đạo nhiều hơn. Thời đại tiếp theo, trông chờ vào các cậu.”
Giao phó xong những việc này, Triệu Thủ Nhất ngẩng đầu nhìn lên trời, dường như chìm vào hồi ức.
"Triệu Thủ Nhất ta cả đời này, cũng không thành công. Ta không thể hoàn thành kỳ vọng của phụ mẫu trưởng bối, không thể tu thành Thiên Hà Tinh Bạo Kiếm, cũng không thể đột phá đến cảnh giới thứ 9, càng không thể từ tay thiên ma giành lại dù chỉ một tấc đất cho nhân loại.
Cho đến trước khi chết, ta phát hiện cả đời mình đều thất bại, thua Thiên Ma, thua thần, thua tiên, thua cả những thiên tài cùng thế hệ."
"Nhưng ta cũng rất may mắn, trước khi chết, ta đã thấy được Tả Đạo, thấy được Tiền Vương Tôn, thấy được Chu Bạch, các cậu cho ta hy vọng. Ta không được nữa rồi... Còn lại, trông chờ vào các cậu."
Hình ảnh dừng lại tại thời khắc này, hiển nhiên đi ngôn của Triệu Thủ Nhất đã được giao phó xong.
Nhưng gian phòng lúc này vẫn hoàn toàn tĩnh lặng, mọi người dường như vẫn còn chìm đắm trong hồi ức về Triệu Thủ Nhất...
***
Một ngày sau, Thiên Đình, Lôi Bộ.
Thanh Dương Tử đã trở lại Trung Ương Thành, với thân phận đặc phái viên của Thiên Đình, báo cáo công tác với Lôi Bộ Chính Thần.
Từ Dương Chân Quân nhìn tu sĩ trước mắt nói: "Thanh Dương Tử, ta đã nắm được tình hình cơ bản. Áp giải Chu Bạch đến đây đi."
Thanh Dương Tử hơi sững sờ, nói: "Chân quân, chúng tôi đã kiểm tra Chu Bạch, không có vấn đề gì. Nếu cứ nhất quyết áp giải cậu ta, e là sẽ gây ảnh hưởng dư luận quá lớn. Chi bằng cứ để cậu ta tiếp tục hoạt động trong nội bộ nhân loại, chúng ta tiếp tục quan sát cậu ta thì hơn."
"Hử?" Theo tiếng hừ của Tử Dương Chân Quân, không khí trong phòng dường như trở nên đặc quánh, ngột ngạt.
Thanh Dương Tử cảm giác như có một ngọn núi đè lên người, khiến anh cảm thấy vô cùng nặng nề và khó khăn.
Tử Dương Chân Quân chậm rãi nói: "Tình huống của Chu Bạch như vậy, sao có thể tùy ý để cậu ta ở bên ngoài? Điều kiện kiểm tra của các ngươi làm sao so được với Thiên Đình? Lập tức bắt giữ cậu ta, đưa đến Trung Ương Thành, tự nhiên sẽ do Ôn Bộ phụ trách kiểm tra và nghiên cứu tình hình của cậu ta."
Thanh Dương Tử cảm nhận được áp lực đè nặng, trong đầu nhớ lại cảnh tượng vô số người ở Tây Nhạc Thành không màng sống chết.
Dù có Chu Bạch ngăn cơn sóng dữ, nhưng trong đại chiến, nhân loại vẫn tổn thất rất nhiều tu sĩ, mất đi những sinh mạng quý giá.
Mỗi khi nhớ lại điều này, so sánh với hành động của Lôi Bộ, Thanh Dương Tử lại cảm thấy có một ngọn lửa đang thiêu đốt trong lòng.
Giờ phút này, nghe được phân phó của Tử Dương Chân Quân, anh rốt cục không nhịn được nói: "Tôi cảm thấy với điều kiện của Tây Nhạc Thành, hoàn toàn có thể hoàn thành việc giám sát Chu Bạch, không cần phải đưa cậu ta đến Trung Ương Thành.
Vả lại, Chu Bạch dù sao cũng là anh hùng đẩy lui mấy vạn Thiên Ma. Nếu cứ nhất quyết bắt cậu ta đến Trung Ương Thành, e rằng toàn bộ Tây Nhạc Thành, thậm chí Tam Thanh Đạo Tông đều sẽ náo loạn."
Từ Dương Chân Quân nghe vậy, gương mặt căng cứng đột nhiên nở nụ cười: Ngươi nói cũng có lý, vậy cứ như vậy đi. Lần này đại chiến ở Tây Nhạc Thành ngươi cũng mệt rồi, lui xuống nghỉ ngơi đi."
Nhìn bóng lưng Thanh Dương Tử dần biến mất, Tử Dương Chân Quân lắc đầu: "Thật là lũ chó nuôi không quen."
Tử Dương Chân Quân nhẹ nhàng gõ ngón tay, miệng lẩm bẩm: "Chu... Bạch..."
Đột nhiên, nguyên thần lực của ông khẽ động, truyền giọng nói của mình đến một nơi cách đó vài km: "Văn Quảng, chuẩn bị một chút, lát nữa đi một chuyến Tây Nhạc Thành đi. Có một người, ta muốn ngươi tra rõ ràng."